Nhạc nềnSakuya2

Sát Thủ Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Vân Sơn Trấn tĩnh mịch đến đáng sợ. Làn sương mù xám ngu dân vốn bao phủ quanh năm nay dường như có phần loãng đi sau khi Linh Thú Động sụp đổ, nhưng cái lạnh buốt giá của vùng biên viễn vẫn len lỏi qua từng khe cửa của Thẩm Gia Trang Viên, mang theo mùi ẩm ướt của đất đai và chướng khí đầm lầy chưa tan hết.


Trong căn phòng gỗ nhỏ ở sườn tây trang viên, Thẩm Trí Tuệ ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tựa bằng gỗ sồi cũ sờn. Cậu khẽ mím chặt môi, bàn tay trái áp lên lồng ngực. Dưới lớp nho phục xám sờn rách, vết thương rạn xương sườn trái từ cuộc sập hang đêm qua vẫn nhói lên đau buốt sau mỗi nhịp thở sâu. Khóe môi cậu thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu nhạt, mùi vị tanh nồng của máu hòa lẫn với vị đắng ngắt của bát thuốc thảo dược tịnh hóa thần trí do lão y sư mù Tần Thiết Y kê đơn.


Nhục thân phế sài không mang một tia linh lực đan điền này đang phải chịu tải cực hạn. Thần thức phản biện của cậu lúc này chỉ còn khoảng mười lăm phần trăm sau khi phải liên tục vận hành Nghịch Hành Logic Quyết để tính toán ma trận trọng lực trong hang đá cổ. Thức hải nhức nhối như có hàng vạn cây kim châm cứu đâm vào liên tục, nhưng đôi mắt của thiếu niên mười tám tuổi ấy vẫn trầm tĩnh, lạnh lùng và sắc sảo đến kỳ lạ.


Cậu biết rõ, đêm nay sẽ là đêm nguy hiểm nhất. Đơn tố cáo tố tụng tội ác bóc lột của Linh Thú Tông có mười hai dấu vân tay máu của các phu mỏ phàm nhân đang được xếp gọn gàng trong ngực áo cậu. Mẫu máu yêu thú giả nhuộm màu hóa chất và mẩu xương lợn rừng phát quang dính đầy độc chì cũng đã được niêm phong an toàn trong túi da đeo hông. Phiên tòa xét xử siết nợ tại Vân Sơn Huyện Nha sẽ diễn ra vào sáng sớm ngày mai. Tào Lĩnh – chưởng sự Linh Thú Tông – tuyệt đối không thể để cậu bước chân vào công đường với những vật chứng chí mạng đó.


Một cuộc ám sát bịt đầu mối vào đêm nay là điều chắc chắn xảy ra theo mọi quy luật logic tối ưu của kẻ thủ ác.


"Nếu đối thủ sử dụng bạo lực vật lý thuần túy, nhục thân phế sài này sẽ chết trong nửa chiêu." Thẩm Trí Tuệ lẩm nhẩm, mắt trái cậu khẽ dao động dưới ánh nến leo lét. "Nhưng một sát thủ chuyên nghiệp sẽ không dùng bạo lực ồn ào. Chúng sẽ dùng ám sát vô hình. Mà vô hình... thực chất chỉ là một dạng ngụy biện của nhận thức quang học."


Thẩm Trí Tuệ không có linh lực để bày trí các trận pháp phòng ngự đắt đỏ của tiên môn, nhưng cậu có tri thức vật lý và logic học hiện đại.


Cậu chậm rãi đứng dậy, bước đi khập khiễng để tránh động vào vết thương sườn, bắt đầu kiểm tra hệ thống bẫy phòng thủ tự chế trong phòng. Dưới lớp thảm dệt bằng sợi gai thô trải khắp sàn nhà, cậu đã rải một lớp bột lân quang tự chế (bột huỳnh quang) mỏng dính. Lớp bột này được nghiền mịn từ rêu phát quang thu hoạch dưới đáy giếng cổ tịnh hóa và phấn thạch anh thô. Bột huỳnh quang không mang linh lực dao động, hoàn toàn vô hại và không thể bị phát hiện bởi các la bàn quét linh khí của tu sĩ.


Xung quanh căn phòng, tại các góc khuất và điểm mù của cửa sổ, Thẩm Trí Tuệ đã bố trí hệ thống Gương phản chiếu bột huỳnh quang. Đó là tám chiếc gương đồng cũ rách được mài nhẵn thấu kính, đặt cố định trên các bệ gỗ theo đúng góc nghiêng bốn mươi lăm độ. Đường truyền quang học của chúng được tính toán sao cho mọi tia sáng phản chiếu từ mặt sàn sẽ hội tụ về một tiêu điểm duy nhất trên bức tường đá đối diện giường ngủ.


Trên chiếc giường gỗ, một hình nhân bằng rơm được khoác chiếc áo nho phục xám dự phòng của cậu, đắp chăn kín mít giả như đang ngủ say.


*Sột soạt.*


Một tiếng động cực nhỏ vang lên từ phía xà nhà tối tăm. Thẩm Trí Tuệ không ngẩng đầu lên, cậu khẽ đưa tay ra hiệu bằng ba ngón tay dứt khoát.


Từ trong bóng tối của trần nhà, Tiêu Diệp lặng lẽ gật đầu. Thanh niên điếc bẩm sinh ngồi sừng sững như một pho tượng đá xám, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu găm chặt vào khoảng không. Tay hắn nắm chặt chuôi thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong. Trên lưỡi kiếm rỉ sét ấy, vết nứt rạn nhẹ từ cú đỡ đá rơi đêm qua vẫn còn đó, nhưng luồng Kiếm ý tịch diệt (Sơ cấp) của hắn đã âm thầm tích tụ, sẵn sàng bộc phát trong im lặng tuyệt đối. Tiêu Diệp điếc bẩm sinh, tai hắn không nghe thấy âm thanh huyễn ảo, thần trí hắn hoàn toàn miễn dịch với mọi loại phạn âm hay huyễn thuật âm thanh của sát thủ.


Thẩm Trí Tuệ lùi lại, ẩn mình vào góc tối phía sau chiếc tủ sách gỗ dày, nhắm mắt trái để tập trung phần thần thức ít ỏi còn lại.


Thời gian trôi qua từng khắc. Nến trong phòng đã cạn, bóng tối đặc quánh bao trùm lấy không gian.


Đột ngột, một luồng gió lạnh buốt không tự nhiên len lỏi qua khe cửa sổ phía đông. Cánh cửa sổ không hề mở, không có một tiếng động nào, nhưng sương mù xám ngoài sân bỗng chốc cuộn trào dữ dội rồi đứng khựng lại.


Kẻ đột nhập đã đến.


Vô Ảnh – sát thủ chuyên nghiệp cấp 7 Luyện Khí của chợ đen – đang vận hành Vô Ảnh Hắc Ám Quyết ở mức tối đa. Thân hình hắn hoàn toàn đồng hóa vào bóng tối, không để lại nhục thân ảnh tử, không có nhịp tim, không có hơi thở, và quan trọng nhất là không phát ra bất kỳ một luồng linh lực dao động nào. Hắn tự tin rằng, ngay cả một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ nếu không tập trung thần thức quét kỹ cũng không thể phát hiện ra sự hiện diện của hắn.


Hắn lướt qua cửa sổ, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng rơi xuống tấm thảm gai thô trên sàn nhà.


Nhưng, quy luật vật lý của thế giới không phụ thuộc vào tu vi ma pháp. Nhục thân của Vô Ảnh dù có ẩn hình thì vẫn mang trọng lượng vật lý. Chân hắn đạp lên tấm thảm, ép chặt các sợi gai thô xuống.


Ngay lập tức, hàng vạn hạt bột huỳnh quang siêu mịn bám chặt vào đế giày da của hắn. Dưới áp lực ma sát và độ ẩm của chướng khí đầm lầy còn sót lại trên giày, bột huỳnh quang tự phát ra một luồng ánh sáng màu xanh lục bảo cực kỳ mờ nhạt.


*Cạch.*


Trong bóng tối tĩnh mịch, một dấu chân phát sáng màu xanh lục bảo hiện rõ mồn một trên sàn nhà.


Vô Ảnh hoàn toàn không hay biết. Hắn tiếp tục bước thêm một bước hướng về phía giường ngủ.


*Cạch. Cạch.*


Thêm hai dấu chân phát sáng màu xanh lục xuất hiện.


Ánh sáng xanh lục mờ nhạt từ dấu chân chiếu vào chiếc gương đồng thứ nhất đặt ở góc 45 độ, lập tức phản xạ sang chiếc gương thứ hai, rồi hội tụ thẳng lên bức tường đá trắng đối diện giường ngủ thành một đốm sáng xanh rực rỡ.


Trong góc tối, mắt trái của Thẩm Trí Tuệ đột ngột mở ra. Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy trong thức hải của cậu lập tức lật mở, hiển thị chính xác tọa độ của đốm sáng xanh trên tường: "Khoảng cách: 2,5 mét. Tốc độ di chuyển: 0,4 mét/giây. Góc tấn công dự kiến: trực diện giường ngủ."


Bẫy quang học đã vạch trần hoàn toàn vị trí của sát thủ vô hình.


Vô Ảnh lướt đến sát mép giường. Hắn nhìn chằm chằm vào hình nhân đắp chăn, tay trái khẽ lật, đôi dao găm độc Hắc Nha ngập tràn kịch độc phát ra ánh sáng xanh lục hắc ám xuất hiện.


*Xoẹt! Phập! Phập!*


Vô Ảnh bộc phát tốc độ cực hạn của Luyện Khí tầng 7, đôi dao găm độc đâm rách cổ họng và lồng ngực của hình nhân trên giường với một lực lượng tàn bạo.


Nhưng cảm giác lưỡi dao ngập vào da thịt ấm nóng hoàn toàn không có. Chỉ có tiếng rơm rạ khô khốc vỡ vụn.


"Bẫy!"


Trí óc của một sát thủ lão luyện lập tức gầm lên báo động đỏ. Vô Ảnh không một chút do dự, thân hình hắn mượn lực bật ngược ra phía sau, định lao thẳng ra cửa sổ để đào thoát vào sương mù.


"Đã đến rồi, sao phải vội đi?" Giọng nói điềm tĩnh, lạnh lùng của Thẩm Trí Tuệ vang lên từ góc tối.


Vô Ảnh phản xạ cực nhanh. Nhận diện được nguồn phát ra âm thanh, tay phải hắn vung lên, phóng thẳng một chiếc dao găm độc Hắc Nha xé gió lao thẳng về phía ngực trái của Thẩm Trí Tuệ. Chiếc dao găm mang theo toàn bộ linh lực bộc phát của tu sĩ Luyện Khí tầng 7, tốc độ nhanh như một tia chớp đen, đủ sức xuyên thủng một tấm khiên sắt dày.


Đối mặt với sát chiêu chí mạng ở khoảng cách chưa đầy ba thước, nhục thân phế sài rạn xương sườn của Thẩm Trí Tuệ hoàn toàn không thể né tránh.


Nhưng cậu không cần né tránh.


Cậu nhắm mắt trái, dồn toàn bộ mười lăm phần trăm thần thức phản biện còn lại vào lồng ngực, kích hoạt ký tự cổ đang ẩn giấu dưới da thịt: **Logic Ấn kích hoạt**.


*Vút! Bùm!*


Một luồng quang mang màu tím nhạt rực rỡ đột ngột bùng phát từ lồng ngực Thẩm Trí Tuệ, tạo thành một vùng không gian hình cầu bán kính một thước xung quanh cậu.


Chiếc dao găm độc Hắc Nha vừa lao vào vùng ánh sáng tím liền bị bẻ cong quy tắc động năng một cách phi lý. Gia tốc cực đại của chiếc dao găm bị giảm đột ngột xuống còn không phần trăm, véc-tơ lực bị phân tán hoàn toàn thành nhiệt lượng vô hại tỏa ra xung quanh. Chiếc dao găm kịch độc mất đi động năng, rơi thẳng xuống mặt đất đá kêu *cạch* một tiếng lạnh ngắt.


*Phụt! Khụ! Khụ!*


Thẩm Trí Tuệ hộc ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả mảng nho phục xám trước ngực. Lồng ngực cậu đau nhói như bị búa tạ nện vào, vết rạn xương sườn trái rạn nứt thêm một đường nhỏ, rỉ máu tươi qua lớp băng gạc. Việc cưỡng ép kích hoạt Logic Ấn để nghịch chuyển động năng vật lý bằng nhục thân phế sài đã gây ra một sự phản phệ cực kỳ tàn nhẫn lên cơ thể cậu.


Nhưng, cái giá cậu trả đã tạo ra một khoảng trống chiến thuật hoàn hảo.


Từ trên trần nhà tối tăm, Tiêu Diệp hành động.


Hắn rơi xuống như một bóng ma tịch diệt, không mang theo một tiếng gió, không bộc phát linh lực để tránh kích hoạt cảm ứng của sát thủ. Thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong vung lên, chém ra một đường kiếm xám mờ im lặng tuyệt đối – **Kiếm ý tịch diệt**.


Đường kiếm chém thẳng vào khoảng không nơi Vô Ảnh đang đứng ngơ ngác trước sự vô hiệu hóa của chiếc dao găm.


*Xoẹt!*


Lưỡi kiếm rỉ sét nứt rạn nhẹ chém đứt đôi chiếc dao găm Hắc Nha còn lại của Vô Ảnh, đồng thời chém đứt sợi tơ liên kết thần thức ngự trị bóng tối của hắn. Kiếm ý tịch diệt lạnh thấu xương tràn vào thức hải của sát thủ, đóng băng hoàn toàn dòng chảy linh lực trong kinh mạch của hắn.


Vô Ảnh cứng đờ người. Thân hình ẩn hình của hắn lập tức bị ép lộ diện hoàn toàn dưới ánh sáng xanh lục của bột lân quang. Hắn quỳ sụp xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu dưới lớp mặt nạ đen trợn tròn vì kinh hoàng và không tin nổi. Một tên phàm nhân phế sài và một tên tán tu điếc bẩm sinh mang kiếm rỉ lại có thể bẻ gãy hoàn toàn bí thuật ám sát vô địch của hắn chỉ trong ba nhịp thở.


"Ngươi... các ngươi..." Giọng Vô Ảnh khàn đặc, nghẹn lại trong cổ họng.


Nhưng dòng chảy tịch diệt của kiếm ý không cho phép hắn nói thêm lời nào. Luồng hàn khí xám mờ từ thanh kiếm Vô Phong nhanh chóng ăn mòn nhục thân của hắn. Cơ thể Vô Ảnh bắt đầu rã ngũ hành, biến thành một luồng sương khói đen kịt rồi tiêu biến hoàn toàn vào hư không để tránh bị lưu lại dấu vết nhục thân.


*Cạch.*


Khi làn sương đen tan rã hoàn toàn, một vật phẩm nhỏ màu đen từ thắt lưng của Vô Ảnh rơi xuống sàn gỗ, phát ra tiếng kêu sắc lạnh.


Thẩm Trí Tuệ bước đi lảo đảo, tay phải bám chặt vào mép bàn gỗ để giữ thăng bằng, tay trái nhặt vật phẩm lên.


Đó là một lệnh bài bằng hắc ngọc thạch lạnh ngắt, trên mặt khắc nổi bốn chữ cổ tự rực sáng luồng khí tức uy áp nghiêm nghị: **Thiên Quy Pháp Đình**. Khi thần thức phản biện của cậu quét qua bề mặt hắc ngọc, cậu lập tức phát hiện ra một dấu ấn dao động thần thức ngầm mang theo ký hiệu đồng tiền vàng cổ của **Thiên Cơ Thương Hội**.


Đôi mắt Thẩm Trí Tuệ híp lại, ánh lên một tia lạnh lẽo tột cùng.


"Thiên Quy Pháp Đình... Thiên Cơ Thương Hội... Mạc Phù Trần." Thẩm Trí Tuệ siết chặt hắc ngọc lệnh bài trong lòng bàn tay rỉ máu. "Hóa ra, kẻ thực sự muốn dồn Thẩm gia ta vào tuyệt lộ không chỉ có Linh Thú Tông. Bẫy tài chính và sương mù ngu dân này... thực chất là một phần thuật toán của thượng giới nhằm phong tỏa nhận thức của phàm nhân."


Tiêu Diệp lặng lẽ tra kiếm rỉ vào bao, bước lại gần đỡ lấy Thẩm Trí Tuệ. Khắp người hắn bốc lên luồng hàn khí tịch diệt lạnh buốt, thanh kiếm rỉ sét trên vai hắn xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ sát hilt kiếm – cái giá của việc cưỡng ép chém đứt linh lực Trúc Cơ của sát thủ.


Thẩm Trí Tuệ lắc đầu, ra hiệu cho Tiêu Diệp rằng mình vẫn ổn. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh bình minh đầu tiên của ngày thứ hai mươi tư đã bắt đầu ló rạng chân trời, nhuộm đỏ mười hai dấu vân tay máu trên tờ đơn tố cáo đặt trên bàn.


Cuộc ám sát đã thất bại, nhưng cảnh báo về một thế lực khổng lồ đứng sau đang đè nặng lên trang viên. Trưởng lão thương hội Mạc Phù Trần chắc chắn sẽ điên cuồng vì mất đi sát thủ tinh nhuệ, và áp lực chấp pháp tiếp theo sẽ khốc liệt gấp trăm lần bạo lực bóng tối.


"Tiêu Diệp, dọn dẹp sảnh chính." Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh lau vệt máu trên khóe môi, ánh mắt rực sáng ngọn lửa lý trí không thể dập tắt. "Sáng nay, chúng ta vẫn sẽ ra tòa. Cho dù đứng sau chúng là Thiên Đạo chấp pháp, ta cũng sẽ dùng logic để bẻ gãy toàn bộ quy tắc áp bức của chúng!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!