Nhạc nềnKengeki

Giao Dịch Đẫm Máu Ở Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió mang theo sương độc axit rít lên qua những khe hở của bãi rác thải y tế D3, kéo theo thứ mùi khai nồng của amoniac và mùi mỡ động vật thối rữa. Cao Lãnh quỳ gối trên bãi bùn độc ngoài cửa hầm, một tay ôm chặt lồng ngực đang rách toác. Máu tươi đỏ thẫm rỉ qua kẽ tay gầy gò, nhỏ giọt xuống vũng nước thải màu vàng nhạt dưới chân. Ba mũi khâu bằng chỉ câu cá ở mạn sườn phải đã bị đứt phựt trong cú rượt đuổi hụt gã anh họ phản bội Cao Minh lúc nãy. Từng thớ thịt quanh vết mổ dài mười lăm phân co rút kịch liệt, đau buốt đến tận màng phổi khiến anh phải gập người ho khạc liên tục.


Khớp gối phải nẹp canxi đông cứng tạm thời nhói lên những cơn đau buốt cơ học mỗi khi anh cố dịch chuyển. Hệ miễn dịch sụp đổ hoàn toàn ở cấp độ Vật Thí Nghiệm Tàn Phế khiến cơ thể anh trở nên cực kỳ nhạy cảm. Chỉ một hạt bụi hóa chất lọt vào vết rách ngực cũng đủ để kích hoạt cơn sốt nhiễm trùng máu chết người.


Anh lết thân xác tàn tạ vào bên trong khoang đệm của căn hầm vô trùng dã chiến. Dưới ánh sáng tím nhạt từ chiếc đèn cực tím tự chế, Cao Vy vẫn đang nằm yên bình trên chiếc đệm phế liệu, nhịp thở đều đặn nhờ bộ lọc khí nano cũ của ông nội đang vo vo chạy bằng dầu thải. Chú út Cao Tiến đang túc trực bên cạnh, gương mặt đầy sẹo bỏng axit lo lắng nhìn lồng ngực đẫm máu của cháu trai.


"Lãnh, vết thương của cháu lại rách ra rồi. Chúng ta không còn cồn sát trùng sạch nữa." Chú Tiến thầm thì, giọng khàn đặc.


Cao Lãnh nghiến chặt răng, tự tay rút chiếc kim cong khâu y tế dã chiến giấu dưới tấm bạt nilon. Anh luồn sợi chỉ câu cá siêu bền qua lỗ kim, tay run rẩy tự đâm mũi kim qua mép da thịt rách nát của chính mình để vá lại vết thương hở. Không có thuốc tê, không có chất giảm đau. Từng mũi kim đâm xuyên qua biểu bì sống khiến toàn thân anh co giật kịch liệt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh tự cắn chặt một khúc gỗ rỉ sét để ngăn bản thân không thét lên làm em gái thức giấc. Khi mũi khâu cuối cùng được thắt nút, lồng ngực anh đã loang lổ dịch vàng và máu tươi.


Anh cần cồn sát trùng nồng độ cao để tẩy rửa vết thương và khử trùng khoang đệm của hầm. Nếu không, vi khuẩn hoại tử bãi rác phía trên sẽ sớm biến vết sẹo khâu này thành một ổ mủ thối rữa. Cao Lãnh thọc tay vào túi áo khoác rách, lôi ra bốn mẩu sừng biến dị canxi trắng muốt—những mấu gai xương sườn rụng tự nhiên mà anh đã bẻ ra từ lần bộc phát dị năng trước đó. Đây là thứ tiền tệ duy nhất có giá trị ở chợ đen phế liệu D3 lúc này.


"Chú Tiến, trông chừng Vy Vy. Cháu phải ra chợ đen một chuyến để đổi cồn sát trùng của Lão Cát."


"Nhưng chân phải của cháu..." Chú Tiến nhìn cái gối phải cứng ngắc nẹp canxi của anh đầy ái ngại.


"Cháu chịu được." Cao Lãnh thoa một ít mỡ động vật thải còn sót lại lên mạn sườn để bôi trơn các dẻ sườn số 5 và số 6, đề phòng trường hợp phải bộc phát gai xương tự vệ trong bóng tối. Anh lết chiếc chân liệt bước ra khỏi hầm ngầm, hòa mình vào màn sương axit mờ mịt.


***


Chợ đen phế liệu D3 nằm giữa lòng khu ổ chuột là một bãi lầy ngập ngụa container rỉ sét và những túp lều tôn rách nát. Dưới ánh sáng tù mù của những bóng đèn halogen bám đầy bụi hóa chất, hàng trăm dị nhân tàn phế và kẻ nhặt rác đang chen chúc trao đổi những thứ phế thải y tế. Mùi cồn lậu, mùi rỉ sắt và mùi thịt người hoại tử quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Cao Lãnh khập khiễng đi qua lối vào ngụy trang bằng những tấm tôn rách rào kín. Gã bảo vệ của bang Hắc Hổ đứng gác cửa liếc nhìn anh đầy cảnh giác, nhưng khi thấy bóng dáng gầy gò nhợt nhạt cùng chiếc chân liệt nẹp canxi đặc trưng của "Bóng ma gai xương", gã thức thời lùi lại, không muốn chạm trán với một kẻ điên mang dị năng biến dị xương tủy.


Anh tiến sâu vào góc tối của chợ đen, nơi đặt quầy hàng chưng cất của Lão Cát. Đó là một hệ thống bình chưng cất thủy tinh tự chế loằng ngoằng ghép từ vỏ chai truyền dịch cũ bám đầy bồ hóng. Lão Cát, một ông già gầy gò với chiếc mũi đỏ lòm vì ngửi hơi cồn lâu ngày, đang ngật ngưỡng uống thứ rượu lậu tự nấu.


Cao Lãnh đặt bốn mẩu sừng biến dị canxi lên chiếc bàn gỗ mục nát.


"Bốn mẩu sừng canxi loại siêu cứng. Đổi lấy hai chai cồn sát trùng bảy mươi độ chưng cất sạch."


Lão Cát nheo mắt nhìn những mẩu xương trắng buốt rực lên ánh canxi tự nhiên dưới ánh đèn dầu. Lão cầm một mẩu lên, dùng móng tay cáu bẩn gõ nhẹ nghe tiếng *cộc cộc* thanh sắc, gương mặt nhăn nheo giãn ra nở nụ cười đầy tham lam:


"Xương tủy loại tốt! Không lẫn tạp chất độc clo. Nhưng dạo này bang Hắc Hổ của lão đại Hắc Hổ đang siết chặt kiểm soát nguồn cồn lậu, thuế phế liệu tăng lên mười phần trăm. Bốn mẩu này... chỉ đổi được một chai rưỡi thôi."


Cao Lãnh không nói một lời, anh tiến sát lại gần, để lộ đao xương khuỷu tay nhọn hoắt nhô ra nhẹ dưới lớp áo khoác rách, gằn giọng qua chiếc khẩu trang vô trùng:


"Hai chai. Đầy đủ. Hoặc là ta sẽ dùng mấu xương này cắm vào cuống họng lão trước khi bang Hắc Hổ kịp thu thuế."


Sát khí lạnh lẽo tỏa ra từ đôi mắt rực đỏ của Cao Lãnh khiến Lão Cát rùng mình. Lão biết kẻ trước mặt là kẻ đã tự bẻ xương sườn để thoát khỏi phòng mổ của Khương gia. Lão không dại gì đánh cược mạng sống của mình. Lão nhanh tay thu lấy bốn mẩu sừng canxi, cúi xuống gầm bàn lôi ra hai chai thủy tinh chứa thứ dung dịch cồn trong suốt bốc mùi nồng nặc.


"Được rồi, được rồi! Coi như ta nể tình đồng cảnh ngộ. Cầm lấy rồi đi mau đi. Gã anh họ Cao Minh của ngươi vừa mới dẫn người của bang Hắc Hổ lùng sục khắp khu chợ này đấy. Bọn chúng biết ngươi cần cồn sát trùng nên đã phục sẵn ở các lối ra rồi."


Cao Lãnh siết chặt hai chai cồn sát trùng bọc trong túi vải bạt rách. Anh hiểu rõ tính mạng của Vy Vy đang nằm trong tay mình, không được phép chậm trễ. Anh không đi lối cổng chính mà lách người qua khe hở container rỉ sét phía sau quầy hàng, tiến thẳng vào Ngõ Răng Cưa.


***


Ngõ Răng Cưa là một con hẻm cực hẹp chạy dọc theo rìa phía tây của chợ đen D3. Hai bên vách ngõ được dựng lên từ những tấm tôn phế liệu rỉ sét lởm chởm, sắc nhọn như những răng cưa khổng lồ xếp chồng chéo lên nhau. Con hẻm hẹp đến mức một người bình thường chỉ có thể lách nghiêng người qua, và nếu không cẩn thận, những mép tôn rỉ sét sẽ cào rách da thịt ngay lập tức, gieo rắc mầm bệnh uốn ván và nhiễm trùng hoại tử cấp tính.


Bóng tối đặc quánh bao phủ con hẻm, chỉ có ánh sáng đỏ mờ từ sương độc axit phản chiếu trên những vũng nước thải màu vàng nhạt dưới chân. Cao Lãnh khập khiễng di chuyển sát vách tôn rỉ sét bằng Chiến thuật lách ngõ Răng Cưa. Anh nghiêng người bốn mươi lăm độ, kéo lê chiếc chân phải liệt nẹp canxi một cách chậm rãi nhưng chuẩn xác, tránh để những mép tôn nhọn hoắt cọ xát vào vết sẹo ngực vừa khâu vá sống.


*Xào xạc...*


Một tiếng động cực nhỏ vang lên phía sau đống phế liệu nhựa cách đó năm mét. Cao Lãnh dừng bước, cảm ứng canxi phế thải trong tủy sống đột ngột dao động dữ dội. Anh cảm nhận được một luồng kim loại di động rất nhanh đang áp sát từ góc mù phía sau.


*Không ổn!*


Từ trong bóng tối hẻm hẹp, một bóng đen nhỏ thon lao ra nhanh như chớp. Đó là Tiểu Đao—sát thủ trẻ tuổi nhất của bang Hắc Hổ. Gã mặc bộ đồ đen bó sát bám đầy bùn cống, đôi mắt sắc lẹm rực lên khát vọng lập công để đổi lấy huyết thanh ổn định gen tạm thời của Khương gia.


Tiểu Đao phóng đôi dao mổ bằng thép phẫu thuật rỉ sét thẳng vào gót chân trái lành lặn của Cao Lãnh từ bóng tối nhằm triệt hạ hoàn toàn khả năng di động của anh. Đường dao xé gió rít lên lạnh buốt.


Cao Lãnh phản xạ theo bản năng sinh tồn, anh lách người nghiêng bốn mươi lăm độ, áp chặt lồng ngực vào vách tôn rỉ sét lởm chởm để né tránh. Lưỡi dao mổ của Tiểu Đao sượt qua gót chân trái, găm thẳng vào nền đất ẩm rỉ sét phát ra tiếng *phập* khô khốc. Nhưng cái giá phải trả là biểu bì da vai phải của Cao Lãnh va quệt mạnh vào mép tôn rỉ sét nhọn hoắt trên vách hẻm, bị cứa rách một đường dài mười phân, máu tươi tức thì trào ra hòa cùng nước axit rỉ sét buốt nhói.


Tiểu Đao thu hồi dao mổ cực nhanh nhờ tốc độ di chuyển vượt trội trong không gian hẹp. Gã không để Cao Lãnh kịp thở, liên tục áp sát lướt đao ngắn nhắm thẳng vào các khớp xương vai và ngực của anh. Từng đường đao của gã tàn bạo và sắc lẹm, ép Cao Lãnh phải liên tục lùi lại sát vách tôn.


Khớp gối phải hóa thạch của Cao Lãnh bị chấn động mạnh do cú lách người né tránh trước đó, khiến anh mất đà đổ gục nửa thân người xuống bãi bùn thải. Cú ngã khiến anh mất đà hoàn toàn, lồng ngực hở đập mạnh vào góc container rỉ sét bên cạnh làm rách nhẹ thớ cơ sườn số sáu, máu tươi sủi bọt phun qua kẽ chỉ câu cá.


Tiểu Đao cười thâm độc, gã nhảy vọt lên cao, giơ đôi dao mổ đâm thẳng xuống đỉnh đầu Cao Lãnh quyết định kết liễu con mồi.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Cao Lãnh nằm ngửa trên bãi bùn độc, mắt rực tia sáng đỏ sinh khối. Anh không thể lùi bước nữa. Anh dùng tay bóp chặt dẻ sườn số năm và số sáu đã được bôi trơn bằng mỡ động vật thải lúc nãy, giải phóng toàn bộ lực nén tủy sống cực hạn.


"Phóng gai sườn đột kích!"


*XOẢNG! RẮC!*


Từ lồng ngực rách nát của Cao Lãnh, hai gai xương sườn màu trắng đục nhọn hoắt mọc dài xuyên qua da ngực phóng mạnh ra ngoài hai mươi phân như hai lưỡi đoản đao sinh học rỉ máu. Cú phóng gai đột ngột cự ly không cực mạnh xé gió lao thẳng vào ngực Tiểu Đao.


Tiểu Đao kinh hoàng biến sắc giữa không trung, gã vội vàng chập đôi dao mổ rỉ sét đan chéo trước ngực để đỡ đòn phòng ngự bị động. Gai sườn siêu cứng đâm nén tủy kẹp chặt lấy hai lưỡi dao mổ của gã, lực phản chấn cơ học cực lớn truyền từ cột sống Cao Lãnh bẻ gãy vụn một lưỡi dao mổ của Tiểu Đao phát ra tiếng kêu răng rắc sắc nhọn. Lưỡi dao còn lại bị hất văng cắm thẳng vào vách tôn rỉ sét.


Cú phóng gai sườn của Cao Lãnh bị lệch hướng nhẹ do gót chân trái bị clipped trước đó khiến anh mất đà thăng bằng, mũi gai sườn nhọn hoắt sượt qua bả vai phải của Tiểu Đao, đâm xuyên qua thớ cơ thịt của gã rỉ máu đỏ tươi bám đầy dịch tủy nhầy.


Tiểu Đao gào lên đau đớn, lực phóng gai hất văng thân hình nhỏ thon của gã lùi lại năm mét, đập mạnh vào vách tôn lởm chởm răng cưa. Vai phải của gã bị gai xương canxi hóa đâm trúng bắt đầu có dấu hiệu đông cứng xơ khớp nhẹ do ion canxi nồng độ cao thẩm thấu vào mạch máu.


Cao Lãnh quỳ gối dưới bãi bùn độc, lồng ngực rách nát ho khạc liên tục ra máu tủy màu hồng nhạt. Hai gai sườn phóng ra ngoài đang rỉ dịch vàng nhạt, lồng ngực anh nhói đau kịch liệt do vết rách cơ sườn số sáu bị kéo căng diện rộng. Anh lết chiếc chân liệt nẹp canxi cố gắng gượng dậy để tiếp tục phản sát kết liễu đối thủ.


Nhưng Tiểu Đao dứt khoát không để anh áp sát. Gã lùi lại với vết đâm rỉ máu ở vai, gã rút máy truyền tin báo động cho toàn bộ lực lượng Hắc Hổ phong tỏa ngõ ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!