Thử Thách Của Thần Sa
Gió biên cảnh rít lên qua những khe đá xám của Vạn Táng Biên Giới, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi cát bụi hoang phế ngàn năm. Ánh bình minh rạng sáng ngày thứ hai mươi tư chỉ là một vệt sáng đỏ ối yếu ớt, không đủ sức xuyên qua lớp sương mù xám xịt đang bao phủ lấy vùng đất cấm kỵ này.
Thẩm Trí Tuệ bước đi lảo đảo trên con đường mòn gập ghềnh dẫn vào biên giới hoang mạc xám. Mỗi bước chân của cậu đều nặng nề như đeo đá. Bàn tay trái của cậu áp chặt vào lồng ngực dưới lớp nho phục xám sờn rách, nơi lớp băng gạc trắng dán sát sườn đã bắt đầu rỉ ra những vệt máu tươi đỏ sậm. Vết thương rạn xương sườn trái từ cuộc sập hang Linh Thú Động chưa kịp khép miệng, nay lại chịu thêm phản phệ cực hạn từ việc cưỡng ép kích hoạt Logic Ấn đêm qua, khiến từng hơi thở của cậu đều mang theo cơn đau nhói thấu tận tâm can. Khóe môi cậu thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu tươi, nhưng đôi mắt thiếu niên mười tám tuổi ấy vẫn trầm tĩnh, lạnh lùng và sắc sảo đến đáng sợ.
"Thiếu gia, ngài thực sự không cần nghỉ ngơi sao? Thần thức của ngài đã cạn kiệt đến mức này, nếu tiến vào Vạn Táng Biên Giới, chỉ sợ..." Hàn Lập Sơn bước bên cạnh, khẽ khàn giọng nói, khuôn mặt cương nghị phong sương lộ rõ vẻ lo lắng. Tay hắn nắm chặt thanh phi kiếm sắt đen thô sơ tự rèn, đôi mắt trầm tĩnh cảnh giác quét nhìn xung quanh.
Thẩm Trí Tuệ không ngoảnh đầu lại, giọng nói của cậu tuy yếu ớt nhưng vô cùng dứt khoát: "Không có thời gian. Trương Chấp Sự và Thiên Cơ Thương Hội chắc chắn đang chuẩn bị một đòn phong tỏa kinh tế và pháp lý quy mô lớn hơn để siết nợ trang viên. Nếu ta không nâng cấp bảng đen logic và thước đo quy tắc bằng Cổ Trận Thần Sa ngay hôm nay, Thẩm gia sẽ mất hoàn toàn thế chủ động phòng ngự trong phiên tòa sắp tới. Đi thôi."
Đi phía sau họ là Lôi Chấn Đông. Gã khổng lồ cao chín thước, da ngăm đen bóng mỡ, cởi trần lộ ra cơ bắp cuồn cuộn thêu hình sấm sét rực sáng. Vai gã vác một thanh xà gồ gỗ sắt rèn cải tiến nặng trịch, hai cổ tay đeo cặp vòng sắt nặng trăm cân phát ra tiếng leng keng trầm đục. Gã thẳng thắn gầm khẽ: "Thiếu gia yên tâm! Có lão Lôi ở đây, bất luận là quái thú không gian hay chấp pháp giả của thương hội, ta đều dùng một búa đập nát!"
Đoàn người nhanh chóng bước qua ranh giới sương mù xám, chính thức tiến vào Vạn Táng Biên Giới.
Ngay khi đặt chân qua ranh giới, một luồng áp lực vô hình lập tức đè nặng lên vai cả đội. Không khí ở đây khô khốc, xám xịt và hoàn toàn không có linh khí tự nhiên. Để chống chọi lại cái lạnh buốt giá và bão cát hoang mạc xám đang ăn mòn cơ thể, Hàn Lập Sơn và Lôi Chấn Đông buộc phải duy trì một màng chắn linh lực phòng hộ mỏng xung quanh.
*Hù! Hù!*
Linh lực trong đan điền của họ liên tục bị bốc hơi vào không gian rạn nứt với tốc độ chóng mặt. Chỉ sau nửa canh giờ di chuyển, sắc mặt Hàn Lập Sơn đã hơi nhợt nhạt. Hắn khẽ bấm tay tính toán: "Thiếu gia, kết giới phòng hộ này tiêu hao linh lực quá nhanh. Chúng ta đã mất gần hai mươi phần trăm linh lực tích tụ chỉ để duy trì trạng thái di chuyển bình thường."
"Đó là cái giá của việc bước vào vùng cấm chưa bị Thiên Đạo đồng hóa hoàn toàn." Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh đáp. Cậu mở cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy trong thức hải. Dù thần thức phản biện của cậu lúc này chỉ còn vỏn vẹn năm phần trăm, nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm cứu đâm vào liên tục, cậu vẫn cưỡng ép bản thân duy trì trạng thái tính toán logic.
Trước mắt họ, Vạn Táng Biên Giới hiện ra như một nghĩa địa khổng lồ của các quy tắc vật lý. Mặt đất cát xám bị rạn nứt thành những rãnh sâu hoắm không đáy. Trên không trung, những vết nứt không gian rạn nứt – mảnh vỡ của những trận chiến cổ đại vạn năm trước – lơ lửng như những chiếc lá xám mờ ảo, di chuyển một cách hỗn loạn và không tuân theo bất kỳ quỹ đạo cố định nào. Mỗi khi một vết nứt lướt qua, mặt đất đá bên dưới liền bị cắt đứt một cách ngọt xới, không để lại một tiếng động.
"Nhìn kìa! Là Cổ Trận Thần Sa!" Hàn Lập Sơn đột ngột chỉ tay về phía một lòng chảo cát xám sâu hoắm phía trước.
Dưới đáy lòng chảo, giữa những phiến đá cổ đại đổ nát, một luồng ánh sáng tím nhạt lấp lánh như bầu trời sao đang khẽ dao động. Đó chính là Cổ Trận Thần Sa – loại cát mang năng lượng thần thức cực kỳ quý hiếm, vật liệu chiến lược duy nhất ở biên cảnh có thể giúp Thẩm Trí Tuệ nâng cấp bảng đen logic lên quy mô bảo hộ toàn trấn.
Nhưng, lòng chảo cát xám ấy lại được bao bọc bởi một mạng lưới dày đặc các vết nứt không gian đang dịch chuyển liên tục. Luồng gió hút cực mạnh phát ra từ các vết nứt rít lên *u u*, sẵn sàng nuốt chửng và nghiền nát mọi thứ đi vào.
Lôi Chấn Đông nhìn thấy thần sa, đôi mắt gã rực sáng. Gã vung thanh xà gồ gỗ sắt, tự tin bước lên: "Thiếu gia, để lão Lôi dùng Thiết Bản Kiều phòng ngự và nhục thân thể tu xông vào thu gom! Lớp da đồng xương sắt của ta chắc chắn chịu được luồng gió hút này!"
"Đứng lại!" Thẩm Trí Tuệ quát khẽ, giọng nói nghiêm nghị khiến gã khổng lồ khựng bước.
"Thiếu gia, ta là thể tu Luyện Khí tầng 6 bạo lực..."
"Không có nhục thân nào chịu nổi quy tắc không gian rạn nứt." Thẩm Trí Tuệ lạnh lùng ngắt lời. Cậu nhặt một thanh sắt rèn cải tiến từ túi hành lý của Lôi Chấn Đông, vứt mạnh về phía lòng chảo.
Thanh sắt rèn bằng quặng sắt Vân Sơn cải tiến vô cùng dẻo dai, vừa bay đến rìa lòng chảo liền chạm vào một vết nứt không gian xám mờ lơ lửng. Không có tiếng nổ, không có lửa cháy, thanh sắt cứng rợn người ấy lập tức bị vỡ vụn thành những hạt cát bụi mịn xám xịt rồi biến mất hoàn toàn vào vết nứt.
Lôi Chấn Đông trợn tròn mắt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt đen nhẻm. Nếu gã vừa xông vào, nhục thân thể tu của gã lúc này đã biến thành cát bụi hoang mạc.
"Sự rạn nứt không gian ở đây không vận hành theo lực lượng vật lý thô thô thiển." Thẩm Trí Tuệ chậm rãi mở cuốn Sổ da cừu, mắt trái cậu khẽ phát ra luồng sáng tím nhạt lấp lánh. "Chúng di chuyển hỗn loạn, nhưng hỗn lộn thực chất chỉ là một dạng thuật toán phức tạp chưa được giải mã. Chúng ta sẽ dùng toán học hình học để tìm ra đường đi."
Thẩm Trí Tuệ tập trung thần thức vào Sổ da cừu. Trong thức hải nhức nhối của cậu, mạng lưới các vết nứt không gian lơ lửng lập tức được chuyển hóa thành một đồ thị toán học hai chiều rực sáng tím nhạt.
Cậu áp dụng **Lý thuyết đồ thị (Graph theory)** để phân tích cấu trúc không gian này. Mỗi phiến đá cổ đại đứng yên dưới lòng chảo được coi là một đỉnh (Vertex - nút thắt không gian đứng yên tạm thời). Các khoảng không gian an toàn giữa các vết nứt di chuyển được coi là các cạnh (Edge) nối giữa các đỉnh.
"Vết nứt số 1 di chuyển theo chu kỳ hình sin biên độ 3 mét, tần số 0,2 Hz... Vết nứt số 2 dịch chuyển tịnh tiến dọc theo trục tọa độ địa mạch..." Thẩm Trí Tuệ lẩm nhẩm tính toán. Ngón tay cậu khẽ gảy gảy trên mặt trang sổ da cừu, vẽ ra một ma trận trọng số biểu thị khoảng cách an toàn và thời gian tồn tại của từng cạnh.
Cậu bắt đầu vận hành thuật toán tìm đường đi ngắn nhất – **Thuật toán Dijkstra** – ngay trong thức hải của mình. Các sợi tơ năng lượng màu tím nhạt tự động nối các nút thắt thạch trận lấp lánh, loại bỏ các tuyến đường nguy hiểm và hiển thị một lộ trình tối ưu nhất rực sáng ánh xanh lam dịu mát.
"Hàn Lập Sơn, chuẩn bị hành động." Thẩm Trí Tuệ đóng sổ cái, giọng điệu điềm tĩnh nhưng tràn đầy sự tự tin lý trí. "Ta sẽ chỉ huy tọa độ di chuyển của ngươi. Ngươi phải di chuyển chính xác đến từng tấc đất và từng tích tắc thời gian. Tuyệt đối không được sai lệch."
Hàn Lập Sơn siết chặt túi da đựng thần sa, hít sâu một hơi gật đầu: "Thiếu gia chỉ đâu, Lập Sơn đi đó!"
"Bước lên phiến đá đen thứ nhất bên trái, tọa độ (3, 4). Chờ hai giây." Thẩm Trí Tuệ ra lệnh.
Hàn Lập Sơn lập tức lướt đi, chân giẫm nhẹ lên phiến đá đen. Ngay khi hắn vừa đứng vững, một vết nứt không gian xám mờ sát sườn lướt qua bên cạnh hắn chỉ trong gang tấc, luồng gió hút rít lên rợn người nhưng không chạm vào vạt áo hắn.
"Tốt. Nhảy sang phiến đá vỡ phía trước bên phải, tọa độ (4, 6). Không dừng lại, lập tức lướt sang tọa độ (5, 6) theo góc nghiêng ba mươi độ!"
Hàn Lập Sơn vận hành Vô Danh Nạp Khí Pháp, thân hình nhẹ nhàng như một chiếc lá lướt theo đúng các tọa độ chỉ dẫn của main. Hắn di chuyển nhịp nhàng, chính xác như một con thoi dệt vải đi xuyên qua mạng lưới răng cưa không gian chết chóc.
"Đứng yên tại tọa độ (5, 6) trong ba giây!" Thẩm Trí Tuệ quát khẽ. Khóe mắt trái của cậu rỉ ra một vệt máu tươi, thần thức phản biện bị tiêu hao đến mức cực hạn khiến cậu đau đầu dữ dội, lồng ngực rạn xương sườn đau nhói rỉ máu qua gạc trắng.
Hàn Lập Sơn đứng bất động như tượng đá. Ngay trước mặt hắn, hai vết nứt không gian khổng lồ va chạm vào nhau, tạo ra một luồng xung kích không khí xám xịt thổi bay bụi cát rầm rầm quanh lòng chảo, nhưng hoàn toàn không thể chạm vào vùng an toàn đứng yên tạm thời mà Thẩm Trí Tuệ đã tính toán sẵn.
"Ngay bây giờ! Tiến thẳng vào tâm lòng chảo, tọa độ (6, 6), thu gom thần Sa!"
Hàn Lập Sơn bộc phát tốc độ cực hạn, lướt thẳng xuống đáy lòng chảo. Hắn nhanh nhẹn vục tay gom hàng vạn hạt cát thần sa lấp lánh tím nhạt vào túi da bọc kín. Cát thần sa chạm vào túi phát ra luồng sóng thần thức tịnh hóa mát rượi, xua tan một phần sự mệt mỏi của cả đội.
"Thu hoạch thành công! Rút lui theo lộ trình ngược lại, tọa độ (5, 6) -> (4, 6) -> (3, 4)! Chạy!"
Hàn Lập Sơn lướt ngược trở lại, chân giẫm nhẹ lên các phiến đá cổ theo đúng quỹ đạo hình học của đồ thị Graph. Ngay khi hắn vừa nhảy ra khỏi lòng chảo và đáp xuống cạnh Thẩm Trí Tuệ, một luồng bão cát xám khổng lồ từ vách đá Vạn Táng Biên Giới sập xuống, xóa sổ hoàn toàn mạng lưới phiến đá đen bên dưới thành cát bụi mịn.
"Thành công rồi! Thiếu gia, chúng ta thu hoạch được hơn một lạng Cổ Trận Thần Sa sạch!" Hàn Lập Sơn phấn khích giơ cao túi da phát sáng tím nhạt trước sự trầm trồ kinh ngạc của Lôi Chấn Đông.
Thẩm Trí Tuệ thở phào nhẹ nhõm, cậu nén ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng, khẽ gật đầu: "Tốt lắm. Có lượng thần sa này, bảng đen logic và thước đo quy tắc của ta sẽ được nâng cấp lên cấp độ thần thức Trúc Cơ hoàn hảo. Chúng ta quay về trang viên ngay lập tức."
Nhưng niềm vui chiến thắng ngắn chẳng tày gang.
Khi đoàn người Thẩm Gia vừa bước chân ra khỏi ranh giới sương mù xám của Vạn Táng Biên Giới và quay trở lại thạch lộ dẫn về Vân Sơn Trấn, họ bỗng phát hiện bầu trời phía tây trang viên đang cuộn trào một luồng kim quang uy áp chấp pháp vô cùng khổng lồ.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt va chạm rầm rầm vang vọng từ hướng cổng chính Thẩm Gia Trang Viên.
Thẩm Trí Tuệ nhíu mày, cùng Hàn Lập Sơn và Lôi Chấn Đông nhanh chóng di chuyển nép sát vách đá tiến lại gần cổng trang viên.
Cảnh tượng trước mắt khiến đôi mắt cậu lạnh đi tột độ.
Toàn bộ cổng chính Thẩm Gia Trang Viên đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi một bức tường ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, phát ra luồng uy áp chấp pháp sắc lạnh của Thiên Cơ Thương Hội. Đứng trước bức tường ánh sáng ấy là Trương Chấp Sự. Lão mặc đạo bào thêu hình mắt thần giám sát, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng đầy kiêu ngạo.
Trên tay Trương Chấp Sự đang cầm chiếc lệnh bài hắc ngọc Thiên Cơ Lệnh phát sáng rực rỡ, liên tục phóng ra các sợi tơ năng lượng màu vàng kim quấn chặt lấy các phiến đá cổng trang viên, cưỡng chế đóng băng toàn bộ lối ra vào của gia tộc.
"Chấp pháp thương hội ban bố sắc lệnh!" Giọng Trương Chấp Sự vang dội khắp thạch lộ, đầy vẻ lạm quyền và áp bức. "Gia tộc Thẩm thị bị cáo buộc sử dụng pháp bảo trái phép, lưu thông tiền tệ lậu Trí Tuệ Phiếu phá hoại kinh tế biên cảnh và nợ nần bất minh. Hôm nay, Thiên Cơ Thương Hội chính thức ban bố lệnh đóng băng toàn bộ lối ra vào trang viên, tịch thu toàn bộ tài sản linh điền và trang trại của Thẩm gia để gán nợ khống cho Linh Thú Tông! Kẻ nào dám bước qua ranh giới này, lập tức bị thiên lôi mạt sát đan điền!"
Bên trong cổng sắt bị phong tỏa, phụ thân Thẩm Hoài Sơn và muội muội Thẩm Dao đang hoang mang lo sợ nhìn ra ngoài qua khe cửa gỗ nứt nẻ.
Thẩm Trí Tuệ đứng dưới bóng tối của vách đá biên cảnh, tay phải siết chặt thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông, tay trái nắm chặt hắc ngọc lệnh bài Thiên Quy Pháp Đình dính máu trong ngực áo nho xám. Luồng gió lạnh biên cảnh rít lên qua khe đá, thổi tung vạt áo nho xám sờn rách của thiếu niên phàm nhân phế sài, báo hiệu một cuộc đối chất pháp lý và chấp pháp sinh tử kịch liệt nhất sắp sửa bùng nổ ngay tại cổng trang viên gia tộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!