Chấp Pháp Đối Chất
Gió núi biên cảnh rít gào qua những khe đá xám của Vạn Táng Biên Giới, mang theo cái lạnh thấu xương và những hạt cát xám lơ lửng đập vào vạt áo nho xám sờn rách của Thẩm Trí Tuệ. Ánh hoàng hôn của ngày thứ hai mươi tư buông xuống như một vệt máu đỏ bầm trải dài trên thạch lộ dẫn về Vân Sơn Trấn.
Thẩm Trí Tuệ đứng bám chặt vào một tảng đá nhô ra bên lề đường, từng hơi thở của cậu đều rít lên một cách nặng nhọc. Dưới lớp áo nho phục xám, dải băng gạc trắng quấn quanh lồng ngực đã sũng máu tươi đỏ sậm. Vết thương rạn xương sườn trái từ cuộc thoát hiểm ở Linh Thú Động chưa kịp khép miệng, nay lại chịu thêm dư chấn từ việc cưỡng ép tính toán ma trận đồ thị Graph trong hoang mạc xám, khiến nhục thân phế sài này như muốn rã ra thành từng mảnh. Thức hải của cậu nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ châm vào liên tục, thần thức phản biện chỉ còn vỏn vẹn hai phần trăm, yếu ớt đến mức không thể kích hoạt nổi một góc của Logic Ấn trên ngực.
Nhưng đôi mắt của thiếu niên mười tám tuổi ấy vẫn trầm tĩnh, lạnh lùng và sắc sảo đến đáng sợ. Cậu không nhìn vết thương của mình, mà nhìn chằm chằm vào cổng chính của Thẩm Gia Trang Viên cách đó trăm trượng.
Nơi đó, một bức tường ánh sáng màu vàng kim rực rỡ đang dựng đứng, tỏa ra luồng uy áp chấp pháp sắc lạnh, cô lập hoàn toàn trang viên với thế giới bên ngoài. Đứng trước kết giới ấy là Trương Chấp Sự. Lão mặc đạo bào thêu hình mắt thần giám sát của Thiên Cơ Thương Hội, khuôn mặt gầy gò nghiêm nghị đầy vẻ kiêu ngạo. Trên tay lão, chiếc lệnh bài hắc ngọc Thiên Cơ Lệnh đang phát ra những sợi tơ năng lượng màu vàng kim quấn chặt lấy các phiến đá cổng trang viên, cưỡng chế đóng băng toàn bộ lối ra vào của gia tộc.
"Thẩm gia tiểu nhi! Ngươi cuối cùng cũng chịu ló mặt ra sao?" Giọng Trương Chấp Sự vang dội khắp thạch lộ, mang theo luồng linh lực Luyện Khí tầng 8 đầy áp bức. Lão vuốt chòm râu dê, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào chiếc thước gỗ dắt bên hông Thẩm Trí Tuệ. "Chấp pháp thương hội ban bố sắc lệnh! Thẩm gia các ngươi bị cáo buộc sử dụng pháp bảo trái phép, tự ý chế tạo và lưu thông tiền tệ lậu Trí Tuệ Phiếu phá hoại trật tự kinh tế biên cảnh. Hôm nay, ta nhân danh Thiên Cơ Thương Hội, chính thức tịch thu chiếc thước gỗ đo lường quy tắc phi pháp kia và toàn bộ năm mươi mẫu linh điền của Thẩm gia để gán nợ khống cho Linh Thú Tông!"
Đằng sau Trương Chấp Sự, Tào Lĩnh – chưởng sự Linh Thú Tông – đang đứng khoanh tay cười lạnh. Đôi mắt lão đỏ ngầu sát khí, nhìn Thẩm Trí Tuệ như nhìn một kẻ đã chết. Bên cạnh họ, Vương Huyện Lệnh mặc quan phục đỏ thêu chim hạc đứng lùi lại phía sau, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Lão quan phụ mẫu này nhận hối lộ ngập họng của Linh Thú Tông, nay thấy chấp sự thương hội cấp cao ra tay liền lập tức đứng ngoài cuộc, lờ đi mọi lời kêu cứu của gia tộc Thẩm thị.
"Thiếu gia..." Hàn Lập Sơn khẽ khàn giọng nói, tay nắm chặt túi da đựng một lạng Cổ Trận Thần Sa sạch vừa thu hoạch được dưới lòng chảo cát xám. "Để ta và đội tiên phong xông lên phá kết giới!"
"Lão Lôi ta cũng sẵn sàng bẩy nát đầu tên chấp sự chó cậy gần nhà này!" Lôi Chấn Đông vác thanh xà gồ gỗ sắt nặng trịch gầm khẽ, cơ bắp cuồn cuộn thêu hình sấm sét rực sáng.
"Đứng lại." Thẩm Trí Tuệ đưa tay chặn ngang ngực Lôi Chấn Đông, khóe môi cậu khẽ mím chặt để ngăn ngụm máu tươi không trào ra ngoài. "Thần thức của ta đã cạn kiệt, nhục thân phế sài này không chịu nổi nửa đòn bạo lực của Luyện Khí tầng 8. Dùng vũ lực lúc này chỉ là tự sát và tạo cớ cho chúng khép chúng ta vào tội phản nghịch triều đình. Trận chiến này... chúng ta dùng luật để đánh."
Thẩm Trí Tuệ chậm rãi bước ra khỏi bóng tối của vách đá, đi khập khiễng tiến về phía cổng trang viên. Đi bên cạnh cậu là Tiêu Diệp, thanh niên điếc bẩm sinh lặng lẽ vác thanh kiếm rỉ sét Vô Phong sau lưng, ánh mắt lạnh lùng như nước hồ thu.
Thấy Thẩm Trí Tuệ bước lại gần, Trương Chấp Sự cười khẩy, vung cao Thiên Cơ Lệnh: "Kẻ phế sài không có linh lực đan điền kia, ngươi định dùng cái mạng kiến hôi của mình để chống lại chấp pháp lệnh của thương hội sao? Mau quỳ xuống dâng thước gỗ và ký giấy bán đất, nếu không ta sẽ kích hoạt thiên lôi phạt mạt sát toàn bộ trang viên!"
Thẩm Trí Tuệ dừng bước cách bức tường ánh sáng mười trượng. Cậu không hề run sợ, ngược lại khẽ mỉm cười đầy lý trí. Cậu quay sang Tiêu Diệp, ra hiệu bằng ba ký hiệu tay dứt khoát.
Tiêu Diệp lập tức lướt ra phía sau xe ngựa bọc thép, thô bạo kéo ra một thân ảnh đang bị xích chặt bằng xích sắt linh lực. Đó chính là Tào Thiên Hành – thiếu chủ Linh Thú Tông. Khuôn mặt gã tuấn tú ngày nào giờ đây nhợt nhạt hư hao, đôi mắt trợn tròn vì kinh hoàng. Cổ tay gã bị kiếm ý tịch diệt chém đứt kinh mạch tạm thời, máu rỉ ra nhuộm đỏ vạt áo lụa xanh thêu kim tuyến.
"Thiên Hành!" Tào Lĩnh kinh hoàng hét lớn, định lao lên cứu con trai nhưng lập tức khựng lại.
Thẩm Trí Tuệ đưa ngón tay trỏ rỉ máu khẽ chạm vào thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông. Một luồng thần thức phản biện mỏng manh cuối cùng của cậu kích hoạt sợi tơ nhân quả của **Khế ước đồng sinh (Bản sao)**.
*Vút!*
Một sợi tơ năng lượng màu đỏ máu khổng lồ đột ngột hiện rõ giữa không trung, nối liền từ lồng ngực rách nát của Thẩm Trí Tuệ trực tiếp đâm sâu vào đan điền của Tào Thiên Hành. Sợi tơ nhân quả phát ra những luồng hào quang đỏ rực, cộng hưởng nhịp nhàng với từng nhịp đập trái tim yếu ớt của thiếu niên phàm nhân.
"Trương Chấp Sự, Tào chưởng sự, các người có thể thử dùng bạo lực vật lý." Giọng Thẩm Trí Tuệ trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ, vang vọng khắp thạch lộ yên tĩnh. "Khế ước đồng sinh tối cao của Thiên Đạo đã được kích hoạt hoàn toàn bằng máu của ta và thiếu chủ các người. Nhục thân của ta vô cùng phế sài, chỉ cần một tia kình khí nhỏ từ kết giới của các người chạm vào, ta sẽ lập tức hồn phi phách tán. Nhưng khi ta chết, lôi kiếp phạt đồng sinh của thiên quy sẽ lập tức giáng xuống, mạt sát toàn bộ đan điền và thần hồn của Tào Thiên Hành ngay tại chỗ. Tào chưởng sự, ông muốn thử xem tốc độ phục hồi linh lực Trúc Cơ của ông nhanh hơn, hay tốc độ nổ tung đan điền của con trai ông nhanh hơn?"
"Ngươi... tên súc sinh gian trá này!" Tào Lĩnh điên cuồng gầm thét, hai hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi. Lão nắm chặt vuốt thú màu lục sẫm, nhưng không dám tiến lên nửa bước. Sợi tơ nhân quả đỏ rực kia chính là chiếc thòng lọng vô hình thắt chặt lấy cổ họng của Linh Thú Tông.
Trương Chấp Sự chững lại, khuôn mặt lão xám ngoét. Lão quay sang nhìn Tào Lĩnh, rồi lại nhìn sợi tơ nhân quả đang phát sáng đỏ rực. Quyền lực của Thiên Cơ Lệnh tuy lớn, nhưng không thể can thiệp vào quy luật nhân quả tuyệt đối của Khế ước đồng sinh do Thiên Đạo tối cao chứng giám.
"Thẩm Trí Tuệ, ngươi nghĩ dùng một con tin là có thể trốn tránh được luật pháp của Thiên Cơ Thương Hội sao?" Trương Chấp Sự cố giữ vẻ nghiêm nghị, gầm lên đầy giáo điều. "Thương hội kiểm soát toàn bộ khế ước và pháp bảo lưu thông ở hạ giới. Chiếc thước gỗ đo lường quy tắc của ngươi hoàn toàn không có giấy phép đăng ký thương mại từ Phủ chấp pháp Linh Châu. Việc sử dụng nó là hành vi vi phạm nghiêm trọng hiến chương thương hội, ta có quyền tịch thu vật chứng phi pháp!"
Thẩm Trí Tuệ ho nhẹ, một vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi, nhưng ánh mắt cậu rực lên ngọn lửa của tư duy phản biện sắc bén. Cậu áp dụng kỹ năng **Vạch trần ngụy biện** để bắt đầu đòn tấn công ngôn từ logic dồn dập.
"Trương Chấp Sự, ông nói thước gỗ của ta là phi pháp vì thiếu giấy phép thương mại?" Thẩm Trí Tuệ bước lên một bước, thẳng lưng đối diện với bức tường ánh sáng vàng kim. "Theo Điều 15, Khoản 3 của Hiến chương tối cao Thiên Cơ Thương Hội ban hành năm vạn thứ tư về quy chế quản lý tài sản biên cảnh, văn bản ghi rõ: 'Tất cả các tu sĩ và tán tu tại vùng biên cảnh nghèo nàn, tự chế tác các công cụ đo lường phi thương mại, chỉ sử dụng trong nội bộ gia tộc hoặc trang viên để tự chủ sản xuất nông nghiệp, đều được bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ tự nhiên và miễn trừ hoàn toàn mọi giấy phép lưu thông thương mại của phủ chấp pháp.'"
Trương Chấp Sự trợn tròn mắt, đôi môi lão run rẩy nhẹ. Lão không ngờ một tên phế sài ở vùng biên viễn hẻo lánh này lại có thể trích dẫn chính xác từng điều khoản nhỏ nhặt trong hiến chương cổ đại của thương hội.
"Chiếc thước gỗ đo lường quy tắc của ta chưa từng bán ra ngoài một xu, chưa từng mang lại một hạt linh thạch lợi nhuận thương mại nào từ bên ngoài." Thẩm Trí Tuệ nâng giọng, sắc sảo như dao chém. "Nó chỉ dùng để đo lường mật độ sương mù và tịnh hóa nguồn nước trong trang viên Thẩm gia. Theo hiến chương thương hội, nó hoàn toàn hợp pháp! Ông lấy tư cách gì, lấy điều luật nào trong hiến chương để định tội tịch thu nó?"
"Ta... ta là chấp sự giám sát địa phương! Ta có quyền giải thích luật lệ tại trấn này!" Trương Chấp Sự lắp bắp, mặt đỏ gay vì xấu hổ trước đám đông dân trấn đang tụ tập vây quanh xem xét dọc thạch lộ.
"Giải thích luật lệ?" Thẩm Trí Tuệ cười lạnh, giọng nói rền vang đầy uy áp công lý. "Quy chế chấp pháp của Thiên Cơ Thương Hội quy định: Việc cưỡng chế tịch thu tài sản có giá trị ước tính trên 1000 linh thạch hạ phẩm tại vùng biên cảnh bắt buộc phải có 'Chấp Pháp Lệnh' đóng dấu đỏ phê duyệt của Phủ chấp pháp Linh Châu sau khi đã qua ba vòng giám định độc lập. Trương Chấp Sự, ông có Chấp Pháp Lệnh đóng dấu đỏ của Linh Châu ở đây không? Hay đây chỉ là hành vi lạm dụng chức quyền tư lợi cá nhân của ông, cấu kết với Linh Thú Tông để cưỡng đoạt công nghệ đo lường và linh điền của Thẩm gia hòng dâng công đức điểm lên Trưởng lão Mạc Phù Trần?"
"Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!" Trương Chấp Sự hoảng hốt gầm lên. Kim quang của chiếc Thiên Cơ Lệnh trên tay lão khẽ dao động, rạn nứt nhẹ do tâm trí lão đang bị dao động cực hạn.
Đám đông dân trấn và tán tu nghèo khổ đứng xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán. Những lời lập luận sắc bén, sòng phẳng và đầy bằng chứng luật pháp của Thẩm Trí Tuệ đã lột trần bộ mặt lạm quyền giả tạo của chấp sự thương hội.
"Hóa ra thương hội chấp pháp không có lệnh bài phê duyệt sao?"
"Bọn chúng chỉ muốn cướp đoạt thước gỗ tịnh hóa nước của Thẩm gia thôi!"
"Thật là vô liêm sỉ!"
Ngay lúc Trương Chấp Sự đang bị dồn vào góc tường luật pháp, Tào Lĩnh đứng phía sau khẽ liếc mắt ra hiệu cho một đệ tử ngự thú ngoại môn đang nấp sau bụi rậm sát sườn thạch lộ. Lão chưởng sự Linh Thú Tông quyết định dùng bạo lực ngầm để giải quyết dứt điểm mối đe dọa trí tuệ này.
Một con bóng thú biến dị nhỏ bằng bàn tay, di chuyển hoàn toàn không phát ra tiếng động hay linh lực dao động, lặng lẽ lướt đi dưới bóng tối của vách đá, nhắm thẳng vào gáy Thẩm Trí Tuệ mà lao tới. Chỉ cần con thú này cắn đứt kinh mạch gáy của cậu trước khi cậu kịp kích hoạt phản phệ khế ước, Tào Thiên Hành sẽ được cứu và Thẩm gia sẽ sụp đổ.
Nhưng, điểm mù phòng thủ của họ chính là Tiêu Diệp.
Tiêu Diệp điếc bẩm sinh, hắn không nghe thấy tiếng gầm rú hay lời tranh biện, nhưng đôi mắt hắn nhạy bén vô cùng trước những dao động nhỏ nhất của không khí. Hắn cảm nhận được một luồng sát khí mỏng manh đang lướt nhanh qua vách đá.
*Xoạt!*
Không cần linh khí bộc phát, không cần chiêu thức hoa mỹ, Tiêu Diệp xoay người nửa bước, vung thanh kiếm rỉ sét Vô Phong chém ra một đường kiếm hoàn toàn im lặng. Luồng **Kiếm ý tịch diệt (Sơ cấp)** xám mờ ảo quét qua khoảng không.
*Phập!*
Con bóng thú biến dị vừa nhảy lên không trung liền bị chém đứt đôi một cách ngọt xới. Sợi tơ thần thức ngự thú liên kết giữa nó và đệ tử ngoại môn Linh Thú Tông bị kiếm ý tịch diệt chém đứt lìa hoàn toàn.
"A!" Tên đệ tử ngự thú nấp trong bụi rậm hộc ra một ngụm máu tươi, ngã gục xuống đất do bị phản phệ thần thức cực nặng.
Tào Lĩnh sắc mặt xám ngoét, bước lùi lại một bước đầy kiêng dè. Nhát kiếm hoàn toàn im lặng của Tiêu Diệp đã dập tắt hoàn toàn mọi ảo tưởng dùng bạo lực ngầm của Linh Thú Tông.
Thẩm Trí Tuệ không thèm ngoảnh đầu lại nhìn xác con thú biến dị dưới đất. Cậu chậm rãi thò tay vào ngực áo nho phục xám sũng nước, rút ra chiếc hắc ngọc lệnh bài dính máu của Thiên Quy Pháp Đình nhặt được từ xác sát thủ Vô Ảnh đêm qua, giơ cao trước mặt Trương Chấp Sự.
"Trương Chấp Sự, ông có nhận ra chiếc lệnh bài này không?" Thẩm Trí Tuệ lạnh lùng hỏi. "Sát thủ mang lệnh bài của Thiên Quy Pháp Đình đã thâm nhập trang viên của ta đêm qua để thực hiện hành vi ám sát phi pháp. Nếu ta gửi chiếc lệnh bài dính máu này cùng cuốn sổ hối lộ gốc của Vương Huyện Lệnh lên Phủ chấp pháp Linh Châu để yêu cầu một cuộc thanh tra tài chính toàn diện đối với chi nhánh biên cảnh của ông, liệu Trưởng lão Mạc Phù Trần có đứng ra bảo vệ một chấp sự tham ô lậu 10.000 linh thạch như ông không?"
Nhìn thấy chiếc hắc ngọc lệnh bài dính máu rực sáng khí tức uy áp chấp pháp tối cao, Trương Chấp Sự hoàn toàn sụp đổ dũng khí. Lão hiểu rõ, nếu sự việc tham ô lậu phí bảo kê bị tổng bộ thương hội phát hiện, lão không chỉ bị phế bỏ tu vi mà còn bị đày vào ngục tối vĩnh viễn.
"Ngươi... ngươi..." Trương Chấp Sự run rẩy chỉ tay vào Thẩm Trí Tuệ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ướt sũng cả đạo bào thêu mắt thần giám sát. Lão biết mình đã hoàn toàn thua cuộc trong cuộc đối chất pháp lý này.
"Rút kết giới! Chúng ta đi!" Trương Chấp Sự hậm hực gầm lên một tiếng đầy nhục nhã. Lão phẩy mạnh Thiên Cơ Lệnh, thu hồi toàn bộ bức tường ánh sáng vàng kim, rồi quay lưng bước nhanh lên xe ngựa bọc thép đen, không dám ngoảnh đầu lại nhìn Tào Lĩnh nửa mắt.
Tào Lĩnh trợn tròn mắt nhìn chiếc xe ngựa của chấp sự thương hội bụi bay mù mịt rời đi, trong lòng dâng lên một nỗi tuyệt vọng tột độ. Lão biết, Linh Thú Tông đã hoàn toàn mất đi chỗ dựa pháp lý và bạo lực duy nhất tại Vân Sơn Trấn.
"Thẩm Trí Tuệ... ngươi hãy đợi đấy!" Tào Lĩnh nghiến răng gầm khẽ, rồi vội vã sai đệ tử áp giải Tào Thiên Hành đang yếu ớt rút lui về hướng phân đàn đồi bắc.
Đám đông dân trấn và tán tu nghèo khổ đồng loạt reo hò vang dội khắp thạch lộ. Chiến thắng pháp lý sòng phẳng của Thẩm Trí Tuệ đã đập tan sự áp bức kéo dài hàng chục năm của thương hội và tông môn, mang lại một tia hy vọng khai sáng nhận thức đầu tiên cho Vân Sơn Trấn.
Nhưng Thẩm Trí Tuệ không hề có một tia vui mừng. Cậu khẽ lảo đảo, nhắm chặt mắt trái để ngăn dòng máu tươi đang rỉ ra.
Cậu cảm nhận được một luồng dao động thần thức cực kỳ hắc ám và âm hiểm đang âm thầm truyền âm từ Trương Chấp Sự gửi thẳng đến tai Tào Lĩnh trước khi lão lên xe rời đi. Luồng âm thanh tần số thấp ấy lọt vào thần thức phản biện nhạy bén của cậu:
"Tào Lĩnh! Kích hoạt toàn bộ hệ thống Ngu Khí Tụ Điểm dưới lòng giếng nước trung tâm trấn ngay đêm nay! Ta muốn biến toàn bộ Vân Sơn Trấn thành một lũ lợn u muội, mất sạch trí nhớ ngắn hạn trước khi đoàn thanh tra cấp cao Linh Châu xuống kiểm tra vào tuần tới! Đừng để một ai biết mở miệng!"
Thẩm Trí Tuệ bám chặt vào cổng sắt trang viên, ánh mắt cậu nhìn về phía giếng nước trung tâm trấn đang bắt đầu bốc lên những làn sương mù xám đen đậm đặc chưa từng có. Cơn bão ngu khí tàn phá thần trí diện rộng sắp sửa bùng nổ, dồn Thẩm gia và toàn bộ dân trấn vào một tử lộ nhận thức mới khốc liệt hơn gấp trăm lần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!