Đột Nhập Linh Thú Động
Đêm đen như mực, sương mù xám u muội bao phủ khắp biên cảnh Vân Sơn Trấn như một tấm vải liệm khổng lồ.
Phía ngọn đồi bắc, những quầng lửa đỏ sẫm đột ngột bùng lên, nhuộm đỏ một góc trời đêm. Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng gầm rú của yêu thú cùng tiếng kim thiết va chạm vọng lại từ xa. Cuộc nổi loạn của Hắc Phong Sát và tàn quân Lôi Đình Trại nhắm vào ba kho lương thảo ngoại vi của Linh Thú Tông đã chính thức bắt đầu. Ngọn lửa thù hận rực cháy ấy quả thực đã kéo giãn toàn bộ lực lượng chấp pháp tinh nhuệ của Tào Hùng ra khỏi sào huyệt đồi bắc.
Ngay dưới chân đồi, sát mép nước âm u của Hắc Thủy Đầm Lầy, ba bóng người đang âm thầm ẩn nấp trong lùm cây rậm rạp.
Thẩm Trí Tuệ khẽ mím chặt môi, bàn tay trái áp nhẹ lên lồng ngực. Vết thương rạn xương sườn trái nhẹ từ đêm đột kích của Tào Hùng vẫn còn đau nhói âm ỉ mỗi khi cậu hít thở sâu, nhưng đôi mắt của thiếu niên mười tám tuổi ấy vẫn lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ. Trong thức hải của cậu, cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy đang lơ lửng, tỏa ra những luồng hào quang màu tím nhạt dịu mát, vận hành Nghịch Hành Logic Quyết để tịnh hóa và duy trì sự tập trung tuyệt đối của thần thức.
"Trí Tuệ thiếu gia, theo chỉ dẫn của Hà bá tinh linh Thủy Cơ, lối vào thủy lộ bí mật nằm ngay dưới gốc cây liễu mục kia." Khương Lão Đầu khẽ khàn giọng nói, tấm tơi lá tơi sờn trên vai lão sũng nước chướng khí ẩm ướt. Lão già hái thuốc nhỏ thỏn, lưng gù, làn da xám xịt như vỏ cây rừng đang run rẩy nhẹ, đôi mắt láo liên nhìn quanh cảnh giác. "Nhưng nước đầm lầy này độc lắm, chứa đầy chất thải luyện đan phế phẩm của Linh Thú Tông thải ra. Chúng ta phải bôi lớp bùn tịnh thủy Lam Thủy Châu này lên người để tránh bị chướng khí ăn mòn nhục thân."
Thẩm Trí Tuệ gật đầu. Cậu nhận lấy nắm bùn xám xanh từ tay Khương Lão Đầu, bôi đều lên cánh tay và nho phục xám sờn của mình. Nước giếng cổ tịnh hóa được lọc qua cát thạch anh từ trang viên Thẩm gia đã giúp cậu hiểu rõ nguyên lý trung hòa độc tố; lớp bùn này thực chất chứa các hạt khoáng thạch kiềm cao, có khả năng trung hòa hoàn toàn tính axit cực mạnh của nước thải lưu huỳnh từ đầm lầy.
Bên cạnh cậu, Tiêu Diệp đứng im lặng như một pho tượng đá xám. Thanh niên điếc bẩm sinh gác cổng trấn Vân Sơn không hề lộ ra một tia cảm xúc nào, đôi tai có vết sẹo nhỏ khẽ động đậy theo bản năng dã thú, lưng đeo thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong. Điếc bẩm sinh khiến hắn hoàn toàn miễn dịch với mọi loại phạn âm ngu dân hay huyễn thuật âm thanh của Linh Thú Tông. Hắn chỉ nhìn vào ký hiệu tay của Thẩm Trí Tuệ, khẽ gật đầu rồi lướt đi trước tiên.
Ba người âm thầm lặn xuống dòng nước đen kịt, hôi thối của đầm lầy. Nhờ có lớp bùn tịnh thủy bảo vệ, nhục thân phế sài không mang linh lực của Thẩm Trí Tuệ không bị chướng khí ăn mòn. Họ luồn lách qua những rễ cây mục nát dưới nước, bơi sâu vào một đường hầm đá ngầm tối tăm dốc ngược lên phía trên.
*Rào!*
Tiêu Diệp khẽ nhô đầu lên khỏi mặt nước, tiếp theo là Thẩm Trí Tuệ và Khương Lão Đầu. Họ đã bước vào bên trong Linh Thú Động.
Không khí bên trong hang động ẩm ướt, ngột ngạt và nồng nặc một mùi hôi thối nồng nặc của phân thú, hòa lẫn với mùi khét lẹt của lưu huỳnh và các loại hóa chất luyện đan phế phẩm. Tiếng nước nhỏ giọt thánh thót từ trên vòm đá cao xuống lòng đất nghe như những nhịp gõ của chiếc đồng hồ tử thần.
Tiêu Diệp đột ngột giơ tay trái lên, ra hiệu dừng lại. Đôi mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không tối tăm phía trước lối vào tunnel chính.
Thẩm Trí Tuệ nhắm mắt trái, dồn thần thức phản biện vào mắt trái, kích hoạt thần thông Nhìn thấu khế ước. Dưới nhãn quang màu tím nhạt hiển thị, cậu nhìn thấy một sợi tơ năng lượng màu đỏ sẫm, cực kỳ mảnh mai đang giăng ngang lối đi cách mặt đất chừng nửa thước. Đó chính là sợi tơ cảnh báo thần thức (alarm soul thread) liên kết trực tiếp với la bàn của đệ tử tuần tra Linh Thú Tông. Chỉ cần một dao động linh lực nhỏ chạm vào, hoặc nhục thân bước qua làm đứt sợi tơ, trận pháp cảnh báo sẽ ngay lập tức kích hoạt.
Thẩm Trí Tuệ ra hiệu bằng tay rất nhanh cho Tiêu Diệp: *'Cắt đứt dòng chảy năng lượng, không dùng linh lực.'*
Tiêu Diệp hiểu ý. Hắn chậm rãi rút thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong ra khỏi bao. Hắn không hề vận hành bất kỳ một luồng linh lực nào trong đan điền, mà chỉ tập trung ý chí vào mũi kiếm. Nhát kiếm chém ra hoàn toàn im lặng, mang theo một luồng Kiếm ý tịch diệt (Sơ cấp) xám mờ, lạnh lẽo thấu xương. Kiếm ý tịch diệt vốn là khắc tinh của mọi liên kết thần thức; mũi kiếm rỉ lướt qua, sợi tơ cảnh báo màu đỏ sẫm lập tức bị chém đứt đôi một cách im lặng tuyệt đối, tàn tro năng lượng tự động tan biến vào không trung mà không hề truyền về bất kỳ tín hiệu báo động nào.
"Tốt lắm." Thẩm Trí Tuệ khẽ truyền âm, bước nhẹ qua ranh giới an toàn.
Nhưng ngay khi tiến vào sâu hơn mười trượng, bước chân của Khương Lão Đầu bỗng khựng lại. Lão định bước lên một phiến đá nhẵn bóng phía trước theo kinh nghiệm đi rừng cũ của mình.
"Khương thúc, đứng yên!" Thẩm Trí Tuệ khẽ quát nhỏ, vươn tay kéo mạnh vai áo tơi của lão già hái thuốc lùi lại nửa bước.
*Hưu! Cạch!*
Một tia chớp xanh lét đột ngột phóng ra từ vách đá bên cạnh, đánh trúng phiến đá nhẵn kia làm nó nứt toác, bốc lên một làn khói khét lẹt. Khương Lão Đầu mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy lắp bắp: "Trí... Trí Tuệ thiếu gia, lão... lão đi rừng cả đời, rõ ràng phiến đá đó không có dấu vết cơ quan nào..."
"Đây không phải là bẫy cơ quan phàm nhân, mà là trận pháp lôi điện cảm ứng (inductive lightning traps) của tiên môn." Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh giải thích, giọng nói rành rọt như một nhà khoa học thực nghiệm. "Chúng vận hành bằng cách cảm ứng mật độ hơi nước và dao động nhiệt độ nhục thân của sinh vật sống bước vào phạm vi tính toán."
Cậu rút cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy từ ngực áo nho xám ra, trải phẳng lên một phiến đá khô ráo. Thần thức tương đương Trúc Cơ của cậu bộc phát, đôi mắt trái rực lên hào quang màu tím nhạt quét qua toàn bộ mặt đất đá phía trước lối đi.
Trong thức hải của Thẩm Trí Tuệ, hệ thống Toán Học Trận Pháp (Sơ cấp) lập tức được kích hoạt. Sơ đồ trận pháp lôi điện cảm ứng phức tạp được chuyển hóa hoàn toàn thành một đồ thị Graph liên thông với 15 đỉnh (vertices) đại diện cho các phiến đá yểm bùa, và 24 cạnh (edges) đại diện cho dòng chảy lôi điện tuần hoàn chạy dưới lòng đất.
"Lý thuyết đồ thị Graph..." Thẩm Trí Tuệ lẩm nhẩm tính toán. Ngón tay thon dài của cậu gảy nhẹ trên mặt giấy da cừu, vẽ ra các phương trình ma trận dòng chảy năng lượng. "Mỗi phiến đá mang một giá trị điện tích cảm ứng cố định. Để đi qua an toàn mà không kích hoạt cảm ứng, chúng ta phải di chuyển theo đúng quỹ đạo của cây khung nhỏ nhất (Minimum Spanning Tree) của đồ thị này, nơi tổng trọng số dòng điện cảm ứng bằng không."
Cậu rút Thước gỗ đo lường quy tắc từ hông ra, quét nhẹ luồng sáng tím nhạt lên mặt đất để đo lường chính xác khoảng cách và tần số xung điện của từng phiến đá.
"Khương thúc, Tiêu Diệp, hãy nhìn kỹ tọa độ bước chân của ta." Thẩm Trí Tuệ ra lệnh bằng giọng điệu lý trí tuyệt đối.
Bước thứ nhất: Cậu bước xéo sang bên trái ba tấc, đặt chân lên một phiến đá xù xì bám đầy rêu khô. Không có tia chớp nào phóng ra.
Bước thứ hai: Cậu nhảy nhẹ về phía trước hai thước, đáp chân lên điểm giao nhau giữa hai khe nứt đá tự nhiên – nơi dòng điện cảm ứng triệt tiêu lẫn nhau thành trị số không.
Bước thứ ba: Cậu lướt nhẹ sang bên phải một thước, đặt gót chân lên phiến đá đen dính đầy phân dơi.
Khương Lão Đầu và Tiêu Diệp nín thở, di chuyển chính xác theo từng bước chân của Thẩm Trí Tuệ như những con robot cơ quan được lập trình sẵn theo đúng quy trình thao tác chuẩn (SOP). Chỉ trong vòng chưa đầy một khắc thời gian tính toán, ba người đã vượt qua hoàn toàn trận địa lôi điện cảm ứng dày đặc mà không tốn một giọt mồ hôi hay một luồng linh lực đan điền nào.
Tuy nhiên, lồng ngực của Thẩm Trí Tuệ lại phập phồng dữ dội, một cơn đau nhói từ vết rạn xương sườn trái nhói lên khiến cậu phải khẽ ho khan một tiếng nhỏ. Thần thức của cậu bị tiêu hao nhanh chóng và mệt mỏi cực hạn do phải tính toán hàng vạn biến số ma trận tuyến tính trong môi trường chướng khí ẩm ướt, thiếu oxy của hang sâu.
Cậu khẽ nhấp một ngụm nước giếng cổ tịnh hóa mang theo trong túi da để xoa dịu thần trí, rồi tiếp tục tiến sâu vào bên trong.
Đi qua một khúc quanh hẹp, mùi hôi thối và mùi hóa chất nồng nặc đột ngột tăng lên gấp mười lần. Một cảnh tượng kinh tởm và hãi hùng hiện ra trước mắt ba người tại hang động trung tâm rộng lớn.
Giữa hang động là một dãy các bể chứa nước bằng đá khổng lồ, bên trong chứa đầy một loại dung dịch đặc quánh màu xanh lục sẫm, sủi bọt khí sùng sục và bốc lên làn khói độc hại khét lẹt mùi lưu huỳnh và độc chì. Xung quanh các bể nước là hàng chục chiếc lồng sắt kiên cố.
Bên trong lồng không phải là những con yêu thú hung dữ, mang huyết mạch cổ xưa như Linh Thú Tông vẫn thường rêu rao quảng cáo để lừa gạt dân chúng mua với giá hàng ngàn linh thạch. Đó thực chất chỉ là những con lợn rừng (wild pigs) phàm dã hoang dã bình thường, gầy trơ xương và đang rên rỉ đầy đau đớn.
Thẩm Trí Tuệ tiến lại gần một chiếc lồng sắt, mắt trái phát sáng tím nhạt nhìn chằm chằm vào một con thú đang bị ngâm một nửa thân dưới trong bể hóa chất. Da thịt của con lợn rừng bị lở loét nghiêm trọng, nhưng trên bề mặt da lại bám đầy một lớp bột mịn màu xanh lục phát quang lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của hang động.
"Bản chất yêu thú của Linh Thú Động..." Thẩm Trí Tuệ cười lạnh đầy khinh bỉ, giọng nói lạnh thấu xương. "Hóa ra đây chính là công nghệ 'ngự thú thần thánh' của danh môn chính đạo."
Cậu rút một chiếc ống thủy tinh nhỏ tự chế từ trong túi da, khẽ dùng thước gỗ gạt lấy một mẫu dịch dịch màu xanh lục bám trên da con thú để tiến hành phân tích hóa học thực nghiệm ngay tại chỗ.
"Lưu huỳnh thặng dư, oxit chì độc hại, kết hợp với bột phấn của cỏ huyễn ảnh trồng lén lút từ Nhân Quả Các." Thẩm Trí Tuệ quan sát phản ứng đổi màu của dung dịch trong ống thủy tinh, giọng nói rành rọt như một bác sĩ pháp y đang lột trần một vụ án mạng mạng. "Bọn chúng dùng hóa chất độc hại này để nhuộm màu da và lông của lợn rừng hoang dã phàm nhân, khiến chúng phát ra quang mang linh khí giả mạo ban đêm. Đồng thời, độc tố chì và thuốc kích thích cực mạnh trong dung dịch sẽ kích thích hệ thần kinh trung ương của con thú, khiến chúng phát cuồng, gầm rú dữ dội và mọc ra những chiếc răng nanh biến dị giả tạo để trông giống như yêu thú hung dữ thực sự."
Cậu cầm lên một mẩu xương thú khô khốc bị vứt bỏ bên cạnh lồng sắt – chính là Yêu cốt lợn rừng nhuộm màu.
"Yêu cốt này thực chất chỉ là xương lợn rừng phế phẩm thải ra từ lò mổ của Chu Bát Sát." Thẩm Trí Tuệ gõ nhẹ thước gỗ lên mẩu xương, làm lớp bột phát quang hóa học bong tróc ra, để lộ phần xương trắng xốp bên trong. "Chúng được ngâm tẩm hóa chất phát quang để giả làm yêu cốt cao cấp dùng để đúc đan dược đột phá ảo. Đây là một đường dây lừa đảo sinh học có hệ thống tàn nhẫn tột cùng, bòn rút linh thạch của hàng vạn tu sĩ và nông dân nghèo toàn huyện Vân Sơn!"
Khương Lão Đầu đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng những con thú bị hành hạ dã man, lồng ngực lão phập phồng vì kinh tởm và bàng hoàng: "Trời đất ơi... Bọn chúng dám dùng lợn rừng nhuộm độc để lừa gạt chúng ta bấy lâu nay! Con yêu hổ răng kiếm mà thiếu chủ Linh Thú Tông ngự trị thách đấu... hóa ra cũng chỉ là một con lợn rừng bị tiêm thuốc phát cuồng sao?"
"Chính xác là như vậy." Thẩm Trí Tuệ cất mẫu máu yêu thú giả và mẩu yêu cốt nhuộm màu vào túi da làm vật chứng hình sự tối cao. "Đây sẽ là đòn chí mạng lật đổ hoàn toàn danh tiếng của Linh Thú Tông tại phiên tòa công đường huyện nha sắp tới."
Nhưng ngay khi họ định tiến sâu hơn để tìm kiếm thêm tài liệu khế ước lậu, một tiếng rên rỉ yếu ớt, đau đớn của con người đột ngột vang lên từ góc tối sâu nhất của hang động.
"Cứu... cứu tôi với..."
Khương Lão Đầu nghe thấy giọng nói ấy, toàn thân lão bỗng chấn động kịch liệt. Lão điên cuồng lao về phía góc tối, mặc kệ sương độc và phân thú bẩn thỉu xung quanh.
"Thiết Chùy! Con trai của ta!" Lão già hái thuốc gào lên đầy đau đớn khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong chiếc lồng sắt rỉ sét đặt sát vách đá ẩm ướt.
Bên trong lồng là hơn mười phu mỏ phàm nhân vô tội, cơ thể họ gầy gò trơ xương, quần áo rách rưới vá chằng vá đắp dính đầy bùn đất và máu khô đen. Cổ chân và cổ tay của họ bị khóa chặt bằng những sợi xích sắt linh lực nặng trịch kết nối trực tiếp với địa mạch của hang động. Làn da của họ xám ngoét, đôi mắt lờ đờ u muội vô hồn do phải hít thở chướng khí ngu độc và lưu huỳnh nén cao độ hằng ngày trong quá trình lao dịch khổ sai chế tạo yêu thú giả.
Một thiếu niên gầy yếu, khuôn mặt có nhiều nét giống Khương Lão Đầu đang nằm gục trên đống rơm mục, hai tay rỉ máu do cố gắng giật đứt xích sắt.
"Cha... cha ơi..." Thiếu niên khàn giọng gọi, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt lem luốc bùn đất. "Con... con bị chúng bắt đi làm phu dịch đào khoáng và ngâm thuốc nhuộm thú bấy lâu nay... Đầu óc con đau lắm, con sắp không nhớ nổi tên của mình nữa rồi..."
Cơn giận dữ tột độ dâng lên trong lồng ngực Thẩm Trí Tuệ, khiến lồng ngực đang bị thương của cậu nhói lên đau buốt. Đôi mắt cậu rực lên một ngọn lửa phẫn nộ lạnh lùng. Linh Thú Tông không chỉ lừa đảo tài chính, đầu độc nguồn nước, mà còn bắt cóc phàm nhân vô tội làm nô lệ lao động khổ sai, tẩy não họ bằng ngu khí để biến họ thành những con robot không biết phản kháng vĩnh viễn.
Cậu quay sang Tiêu Diệp, ra hiệu bằng tay đầy dứt khoát: *'Chém đứt xích sắt, cứu người!'*
Tiêu Diệp bước lên, vung thanh kiếm rỉ sét Vô Phong. Kiếm ý tịch diệt (Sơ cấp) bộc phát hoàn toàn im lặng, chém đứt phăng các sợi tơ xích sắt linh lực kết nối địa mạch mà không gây ra bất kỳ một tiếng động hay một tia lửa nào. Khương Lão Đầu ôm chặt lấy con trai mình, khóc không thành tiếng.
Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh dùng Thước gỗ đo lường quy tắc quét qua các phu mỏ phàm nhân, xác định thần trí của họ chỉ bị suy giảm tạm thời do hít phải chướng khí độc chì và ngu khí nén. Cậu cho mỗi người uống một ngụm nước giếng cổ tịnh hóa mang theo để khôi phục thần trí ngắn hạn.
"Nghe ta nói." Thẩm Trí Tuệ nhìn thẳng vào mắt các phu mỏ, giọng nói đầy sức thuyết phục và uy nghiêm lý trí. "Ta là Thẩm Trí Tuệ của Thẩm gia. Ta đến đây để giải cứu các ngươi. Các ngươi hãy ký tên bằng dấu vân tay máu vào đơn tố cáo tội ác bóc lột và lừa đảo của Linh Thú Tông này. Sáng mai, ta sẽ đưa các ngươi ra công đường nha môn đòi lại công lý sòng phẳng!"
Hàng chục phu mỏ phàm nhân tỉnh táo lại sau khi uống nước giếng sạch, nghe lời giải thích đầy lý trí của cậu, đồng loạt quỳ lạy cảm kích ơn cứu mạng và dùng máu tay ấn mạnh dấu vân tay máu vào đơn tố cáo của Thẩm gia.
Tuy nhiên, ngay lúc Thẩm Trí Tuệ vươn tay nhận lại tờ đơn tố cáo từ tay một phu mỏ, ngón tay của cậu vô tình chạm phải một chiếc chốt cơ quan bằng đồng nhỏ ẩn giấu dưới khe đá sát vách lồng sắt.
*Cạch!*
Một tiếng động cơ học sắc lạnh vang lên bên trong vách đá.
Thẩm Trí Tuệ biến sắc. Mắt trái của cậu quét qua, phát hiện ra chiếc chốt đồng này thực chất là một chốt cơ quan tự hủy (self-destruct trigger) được liên kết trực tiếp bằng dòng linh lực máu với sinh mệnh của đàn thú phát cuồng trong các lồng sắt xung quanh. Việc cởi trói xích sắt linh lực địa mạch của các phu mỏ đã làm thay đổi trị số cân bằng năng lượng, kích hoạt hệ thống tự hủy tự động bảo vệ bí mật của phân đàn.
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Toàn bộ hang động Linh Thú Động bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Những tảng đá khổng lồ trên vòm hang bắt đầu rạn nứt, rơi rụng rầm rầm xuống mặt đất đá. Lối vào thủy lộ duy nhất phía sau bỗng chốc bị một tảng đá nặng hàng chục tấn sập xuống bịt kín hoàn toàn lối thoát.
Cùng lúc đó, bùa chú trên các lồng sắt của đàn lợn rừng nhuộm màu tự động bốc cháy rực lửa đỏ. Thuốc kích thích nén cao độ phun trào ra ngoài bể hóa chất, khiến đàn thú phát cuồng gầm rú điên cuồng, đôi mắt chúng rực lên sát khí đỏ ngầu bạo tẩu, đồng loạt phá tung lồng sắt lao thẳng về phía đoàn người Thẩm Trí Tuệ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!