Nhạc nềnSakuya2

Mầm Mống Thiên Cơ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng sớm ngày thứ sáu, sương mù xám xịt của Vân Sơn Trấn dường như càng thêm đậm đặc, quánh lại như những dải lụa ma mị bao phủ khắp các ngõ ngách của Thẩm Gia Trang Viên. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe tường gạch vỡ nát chưa kịp trùng tu sau những biến cố liên tiếp.


Thẩm Trí Tuệ khẽ mím khóe môi nhợt nhạt, đứng bên thành giếng nước cổ nằm sâu trong hậu viện trang viên. Dưới lớp nho phục xám sờn rách, lồng ngực cậu khẽ phập phồng theo nhịp thở ba giây hít vào, ba giây thở ra để ổn định nhịp tim. Vết thương rạn xương sườn bên trái từ đêm bắt cóc vẫn truyền đến những cơn đau nhói buốt mỗi khi cậu vận động mạnh, nhưng đôi mắt cậu vẫn bình lặng, lý trí và sắc sảo như một hồ nước đóng băng.


Cậu cúi xuống, ngậm lấy một ống tre rỗng dài được mài nhẵn hai đầu, rồi không một chút do dự, lặn thẳng xuống làn nước giếng cổ lạnh buốt thấu xương. Thể chất phế sài của cậu không có nửa điểm linh lực đan điền để chống chọi với cái lạnh, nhưng thần thức tương đương Trúc Cơ của cậu lập tức phóng ra ngoài, bao phủ xung quanh nhục thân như một màng chắn vô hình.


Càng xuống sâu, làn nước càng tối đen và áp lực nước càng đè nặng lên lồng ngực đang bị tổn thương của cậu. Thẩm Trí Tuệ nén đau, tập trung tinh thần lực tối đa. Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy trong thức hải của cậu lập tức tự động lật mở, rực sáng những luồng ánh sáng tím nhạt tự động phân tích cấu trúc không gian xung quanh.


Dưới đáy giếng cổ sâu hơn mười trượng, giữa những phiến đá đen ngàn năm bám đầy rong rêu cổ kính, Thẩm Trí Tuệ phát hiện ra một kẽ nứt địa mạch khổng lồ đang rạn nứt. Từ kẽ nứt đó, một luồng khí tức xám xịt, đậm đặc và u ám dị thường đang liên tục phun trào ra ngoài, hòa vào dòng nước giếng rồi bốc hơi lên thành làn sương mù bao quanh trấn.


Cậu vươn tay trái, chiếc thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông khẽ dao động, phát ra những tia sáng tím nhạt quét qua luồng khí xám. Thần thức phản biện của cậu lập tức nhận được dòng phản hồi phân tích từ Sổ da cừu:


[Cảnh báo: Phát hiện nút thắt năng lượng quy mô lớn. Danh tính: Ngu Khí Tụ Điểm sơ cấp. Mật độ: 85% Ngu Khí nén cao độ. Nguồn gốc: Một phần rìa ngoài của Ngu Dân Đại Trận do Vô Cực Tiên Tông thiết lập ngầm dưới địa mạch Vân Sơn Trấn.]


Thẩm Trí Tuệ chấn kinh. Thần thức của cậu tiếp tục đi sâu vào phân tích luồng năng lượng hắc ám này, bóc trần tầng lớp dối trá đầu tiên của hệ thống tu tiên bấy lâu nay:


[Chân tướng năng lượng: Ngu Khí (năng lượng u muội) không phải là linh khí tự nhiên bị ô nhiễm, mà là sản phẩm nhân tạo được ngưng tụ từ oán niệm, sự ngu muội và đức tin mù quáng của hàng vạn phàm nhân hạ giới. Mục đích thực sự của Ngu Khí: Thượng giới thu hoạch nguồn năng lượng này thông qua các tụ điểm để nén thành tinh thạch, dùng làm nguyên liệu chính đúc đan dược kéo dài thọ nguyên cho các Tiên Đế thượng giới.]


"Hóa ra... cả hạ giới này chỉ là một trang trại thu hoạch nhận thức!" Thẩm Trí Tuệ trong lòng dâng lên một luồng phẫn nộ cực hạn đầy lý trí. Tu tiên không phải là cầu xin sự ban phát của trời đất, mà bản chất của hệ thống tu luyện hiện tại là một cái bẫy tinh vi để biến linh lực và trí tuệ của chúng sinh thành thức ăn cho kẻ cai trị thượng giới. Sự u muội của dân trấn Vân Sơn bấy lâu nay chính là nguồn tài nguyên quý giá nhất mà Linh Thú Tông và các thế lực đứng sau thèm khát.


Cậu ngậm ống tre, nhanh chóng đạp nước trồi lên mặt đất. Khi cậu vừa leo lên thành giếng cổ, chưa kịp vắt khô y phục xám sũng nước, thì tiếng bước chân hốt hoảng dồn dập từ phía sảnh chính đã vang lên.


Phụ thân Thẩm Hoài Sơn chạy đến, mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt lờ đờ u muội bấy lâu nay giờ trợn tròn vì sợ hãi cực độ. Ông run rẩy nắm lấy vai con trai, giọng nói lạc đi:


"Trí Tuệ! Nguy rồi! Tiên giới... tiên giới giáng tội xuống gia tộc ta rồi!"


*Ầm!*


Một tiếng sấm nổ vang trời đất đột ngột bộc phát ngay trên đỉnh đầu Vân Sơn Trấn, mặc dù bầu trời lúc này không có một bóng mây đen. Một đạo ý niệm thần thức khổng lồ, mang theo uy áp Trúc Cơ viên mãn (Trúc Cơ tầng 8) lạnh lùng và tàn nhẫn, từ chín tầng mây cao đột ngột giáng xuống, bao phủ toàn bộ thị trấn biên viễn.


Luồng thần thức này mạnh mẽ đến mức khiến sương mù xám xung quanh bị đẩy lùi hoàn toàn, để lộ ra một khoảng không gian trống rỗng rực sáng kim quang đầy áp bức. Từ trong ánh kim quang chói mắt đó, giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của Trưởng lão Thiên Cơ Thương Hội Mạc Phù Trần vang vọng khắp không trung, trực tiếp truyền vào thức hải của từng tu sĩ và phàm nhân Vân Sơn:


"Thẩm Gia nghịch thiên hại đạo, phá hoại trật tự khế ước tài chính của thương hội, làm sụp đổ phân đàn Linh Thú Tông. Nay, Thiên Cơ Thương Hội ban bố lệnh phong tỏa kinh tế toàn diện đối với Vân Sơn Trấn. Toàn bộ tài sản linh thạch lưu thông công cộng của trấn lập tức bị đóng băng! Kẻ nào dám giao dịch với Thẩm Gia, sẽ bị lôi kiếp mạt sát đan điền vĩnh viễn!"


*Vút!*


Một đạo lệnh bài Thiên Cơ Lệnh khổng lồ ngưng tụ từ kim quang lấp lánh xuất hiện giữa bầu trời, phóng ra hàng vạn sợi tơ năng lượng màu vàng rực rỡ, đâm thẳng vào các ngả đường, cửa hàng và túi trữ vật của tất cả tu sĩ trong trấn.


Thẩm Trí Tuệ rùng mình, mắt trái phát sáng tím nhạt nhìn thấy rõ ràng các sợi tơ kim quang kia đang khóa chặt dòng chảy linh lực của từng viên linh thạch trong khu vực. Cậu lập tức hiểu ra: Thiên Cơ Thương Hội đã trực tiếp can thiệp bằng quyền lực tiền tệ tối cao của chúng.


***


Chỉ trong vòng nửa canh giờ sau khi lệnh phong tỏa được ban bố, toàn bộ Vân Sơn Trấn rơi vào cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng tột độ.


Tại các cửa hàng linh thảo, tiệm rèn của Lão Tôn và tửu quán Vạn Hương Lâu, hàng vạn tán tu nghèo khổ bàng hoàng phát hiện ra toàn bộ linh thạch hạ phẩm trong túi trữ vật của mình bỗng chốc biến thành những viên đá xám xịt, nguội lạnh, hoàn toàn mất đi linh lực dao động và không thể sử dụng để giao dịch hay hấp thụ tu luyện.


"Linh thạch của ta bị đóng băng rồi!"

"Trời ơi, Thiên Cơ Thương Hội đã phong tỏa toàn trấn! Chúng ta không thể mua lương thực, không thể mua hạt giống linh thảo nữa!"

"Tất cả là do Thẩm Gia! Nếu Thẩm Trí Tuệ không kiện Linh Thú Tông, nếu hắn không dùng tà thuật ép Tào chưởng sự đền tiền, thương hội làm sao giáng tội xuống chúng ta?"


Sự u muội và nỗi sợ hãi của đám đông lại một lần nữa bị kích hoạt bởi lợi ích sát sườn bị đe dọa. Hàng ngàn tán tu nghèo khổ bấy lâu nay vừa tỉnh ngộ bỗng chốc quay ngoắt thái độ, vác theo vũ khí rầm rập kéo đến vây kín cổng chính Thẩm Gia Trang Viên. Tiếng gào thét phẫn nộ vang dội cả một góc trời:


"Thẩm Trí Tuệ! Bước ra đây!"

"Thẩm Gia phải quỳ lạy xin lỗi Linh Thú Tông! Hãy giao nộp lại năm ngàn linh thạch đền bù để thương hội mở khóa tài sản cho chúng ta!"

"Chúng ta không muốn chết đói vì sự kiêu ngạo của các ngươi!"


Bên trong cánh cổng gỗ trang viên, Thẩm Hoài Sơn run rẩy cầm ngọc giản truyền âm cũ nát, điên cuồng gửi tin nhắn cho các mối quan hệ thương nhân cũ của mình tại Linh Châu đại địa để cầu xin sự giúp đỡ. Nhưng đáp lại ông chỉ là những tiếng rè rè vô hồn của ngọc giản bị cắt đứt liên lạc, hoặc những lời từ chối lạnh lùng, tàn nhẫn:


"Thẩm tộc trưởng, Thẩm gia các ngươi đã đụng vào Thiên Cơ Thương Hội thì không ai ở Linh Châu dám cứu đâu. Đừng liên lụy đến chúng ta!"


*Rắc!*


Thẩm Hoài Sơn tuyệt vọng đánh rơi ngọc giản xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh. Ông nhìn Thẩm Trí Tuệ bằng ánh mắt đầy hoang mang, u uất:


"Trí Tuệ... Thất bại rồi. Mọi mối quan hệ của ta ở Linh Châu đều bị cắt đứt. Gia tộc ta bị cô lập hoàn toàn về mặt ngoại thương, chúng ta không thể mua hạt giống từ Linh Châu trong vòng một tháng tới. Trại yêu thú và ruộng linh thảo của chúng ta sẽ chết đói mất!"


***


Trước sự hoang mang tột độ của phụ thân và tiếng gào thét đòi nợ bên ngoài cổng, Thẩm Trí Tuệ vẫn đứng im lặng bên chiếc bảng đen logic khổng lồ đặt giữa sảnh chính. Cậu cầm một viên phấn màu tự chế tẩm Cổ Trận Thần Sa, chậm rãi vẽ lên bảng những đường tròn Venn biểu thị dòng chảy tài chính và mối quan hệ nhân quả giữa thương hội và dân chúng.


"Phụ thân, đừng hoảng loạn." Giọng nói điềm tĩnh, lạnh lùng của Thẩm Trí Tuệ vang lên, mang theo một sức mạnh tinh thần kỳ lạ trấn an tâm trí Thẩm Hoài Sơn. "Đây không phải là thiên tai giáng tội, mà là một đòn tấn công kinh tế rập khuôn của Mạc Phù Trần nhằm bóp nghẹt ý chí phản kháng của chúng ta."


Cậu xoay người bước ra phía cổng chính trang viên. Tiêu Diệp lặng lẽ ôm kiếm rỉ đi bên cạnh cậu, ánh mắt lạnh như băng sẵn sàng chém đứt mọi kẻ có ý định xông vào. Lý Thanh Mai cũng bước ra từ gian nhà bên, tay cầm cuốn sổ cái kế toán kép, sắc mặt tuy xanh xao nhưng đôi mắt rực lên quyết tâm sắt đá.


*Rầm!*


Cánh cổng gỗ trang viên mở toang. Thẩm Trí Tuệ bước lên bục gỗ cao trước sự chứng kiến của hàng ngàn tán tu đang phẫn nộ vây quanh. Nhìn thấy thiếu niên mặc nho phục xám gầy gò xuất hiện, đám đông lập tức gầm rú đòi xông lên, nhưng kiếm ý tịch diệt lạnh thấu xương của Tiêu Diệp khẽ bộc phát, ép chặt lấy mặt đất khiến không một ai dám tiến thêm một bước.


Thẩm Trí Tuệ quét ánh mắt lạnh lùng qua đám đông, cất giọng sòng phẳng, vang dội truyền thẳng vào tai từng người:


"Yên lặng!"


Khi đám đông tạm thời lặng đi vì uy áp thần thức phản biện của cậu, Thẩm Trí Tuệ chỉ thước gỗ đo lường xuống một tên tán tu đang cầm viên linh thạch xám xịt trên tay, cất giọng chất vấn đầy sắc bén:


"Các ngươi gào thét đòi quỳ lạy Linh Thú Tông để được mở khóa linh thạch sao? Hãy dùng bộ óc bấy lâu nay bị sương mù làm cho trì độn của các ngươi mà suy nghĩ đi! Linh thạch là do địa mạch thiên địa sinh ra, là tài nguyên chung của vạn tộc. Tại sao Thiên Cơ Thương Hội chỉ cần dùng một tấm lệnh bài Thiên Cơ Lệnh là có thể đóng băng dòng tiền trong túi các ngươi?"


Cậu bước lên một bước, giọng điệu đanh thép:


"Đó là vì các ngươi đã chấp nhận ký vào các khế ước độc quyền của chúng, chấp nhận để chúng đóng dấu thuật toán kiểm soát lên từng viên linh thạch lưu thông! Chúng dùng quyền lực tiền tệ để nô dịch các ngươi, ép các ngươi phải ngoan ngoãn dâng hiến sức lao động và Ngu Khí cho chúng. Hôm nay chúng đóng băng linh thạch của các ngươi để ép các ngươi phản bội Thẩm gia, ngày mai chúng sẽ tăng thuế khống lên gấp mười lần để cướp sạch đất đai của các ngươi! Quỳ lạy một lần, các ngươi sẽ phải quỳ lạy vĩnh viễn!"


Lời nói mang theo logic phản biện sắc bén của cậu đâm thẳng vào tâm trí đám đông, khiến nhiều tán tu bắt đầu hoang mang hoài nghi, nhìn nhau đầy do dự.


"Nhưng không có linh thạch... chúng ta lấy gì để giao dịch? Lấy gì để mua lương thực, mua hạt giống linh thảo sạch?" Một lão tán tu nghèo khổ run rẩy cất tiếng hỏi.


Thẩm Trí Tuệ khẽ mỉm cười, nụ cười đầy tự tin lý trí của một nhà quản trị hiện đại:


"Tiền tệ chỉ là phương tiện trao đổi vật chất thô sơ. Cái mang giá trị thực sự không phải là viên đá phát sáng bị thương hội kiểm soát thuật toán, mà là sức lao động và tài nguyên sạch của chính các ngươi! Thẩm Gia chúng ta nắm giữ nguồn cung linh thảo sạch chất lượng cao nhất Vân Sơn Trấn nhờ phương pháp canh tác khoa học diệt sâu bằng thảo dược hữu cơ. Chúng ta có giá trị thực!"


Cậu rút từ trong tay áo ra một tờ giấy bùa sạch, trên mặt giấy có in những hoa văn sơ đồ Venn phát sáng tím nhạt rực rỡ và đóng dấu đỏ của Thẩm Gia Trí Tuệ Doanh. Cậu dõng dạc công bố:


"Từ hôm nay, Thẩm Gia chính thức phát hành **Trí Tuệ Phiếu** sơ cấp! Một Trí Tuệ Phiếu được bảo chứng bằng giá trị thực tế của một cân linh thảo sạch trong kho của Thẩm Gia. Các ngươi có thể dùng Trí Tuệ Phiếu này để mua đan dược sạch của Nhị thúc, trao đổi lương thực và nông sản nội bộ giữa dân trấn tỉnh ngộ mà không cần qua bất kỳ viên linh thạch nào của Thiên Cơ Thương Hội!"


Cậu chỉ tay về phía bảng đen logic:


"Chúng ta tự thiết lập một hệ thống tài chính phi tập trung mới, bypass hoàn toàn lệnh phong tỏa của thương hội! Kẻ nào tin tưởng vào sức lao động và giá trị thực tế của bản thân, hãy bước lên nhận Trí Tuệ Phiếu đầu tiên!"


Hàng ngàn tán tu bàng hoàng kinh ngạc nhìn tờ giấy bùa phát sáng trên tay Thẩm Trí Tuệ. Sự hoang mang và tuyệt vọng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng rực sáng bùng nổ trước giải pháp tiền tệ tự chế thần kỳ của phàm nhân phế sài dùng não.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!