Ly Gián Khế Ước
Không khí bên trong mật thất ngầm dưới lòng đất Thẩm Gia Trang Viên lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo mùi đất ẩm nồng và hơi nước tinh khiết bốc lên từ lòng giếng cổ ngàn năm. Đây là nơi duy nhất tại Vân Sơn Trấn không bị làn sương mù xám ngu dân thâm nhập, nhờ vào hệ thống lọc cát thạch anh và trận pháp ẩn khí tức thô sơ mà Thẩm Trí Tuệ đã dày công thiết lập. Dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lạc, bóng của những sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh cây cột đá trung tâm đổ dài trên vách tường loang lổ, tạo nên một cảnh tượng âm u và ngột ngạt.
Thẩm Trí Tuệ ngồi xếp bằng trên chiếc ghế gỗ sồi sứt góc, bộ nho phục màu xám sờn rách khẽ rủ xuống. Khóe mắt cậu thâm quầng, sắc mặt xanh xao lộ rõ sự mệt mỏi thần thức cực hạn sau trận phục kích khốc liệt tại hẻm núi Vân Sơn Thạch Lộ vào trưa nay. Cậu khẽ đưa tay lên chạm nhẹ vào lồng ngực trái, một cơn đau buốt nhói lên khiến cậu phải khẽ nhíu mày. Vết thương rạn xương sườn trái nhẹ do dư chấn từ cú đấm bạo lực của Tào Hùng đêm trước vẫn chưa hoàn toàn lành lặn, giờ đây lại phải gánh chịu thêm áp lực từ việc tính toán quỹ đạo nổ của chất nổ đen hóa học, khiến nhục thân phế sài của cậu như muốn rã rời.
Tuy nhiên, đôi mắt của thiếu niên mười tám tuổi ấy vẫn sáng ngời, sâu thẳm và lạnh lùng đầy lý trí. Trong thức hải của cậu, cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy đang lơ lửng, tỏa ra những luồng hào quang màu tím nhạt dịu mát, liên tục vận hành Nghịch Hành Logic Quyết để tịnh hóa và xoa dịu sự mệt mỏi của thần hồn.
Đối diện với cậu, bị xích chặt vào cây cột đá đen, là Hắc Phong Sát. Phó trại chủ của Lôi Đình Trại lúc này trông vô cùng thảm hại. Chân trái của gã bị đá tảng đè gãy trong vụ nổ hẻm núi, lúc này đã được Thẩm Bảo băng bó sơ sài bằng vải thô nhưng vẫn rỉ máu đỏ sậm. Bộ giáp da hổ rách nát bám đầy bụi đất và vôi sống, con mắt chột còn lại của gã rực lên những tia máu đầy oán hận và hung tợn. Gã thở hổn hển, xích sắt trên người rung lên loảng xoảng theo từng nhịp thở dồn dập.
"Phế vật phàm nhân!" Hắc Phong Sát khàn giọng gầm khẽ, giọng nói đầy sự khinh bỉ và phẫn nộ. "Ngươi không có nửa điểm linh lực đan điền, chỉ biết dùng lũ tà thuật bẩn thỉu, chất nổ đen và bột vôi sống để ám hại anh em ta! Có giỏi thì cởi trói ra, lão tử dù chỉ còn một tay cũng đủ bóp nát cổ họng của ngươi!"
Thẩm Trí Tuệ không hề dao động trước lời đe dọa bạo lực ấy. Cậu bưng chiếc chén đất nung chứa nước giếng cổ tịnh hóa lên, khẽ nhấp một ngụm để làm dịu cổ họng khô rát, rồi điềm tĩnh nói:
"Hắc phó trại chủ, bạo lực chỉ là công cụ cuối cùng của những kẻ thiếu năng lượng tư duy logic. Các ngươi có hàng trăm thổ phỉ lâu la, có thủ lĩnh Lôi Bá Thiên mang tu vi Luyện Khí tầng 7 và cặp song búa Hắc Lôi đầy sát khí. Nhưng kết quả thì sao? Lôi Bá Thiên đã bỏ chạy trước tiên, bỏ mặc ngươi và những anh em bị thương ở lại chịu chết dưới đống đổ nát. Đó không phải là chiến thắng của tà thuật, mà là kết quả tất yếu của một hệ thống quản trị nhân sự tồi tệ, nơi kẻ đứng đầu không có lòng trắc ẩn và tư duy chiến thuật."
Hắc Phong Sát khựng lại, con mắt chột khẽ co rút. Gã nghiến răng, cố chấp nói: "Trại chủ... trại chủ chỉ là tạm thời rút lui để gọi viện binh từ Linh Thú Tông! Tào Lĩnh chưởng sự chắc chắn sẽ không bỏ mặc chúng ta!"
"Viện binh từ Linh Thú Tông sao?" Thẩm Trí Tuệ khẽ cười lạnh, nụ cười mang theo sự thấu suốt đến đáng sợ. Cậu thò tay vào ngực áo nho xám, rút ra bức mật thư lậu của Tào Lĩnh vừa thu giữ được từ người Hắc Phong Sát trưa nay, cùng với một cuộn sổ cái kế toán kép do Lý Thanh Mai sao chép mật từ phân đàn đối thủ.
"Hãy nhìn vào đây, để ta cho ngươi xem một bài toán tài chính sòng phẳng."
Thẩm Trí Tuệ trải rộng bức mật thư lên chiếc bàn gỗ thô trước mặt gã tù binh. Trên mặt giấy da dê, dòng chữ ma pháp viết tay của Tào Lĩnh vẫn rực lên khí tức xám mờ: *'Tiêu diệt xe hàng Thẩm gia, thưởng 5.000 linh thạch hạ phẩm.'*
"Năm ngàn linh thạch hạ phẩm sạch." Thẩm Trí Tuệ gõ nhẹ ngón tay lên dòng chữ. "Đối với một băng cướp núi như Lôi Đình Trại, đây quả thực là một khoản tiền khổng lồ, đủ để các ngươi mua sắm vũ khí thô sơ và ăn chơi sa đọa trong nửa năm. Các ngươi nghĩ rằng Tào Lĩnh rất hào phóng, đúng chứ?"
Hắc Phong Sát hừ lạnh một tiếng, không thèm trả lời, nhưng ánh mắt gã rõ ràng đã lộ ra sự đồng thuận.
Thẩm Trí Tuệ khẽ lật mở cuộn sổ cái kế toán kép bên cạnh, dùng Thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông gõ nhẹ lên một trang giấy. Luồng sáng tím nhạt từ thước gỗ quét qua, làm hiện rõ một khoản mục chi phí được đóng dấu đỏ thần thức của Trưởng lão Cát – kế toán trưởng vừa bị sụp đổ đạo tâm của Linh Thú Tông:
*'Ngày 12 tháng này, chi phí thuê Lôi Đình Trại dẹp loạn biên cảnh Vân Sơn Thạch Lộ: 10.000 linh thạch hạ phẩm.'*
Con mắt chột của Hắc Phong Sát trợn tròn khi nhìn thấy con số mười ngàn linh thạch phát sáng rực rỡ. Gã lắp bắp: "Cái... cái gì? Mười ngàn linh thạch? Nhưng... nhưng trại chủ nói với chúng ta là khế ước chỉ có năm ngàn!"
"Đây chính là bản chất của sự bất đối xứng thông tin (Information Asymmetry) trong các giao dịch lừa đảo." Thẩm Trí Tuệ phân tích bằng giọng điệu lạnh lùng, rành rọt như một chuyên gia kinh tế hiện đại. "Tào Lĩnh đã dùng danh nghĩa của Lôi Đình Trại để xin tổng bộ Thiên Cơ Thương Hội phê duyệt khoản ngân sách 10.000 linh thạch. Nhưng khi giao dịch với các ngươi, lão chỉ đưa ra một khế ước bẫy nợ trị giá 5.000 linh thạch. Khoản chênh lệch 5.000 viên linh thạch thặng dư kia – tương đương 50% giá trị khế ước thực tế – đã bị Tào Lĩnh lén lút bỏ túi riêng để mua đan dược thượng phẩm cho bản thân lão."
Cậu cúi sát người về phía trước, ánh mắt khóa chặt lấy khuôn mặt đang dần biến dạng vì bàng hoàng của gã tù binh:
"Các ngươi bán mạng ở hẻm núi hiểm trở, chịu lôi kiếp phạt, bị chất nổ đen đánh cho tan xác, kinh mạch tổn thương, rốt cuộc chỉ để đổi lấy một nửa số tiền xương máu của mình. Nửa còn lại đã biến thành tài sản riêng của kẻ đang ngồi mát ăn bát vàng trên ngọn đồi bắc Vân Sơn Trấn. Ngươi thấy khế ước này có sòng phẳng hay không?"
"Tào Lĩnh... tên khốn nạn gian trá!" Hắc Phong Sát gầm lên đầy căm phẫn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gã muốn giật đứt xích sắt nhưng cơn đau từ chân trái gãy khiến gã phải hộc ra một ngụm máu loãng. "Hắn dám ăn bớt một nửa tiền xương máu của anh em ta! Ta... ta phải giết hắn!"
"Ngươi muốn giết hắn? Nhưng hắn lại muốn diệt khẩu ngươi trước." Thẩm Trí Tuệ khẽ nhướng mày, ra hiệu bằng mắt ra phía cửa mật thất.
Ngay lập tức, tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên. Cậu bé ăn xin A Phúc bước vào, trên người mặc bộ quần áo vá trăm mảnh rách rưới nhưng đôi mắt lại vô cùng lanh lợi, sắc sảo. Trên tay cậu bé là một bức thư mật bọc trong lớp lụa đen thấm đẫm mùi rượu nếp của tửu quán Vạn Hương Lâu.
"Chủ nhân!" A Phúc chắp tay cung kính báo cáo. "Con vừa nhận được tin tình báo từ Liễu Tam Nương tại Vạn Hương Lâu. Trương Sư Gia của huyện nha vừa lén lút nhận của Tào Lĩnh 1.000 linh thạch vào đêm qua. Đây là bản sao mật thư trao đổi giữa chúng mà đội khất cái của con đã sao chép được từ mật thất phòng lầu hai."
Thẩm Trí Tuệ nhận lấy bức mật thư, trải ra trước mắt Hắc Phong Sát. Trên mặt giấy, nét chữ của Tào Lĩnh hiện rõ mồn một:
*'Gửi Trương Sư Gia, băng cướp Lôi Đình Trại sau khi hoàn thành việc tiêu diệt xe hàng Thẩm gia chắc chắn sẽ đòi thêm tiền thưởng. Bọn chúng là lũ thổ phỉ tham lam, biết quá nhiều bí mật siết nợ khống của chúng ta. Tuần sau, hãy điều động toàn bộ nha dịch huyện nha vây quét Lôi Đình Trại dưới danh nghĩa dẹp loạn biên cảnh, giết sạch không chừa một tên để tránh rò rỉ thông tin.'*
*Rầm!*
Đầu óc của Hắc Phong Sát như có tiếng sét nổ tung. Đạo tâm thổ phỉ – thứ niềm tin thô sơ về nghĩa khí giang hồ và sự hợp tác sòng phẳng với tiên môn – hoàn toàn sụp đổ vỡ vụn thành từng mảnh. Gã bàng hoàng nhìn chằm chằm vào bức thư mật, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Con mắt chột rỉ ra một giọt lệ máu đỏ tươi dọc theo vết sẹo rỗ trên mặt.
"Dùng xong liền diệt... Giết sạch không chừa một tên..." Gã lẩm nhẩm đầy cay đắng, rồi ngửa mặt lên trần mật thất cười lớn đầy điên dại. "Ha ha ha! Lôi Đình Trại chúng ta vì hắn mà làm bao việc bẩn thỉu, chặn đường cướp bóc, mang danh ác ôn... Rốt cuộc trong mắt hắn, chúng ta chỉ là lũ chó săn giá rẻ chuẩn bị bị đưa vào lò mổ!"
"Đó là quy luật vận hành của những kẻ cai trị u muội." Thẩm Trí Tuệ đứng dậy, wincing nhẹ khi vết rạn xương sườn trái nhói lên đau buốt. Cậu điềm tĩnh dắt Thước gỗ đo lường quy tắc vào hông, nhìn thẳng vào gã tù binh bằng ánh mắt sòng phẳng của một nhà đàm phán thương mại:
"Hắc phó trại chủ, ta không dùng đạo đức giả tạo để cảm hóa ngươi, ta chỉ nói chuyện bằng lợi ích và sự sòng phẳng thực tế. Bây giờ, ta đưa cho ngươi một khế ước mới. Một khế ước dựa trên sự công bằng tuyệt đối."
Hắc Phong Sát khựng lại, ngước mắt nhìn thiếu niên phàm nhân trước mặt, giọng nói mang theo sự kiêng dè sâu sắc: "Ngươi... ngươi muốn gì ở ta?"
"Ta sẽ cởi trói cho ngươi, cung cấp thuốc tịnh hóa để chữa trị chân trái của ngươi, và thả toàn bộ những anh em thổ phỉ bị bắt trưa nay ra tự do." Thẩm Trí Tuệ nói chậm rãi, từng câu chữ đều mang sức nặng ngàn cân. "Đổi lại, ta muốn ngươi dẫn theo tàn quân của Lôi Đình Trại quay ngược lại tấn công ba kho lương thảo và linh thảo ngoại vi của Linh Thú Tông trên ngọn đồi phía bắc Vân Sơn Trấn."
"Tấn công kho lương của Linh Thú Tông?" Hắc Phong Sát biến sắc.
"Phải. Ở đó chứa hơn 5.000 linh thạch giá trị lương thực và linh thảo thô." Thẩm Trí Tuệ khoanh tay trước ngực. "Các ngươi cướp phá nơi đó, lấy lại những gì thuộc về mình, bù đắp cho khoản 50% tiền thưởng bị Tào Lĩnh ăn bớt. Thẩm gia chúng ta không cần một xu nào từ số tài sản đó. Toàn bộ thuộc về các ngươi."
"Ngươi tốt bụng thế sao?" Hắc Phong Sát hoài nghi. "Ngươi muốn dùng chúng ta làm mồi nhử để kéo giãn lực lượng phòng thủ của phân đàn?"
"Đúng vậy, ta cần các ngươi tạo ra một cuộc bạo loạn đủ lớn ở ngoại vi để thu hút sự chú ý của Tào Hùng và đội chấp pháp tinh nhuệ." Thẩm Trí Tuệ thẳng thắn thừa nhận, không hề che giấu ý đồ chiến thuật của mình. "Khi chúng bận rộn dập lửa ở kho lương đồi bắc, ta sẽ có khoảng trống an toàn để đột nhập Linh Thú Động thu thập bằng chứng. Đôi bên cùng có lợi, sòng phẳng và thực tế. Ngươi có dám ký hay không?"
Hắc Phong Sát im lặng nhìn thiếu niên phàm nhân mặc áo xám trước mặt. Gã nhận ra, thiếu niên này tuy không có nửa điểm tu vi linh lực, nhưng mưu trí và sự sòng phẳng trong giao dịch của cậu còn đáng sợ hơn cả vạn tên tu sĩ Trúc Cơ cộng lại. Gã cười lớn đầy quyết tuyệt:
"Được! Sòng phẳng! Lão tử ký! Tào Lĩnh dám xem chúng ta như chó săn, ta sẽ khiến hắn phải trả giá bằng cả phân đàn!"
Hắc Phong Sát cắn đầu ngón tay phải, ấn mạnh dấu vân tay máu lên bản khế ước mới do Thẩm Trí Tuệ soạn thảo sẵn trên bàn gỗ. Sợi tơ nhân quả màu đỏ máu từ khế ước rực sáng lên, quấn chặt lấy cổ tay gã rồi chìm sâu vào da thịt, thiết lập ràng buộc nhân quả sòng phẳng.
Thẩm Trí Tuệ quay sang Thẩm Bảo: "Cởi trói, đưa gã ra ngoài điều trị chân trái theo đúng quy trình SOP y tế của Hồi Xuân Đường. Cho người chuẩn bị xe ngựa đưa chúng ra ngoài trấn bí mật."
Cùng lúc đó, A Phúc bước lên một bước, khẽ rỉ tai Thẩm Trí Tuệ: "Chủ nhân, còn một tin vui nữa từ Vạn Hương Lâu gửi về. Phù sư Lý – kẻ đã chế tạo bùa chú sâu bệnh biến dị đầu độc ruộng linh thảo của chúng ta – vừa bị tổn thương thần thức cực kỳ nghiêm trọng (backlash) do bùa chú của gã bị chúng ta dùng hóa chất hữu cơ dập tắt hoàn toàn đêm qua. Dòng linh lực dội ngược đã phá hủy hoàn toàn đan điền của gã. Linh Thú Tông hiện tại đang rơi vào tình trạng hỗn loạn tột độ về cả tài chính lẫn nhân sự."
Thẩm Trí Tuệ gật đầu, mắt trái khẽ rực sáng tím nhạt: "Sự thất bại của bùa chú lừa đảo luôn đi kèm với cái giá đắt đỏ của đạo tâm sụp đổ. Chuẩn bị xuất phát. Mục tiêu tiếp theo: Linh Thú Động."
Đêm muộn, Hắc Phong Sát dẫn đầu tàn quân thổ phỉ âm thầm lướt đi trong màn sương mù xám u muội của Vân Sơn Trấn, hướng thẳng về phía kho lương đồi bắc với ngọn lửa thù hận rực cháy trong mắt, sẵn sàng thực hiện cuộc tàn phá quyết định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!