Chiến Dịch Hạt Giống
Ánh nắng ban mai của ngày thứ sáu xuyên qua làn sương mù xám xịt của Vân Sơn Trấn, rọi xuống vạt nho phục xám sũng nước của Thẩm Trí Tuệ. Cậu đứng thẳng lưng trên bục gỗ cao trước cổng chính Thẩm Gia Trang Viên, tay trái khẽ tỳ vào lồng ngực bên sườn trái. Vết rạn xương sườn từ đêm bắt cóc vẫn truyền đến từng cơn đau nhói buốt, nhưng đôi mắt cậu vẫn bình thản, lý trí đến lạnh lùng.
Trong tay phải của cậu, tờ Trí Tuệ Phiếu sơ cấp làm bằng giấy bùa sạch đang tỏa ra những luồng sáng tím nhạt của Cổ Trận Thần Sa.
Hàng vạn tán tu nghèo khổ và phu dịch đứng dưới bục gỗ im lặng phăng phắc. Sự tuyệt vọng khi toàn bộ linh thạch hạ phẩm trong túi bị đóng băng bởi lệnh phạt của Thiên Cơ Thương Hội giờ đây đang bị thay thế bằng sự hiếu kỳ và một tia hy vọng nhen nhóm trước thứ "giấy lộn" phát sáng trên tay thiếu niên phế sài.
"Trí Tuệ tiểu nhi! Ngươi bớt dùng tà thuyết lừa bịp dân chúng đi!"
Một giọng nói béo múp, khàn đặc rít qua làn khói thuốc nồng nặc phá vỡ sự im lặng. Từ phía cuối thạch lộ, một cỗ kiệu lớn khảm ngọc trai do bốn phu dịch Luyện Khí tầng 2 khiêng chậm rãi tiến lại. Bước xuống kiệu là Tống Lão Bản, chủ nhân của Linh Thảo Đường. Lão mập mạp đến mức chiếc áo lụa gấm vàng thêu hoa sen như muốn bục chỉ, cổ đeo chuỗi hạt ngọc trai lớn bằng ngón tay cái, tay cầm tẩu thuốc bằng ngọc bích tỏa ra làn khói an thần màu xám nhạt.
Tống Lão Bản cười khẩy, rít một hơi thuốc rồi chỉ thẳng tẩu ngọc vào Thẩm Trí Tuệ:
"Một tờ giấy bùa rách mà đòi thay thế linh thạch hạ phẩm của Thiên Cơ Thương Hội? Ngươi có biết thương hội kiểm soát toàn bộ huyết mạch kinh tế của Linh Châu không? Không có linh thạch sạch của thương hội, các ngươi lấy gì để mua hạt giống linh thảo?"
Lão xoay người lại phía đám đông tán tu, lớn tiếng tuyên bố:
"Hôm nay, Linh Thảo Đường ta ban bố sắc lệnh mới: Toàn bộ hạt giống linh thảo thô tại Vân Sơn Trấn sẽ tăng giá gấp năm lần! Từ mười linh thạch hạ phẩm lên năm mươi linh thạch một bao! Và nghe cho kỹ đây, bất kỳ ai dám nhận tờ giấy bùa 'Trí Tuệ Phiếu' của Thẩm gia, Linh Thảo Đường sẽ vĩnh viễn cắt đứt nguồn cung hạt giống, cấm cửa giao dịch!"
*Ồ!*
Đám đông tán tu lại một lần nữa xôn xao, sắc mặt ai nấy đều xám ngoét. Tống Lão Bản nắm độc quyền nguồn cung hạt giống linh thảo của toàn trấn bấy lâu nay dưới sự bảo kê của Linh Thú Tông. Đòn tăng giá gấp năm lần kết hợp với lệnh cấm vận này chính là muốn dìm chết Thẩm Gia và bóp nghẹt mọi ý chí tự chủ của dân trấn ngay từ trong trứng nước.
Thẩm Trí Tuệ không hề dao động trước đòn tấn công kinh tế của đối thủ. Cậu nhìn thẳng vào Tống Lão Bản, khóe môi khẽ cong lên một đường cong đầy lý trí:
"Tống chưởng quỹ, lão đang sợ hãi sao?"
"Ta sợ? Một tên phế sài không có nửa điểm linh lực như ngươi thì có gì để ta phải sợ?" Tống Lão Bản hừ lạnh, nhưng ngón tay béo múp đang gõ lên tẩu thuốc khẽ run nhẹ.
"Lão sợ vì lão biết rõ, bản chất của linh thạch chỉ là vật ngang giá chung. Khi dòng tiền linh thạch bị Thiên Cơ Thương Hội đóng băng, hệ thống giao dịch cũ sẽ sụp đổ. Tờ Trí Tuệ Phiếu này của ta không phải là giấy lộn, mà nó được bảo chứng bằng một tài nguyên thực tế mà tất cả các ngươi đều đang khao khát."
Thẩm Trí Tuệ quay sang phía đám đông tán tu, chỉ thước gỗ đo lường quy tắc về phía giếng nước chính của trang viên:
"Bất kỳ ai dùng Trí Tuệ Phiếu để thu mua hoặc bán linh thảo thô cho Thẩm Gia, ngoài việc nhận được giá trị bảo chứng tương đương, mỗi giao dịch từ mười phiếu trở lên sẽ được Thẩm Gia tặng kèm một vò Nước giếng cổ tịnh hóa sạch!"
*Nước giếng cổ tịnh hóa!*
Cái tên này vừa thốt ra, hàng loạt tán tu nghèo khổ dưới bục lập tức rùng mình. Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch hôm qua nôn ra hắc khí độc chì, khôi phục thần trí tỉnh táo ngay trước mắt bao người là nhờ thứ nước giếng thần kỳ này. Hiện tại, toàn trấn đang bị sương mù ngu dân bao phủ, ai nấy đều đầu óc uể oải, đau đầu kinh niên do dùng đan dược độc hại của Linh Thú Tông.
"Nước giếng cổ tịnh hóa có thể thanh lọc độc tố chì trong thức hải, khôi phục thần trí tỉnh táo cho các ngươi!" Thẩm Trí Tuệ dõng dạc nói. "Giữa một viên đá xám xịt bị đóng băng linh lực và một tờ Trí Tuệ Phiếu có thể đổi lấy linh thảo sạch cùng nước tịnh hóa cứu mạng, các ngươi chọn cái nào?"
Một lão tán tu gầy gò, răng rụng gần hết, run rẩy bước lên phía trước. Lão nhìn tờ giấy bùa phát sáng tím trên tay cậu, rồi cắn răng móc từ trong túi ra một bó linh thảo thô hái lén từ rừng sâu:
"Thẩm thiếu gia... ta bán bó linh thảo này. Ta không cần linh thạch giả của thương hội nữa, ta muốn đổi lấy Trí Tuệ Phiếu và nước tịnh hóa cho con trai ta đang bị sốt co giật!"
"Thành giao!" Thẩm Trí Tuệ mỉm cười. Lý Thanh Mai lập tức bước lên, dùng bút lông ghi chép tỉ mỉ vào sổ cái kế toán kép, trao cho lão tán tu một tờ Trí Tuệ Phiếu đóng dấu đỏ cùng một vò nước giếng trong vắt rực sáng linh khí mỏng.
Lão tán tu uống thử một ngụm ngay tại chỗ. Chỉ trong vòng ba hơi thở, làn sương xám mờ nhạt trong mắt lão biến mất, sắc mặt hồng hào trở lại, lão hét lên đầy phấn khích:
"Đầu ta... đầu ta không còn đau nữa! Thần trí tỉnh táo rồi! Trí Tuệ Phiếu này là thật!"
*Ầm!*
Đám đông tán tu hoàn toàn bùng nổ. Lòng tham và nỗi sợ hãi cái chết đã chiến thắng áp lực cấm vận của Linh Thảo Đường. Hàng trăm người điên cuồng chen lấn xông lên phía trước, tranh nhau bán linh thảo thô để đổi lấy Trí Tuệ Phiếu.
Tống Lão Bản chứng kiến cảnh tượng này, mặt mũi xám ngoét như tro tàn. Lão điên cuồng rít thuốc, gầm lên đầy phẫn nộ:
"Lũ ngu xuẩn các ngươi! Có nước tịnh hóa thì đã sao? Không có hạt giống của Linh Thảo Đường, ruộng đất Thẩm Gia các ngươi sẽ bỏ hoang! Để xem nửa tháng nữa các ngươi lấy đâu ra linh thảo sạch để bảo chứng cho đống giấy lộn đó!"
Nói xong, lão hậm hực bước lên kiệu, ra lệnh cho phu dịch khiêng chạy thẳng về hướng Linh Thảo Đường.
***
Sau khi đám đông tán tu giải tán với những tờ Trí Tuệ Phiếu trong tay, Thẩm Trí Tuệ lập tức quay trở lại hậu viện trang viên. Cậu vừa bước vào gian phòng nghiên cứu nông nghiệp thô sơ, Tứ thúc Thẩm Hoài Khê đã lao ra, khuôn mặt nông dân khắc khổ đầy vết chai sạn lộ rõ vẻ hoang mang tột độ.
"Trí Tuệ! Nguy to rồi!" Thẩm Hoài Khê vò đầu bứt tai, vai khoác chiếc cuốc gỗ linh lực mòn vẹt đầu. "Tống Lão Bản đã phong tỏa toàn bộ nguồn cung hạt giống linh thảo. Trong kho của chúng ta chỉ còn lại ba bao hạt giống cũ nát từ năm ngoái, tỷ lệ nảy mầm chưa đầy hai phần mười. Nếu không có hạt giống mới, ruộng đất năm mươi mẫu của gia tộc sẽ lỡ chu kỳ gieo trồng mất!"
Thẩm Hoài Khê thở dài, vội vàng vận hành Thổ Nguyên Quyết, truyền một luồng linh lực Luyện Khí tầng 2 mỏng manh vào một vốc hạt giống cũ nát trên bàn hòng kích thích sức sống của chúng. Nhưng luồng linh lực thô sơ vừa đi vào, những hạt giống kia chỉ khẽ phồng lên rồi lập tức thối rữa, chảy ra nước vàng hôi thối.
"Không được..." Thẩm Hoài Khê tuyệt vọng buông cuốc. "Linh lực của ta không đủ tinh khiết, hạt giống cũ lại bị nhiễm chướng khí ngu dân xám xịt từ bên ngoài, càng truyền linh lực chúng càng chết nhanh."
Thẩm Trí Tuệ tiến lại gần, đặt tay lên vai Tứ thúc:
"Tứ thúc, người dừng tay lại đi. Tu tiên nông nghiệp bấy lâu nay của hạ giới luôn đi vào lối mòn sai lầm: Các người chỉ biết dùng linh lực cưỡng ép hạt giống tăng trưởng mà không hề hiểu rõ quy luật di truyền sinh học bên trong nó. Đó là lý do vì sao Linh Thảo Đường có thể độc quyền nguồn cung bằng những hạt giống đã bị chúng biến đổi gene vô sinh."
"Di truyền... biến đổi gene vô sinh sao?" Thẩm Hoài Khê ngơ ngác nhìn cháu trai, hoàn toàn không hiểu những thuật ngữ kỳ lạ này.
"Đúng vậy. Linh Thảo Đường bán hạt giống giá cao, nhưng hạt giống đó sau khi thu hoạch sẽ không thể tự để giống cho mùa sau. Đó là bẫy độc quyền kỹ thuật của chúng." Thẩm Trí Tuệ lấy cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy ra đặt lên bàn, dùng phấn vẽ một sơ đồ hình học biểu thị các cặp tính trạng trội và lặn của linh thảo.
"Chúng ta không cần mua hạt giống độc quyền của chúng nữa. Chúng ta sẽ tự lai tạo ra thế hệ hạt giống mới bằng **Phương pháp chọn giống di truyền** khoa học."
Cậu gõ nhẹ thước gỗ đo lường quy tắc xuống sàn đá:
"Mộc Linh Nhi, ra đây đi."
*Coong!*
Từ gốc linh chi cổ thụ ngàn năm đặt ở góc phòng, một luồng sáng xanh lục bảo dịu mát khẽ bay ra, ngưng tụ thành một tiểu tinh linh cao chừng một gang tay. Mộc Linh Nhi mặc chiếc váy bằng lá sen lục bảo, đôi cánh mỏng lấp lánh như cánh chuồn chuồn khẽ run rẩy. Khuôn mặt cô bé tí hon nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt do ảnh hưởng của sương mù ngu dân xám xịt tràn vào từ cửa sổ.
Thẩm Trí Tuệ vội vàng rót một chén Nước giếng cổ tịnh hóa sạch đặt trước mặt cô bé. Mộc Linh Nhi híp mắt cười, lập tức sà xuống uống ực một hơi sạch sẽ. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, đôi cánh của cô bé rực sáng trở lại, tỏa ra những luồng linh khí thảo mộc thuần khiết, xua tan hoàn toàn làn sương xám mờ nhạt xung quanh.
"Chủ nhân! Người cần Linh Nhi giúp gì nào?" Giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió của tiểu tinh linh vang lên.
"Linh Nhi, ta cần em dùng Tự Nhiên Hóa Linh Thuật để khuếch đại và rút ngắn chu kỳ sinh trưởng của các mẫu linh thảo thực nghiệm này." Thẩm Trí Tuệ chỉ vào ba khay đất chứa những hạt giống linh thảo cũ nát.
Cậu quay sang giải thích cho Thẩm Hoài Khê đang trợn tròn mắt kinh ngạc:
"Tứ thúc, nhìn kỹ đây. Trong ba bao hạt giống cũ của chúng ta, mặc dù tỷ lệ nảy mầm thấp, nhưng chắc chắn sẽ có một số ít cá thể mang gene kháng bệnh trội và có khả năng chống chịu sương mù ngu dân tốt nhất. Chúng ta sẽ dùng phương pháp chọn lọc nhân tạo đào thải những cá thể yếu, chỉ giữ lại những hạt giống khỏe nhất làm bố mẹ để lai tạo."
Thẩm Trí Tuệ dùng nhíp gỗ gắp ra mười hạt giống có vỏ dày, sẫm màu và không bị nứt nẻ đặt vào khay đất sạch đã được tưới nước tịnh hóa.
"Linh Nhi, kích hoạt chu kỳ sinh trưởng thế hệ thứ nhất!"
"Tuân lệnh!" Mộc Linh Nhi vẫy nhẹ đôi tay nhỏ bé, một luồng ánh sáng xanh lục bảo thuần khiết từ cơ thể cô bé tỏa ra, bao phủ lấy khay đất.
*Rào rào!*
Dưới tác động của năng lượng thảo mộc tinh khiết được tịnh hóa, mười hạt giống lập tức đâm chồi, nảy mầm và vươn cao với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Chỉ trong vòng nửa canh giờ, mười cây linh thảo thế hệ F0 đã trưởng thành hoàn toàn.
Tuy nhiên, đúng như Thẩm Trí Tuệ dự đoán, dưới tác động của sương mù xám nhạt luồn qua khe cửa, có đến bảy cây linh thảo lập tức bị héo úa, lá chuyển sang màu vàng xám và rụng rơi do không chịu nổi độc tố ngu khí.
Chỉ còn lại ba cây linh thảo khỏe mạnh nhất, thân cây cứng cáp, lá xanh mướt rực sáng linh khí mỏng.
"Nhìn thấy chưa, Tứ thúc?" Thẩm Trí Tuệ chỉ vào ba cây còn sống sót. "Đây chính là những cá thể mang gene kháng bệnh trội. Chúng ta sẽ tiến hành thụ phấn chéo giữa ba cây này để thu hoạch thế hệ hạt giống F1."
Thẩm Trí Tuệ tỉ mỉ dùng tăm bông thảo dược lột bao phấn của cây này truyền sang nhụy của cây kia theo đúng sơ đồ lai hai tính trạng trội vẽ trên bảng đen. Thẩm Hoài Khê nhìn cháu trai thao tác với sự tập trung cực hạn, trong lòng dâng lên một luồng chấn kinh và kính phục tột độ. Phương pháp này hoàn toàn không tốn một giọt linh lực đan điền nào, nhưng tính chính xác và hiệu quả của nó vượt trội hơn hẳn mọi bí kíp ngự thú hay trồng trọt sáo rỗng của tiên môn.
"Linh Nhi, tiếp tục kích hoạt thế hệ F1!"
Sau ba chu kỳ lai tạo chọn lọc liên tục kéo dài suốt hai ngày đêm không nghỉ, trên bàn thí nghiệm của Thẩm Trí Tuệ đã xuất hiện một bát lớn hạt giống linh thảo mới. Những hạt giống này có kích thước to gấp đôi hạt giống thông thường, vỏ hạt lấp lánh những đường vân màu xanh lam nhạt của nước tịnh hóa và màu tím của thần sa, hoàn toàn miễn dịch với sương mù ngu dân xung quanh.
[Hạt giống linh thảo biến dị F1: Tỷ lệ nảy mầm 100%, thời gian trưởng thành rút ngắn từ 6 tháng xuống còn 2 tuần, kháng hoàn toàn sâu bệnh và độc tố ngu khí của sương mù Vân Sơn Trấn.]
Thẩm Hoài Khê run rẩy bốc một vốc hạt giống biến dị lên tay, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt phong sương:
"Trí Tuệ... Thành công rồi! Đây là thần tích! Gia tộc ta cứu được rồi!"
***
Hai tuần sau.
Tại vùng ngọn đồi phía bắc Vân Sơn Trấn, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ năm mươi mẫu ruộng linh thảo của Thẩm Gia Trang Viên.
Tống Lão Bản đang đứng trên đỉnh đồi, tay cầm tẩu thuốc bằng ngọc bích nhưng không hề châm lửa. Lão cúi người bám chặt vào một tảng đá lớn, đôi mắt híp bỗng trợn tròn, đồng tử co rụt lại vì kinh hoàng tột độ.
Phía dưới thung lũng, năm mươi mẫu ruộng của Thẩm Gia – nơi lão từng đinh ninh sẽ biến thành bãi đất chết khô cằn do lệnh cấm vận hạt giống của mình – giờ đây đang trải rộng ra một thảm xanh mướt rực rỡ, tràn đầy sinh mệnh lực cực hạn.
Những cây linh thảo biến dị vươn cao hơn một thước, lá cây dày, xanh lục bảo lấp lánh ánh sáng lam nhạt của nước tịnh hóa, tỏa ra hương thơm thanh khiết xua tan hoàn toàn làn sương mù xám xịt bao quanh ruộng vườn. Năng suất của ruộng vườn Thẩm Gia lúc này ước tính cao gấp ba lần so với thời kỳ đỉnh cao trước đây.
Hàng vạn tán tu nghèo khổ và phu dịch trong trấn đang vui vẻ gặt hái linh thảo sạch, tiếng cười nói vang dội cả thung lũng. Họ cầm trên tay những tờ Trí Tuệ Phiếu phát sáng tím, xếp hàng ngay ngắn trước bàn kế toán của Lý Thanh Mai để thanh toán giao dịch sòng phẳng.
"Không thể nào..."
Tống Lão Bản run rẩy đánh rơi chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh. Gương mặt béo múp của lão xám ngoét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng:
"Chỉ trong vòng hai tuần... Làm sao chúng có thể trồng ra linh thảo sạch mà không cần một hạt giống nào của Linh Thảo Đường? Thế độc quyền của ta... sụp đổ rồi sao?"
Lão xoay người lại, nhìn thấy con trai Tống Thanh Vân và Phù sư Lý đang đứng phía sau, sắc mặt ai nấy đều đầy vẻ hoảng sợ.
Độc quyền nông nghiệp của Linh Thảo Đường một khi bị phá vỡ, nguồn thu cống nạp của Linh Thú Tông sẽ bị cắt đứt, Thiên Cơ Thương Hội chắc chắn sẽ trừng phạt lão tàn nhẫn.
Đôi mắt Tống Lão Bản bỗng rực lên một tia điên cuồng, tàn nhẫn tột độ của một kẻ bị dồn vào tử lộ. Lão nghiến răng ken két, gầm khẽ qua kẽ răng:
"Thẩm gia tiểu nhi... Ngươi muốn tự chủ tài chính sao? Đã vậy, ta sẽ khiến toàn bộ ruộng vườn của ngươi biến thành nghĩa địa hoang tàn! Phù sư Lý, chuẩn bị kích hoạt bùa chú sâu bệnh biến dị! Chúng ta sẽ đầu độc tận gốc ruộng linh thảo của chúng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!