Trận Phục Kích Hẻm Núi
Bình minh lên trên Vân Sơn Trấn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên viễn nghèo nàn. Làn sương xám u muội vốn bao phủ nơi này bấy lâu nay dường như đã loãng đi đôi chút sau những cuộc thanh lọc nhận thức liên tiếp của Thẩm gia. Thế nhưng, bầu không khí tại cổng chính trang viên Thẩm thị hôm nay lại căng thẳng đến mức ngột ngạt.
Năm cỗ xe ngựa thô sơ xếp thành một hàng dài, trên thùng xe là những kiện linh thảo F1 xanh mướt, tỏa ra mùi hương thanh khiết, dịu mát. Đây là chuyến hàng linh thảo cải tiến đầu tiên của Thẩm gia xuất khẩu sang Linh Châu – huyết mạch kinh tế quyết định sự sống còn và tự chủ tài chính của cả gia tộc.
Thẩm Trí Tuệ đứng tựa lưng vào thành xe dẫn đầu, bộ nho phục xám sờn rách khẽ bay trong gió sớm. Sắc mặt cậu vẫn xanh xao như trước, lồng ngực trái thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt. Vết rạn xương sườn nhẹ từ cú đấm bạo lực của Tào Hùng đêm trước vẫn chưa hoàn toàn lành lặn. Cậu khẽ mím môi, giữ vững nhịp thở ba giây hít vào, ba giây thở ra theo đúng quy trình tự điều hòa thần thức để giữ cho thức hải luôn ở trạng thái tỉnh táo nhất.
"Trí Tuệ thiếu gia, mọi thứ đã sẵn sàng theo đúng quy trình thao tác chuẩn (SOP) vận tải." Thẩm Bảo – đội trưởng bảo an trang viên – bước lại gần, chắp tay báo cáo. Khắp người hắn là bộ giáp da đen có thêu hình sơ đồ tuần tra, tay cầm thanh thương sắt đầu nhọn rực sáng dũng mãnh.
Thẩm Trí Tuệ không gật đầu ngay. Cậu quay sang Ngũ thúc Thẩm Hoài Nhạc đang lặng lẽ đứng bên cạnh. Ngũ thúc bị câm bẩm sinh, khuôn mặt gầy gò phong sương đầy u uất, nhưng đôi mắt ông lại sâu thẳm và nhạy bén vô cùng. Ông nhanh nhẹn trải rộng một cuộn giấy da cừu cũ kỹ lên nắp hòm gỗ – đó chính là Bản đồ địa hình Ngũ thúc tự tay vẽ bằng mực thảo dược trong suốt mười lăm năm qua.
Ngũ thúc dùng những ngón tay thô ráp dính đầy vết chai chỉ vào một đoạn thắt nút hẹp trên bản đồ, nơi hai vách đá dựng đứng ép sát vào nhau như một khe hở chỉ đủ cho một cỗ xe đi qua. Ông ra hiệu bằng tay rất nhanh, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Ngũ thúc muốn nói, đoạn hẻm núi này trên Vân Sơn Thạch Lộ là nơi dễ bị phục kích nhất?" Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh hỏi.
Ngũ thúc gật đầu mạnh, tay vẽ một vòng tròn lớn biểu thị cho sự bao vây.
"Con biết." Thẩm Trí Tuệ khẽ vuốt nhẹ Thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông. "Tống Lão Bản của Linh Thảo Đường vừa phá sản hoàn toàn đêm qua. Một kẻ tham lam và độc quyền bị dồn vào đường cùng chắc chắn sẽ cầu viện đến bạo lực thô bạo của thổ phỉ núi Vân Sơn để tiêu diệt chúng ta. Kẻ chặn đường chúng ta hôm nay, chỉ có thể là Lôi Bá Thiên của Lôi Đình Trại."
"Lôi Bá Thiên?" Thẩm Bảo biến sắc, tay siết chặt chuôi thương. "Hắn là một thể tu Luyện Khí tầng 7 khét tiếng tàn bạo, sở hữu cặp song búa Hắc Lôi mang sát chiêu lôi điện cực mạnh. Đội bảo an của chúng ta tu vi cao nhất cũng chỉ là Luyện Khí tầng 3, làm sao đối đầu trực diện với hắn?"
"Ai bảo chúng ta sẽ đối đầu trực diện bằng tu vi?" Thẩm Trí Tuệ cười lạnh, ánh mắt rực lên ngọn lửa lý trí sắc bén. "Vũ lực thô bạo của thổ phỉ là một bài toán vật lý, và chúng ta sẽ giải nó bằng địa lý hình học và chất nổ hóa học định hướng."
Cậu quay sang nhìn những chiếc hòm gỗ xếp dưới gầm xe ngựa, bên trong chứa đầy bột vôi sống và lưu huỳnh thặng dư thu hoạch từ tổ hỏa điểu hoang phế Phượng Hoàng Sào từ trước. Trong suốt đêm qua, Thẩm Trí Tuệ đã hướng dẫn Lão Trương và đội kỹ sư chế tạo một lượng lớn thuốc nổ đen theo tỷ lệ chuẩn xác: 75% diêm tiêu, 15% than củi, và 10% lưu huỳnh, kết hợp với bột vôi sống để tăng tính hút ẩm và áp suất nổ. Những ống tre dày chứa đầy chất nổ hóa học này đã được Hàn Lập Sơn âm thầm chôn giấu dọc theo các hốc đá tự nhiên của hẻm núi từ đêm muộn.
"Xuất phát." Thẩm Trí Tuệ vung tay ra lệnh, đoàn xe chầm chậm tiến vào Vân Sơn Thạch Lộ.
Không khí trong hẻm núi dốc đứng tĩnh mịch đến đáng sợ. Hai bên vách đá dựng đứng xám xịt như hai lưỡi đao khổng lồ chém thẳng vào bầu trời, che khuất hầu hết ánh sáng mặt trời. Làn sương xám ngu dân lở lửng giữa khoảng không, làm giảm 20% tầm nhìn thần thức của người thường.
Thẩm Trí Tuệ ngồi trên đầu xe ngựa, lật mở cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy trong thức hải. Dưới nhãn quan thần thức tương đương Trúc Cơ của cậu, toàn bộ địa hình hẻm núi biến thành một đồ thị Graph ba chiều phát sáng tím nhạt, hiển thị rõ ràng từng điểm chịu lực, góc phản xạ âm thanh và tọa độ của các bẫy nổ đã chôn sẵn.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Đột ngột, tiếng đá lăn dữ dội dội vang từ đỉnh hẻm núi, cắt đứt sự im lặng. Một tảng đá khổng lồ nặng hàng ngàn cân sập xuống từ trên cao, chắn ngang con đường độc đạo phía trước, tạo ra một đám bụi mù mịt. Tiếng ngựa hí vang lên hoảng loạn, đoàn xe buộc phải dừng khựng lại.
"Ha ha ha! Thẩm gia tiểu nhi! Hôm nay hẻm núi này chính là mồ chôn của các ngươi!"
Một tiếng cười rống hung tợn như sấm truyền dội xuống từ vách đá phía trên. Từ trong làn sương xám, một gã tráng sĩ râu quai nón bặm trợn bước ra. Gã cao lớn lực lưỡng, ngực đeo chuỗi vòng đầu lâu thú, tay cầm cặp song búa Hắc Lôi phát ra những tia sét xanh lè rẹt rẹt. Đó chính là Lôi Bá Thiên. Đi bên cạnh gã là phó trại chủ Hắc Phong Sát chột mắt, tay lăm lăm thanh đại đao bản rộng, cùng hàng trăm thổ phỉ lâu la vây kín các thềm đá nhô ra dọc hai bên vách hẻm.
Thế trận phục kích hoàn hảo. Thẩm gia hoàn toàn bị dồn vào tử lộ tiến thối lưỡng nan.
"Lôi trại chủ!" Thẩm Bảo hét lớn, vung thương sắt chắn trước xe ngựa của Thẩm Trí Tuệ. "Thẩm gia chúng ta đi qua đây chỉ để giao thương sạch, không hề đụng chạm đến lợi ích của Lôi Đình Trại! Tại sao các người lại chặn đường?"
"Không đụng chạm?" Lôi Bá Thiên cười gằn, cặp song búa lôi điện khẽ chạm vào nhau tạo ra một luồng sóng xung kích chấn động vách đá. "Có kẻ bỏ ra vạn linh thạch để mua cái đầu của Thẩm Trí Tuệ và toàn bộ chuyến hàng này! Nhận tiền làm thuê, không hỏi lý do! Chết đi!"
Gã bộc phát tu vi Luyện Khí tầng 7 bạo liệt, dậm mạnh chân nhảy vút xuống từ thềm đá cao mười trượng, vung song búa chém thẳng một đạo đao khí lôi điện hình parabol khổng lồ xuống đoàn xe.
Thẩm Bảo nghiến răng, vung thương sắt bộc phát toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 3 xông lên ngăn cản để bảo vệ chủ nhân. Thế nhưng, đao khí lôi điện của Luyện Khí tầng 7 quá mạnh mẽ. Chỉ trong một khoảnh khắc va chạm, thanh thương sắt của Thẩm Bảo bị đánh vẹt đầu, luồng lôi điện bạo liệt chấn lui hắn mười bước, rạn nứt xương tay phải hộc máu nằm gục xuống đất.
"Yếu ớt! Một lũ phế vật phàm nhân!" Lôi Bá Thiên đắc ý gầm rú, chuẩn bị vung búa dứt điểm.
"Áp dụng SOP số 4! Trận hình tiếp địa cách điện!"
Giữa tiếng sấm sét gầm rú, giọng nói điềm tĩnh, lạnh lùng của Thẩm Trí Tuệ vang lên rõ ràng.
Ngay lập tức, mười gia nhân bảo an Thẩm gia lùi lại theo đúng quy trình tuần tra đã được huấn luyện nghiêm ngặt. Họ không dùng thương sắt tấn công, mà đồng loạt rút ra những tấm khiên sắt rèn cải tiến do thợ rèn Lão Tôn đúc rèn. Những tấm khiên này được bọc một lớp da thú tẩm dầu thông cách điện cực dày bên ngoài, và dưới chân khiên có các sợi xích sắt thả chạm đất.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Mười tấm khiên xếp thành một vòng tròn phalanx vững chắc, bao bọc lấy Thẩm Trí Tuệ và xe hàng. Đạo lôi điện thứ hai của Lôi Bá Thiên đánh trúng tấm khiên sắt, nhưng thay vì truyền vào cơ thể bảo an, dòng điện lập tức chạy dọc theo sợi xích sắt truyền thẳng xuống lòng đất đá của hẻm núi theo nguyên lý tiếp địa vật lý.
"Cái gì?" Lôi Bá Thiên trợn tròn mắt kinh ngạc. "Hắc Lôi của ta... tại sao lại vô hiệu?"
"Bởi vì lôi điện của ngươi chỉ là dòng điện tích tụ năng lượng thô sơ, luôn tìm con đường có điện trở nhỏ nhất để truyền xuống đất." Thẩm Trí Tuệ đứng thẳng lưng sau hàng khiên, tay cầm Thước gỗ đo lường quy tắc quét qua không gian vách đá phía trên. Mắt trái cậu rực sáng tím nhạt, tính toán khoảng cách và mật độ tập trung của toán thổ phỉ đang đứng trên thềm đá nhô ra.
"Tọa độ X: 45, Y: 12, Z: 8. Góc nghiêng 35 độ. Đám đông tập trung mật độ cao." Thẩm Trí Tuệ lẩm nhẩm, ngón tay gảy nhẹ sợi dây ngòi nổ cơ học dắt dưới gầm xe ngựa dẫn về phía vách đá.
"Ngũ thúc! Kích nổ bẫy số 2 và số 3!" Cậu ra hiệu bằng tay.
Ngũ thúc Thẩm Hoài Nhạc lầm lì gật đầu, dùng một luồng linh lực mồi nhỏ truyền vào sợi dây dẫn tiếp địa kết nối trực tiếp với các ống tre chứa thuốc nổ đen chôn sâu dưới hốc đá vách núi.
*BÙM!!! BÙM!!!*
Hai tiếng nổ chấn thiên động địa đột ngột bộc phát từ ngay dưới chân toán thổ phỉ của Lôi Đình Trại. Sức nổ kinh hoàng của chất nổ đen hóa học Phượng Hoàng Sào tạo ra một làn sóng xung kích (shockwave) cực mạnh.
Do cấu trúc hẻm núi Vân Sơn Thạch Lộ cực kỳ hẹp và dốc đứng, sóng xung kích không thể thoát ra ngoài, bị dội ngược liên tục giữa hai bức tường đá cổ, tạo ra hiện tượng cộng hưởng áp suất không khí, khuếch đại sức tàn phá lên gấp ba lần bình thường.
Toàn bộ thềm đá nhô ra nơi hàng chục tên thổ phỉ đang đứng lập tức sụp đổ hoàn toàn. Đất đá vỡ vụn đổ xuống như mưa, thổi bay đội hình tiên phong của Lôi Bá Thiên. Những tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tục khi đám lâu la bị sóng xung kích chấn vỡ màng nhĩ, ngã nhào xuống vực sâu trong làn khói thuốc nổ đen kịt nồng nặc mùi lưu huỳnh.
"Cái gì thế này? Tà thuật gì vậy?" Lôi Bá Thiên kinh hoàng bộc phát linh lực hộ thân Trúc Cơ sơ kỳ giả mạo để chống đỡ đá rơi.
Thế nhưng, màng chắn linh lực của gã chỉ được thiết kế để ngăn chặn các đòn tấn công pháp thuật hệ ngũ hành, hoàn toàn bất lực trước động năng vật lý thuần túy và áp suất không khí cực đại của vụ nổ hóa học thô sơ. Luồng sóng xung kích đập thẳng vào ngực Lôi Bá Thiên, chấn nát màng chắn linh lực, khiến gã hộc ra một ngụm máu lớn, lùi lại mấy bước đầy bàng hoàng.
"Trại chủ! Cẩn thận! Có bẫy nổ dưới chân!" Hắc Phong Sát chột mắt gào lên, chân trái của gã đã bị một tảng đá nổ văng đè chặt dưới đống đổ nát, không thể di chuyển.
Thẩm Trí Tuệ không để đối thủ kịp thở dốc. Cậu dùng Thước gỗ đo lường quy tắc chỉ thẳng vào tọa độ của Lôi Bá Thiên: "Bảo an Thẩm gia! Phun bột vôi sống thặng dư theo hướng gió đông nam!"
Lão Trương cùng đội bảo an lập tức vung những bao bột vôi sống lớn lên không trung. Gió núi thổi mạnh, cuốn theo làn bụi vôi trắng xóa bao phủ toàn bộ khu vực của Lôi Bá Thiên.
Bột vôi sống (CaO) khi tiếp xúc với mồ hôi và nước mắt trên mặt toán thổ phỉ lập tức xảy ra phản ứng hóa học tỏa nhiệt cực mạnh, tạo thành dung dịch kiềm ăn mòn da thịt và làm mù mắt chúng tạm thời.
"Áaa! Mắt ta! Nóng quá!" Tiếng gào khóc đau đớn của đám thổ phỉ vang vọng khắp hẻm núi.
Lôi Bá Thiên ôm lấy khuôn mặt đầy bột vôi đang bỏng rát, hai mắt đỏ ngầu không thể nhìn thấy gì. Gã nhận ra toàn bộ lực lượng vũ trang tinh nhuệ của mình đã bị đánh tan tác chỉ bằng những thứ bột đá và ống tre vô tri của một thiếu niên phàm nhân không mang tu vi.
"Thẩm gia... các ngươi tà môn quá! Rút quân! Mau rút quân!" Lôi Bá Thiên hoảng sợ gầm lên, vác cặp song búa Hắc Lôi điên cuồng bỏ chạy thoát thân vào rừng sương mù sâu thẫm cùng vài tên lâu la sống sót.
Trận phục kích của băng cướp Lôi Đình hoàn toàn tan rã.
Khói thuốc súng dần tản đi, để lại một khoảng lặng im phăng phắc giữa hẻm núi Vân Sơn Thạch Lộ. Thẩm Bảo và đội bảo an thở dốc, nhìn chiến trường đổ nát với ánh mắt bàng hoàng, rồi đồng loạt quay sang nhìn Thẩm Trí Tuệ với lòng sùng bái và kính nể tột độ. Họ đã thắng một thể tu Luyện Khí tầng 7 mà không tốn một giọt linh lực nào.
Thẩm Trí Tuệ bước chậm rãi qua những tảng đá vỡ, đi đến trước mặt phó trại chủ Hắc Phong Sát đang bị đá đè chặt chân trái. Khuôn mặt gã chột mắt xám ngoét vì đau đớn và sợ hãi, tay vẫn siết chặt thanh đại đao bản rộng rỉ máu.
"Ngươi... ngươi muốn giết ta sao?" Hắc Phong Sát run rẩy hỏi, giọng khàn đặc.
Thẩm Trí Tuệ không trả lời. Mắt trái cậu khẽ rực sáng tím nhạt, quét qua lồng ngực và lớp giáp da hổ rách nát của gã. Cậu cúi người xuống, dùng Thước gỗ đo lường quy tắc gạt thanh đại đao ra, rồi thò tay vào ngăn khóa mật bên hông giáp da của gã tù binh, rút ra một cuộn giấy da dê nhỏ được niêm phong bằng sáp đỏ.
Cậu mở cuộn giấy ra đọc. Đó là một bức mật thư viết tay bằng mực ma pháp phát ra khí tức xám mờ quen thuộc của Tào Lĩnh.
Nội dung bức thư viết: *"Lôi trại chủ, tiêu diệt chuyến xe hàng linh thảo đầu tiên của Thẩm gia tại hẻm núi. Ta sẽ đền bù cho ngươi 5.000 linh thạch hạ phẩm sạch làm tiền thưởng."*
Thẩm Trí Tuệ khẽ nhướng mày. Sổ da cừu trong thức hải của cậu lập tức lật mở, hiển thị bảng kiểm toán tài chính lậu của Linh Thú Tông mà Lý Thanh Mai đã sao chép trước đó. Trong sổ sách tài chính chính thức của tông môn gửi lên nha môn huyện, khoản mục chi phí được ghi rõ ràng: *"Chi phí thuê Lôi Đình Trại dẹp loạn biên cảnh: 10.000 linh thạch hạ phẩm."*
Một nụ cười lạnh lùng, đầy lý trí hiện rõ trên khóe môi Thẩm Trí Tuệ. Cậu quay sang nhìn Hắc Phong Sát đang thở hổn hển, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng:
"Hắc phó trại chủ, ngươi có biết anh em Lôi Đình Trại các ngươi hôm nay đổ máu làm bia đỡ đạn giá rẻ cho ai không?"
"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Hắc Phong Sát trợn tròn con mắt chột, trong lòng dâng lên một nỗi hoài nghi và căm phẫn tột độ khi nhìn thấy bảng số liệu tài chính phát sáng tím nhạt trên tay thiếu niên phàm nhân trước mặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!