Thoát Hiểm Bằng Trọng Lực
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ rền vang như sấm sét đánh thẳng vào màng nhĩ. Toàn bộ vòm đá khổng lồ của Linh Thú Động rung chuyển dữ dội, bụi cát và những mảng đá dăm rơi xuống rào rào như mưa trút. Chốt cơ quan tự hủy dưới lòng đất một khi đã kích hoạt, dòng chảy linh lực địa mạch vốn dĩ ôn hòa bỗng chốc hóa thành những luồng năng lượng cuồng bạo, điên cuồng cắn xé cấu trúc chịu lực của hang động vạn năm.
"Trí Tuệ thiếu gia! Lối ra bị lấp rồi! Chúng ta chết chắc rồi!" Khương Lão Đầu gào lên trong tuyệt vọng. Lão ôm chặt lấy đứa con trai Thiết Chùy đang yếu ớt, khuôn mặt già nua xám ngoét vì hoảng sợ. Phía sau lão, mười mấy phu mỏ phàm nhân vừa được giải cứu khỏi xích sắt cũng bắt đầu hỗn loạn. Họ co cụm lại một góc, khóc lóc thảm thiết khi nhìn thấy tảng đá nặng hàng chục tấn đổ sụp xuống, bịt kín hoàn toàn con đường thủy lộ độc đạo dẫn ra Hắc Thủy Đầm Lầy.
Không khí trong hang vốn dĩ đã ngột ngạt, nay lại nồng nặc mùi lưu huỳnh, độc chì bốc lên từ các bể nhuộm thú bị vỡ, trộn lẫn với lớp bụi đá dày đặc khiến người ta không thể thở nổi.
*Gào! Gào!*
Từ phía bóng tối sâu thẳm của hang động, tiếng gầm rú của đàn lợn rừng nhuộm màu phát cuồng vì thuốc kích thích càng lúc càng gần. Đôi mắt chúng rực lên ánh đỏ ngầu đầy sát khí, móng vuốt cào rách mặt đất đá, lao thẳng về phía đoàn người như một cơn lũ quét hung hãn.
"Tiêu Diệp!" Thẩm Trí Tuệ khẽ quát nhỏ.
Thanh niên điếc bẩm sinh không cần nghe thấy âm thanh, chỉ cần nhìn vào khẩu hình và ký hiệu tay dứt khoát của Thẩm Trí Tuệ. Hắn lập tức bước lên một bước, vai rộng eo thon đứng sừng sững như một ngọn núi đá xám trước lối vào sảnh chính. Thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong chậm rãi rút ra khỏi bao, không mang theo một tia linh lực dao động nào, nhưng một luồng Kiếm ý tịch diệt (Sơ cấp) lạnh lẽo, xám mờ đã âm thầm bao phủ lấy mũi kiếm.
*Khụ! Khụ!*
Thẩm Trí Tuệ ho khan một tiếng, bàn tay trái áp chặt vào lồng ngực. Vết thương rạn xương sườn trái nhẹ từ đêm hôm trước nhói lên đau buốt, khiến nhục thân phế sài không mang linh lực của cậu run lên bần bật. Thần thức phản biện của cậu lúc này chỉ còn khoảng hai mươi phần trăm, thức hải đau nhức như có hàng ngàn cây kim châm cứu đâm vào liên tục do phải tính toán ma trận đồ thị trận pháp lôi điện trước đó.
Cậu biết, nhục thân phế sài này không thể chịu nổi dù chỉ là một cú va chạm nhẹ của đá rơi hay móng vuốt cuồng thú. Nhưng cậu không cho phép bản thân hoảng loạn. Một nhà logic học hiện đại hiểu rõ: hoảng loạn là kẻ thù lớn nhất của hiệu suất tư duy.
Cậu nhắm mắt trái, dồn toàn bộ phần thần thức phản biện ít ỏi còn lại vào lồng ngực, kích hoạt mảnh ngọc vỡ Định Hải Thần Ngọc đang dán chặt vào da thịt.
*Vút!*
Mảnh ngọc Thái Huyền Tử đột ngột phát ra một luồng quang mang màu xanh lam nhạt dịu mát. Trong thức hải của cậu, hình ảnh tàn hồn cổ nhân Thái Huyền Tử hiện ra, mang theo khuôn mặt đạo sĩ trung niên đầy nghiêm túc nhưng khóe môi vẫn khẽ nhếch lên:
"Tiểu tử, kiến trúc đá cổ của Linh Thú Động này được xây dựng dựa trên nguyên lý tam giác chịu lực của cổ nhân vạn năm trước. Trận pháp tự hủy chỉ bẻ gãy các cột chống chịu lực bằng đá thạch anh, nhưng vòm hang vẫn còn ba điểm tựa chịu lực cốt lõi (key load-bearing nodes). Nếu ngươi giải được phương trình phân bổ trọng lực này, ngươi sẽ tìm được lối thoát."
Trong thức hải rực sáng tím nhạt của Thẩm Trí Tuệ, hệ thống Thần Thức Phản Biện (Cấp 1) lập tức tự động lật mở cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy. Toàn bộ cấu trúc địa chất, độ dốc của vách đá, và trọng lượng của các khối đá lơ lửng trên vòm hang được quét sạch và hiển thị dưới dạng các phương trình cơ học hình học ba chiều phức tạp.
"Phương trình cân bằng lực của vòm đá cổ: $\sum F_x = 0$, $\sum F_y = 0$, mô-men xoắn tại điểm tựa trục quay..." Thẩm Trí Tuệ lẩm nhẩm tính toán. Từng con số, từng đường cong parabol chịu lực hiện lên lấp lánh trong não bộ của cậu với tốc độ chóng mặt.
Đột ngột, một tiếng cười tàn bạo, khàn đặc vang lên từ phía lối đi phía trên vách đá.
"Thẩm gia tiểu nhi! Hôm nay các ngươi phải chôn thây dưới đáy hang sâu này!"
Thẩm Trí Tuệ mở mắt ra. Trên vách đá cao chừng ba trượng, Chấp pháp giả tàn ác Tào Hùng đang đứng sừng sững. Cánh tay phải bị Tiêu Diệp chém đứt hôm trước đã được băng bó bằng vải tẩm máu đen kịt, nhưng tay trái của hắn vẫn đang nắm chặt sợi xích sắt linh lực Huyết Xích rực sáng đỏ ngầu. Khuôn mặt đầy vết sẹo dao chém của hắn vặn vẹo vì căm thù tột độ.
*Vút! Bùm!*
Tào Hùng điên cuồng vung Huyết Xích bằng tay trái, quất mạnh vào một cột đá thạch anh chịu lực ở sườn đông hang động. Cột đá vỡ tan tành, khiến một mảng trần hang khổng lồ sụp đổ xuống, cát bụi bốc lên mù mịt, dồn đoàn người của Thẩm Trí Tuệ vào góc chết tuyệt lộ.
"Tào Hùng! Ngươi muốn chôn sống cả đệ tử của mình sao?" Thẩm Trí Tuệ lớn tiếng chất vấn, giọng nói điềm tĩnh, vang dội lấn át cả tiếng đá rơi.
"Ha ha ha! Đám đệ tử ngoại môn phế vật đó chết thì đã sao? Chỉ cần giết được ngươi, bảo vệ được bí mật yêu thú giả này cho Linh Thú Tông, đại ca ta chắc chắn sẽ có cách khôi phục cánh tay cho ta! Chết đi!" Tào Hùng điên cuồng gào thét, tiếp tục vung xích sắt quất vào cột đá thứ hai.
Đá rơi càng lúc càng nhiều. Đàn lợn rừng phát cuồng chỉ còn cách Tiêu Diệp chưa đầy ba trượng, hơi thở nồng nặc mùi hóa chất xộc thẳng vào mặt.
Trong khoảnh khắc sinh tử ranh giới ấy, mắt trái của Thẩm Trí Tuệ đột ngột co rút lại. Nhờ có Thần Thức Phản Biện quét qua, cậu phát hiện ra ngay phía trên đầu Tào Hùng và đội chấp pháp của hắn có một khối đá tảng khổng lồ nặng tới mười tấn đang lơ lửng ở trạng thái cân bằng lực cực kỳ lỏng lẻo. Khối đá này được giữ lại bởi một hệ thống ròng rọc và dây tời kéo quặng bằng sắt rỉ sét cổ xưa (old mining pulley system) từ thời kỳ khai mỏ ngàn năm trước.
Một kế hoạch bẫy trọng lực cơ học hoàn hảo lập tức hình thành trong não bộ của nhà logic học.
"Tiêu Diệp! Góc ba mươi hai độ bên phải vách đá, chém đứt sợi dây xích sắt của tời kéo quặng cũ! Ngay lập tức!" Thẩm Trí Tuệ hét lên, đồng thời ra ký hiệu tay cực nhanh.
Tiêu Diệp không một chút do dự. Hắn lướt đi như một bóng ma xám trong sương bụi, bỏ qua đàn cuồng thú đang lao đến. Thân hình hắn bay lên không trung, thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong chém ra một đường kiếm xám mờ không tiếng động.
*Phựt!*
Kiếm ý tịch diệt chém đứt đôi sợi xích sắt rỉ sét chịu lực của tời kéo cũ.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Sợi xích sắt đứt gãy làm mất đi lực đối trọng, hệ thống ròng rọc rỉ sét rít lên những tiếng ghê rợn rồi sụp đổ hoàn toàn. Khối đá tảng nặng mười tấn mất đi điểm tựa chịu lực, dưới tác động của trọng lực tự nhiên, nó lao xuống với gia tốc cực đại, kéo theo cả một mảng sườn núi đá sạt lở dữ dội.
"Cái gì?" Tào Hùng kinh hoàng ngẩng đầu lên, nhưng đã quá muộn.
*Bùm!*
Khối đá khổng lồ rơi xuống chính xác vách đá nơi Tào Hùng đang đứng. Sức nặng mười tấn cùng động năng khủng khủng khiếp đè sập hoàn toàn vách đá, chôn vùi sợi xích sắt Huyết Xích và đè chặt chân tay của Tào Hùng cùng đám đệ tử chấp pháp dưới đống đổ nát. Tiếng gào thét thảm thiết của hắn bị che lấp bởi tiếng đá lở.
Chưa dừng lại ở đó, khối đá tảng mười tấn đổ sụp xuống mặt đất sảnh chính, tạo thành một bức tường chắn bằng đá tự nhiên khổng lồ, ngăn cách hoàn toàn đàn lợn rừng phát cuồng ở phía bên kia. Đàn thú điên cuồng đâm sầm vào bức tường đá rầm rầm nhưng không thể vượt qua.
"Thoát... thoát rồi sao?" Khương Lão Đầu lẩm bẩm, không tin vào mắt mình. Chỉ bằng một nhát kiếm chém đứt sợi xích cũ rách, thiếu niên phế sài kia đã dùng chính trọng lực của đất đá để đè bẹp truy binh Trúc Cơ và tạo ra bức tường phòng thủ hoàn hảo.
"Chưa đâu! Hang này sắp sập hoàn toàn rồi! Đi theo lộ trình này!" Thẩm Trí Tuệ quát lớn, chỉ tay về phía một khe nứt đá nhỏ vừa xuất hiện dưới chân bức tường đá đổ nát.
Đó chính là đường nước ngầm bí mật dẫn ra đầm lầy mà cậu đã tính toán được từ sơ đồ địa chất của Thái Huyền Tử.
Cả đoàn người điên cuồng chạy theo Thẩm Trí Tuệ. Nhưng đúng lúc đó, một tảng đá dăm từ trên trần hang rơi thẳng xuống đầu một phu mỏ phàm nhân đang hoảng loạn chạy sai hướng.
"Cứu tôi!" Người phu mỏ ngã gục xuống đất, chân bị kẹt dưới một khe đá.
*Vút!*
Tiêu Diệp lướt đến như gió lốc, vác thanh kiếm rỉ lên đỡ lấy tảng đá rơi cứu mạng người phu mỏ kịp thời.
*Rắc!*
Một tiếng nứt rạn nhẹ vang lên từ lưỡi thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong của Tiêu Diệp do phải gồng gánh chịu lực đỡ quá nặng của tảng đá rơi tự nhiên. Hắn nén đau, vác người phu mỏ lên vai rồi nhảy thẳng vào khe nước ngầm cùng Thẩm Trí Tuệ.
*Rào!*
Dòng nước ngầm lạnh buốt nuốt chửng lấy toàn bộ đoàn người khi hang động Linh Thú Động sụp đổ hoàn toàn phía sau lưng họ thành một đống đổ nát hoang tàn.
...
Một canh giờ sau, tại một bãi đất trống rậm rạp hoang vắng nằm sát biên giới Vân Sơn Trấn.
*Ào! Ào!*
Những cái đầu liên tục nhô lên khỏi mặt nước đầm lầy xanh mát, thở hổn hển để hít lấy bầu không khí trong lành của rạng sáng. Khương Lão Đầu, Thiết Chùy, cùng mười hai phu mỏ phàm nhân vô tội nằm bò trên bãi cỏ, nước mắt hòa lẫn với bùn đất tịnh thủy trên mặt. Họ đã thoát chết khỏi địa ngục trần gian Linh Thú Động.
Thẩm Trí Tuệ bước lên bờ, nho phục xám sờn sũng nước dán chặt vào cơ thể gầy gò, xanh xao. Cậu ôm lấy lồng ngực đang đau nhói dữ dội, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi do thần thức bị quá tải cực hạn. Nhưng ánh mắt cậu vẫn sáng ngời đầy lý trí.
Cậu chậm rãi rút từ trong ngực áo sũng nước ra một cuộn giấy tuyên bọc trong da thú chống nước – đơn tố cáo tội ác bóc lột sức lao động và lừa đảo của Linh Thú Tông.
"Các vị." Giọng Thẩm Trí Tuệ trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm. "Linh Thú Tông đã sụp đổ một phần phân đàn, nhưng tội ác của chúng cần phải được đưa ra ánh sáng pháp luật triều đình tại huyện nha ngày mai. Các ngươi có dám dùng máu của mình để đòi lại tôn nghiêm và công lý sòng phẳng không?"
Khương Lão Đầu là người đầu tiên bò lại gần. Lão cắn rách ngón tay cái rỉ máu, ấn mạnh dấu vân tay máu đỏ tươi lên tờ đơn tố cáo: "Lão già này thề chết đi theo Trí Tuệ thiếu gia! Đòi lại công lý cho con trai ta!"
"Chúng tôi thề chết đi theo thiếu gia!" Mười hai phu mỏ phàm nhân vô cùng cảm kích ơn cứu mạng và nể phục tài trí thần kỳ của cậu, đồng loạt cắn ngón tay, dùng máu tươi của mình ký tên đóng dấu vân tay máu đỏ rực lên cuộn đơn tố cáo trước ánh bình minh rực sáng đầu tiên của ngày mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!