Đường Ống Xả Rác Hoàng Hôn
Tiếng rít u u của chiếc máy phát điện chạy bằng dầu thải dưới đáy hầm ngầm không thể át nổi tiếng thở dốc khò khè, đứt quãng của Cao Vy.
Trong căn phòng vô trùng dã chiến lót bằng ba lớp nilon đục mờ nhặt nhạnh từ bãi rác, bầu không khí đặc quánh mùi cồn lậu sát trùng và hơi ấm ẩm ướt của cơn sốt. Cao Lãnh quỳ bên giường gỗ tự chế, bàn tay thô ráp run rẩy chạm nhẹ lên trán em gái. Da thịt cô bé mười bốn tuổi nóng rực như một hòn than nung dưới lò phế liệu, những mạch máu xanh tím nổi hằn lên làn da trắng bợt, chạy dọc từ cổ xuống lồng ngực gầy trơ xương sườn. Cơn sốt tủy xương biến dị đang tàn phá hệ thống tế bào gốc yếu ớt của cô bé, mỗi nhịp tim đập mạnh là một lần tủy sống tự co thắt, giải phóng ra những luồng canxi lỗi làm đông cứng các khớp cơ.
"Anh... Lãnh... nóng... trong xương... nóng quá..."
Cao Vy thầm thì trong cơn mê sảng, đôi mắt to tròn thường ngày giờ đờ đẫn, mọng nước. Cô bé cố giơ bàn tay gầy gò bám lấy vạt áo khoác rách của anh trai, nhưng các khớp ngón tay đã bắt đầu xơ cứng, co quắp lại như những nhánh củi khô.
Cao Lãnh nghiến chặt răng đến mức nghe rõ tiếng rạn nứt của men răng. Anh quay đầu nhìn chú út Cao Tiến đang túc trực bên cạnh. Người đàn ông trung niên tàn phế một mắt đang bất lực dùng chiếc khăn thấm nước cất tinh khiết từ trạm lọc của Lão Toàn để lau đi những giọt mồ hôi loang lổ dịch tủy nhầy trên trán cháu gái.
"Chú Tiến, cồn sát trùng bảy mươi độ cháu mang về từ chỗ Lão Cát... hãy dùng nó để lau sạch khoang đệm và các tấm nilon thông khí." Giọng Cao Lãnh khàn đặc, mỗi lời nói ra đều kéo theo một cơn ho khan nhức nhối tận màng phổi. Vết rách da vai phải dài mười phân do va quệt tôn rỉ sét ở Ngõ Răng Cưa lúc nãy đang rỉ máu tươi, hòa cùng dịch tủy nhầy từ vết mổ ngực bị đứt thêm ba mũi khâu cũ. Cơn đau buốt từ mạn sườn số sáu lan rộng ra khắp lồng ngực, nhưng anh không thể gục ngã lúc này.
"Lãnh, cồn sát trùng chỉ ngăn được nhiễm trùng ngoài da cho Vy Vy thôi." Chú Tiến nghẹn ngào, bàn tay thô ráp sần sùi sẹo bỏng axit run lên bần bật. "Tủy sống của con bé đang tự hoại tử. Bột xương dị thú hay nước cất không thể dập tắt cơn sốt này nữa. Chúng ta cần kháng sinh nano thực sự. Loại hạt siêu nhỏ của thượng tầng mới thẩm thấu được vào màng tủy..."
Đúng lúc đó, chiếc máy thu phát sóng vô tuyến dã chiến lắp ráp từ linh kiện điện thoại thải đặt ở góc hầm bỗng nhấp nháy đèn tín hiệu màu xanh lục nhạt. Đó là tần số liên lạc tuyệt mật mà nữ dược sĩ ẩn danh Diệp Lan đã thiết lập riêng cho Cao Lãnh.
Cao Lãnh khập khiễng lết chiếc chân phải đông cứng nẹp canxi tiến lại gần, áp tai vào chiếc loa rè rè.
"Lãnh... nghe rõ không?" Giọng Diệp Lan nhỏ nhẹ nhưng gấp gáp qua làn sóng nhiễu điện từ. "Tôi vừa tuồn được một hòm Kháng sinh Nano quá hạn từ kho dược phẩm dự phòng của bệnh viện thượng tầng. Tôi sẽ thả nó xuống đường ống xả rác y tế số bảy dẫn thẳng xuống phân khu D3 vào lúc hoàng hôn. Anh phải đến đó lấy ngay trước khi đội tuần tra phát hiện. Chip định danh trên vỏ hộp đã được tôi ngụy trang bằng tần số sóng tủy giả, nhưng không thể duy trì quá một giờ..."
"Đường ống xả rác số bảy..." Cao Lãnh thì thầm, đôi mắt rực sáng đỏ sinh khối dưới thấu kính quang phổ cũ. "Tôi biết chỗ đó. Cảm ơn cô, Diệp Lan."
"Hãy cẩn thận." Giọng Diệp Lan chập chờn rồi tắt hẳn. "Đội Tuần Tra An Ninh Khương Thị dạo này đang tăng cường quét nhiệt diện rộng sau vụ ẩu đả ở chợ đen..."
Cao Lãnh quay lại nhìn em gái đang thoi thóp trên giường gỗ. Anh biết, nếu không có lọ kháng sinh nano này, tủy sống của Cao Vy sẽ hoàn toàn hoại tử trong vòng sáu giờ tới. Anh không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc liều mạng.
Anh rút chai cồn sát trùng thứ hai đeo bên hông, dội trực tiếp lên vết rách da vai phải và vết sẹo mổ ngực đang rỉ máu. Khói trắng bốc lên nhẹ kèm theo tiếng xèo xèo sinh học, cơn đau rát buốt tột cùng như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào da thịt khiến toàn thân Cao Lãnh co giật kịch liệt. Anh cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng thét, ép hệ thần kinh tự cô lập cảm giác đau tạm thời.
"Chú Tiến, canh giữ hầm vô trùng chặt chẽ. Cháu và Phong Tử sẽ mang thuốc về."
***
Hoàng hôn buông xuống phân khu ổ chuột D3 bằng một thứ ánh sáng màu đỏ thẫm ảm đạm, bị che lấp bởi những đám mây sương mù axit vàng nhạt bốc lên từ các hố rác sinh hóa.
Cao Lãnh cùng kẻ thu gom dây cáp Phong Tử bò trườn dưới lòng Cống ngầm hóa chất ẩm ướt. Nước thải công nghiệp màu xanh lục bốc mùi clo nồng nặc ngập đến ngang hông, gặm nhấm lớp da chân và cọ xát vào vết thương hở của Cao Lãnh. Phong Tử di chuyển nhanh nhẹn như khỉ, tay cầm bộ kìm cắt cáp chuyên dụng, mắt láo liên cảnh giác.
"Lãnh, phía trước là cửa xả của đường ống số bảy." Phong Tử thì thầm, chỉ tay về phía đường ống thép rỉ sét khổng lồ đường kính ba mét đang nhô ra từ vách bê tông xám xịt của thượng tầng. "Nhưng có gì đó không ổn. Tiếng động cơ tuần tra..."
Cao Lãnh áp tai vào vách cống rỉ sét, lắng nghe tiếng rung động cơ học truyền qua màng nước. Tiếng xích sắt lạch cạch và tiếng động cơ điện tăng áp đặc trưng của xe bọc thép Khương thị đang vang lên dồn dập ngay phía trên cửa xả.
Anh rướn người nhìn qua khe hở của nắp cống ngầm hướng lên mặt đất bãi rác.
Trước mắt anh, ngay dưới chân đường ống xả rác số bảy, Đội Tuần Tra An Ninh Khương Thị đã thiết lập một trạm gác dã chiến bằng các tấm thép bọc chì cách ly sóng não. Trạm gác rỉ sét lối vào D3 được trang bị hệ thống camera quét nhiệt tự động xoay liên tục, phát ra những tia hồng ngoại màu đỏ quét dọc theo bãi bùn thải.
Đứng giữa sân trạm gác là Đội trưởng Hùng—gã khổng lồ bọc trong bộ giáp cơ khí xám xịt đầy vết trầy xước. Gã đang cầm thiết bị quét an ninh cầm tay, rà soát xung quanh khu vực xả thải với vẻ mặt đầy hung tợn. Dưới chân gã, hai con chó nghiệp vụ sinh học với hàm răng bọc thép đang khịt mũi đánh hơi mùi máu tươi rò rỉ từ các đường cống.
"Mẹ kiếp! Bọn chúng đã phong tỏa chặt chẽ khu xả thải." Phong Tử nghiến răng, hạ thấp người xuống dòng nước thải để tránh camera quét nhiệt. "Diệp Lan thả hòm thuốc xuống lúc này thì chẳng khác nào ném thẳng vào tay Đội trưởng Hùng."
Đúng lúc đó, từ đỉnh đường ống xả rác số bảy, một tiếng rít cơ học vang lên. Cánh cửa xả tự động mở ra, trút xuống một đống phế liệu y tế khổng lồ: những túi truyền dịch rỗng, ống xi lanh đã qua sử dụng và những mảng thịt dị thú hoại tử bốc mùi hôi thối.
Giữa đống rác thải y sinh đang rơi tự do, một hòm kim loại nhỏ màu bạc sáng loáng xuất hiện. Hộp thuốc kháng sinh nano quá hạn của Diệp Lan đang rơi xuống, phát ra tín hiệu quang phổ sinh học màu xanh lục nhạt nhấp nháy liên tục dưới ánh hoàng hôn.
"Hòm thuốc kìa!" Phong Tử khẽ kêu lên.
Nhưng hòm thuốc không rơi xuống bãi bùn độc nơi Cao Lãnh có thể lén lút thu nhặt. Lưới điện bảo vệ dã chiến chăng ngang cửa xả của trạm gác đã tự động kích hoạt, giữ chặt lấy hòm kim loại màu bạc giữa không trung.
Đội trưởng Hùng bước tới, dùng chiếc kìm cơ lực gỡ hòm thuốc ra khỏi lưới điện. Gã liếc nhìn nhãn mác dán trên vỏ hộp, rồi nở nụ cười tàn nhẫn:
"Lại là thuốc lậu từ thượng tầng tuồn xuống. Lũ chuột cống ổ chuột dạo này hoạt động mạnh thật. Khóa chặt nó vào tủ kính vô trùng của trạm gác. Đợi phán quan Khương Thành đến xử lý."
Tên lính tuần tra bọc giáp nhận lấy hòm thuốc, mang vào bên trong cabin trạm gác rỉ sét, khóa chặt nó sau lớp tủ kính cường lực dày hai phân được bảo vệ bởi hệ thống khóa quét sinh học hồng ngoại.
Cao Lãnh nhìn cảnh tượng đó qua khe hở nắp cống, lồng ngực anh thắt lại vì giận dữ và lo sợ. Hòm thuốc cứu mạng em gái chỉ cách anh chưa đầy ba mươi mét, nhưng nó lại bị giam giữ sau lớp thép vô trùng của kẻ thù.
"Lãnh, chúng ta phải rút lui thôi. Ban ngày hệ thống laser bảo vệ của trạm gác hoạt động hết công suất, áp sát lúc này là tự sát." Phong Tử nắm lấy vai anh, giọng khẩn cầu.
Cao Lãnh im lặng, đôi mắt rực sáng đỏ định vị chính xác vị trí hòm thuốc qua lớp tủ kính. Anh biết Phong Tử nói đúng. Nhưng anh cũng biết, Cao Vy không thể chờ đợi thêm một đêm nữa. Mỗi giây trôi qua là một phần tủy sống của cô bé bị hủy hoại vĩnh viễn.
"Chúng ta không rút." Cao Lãnh thầm thì, giọng lạnh lùng như đá tủy. "Nhưng chúng ta sẽ không đột kích trực diện ban ngày. Phong Tử, dùng cáp quang giả lập tín hiệu để ngắt tạm thời hệ thống camera quét nhiệt của trạm gác. Ta cần xác định chính xác cơ chế khóa sinh học của tủ kính."
Anh dùng Cảm ứng canxi phế thải để định vị luồng năng lượng canxi hoạt tính cao bên trong vỏ hộp thuốc kháng sinh nano, mỏ neo tinh thần duy nhất giữ cho anh không bùng nổ bão gai xương tự hủy ngay lập tức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!