Cạm Bẫy Lãi Suất Kép
Thẩm Trí Tuệ tỉnh dậy trong một cơn đau đầu búa bổ.
Cơn đau không đến từ vết thương thể xác, mà là sự va chạm kịch liệt giữa hai luồng ký ức hoàn toàn xa lạ. Một bên là linh hồn của một chuyên gia phân tích dữ liệu, một bộ óc logic học hiện đại từ thế kỷ hai mươi mốt; bên còn lại là đại thiếu gia phế sài của Thẩm gia tại Vân Sơn Trấn – một kẻ có đan điền hoàn toàn bế tắc, không thể tụ khí, quanh năm suốt tháng chỉ biết ru rú trong phòng đọc những cuốn sách nát.
Cậu cố gắng ngồi dậy, đưa tay lên day day thái dương. Đầu ngón tay chạm vào làn da xanh xao, cảm nhận được nhịp đập yếu ớt của một nhục thân suy kiệt.
"Vân Sơn Trấn... Thẩm gia..."
Thẩm Trí Tuệ thì thào, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ gỗ mục nát. Bên ngoài, một làn sương mù màu xám nhạt, lờ lững bao phủ khắp trang viên. Làn sương ấy không có mùi, không có vị, nhưng mỗi khi hít vào, cậu lại cảm thấy một sự trì độn vô hình len lỏi vào từng tế bào não. Đó không phải là hiện tượng tự nhiên. Ký ức của nguyên chủ mách bảo cậu rằng, sương mù này đã bao phủ Vân Sơn Trấn suốt hàng trăm năm qua. Dân trấn gọi đó là 'linh vụ hộ trấn', nhưng dưới nhãn quan của một nhà logic học, Thẩm Trí Tuệ lập tức ngửi ra mùi vị của một loại độc tố nhận thức quy mô lớn.
Nó khiến con người ta lười suy nghĩ, dễ tin tưởng, và mất đi năng lực hoài nghi phản biện. Nói cách khác, nó hạ thấp chỉ số thông minh của cả một vùng đất để biến họ thành những con cừu ngoan ngoãn.
"Trí Tuệ! Con tỉnh rồi sao? Mau, mau ra sảnh chính cứu gia tộc!"
Một giọng nói hốt hoảng vang lên ngoài cửa. Thẩm Phúc, lão bộc già của Thẩm gia, đang đập cửa rầm rầm. Khuôn mặt lão đầy nếp nhăn, đôi mắt lờ đờ u muội dưới tác động của sương xám, tay chân run rẩy như sắp rụng rời.
"Có chuyện gì vậy, Phúc thúc?" Thẩm Trí Tuệ mở cửa, giọng điềm tĩnh đến lạ lùng.
"Chưởng sự Linh Thú Tông... Tào Lĩnh đại nhân đang ở sảnh chính! Ông ta mang theo khế ước siết nợ, ép gia chủ phải ký giấy bán toàn bộ năm mươi mẫu linh điền và cả trang viên này để gán nợ! Gia chủ... gia chủ sắp ký rồi!" Thẩm Phúc mếu máo, nước mắt giàn giụa.
Thẩm Trí Tuệ nhíu mày. Trong ký ức của cậu, Thẩm gia vốn là một gia tộc tu sĩ sa sút, nhưng vẫn sở hữu năm mươi mẫu linh điền cằn cỗi và một trang viên tổ tiên để lại. Ba tháng trước, phụ thân cậu là Thẩm Hoài Sơn, dưới sự đầu độc nhận thức của sương mù xám và những lời đường mật của Linh Thú Tông, đã tin sái cổ vào một dự án 'nuôi yêu thú ảo' hứa hẹn lợi nhuận gấp mười lần. Ông đã ký một khế ước vay mượn linh thạch từ Linh Thú Tông để đầu tư.
"Nuôi yêu thú ảo? Lãi suất kép?" Thẩm Trí Tuệ cười lạnh một tiếng. Một cái bẫy tài chính kinh điển của kiếp trước, vậy mà lại được biến tướng thành khế ước tu tiên để đi lừa gạt những tu sĩ bị hạ thấp IQ ở thế giới này.
Cậu không nói một lời, lập tức sải bước hướng về phía sảnh chính. Dọc đường đi, cậu phát hiện dưới gầm giường của mình có một cuốn sổ cũ bằng da cừu. Khi chạm tay vào, cuốn sổ bỗng phát ra một luồng sáng tím nhạt rồi đồng hóa thẳng vào trong thức hải của cậu.
[Kích hoạt: Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy - Vật mỏ neo thần thức.]
Một dòng thông tin lạnh lùng hiện lên trong đầu Thẩm Trí Tuệ. Cậu nhận ra thần thức của mình đang ở một trạng thái cực kỳ đặc biệt: Thần Thức Phản Biện (Cấp 1). Nhờ linh hồn xuyên không mang theo ám ảnh cưỡng chế logic, cậu hoàn toàn miễn dịch với mọi loại bùa chú tẩy não và phạn âm hạ thấp trí tuệ. Làn sương xám ngoài kia vừa chạm vào da thịt cậu liền bị một màng chắn màu tím nhạt trong thức hải đánh tan vỡ vụn.
Khi Thẩm Trí Tuệ bước vào sảnh chính của Thẩm Gia Trang Viên, bầu không khí bên trong đã đè nén đến mức nghẹt thở.
Ở vị trí chủ tọa, phụ thân cậu – Tộc trưởng Thẩm Hoài Sơn – đang ngồi run rẩy. Ông là một tu sĩ Luyện Khí tầng 3, nhưng sắc mặt bủng beo, đôi mắt lờ đờ u muội. Trên tay ông vẫn đang nâng niu một hộp ngọc chứa viên đan dược màu đỏ sậm – Cửu Chuyển Linh Thú Đan, thứ mà ông ngỡ là thần dược giúp đột phá tu vi, nhưng dưới mắt của Thẩm Trí Tuệ, đó chỉ là một viên bùn đất trộn mật ong và độc chì nhẹ nhằm làm tê liệt thùy trán não bộ.
Đối diện với ông là Tào Lĩnh, Chưởng sự phân đàn Linh Thú Tông tại Vân Sơn Trấn. Tào Lĩnh mặc một chiếc trường bào màu lục thêu hình giao long uốn lượn, khuôn mặt nho nhã nhưng đôi mắt hẹp dài luôn lóe lên tia âm hiểm của một kẻ săn mồi tài chính. Phía sau hắn là bốn tên chấp sự chấp pháp hung tợn, tay lăm lăm xích sắt linh lực.
Một cuộn giấy da dê màu đỏ máu – Huyết Ước Bản – đang lơ lửng giữa không trung, tỏa ra những sợi tơ nhân quả màu đỏ rực như những con rết đói, sẵn sàng quấn chặt lấy linh hồn kẻ ký kết.
"Thẩm gia chủ, thời hạn ba tháng đã qua." Giọng Tào Lĩnh đều đều nhưng ẩn chứa uy áp của một tu sĩ Trúc Cơ tầng 2. "Khoản nợ gốc một ngàn linh thạch hạ phẩm, cộng với lãi phạt quá hạn theo khế ước, hiện tại tổng cộng là năm ngàn linh thạch hạ phẩm. Nếu hôm nay Thẩm gia không thể hoàn trả, bản chưởng sự buộc phải tịch thu năm mươi mẫu linh điền và trang viên này theo đúng điều khoản thế chấp. Mau đóng dấu vân tay máu vào Huyết Ước Bản đi, đừng để Thiên Đạo lôi phạt phải hạ xuống đan điền của ngươi."
"Năm... năm ngàn linh thạch?" Thẩm Hoài Sơn mặt cắt không còn giọt máu, giọng run rẩy. "Tào chưởng sự, ba tháng trước ta chỉ nhận của ngài một ngàn linh thạch thô... Sao mới đó đã thành năm ngàn? Gia tộc ta lấy đâu ra ngần ấy tiền..."
"Hừ, khế ước ghi rõ ràng, phạt một phần mười mỗi ngày quá hạn, tính gộp vào gốc để tính lãi ngày sau. Đây là quy tắc giao dịch của Linh Thú Tông, đã được Thiên Đạo đóng dấu nhân quả!" Tào Lĩnh cười lạnh, phất tay một cái.
Một luồng uy áp Trúc Cơ khổng lồ giáng xuống sảnh chính. Thẩm Hoài Sơn hộc ra một ngụm máu đen, đan điền rạn nứt nhẹ dưới áp lực tinh thần. Sự u muội tích tụ lâu ngày khiến ông không thể phản kháng, bàn tay run rẩy đưa lên, định bấm ngón cái chảy máu để đóng dấu vân tay vào cuộn giấy đỏ.
"Dừng tay!"
Một tiếng quát thanh lãnh, vang dội như tiếng sấm đêm xuân, đột ngột phá vỡ sự áp chế tinh thần trong sảnh chính.
Thẩm Trí Tuệ bước qua ngưỡng cửa, nho phục xám sờn rách bay nhẹ trong gió. Ánh mắt cậu sắc sảo như dao, quét thẳng về phía Tào Lĩnh.
"Trí Tuệ? Con ra đây làm gì! Mau lui về phòng!" Thẩm Hoài Sơn hoảng hốt kêu lên. Trong mắt ông, đứa con trai cả phế sài này chỉ là một phàm nhân yếu ớt, bước ra lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết trước một Trúc Cơ đại nhân.
Tào Lĩnh nheo mắt nhìn Thẩm Trí Tuệ, trong lòng thoáng qua một sự ngạc nhiên. Uy áp Trúc Cơ của hắn đủ để khiến một Luyện Khí tầng 3 phải quỳ sụp, vậy mà thiếu niên phế sài không mang một chút linh lực này lại có thể đứng thẳng lưng, thần thái điềm tĩnh tự tin đến vậy?
"Ồ? Đây chẳng phải là đại thiếu gia nổi danh phế vật của Thẩm gia sao? Ngươi muốn can thiệp vào khế ước nhân quả của Thiên Đạo?" Tào Lĩnh mỉa mai cười.
Thẩm Trí Tuệ không thèm trả lời câu khích tướng. Cậu tập trung thần thức vào mắt trái.
[Kích hoạt kỹ năng đặc thù: Nhìn thấu khế ước.]
Mắt trái của cậu bỗng lóe lên một luồng quang mang màu tím nhạt cực kỳ vi diệu. Dưới nhãn quan thần thông này, cuộn giấy đỏ Huyết Ước Bản lơ lửng kia không còn là một văn bản thông thường, mà hiển thị dưới dạng một cấu trúc thuật toán nhân quả phức tạp. Những sợi tơ màu đỏ máu chính là các điều khoản ràng buộc pháp lý, và ở góc dưới cùng của cuộn giấy, ẩn sâu dưới lớp mực ma pháp lấp lánh, là một ma trận số học tự động vận hành.
Cậu lập tức mở Sổ da cừu trong thức hải ra. Sơ đồ tư duy nhanh chóng được vẽ nên, các mối quan hệ nhân quả và kẽ hở logic của khế ước hiện lên rõ mồm một như những con số trên bảng thống kê.
"Tào chưởng sự, ngươi nói khoản nợ hiện tại là năm ngàn linh thạch hạ phẩm?" Thẩm Trí Tuệ tiến lên một bước, giọng sòng phẳng, lạnh lùng.
"Đúng vậy! Khế ước trắng đen rõ ràng, dấu vân tay của cha ngươi vẫn còn đây!" Tào Lĩnh gõ ngón tay lên bàn, tự tin tuyệt đối.
"Vậy ta hỏi ngươi, công thức tính lãi phạt quá hạn của ngươi là gì?"
Tào Lĩnh cười lớn: "Phạt một phần mười mỗi ngày quá hạn, tính gộp vào gốc của ngày hôm sau. Toán học đơn giản như thế, cha ngươi cũng biết, ngươi còn hỏi làm gì?"
"Toán học đơn giản?" Thẩm Trí Tuệ nhếch môi cười, nụ cười đầy sự khinh bỉ của một nhà khoa học hiện đại đối với kẻ lừa đảo cấp thấp. "Đó không phải là toán học đơn giản. Đó là Khế ước lãi suất kép ẩn – một thuật toán lừa đảo tài chính cực kỳ độc hại. Để ta tính cho ngươi xem."
Thẩm Trí Tuệ giơ tay lên, thần thức phóng ra, dùng Cổ Trận Thần Sa lấp lánh tím nhạt vẽ trực tiếp một bảng biểu logic giữa không trung trước sự bàng hoàng của tất cả mọi người.
"Nợ gốc ban đầu: 1.000 linh thạch.
Lãi phạt ngày thứ nhất: 1.000 * 10% = 100 linh thạch. Tổng nợ ngày một: 1.100 linh thạch.
Lãi phạt ngày thứ hai: 1.100 * 10% = 110 linh thạch. Tổng nợ ngày hai: 1.210 linh thạch.
Lãi phạt ngày thứ ba: 1.210 * 10% = 121 linh thạch..."
Thẩm Trí Tuệ đọc rõ từng con số, bảng biểu ánh sáng tím tự động nhảy số liệu chính xác đến từng chữ số thập phân.
"Đến ngày thứ ba mươi, tổng số nợ của cha ta theo công thức của ngươi sẽ là: 1.000 * (1 + 0.1)^30 = 17.449 linh thạch hạ phẩm!
Đến ngày thứ chín mươi, tức là hôm nay, tổng số nợ sẽ là: 1.000 * (1 + 0.1)^90 = 5.313.022 linh thạch hạ phẩm!"
Thẩm Trí Tuệ đột ngột đập mạnh tay xuống bàn gỗ, tiếng nổ thanh giòn làm Tào Lĩnh giật mình nảy người.
"Năm triệu ba trăm mười ba ngàn linh thạch!" Thẩm Trí Tuệ gầm lên, ánh mắt như điện. "Tào chưởng sự, nếu theo đúng khế ước lãi suất kép ẩn của ngươi, hôm nay Thẩm gia phải trả năm triệu linh thạch chứ không phải năm ngàn! Tại sao ngươi lại chỉ đòi năm ngàn?"
Cả sảnh chính im phăng phắc. Thẩm Hoài Sơn há hốc mồm, đầu óc u muội của ông cố gắng tiêu hóa con số năm triệu khổng lồ kia nhưng hoàn toàn bất lực. Thẩm Phúc thì run bần bật vì kinh hãi.
Tào Lĩnh biến sắc, khóe mắt giật giật. Hắn không ngờ một phàm nhân phế sài lại có thể tính ra chính xác con số lũy thừa của lãi suất kép nhanh đến thế. Thông thường, hắn dùng khế ước này để lừa gạt các gia tộc tu sĩ nhỏ, đợi đến khi nợ phạt tăng lên đến mức họ không thể trả nổi, hắn sẽ tự ý đưa ra một con số 'khoan dung' (ở đây là năm ngàn) để cưỡng chế siết nợ đất đai một cách 'hợp pháp' bề ngoài.
"Hừ, bản chưởng sự có lòng từ bi, miễn giảm phần thặng dư cho các ngươi, chỉ lấy năm ngàn để gán nợ trang viên! Ngươi còn muốn chất vấn lòng tốt của Linh Thú Tông sao?" Tào Lĩnh ngụy biện, giọng bắt đầu mất đi sự điềm tĩnh ban đầu.
"Lòng tốt?" Thẩm Trí Tuệ cười dài, tiếng cười vang vọng sảnh chính đầy châm biếm. "Ngươi không phải từ bi, mà là ngươi buộc phải làm thế để tránh né lôi phạt của Thiên Đạo quy tắc!"
Thẩm Trí Tuệ bước đến trước cuộn giấy đỏ Huyết Ước Bản, chỉ tay thẳng vào dòng chữ cổ ẩn giấu dưới lớp mực ma pháp.
"Theo Điều 42 Bộ Luật Thương Mại triều đình cổ đại và Quy Tắc Chấp Pháp tối cao của Thiên Đạo tại hạ giới: Mọi khế ước vay mượn tài sản thế chấp không được phép có tổng số nợ phạt vượt quá 100% giá trị tài sản bảo đảm thực tế tại thời điểm ký kết. Nếu vượt quá, khế ước đó sẽ bị khép vào tội 'Cưỡng đoạt tài sản phi pháp', Thiên Đạo lôi phạt sẽ lập tức kích hoạt mạt sát kẻ chủ nợ!"
Thẩm Trí Tuệ quay ngoắt lại nhìn Tào Lĩnh, giọng đanh thép:
"Trang viên Thẩm gia và năm mươi mẫu linh điền này có giá trị thực tế tối đa là mười lăm ngàn linh thạch hạ phẩm. Nếu ngươi đòi năm triệu linh thạch theo đúng công thức khế ước, Thiên Đạo lôi phạt sẽ lập tức đánh nát đan điền của ngươi ngay tại chỗ vì tội cưỡng đoạt vượt mức!
Nhưng nếu ngươi tự ý sửa đổi con số đòi nợ xuống năm ngàn linh thạch mà không có sự đồng ý bằng văn bản của cả hai bên, ngươi đã đơn phương vi phạm tính toàn vẹn của khế ước gốc! Theo luật nhân quả, một khế ước bị đơn phương sửa đổi số liệu đòi nợ sẽ lập tức mất đi hiệu lực trói buộc pháp lý!"
Thẩm Trí Tuệ giật lấy Thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông, gõ mạnh một cái vào cuộn giấy đỏ Huyết Ước Bản.
*Bốp!*
Một luồng sóng năng lượng màu tím nhạt từ thước gỗ lan tỏa ra. Dưới sự tác động của logic phản biện đỉnh cao, cấu trúc thuật toán của cuộn khế ước đỏ bỗng nhiên rạn nứt. Những sợi tơ màu đỏ máu đang lơ lửng giữa không trung bỗng kêu lên những tiếng xèo xèo như gặp phải lửa, co rụt lại rồi tự động chui ngược vào trong cuộn giấy.
Ánh sáng đỏ rực của Huyết Ước Bản lập tức tắt ngúm, biến thành một cuộn giấy da dê tầm thường xám xịt.
"Cái... cái gì?!"
Tào Lĩnh kinh hoàng đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ phía sau bị chấn lui ra xa. Hắn cảm nhận được sợi tơ liên kết nhân quả giữa thần hồn của mình và khế ước siết nợ Thẩm gia bỗng nhiên bị đứt gãy hoàn toàn. Đạo tâm ngự thú của hắn rung chuyển kịch liệt, linh lực Trúc Cơ trong đan điền bạo tẩu hỗn loạn làm hắn suýt chút nữa hộc máu.
"Ngươi... ngươi đã làm gì khế ước của ta?!" Tào Lĩnh gầm lên, khuôn mặt nho nhã hoàn toàn biến dạng vì giận dữ và sợ hãi. Hắn chưa từng gặp phải chuyện này trong đời. Khế ước nhân quả tối cao của Thiên Đạo, vậy mà lại bị một phàm nhân dùng vài câu lý luận toán học bẻ gãy hoàn toàn!
"Ta không làm gì cả. Ta chỉ dùng chính quy tắc logic của Thiên Đạo để trói buộc hành vi lừa đảo của ngươi." Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh cất thước gỗ vào hông, sắc mặt có phần nhợt nhạt.
Cậu vừa phải tiêu hao đến 40% thần thức của bản thân để cưỡng ép kích hoạt mắt trái phân tích quy tắc cấp Trúc Cơ của đối thủ. Lồng ngực cậu đau nhói, nhục thân phế sài này đang gánh chịu áp lực cực hạn của việc vận hành thần thức phản biện cường độ cao. Nhưng ánh mắt cậu vẫn lạnh lùng, kiên định như một bức tượng đá.
Thẩm Hoài Sơn lúc này mới tỉnh ngộ được đôi chút. Nhìn thấy con trai cả dùng mưu trí bẻ gãy khế ước siết nợ cứu sống gia sản, ông vừa mừng vừa sợ, vội vàng đứng lên che chắn trước mặt Thẩm Trí Tuệ:
"Tào chưởng sự! Khế ước đã mất hiệu lực, xin ngài lập tức rời khỏi trang viên của Thẩm gia!"
Tào Lĩnh nhìn Thẩm Hoài Sơn, rồi lại nhìn chằm chằm vào Thẩm Trí Tuệ với ánh mắt đầy sát khí tột cùng. Hắn biết hôm nay mình đã hoàn toàn thất bại về mặt pháp lý khế ước. Nếu cố tình dùng vũ lực bạo lực sát hại người nhà Thẩm gia ngay tại trang viên của họ, oán niệm địa mạch và luật pháp triều đình sẽ kích hoạt lôi phạt mạt sát hắn ngay lập tức.
Nhưng Linh Thú Tông chưa bao giờ chịu thiệt thòi tại vùng đất Vân Sơn này.
"Được... Được lắm! Một phế vật Thẩm gia lại ẩn giấu tài trí bẻ gãy khế ước của ta." Tào Lĩnh cười lạnh, tiếng cười rít qua kẽ răng đầy tàn nhẫn. Hắn giật lại cuộn giấy xám xịt, ngón tay bóp chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc.
"Nhưng ngươi đừng vội mừng. Ba ngày sau, bản chưởng sự sẽ cùng Vương Huyện Lệnh mang công văn chính thức của nha môn huyện đến đây để cưỡng chế siết nợ theo luật hành chính triều đình! Đến lúc đó, để xem cái miệng logic của ngươi có nhanh hơn đại trận nha môn và xích sắt của quan binh hay không!"
Tào Lĩnh phất tay áo một cái, quay người bước nhanh ra khỏi sảnh chính. Bốn tên chấp sự chấp pháp vội vàng lướt theo sau, bóng dáng bọn họ nhanh chóng chìm vào làn sương mù xám xịt ngoài sân trang viên.
Sảnh chính Thẩm gia trở lại sự im lặng tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của Thẩm Hoài Sơn và Thẩm Trí Tuệ đang đứng tựa vào cột gỗ để giữ vững nhục thân suy kiệt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!