Nhạc nềnKengeki

Dựng Hầm Vô Trùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt va vào nhau lách cách ngoài cửa sắt lò mổ dội vào màng nhĩ Cao Lãnh như những nhát búa nện. Ánh đèn hồng ngoại từ chiếc xe bọc thép tuần tra quét qua những khe hở của bức tường tôn rỉ sét, vẽ lên nền xi măng ẩm ướt những vệt sáng đỏ lòm như máu loãng.


"Đi lối này! Mau lên!"


Tạ Vô Cương rít khẽ qua kẽ răng, bàn tay run rẩy đẩy tấm màn nilon bám đầy bụi cồn lậu. Chú Tư Mổ một tay bế xốc Cao Vy, một tay đỡ lấy bả vai trái của Cao Lãnh. Vết khâu sống mười mũi bằng chỉ câu cá trên ngực Cao Lãnh vừa mới siết chặt giờ đây đang căng ra dưới sức nặng của cơ thể. Từng thớ cơ sườn co thắt kịch liệt, dịch tủy nhầy màu hồng nhạt rỉ qua kẽ chỉ, thấm đẫm lớp băng gạc dã chiến bẩn thỉu. Anh nghiến chặt răng, khúc gỗ ngậm trong miệng đã bị cắn nát vụn thành từng mảnh vụn găm vào nướu, nhưng anh không dám phát ra nửa tiếng rên rỉ.


Chân phải của Cao Lãnh kéo lê trên đất. Độc tố canxi hóa sơ cấp từ mấu xương sườn gãy trước đó vẫn đang đông cứng khớp gối phải của anh, biến nó thành một khúc gỗ khô không thể gập duỗi. Hệ miễn dịch của anh lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, chạm ngưỡng Vật Thí Nghiệm Tàn Phế (Cấp F-). Chỉ một hơi thở dốc hít phải bụi hóa chất bay vào từ khe cửa cũng đủ khiến phổi anh bỏng rát, kích hoạt một cơn ho khan nhức nhối tận màng phổi.


Chú Tư Mổ đạp mạnh vào chiếc bệ gỗ đặt máy cắt thịt cũ. Dưới bệ gỗ lộ ra một đường ống xả thải bỏ hoang đường kính chưa đầy nửa mét, bốc lên mùi amoniac và mỡ động vật thối rữa nồng nặc.


"Chui xuống đó! Lối này dẫn thẳng ra khu cống ngầm xả thải của phân khu D3. Lũ tuần tra Khương thị sẽ không dám lội xuống bãi bùn axit đâu!" Chú Tư Mổ đẩy Cao Vy vào trước, cô bé dù đang sốt tủy xương đến mê sảng vẫn kiên cường không khóc, đôi bàn tay gầy gò bám chặt lấy vai chú Tư như một bản năng sinh tồn.


Cao Lãnh lết thân xác tàn tạ chui vào lòng ống tối tăm. Nước thải axit ấm nóng và nhớp nháp ngập đến hông anh, xót đến tận xương tủy khi nó tiếp xúc với những vết xước rỉ máu ngoài da. Tạ Vô Cương đứng trên miệng ống, ánh mắt đầy dằn vặt nhìn theo bóng đen gầy gò của cậu học trò dã chiến. Ông biết, lò mổ này đã bị lộ. Từ nay về sau, anh em Cao Lãnh sẽ phải tự sinh tự tồn giữa lòng bãi rác thải y tế D3 rộng lớn và thối nát này.


***


Ba tiếng sau, dưới lòng hầm ngầm sâu mười lăm mét dưới đống phế liệu sinh học của khu ổ chuột D3.


Cơn mưa sương độc axit bên ngoài đã ngớt, nhưng bầu không khí trong lòng đất vẫn đặc quánh bụi hóa chất màu vàng nhạt. Cao Lãnh ngồi sụp xuống đống bao tải rách, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp băng gạc đẫm dịch vàng. Vy Vy đang nằm co quắp trên chiếc đệm bông phế thải nhặt nhạnh, hơi thở của cô bé nóng hổi và đứt quãng. Cơn sốt tủy xương đang ăn mòn chút sinh lực cuối cùng của đứa trẻ mười bốn tuổi.


"Lãnh... chúng ta không thể để con bé nằm thế này được."


Một giọng nói khàn khàn vang lên từ góc tối. Chú út Cao Tiến bước ra, một bên mắt phải bọc băng gạc bẩn đen kịt, cánh tay loang lổ những vết sẹo bỏng axit do hàn phế liệu co rút lại. Ông Tiến nhìn cháu gái với ánh mắt đầy xót xa: "Bụi axit và vi khuẩn hoại tử từ bãi rác phía trên đang theo ống thông gió tràn xuống đây. Hệ miễn dịch của Vy Vy yếu ớt, nếu không có một căn phòng vô trùng tuyệt đối, con bé sẽ chết vì nhiễm trùng phổi trước khi chúng ta tìm được kháng sinh."


Cao Lãnh nhìn quanh căn hầm đất ẩm ướt. Những bức tường đất rỉ ra thứ nước thải màu vàng nhạt bốc mùi clo. Anh hiểu rõ lời chú út. Bản thân anh mang dị năng Bản Đồ Xương Thịt, dù hệ miễn dịch sụp đổ vẫn có thể dùng canxi hóa để gượng dậy, nhưng Vy Vy thì không. Cô bé là người thường, một hạt bụi độc cũng có thể là lưỡi hái tử thần.


"Chúng ta phải dựng một căn hầm vô trùng dã chiến ngay tại đây," Cao Lãnh thều thào, giọng anh khản đặc vì bỏng màng phổi. "Cháu nhớ trong Nhật ký của cha có ghi chép... Kho rác thải y tế vô trùng của Khương gia ở rìa phân khu D3 có chứa những tấm nhựa cách ly vô cơ và màng lọc khí cũ bị thải bỏ do lỗi nhãn mác. Chúng ta phải đột nhập vào đó."


Cao Tiến im lặng một hồi, bàn tay thô ráp siết chặt chiếc máy hàn điện tự chế chạy bằng pin axit rò rỉ. "Khu vực đó do lính tuần tra an ninh gác nghiêm ngặt. Chân phải của cháu thế kia..."


"Cháu đi được." Cao Lãnh dứt khoát cắt lời. Anh dùng tay bóp chặt khớp gối phải, ép dòng canxi trong tủy sống đông cứng tạm thời để tạo điểm tỳ vật lý. Cơn đau nhói buốt khiến anh đổ mồ hôi lạnh, nhưng khớp gối đã được cố định thẳng băng như một chiếc nẹp sắt.


Đêm hôm đó, dưới sự bao phủ của sương mù độc dày đặc, hai bóng người gầy gò lặng lẽ luồn lách qua các khối rác thải khổng lồ của phân khu D3. Cao Lãnh và Cao Tiến di chuyển sát đất, tận dụng những rặng container rỉ sét để che chắn cơ thể khỏi những tia quét nhiệt quét dọc từ các tháp canh của Khương thị.


Kho rác thải y tế vô trùng hiện ra trước mắt họ như một nấm mồ thép khổng lồ. Ánh đèn halogen lạnh lẽo chiếu sáng vành đai rào kẽm gai. Ngay tại trạm gác cổng phụ, gã bảo an biến chất A Sâm đang ngồi gác, miệng ngậm điếu thuốc lá lậu rẻ tiền, mắt lơ đãng nhìn về phía bãi rác.


Cao Lãnh ra hiệu cho chú út nấp sau đống vỏ thùng thuốc bằng nhựa. Anh lết thân hình tàn tạ, khập khiễng tiến lại gần hàng rào. Tiếng bước chân kéo lê của anh lập tức thu hút sự chú ý của A Sâm.


"Ai đó?" A Sâm quát khẽ, tay đặt lên chiếc dùi cui điện bọc cao su rách.


Cao Lãnh bước ra khỏi bóng tối, ánh sáng đèn halogen rọi vào gương mặt nhợt nhạt như xác chết và lồng ngực quấn băng gạc rỉ máu của anh. Anh không nói một lời, chỉ mở lòng bàn tay trái, để lộ ba mẩu sừng biến dị canxi trắng muốt—những mẩu gai xương tự rụng mà anh đã âm thầm bẻ ra từ sườn mình.


M mắt A Sâm chợt sáng lên. Ở chợ đen D3, sừng canxi biến dị siêu cứng của dị năng giả là vật liệu vô giá để chế tạo mũi khoan công nghiệp. Gã bảo an nhanh tay giật lấy ba mẩu sừng, nhét tọt vào túi áo đồng phục tuần tra sờn rách, rồi giả vờ quay mặt đi hướng khác, càu nhàu:


"Hôm nay van xả thải số bốn bị rò rỉ áp lực, ta phải đi kiểm tra vành đai phía tây mười lăm phút. Đống phế liệu nhựa cách ly lỗi ở góc kho... chưa kịp nghiền nát đâu."


Nói rồi, A Sâm xách dùi cui bỏ đi, cố tình để hé cánh cửa sắt phụ của kho rác. Cao Lãnh lập tức ra hiệu cho chú út. Hai người nhanh chóng lẻn vào trong.


Kho rác thải vô trùng ngập tràn mùi cồn sát trùng nồng nặc tương phản hoàn toàn với mùi bùn thối bên ngoài. Ở góc kho, những tấm nhựa vô trùng vô cơ dày ba lớp màu xám trắng nằm chất đống bên cạnh các kiện hàng phế thải y sinh. Cao Tiến nhanh tay dùng dao cắt dây đai, cuộn chặt những tấm nhựa cách ly vô cơ nhẹ tênh nhưng cực kỳ dẻo dai.


Trong lúc đó, Cao Lãnh khập khiễng lục tìm trong đống thiết bị lọc khí cũ bị thải bỏ. Cảm ứng canxi phế thải của anh chợt dao động nhẹ khi anh chạm tay vào một chiếc hộp thép rỉ sét nằm sâu dưới đống màng lọc sợi vải thải.


*Đây rồi.*


Đó là bộ lọc khí nano đời cũ của Khương gia, bên trên có khắc dòng chữ viết tay mờ nhạt bằng mực than: "C.T - Bảo dưỡng 2085". Cao Lãnh run rẩy chạm vào nét chữ. C.T—Cao Thuận, ông nội quá cố của anh. Đây chính là bộ lọc khí mà ông nội đã từng tự tay sửa chữa trước khi bị Khương gia thải hồi. Nhờ những bản vẽ và kiến thức lọc khí thô sơ mà ông nội truyền lại trong cuốn nhật ký, Cao Lãnh mới biết cách vận hành thiết bị này.


"Lãnh! Có biến! Đèn quét nhiệt đang hướng về phía này!" Cao Tiến rít lên từ phía cửa kho.


Cao Lãnh ôm chặt lấy bộ lọc khí cũ, cùng chú út ôm các cuộn nhựa cách ly lao ra ngoài cửa phụ. Đúng lúc đó, ánh đèn quét nhiệt đỏ rực từ xe tuần tra quét sượt qua mép cửa sắt, chỉ chậm một giây nữa là hai người đã bị nướng chín bởi luồng đạn laser định vị.


Họ điên cuồng tháo chạy dưới lòng cống ngầm ẩm ướt, mang theo những mảnh ghép sinh mạng quý giá về căn hầm tối.


***


Quá trình dựng hầm vô trùng diễn ra trong sự im lặng nghẹt thở và đau đớn thể xác.


Cao Tiến dùng chiếc máy hàn điện chạy bằng pin axit rò rỉ để hàn gia cố khung sắt của căn hầm. Tiếng hồ quang điện rít lên xè xè, bắn ra những tia lửa sáng rực chiếu tỏ gương mặt loang lổ sẹo bỏng của ông. Cao Lãnh quỳ trên nền đất ẩm, dùng những cây đinh sắt rỉ sét ghim chặt ba lớp nhựa vô trùng vô cơ lên vách hầm và trần đất, tạo thành một khoang đệm cách ly hoàn toàn với môi trường bên ngoài.


Từng động tác giơ tay đóng đinh đều là một cực hình đối với Cao Lãnh. Vết khâu sống trên ngực anh căng ra, một mũi chỉ câu cá ở mạn sườn phải đột ngột đứt *phựt*. Máu đỏ tươi cùng dịch tủy nhầy tức thì trào ra, nhuộm đỏ mảng nhựa vô trùng dưới chân anh. Cao Lãnh không dừng lại. Anh dùng lòng bàn tay bọc sừng nhám rỉ sát trùng trực tiếp bằng cồn lậu bảy mươi độ của Lão Cát, rồi tự tay thắt nút lại sợi chỉ đứt không một tiếng rên rỉ.


Sau bốn tiếng cật lực, căn hầm vô trùng dã chiến rộng chưa đầy sáu mét vuông đã hoàn thành. Cao Tiến lắp ráp bộ lọc khí cũ của ông nội vào đường ống thông gió duy nhất, kết nối nó với chiếc máy phát điện chạy bằng dầu thải rỉ sét của Lão Tôn.


*Phành... phành... phành...*


Tiếng động cơ dầu thải nổ giòn giã trong bóng tối. Bộ lọc khí cũ rít lên những tiếng vo vo cơ học đều đặn. Làn sương cồn sát trùng bảy mươi độ được phun sương trắng xóa qua họng gió, đẩy lùi toàn bộ bụi axit và mùi hôi thối của bãi rác ra ngoài. Ánh sáng tím nhạt từ chiếc đèn cực tím tự chế chiếu quét dọc căn phòng, tạo nên một không gian vô khuẩn tối thiểu.


Cao Lãnh bế Cao Vy đặt nằm lên chiếc giường sắt rỉ sét đã được lau sạch bằng cồn lậu. Khi dòng dưỡng khí mát lạnh, tinh khiết không còn lẫn mùi khí clo độc hại tràn vào lồng ngực yếu ớt của cô bé, nhịp thở đứt quãng của Cao Vy dần bình ổn trở lại. Gương mặt đỏ ửng vì sốt của cô bé dịu đi, đôi bàn tay nhỏ bé buông lỏng ra, chìm vào giấc ngủ sâu an lành.


Cao Lãnh nhìn em gái, lòng tràn ngập một sự nhẹ nhõm ngắn ngủi. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác bất an kịch liệt dâng lên trong lòng anh.


Cảm ứng canxi phế thải trong tủy sống của Cao Lãnh đột ngột dao động mạnh. Anh cảm nhận được một luồng kim loại di động bất thường phía sau lưng, ngay bên ngoài bức tường tôn rỉ sét ngụy trang lối vào hầm.


*Có kẻ đang rình rập.*


Cao Lãnh ra hiệu cho chú út im lặng, chỉ tay về phía cửa hầm. Anh nhẹ nhàng luồn tay vào khe sườn rách nát, thoa một lớp mỡ động vật thải mỏng lên các dẻ sườn số 5 và số 6 để bôi trơn thớ cơ. Anh dùng ý chí ép tủy sống gót chân trái bộc phát nhẹ một mấu xương gót chân sắc nhọn nhô ra ngoài da, giúp anh di chuyển hoàn toàn không tiếng động trên nền đất ẩm.


Anh lách người qua khoang đệm vô trùng, áp sát vào bức tường tôn ngụy trang. Qua một khe hở nhỏ bám đầy rác thối, Cao Lãnh nhìn thấy một bóng đen gầy gò đang ẩn nấp sau chiếc container rỉ sét cách đó chưa đầy ba mét.


Đó là Cao Minh—gã anh họ phản bội của anh.


Gương mặt Cao Minh xám xịt dưới ánh sáng lờ mờ của bãi rác, đôi mắt gã long sòng sọc vì thèm khát dịch tủy phế thải. Tay phải gã đang cầm một chiếc radio bán dẫn cũ kỹ, lén lút hướng về phía hầm ngầm để ghi âm tiếng động cơ máy phát điện dầu thải nhằm xác định tọa độ chính xác của hầm vô trùng.


Cơn giận dữ tột cùng bùng phát trong lòng Cao Lãnh. Tên khốn này đã chỉ điểm anh một lần, giờ gã lại muốn bán đứng cả mạng sống của Cao Vy để đổi lấy một liều huyết thanh giảm đau của Khương gia!


Cao Lãnh không thể bộc phát bão gai sườn diện rộng lúc này. Áp lực từ vụ nổ xương sẽ làm sập toàn bộ đống phế liệu khổng lồ phía trên, đè nát căn hầm vô trùng vừa mới dựng của Cao Vy. Anh phải bắt sống gã trong im lặng.


*Vút!*


Cao Lãnh bộc phát lực từ mấu xương gót chân trái, phóng mình lao thẳng ra ngoài cửa ngụy trang như một bóng ma xương trắng.


Cao Minh giật mình kinh hoàng khi thấy một bóng người đẫm máu lao ra từ đống rác. Gã phản xạ cực nhanh do am hiểu ngõ ngách b bãi rác, lập tức ném chiếc radio về phía Cao Lãnh rồi quay đầu bỏ chạy.


Cao Lãnh dùng tay bọc sừng gạt phăng chiếc radio. Đúng lúc đó, luồng sinh học canxi từ tủy sống của anh phát ra xung năng lượng mạnh mẽ, tác động trực tiếp vào vi mạch của chiếc radio cũ kỹ.


*RÈ... RÈ... RẮC!*


Chiếc radio bán dẫn trong tay Cao Minh chập điện, phát ra tiếng nổ nhỏ rồi bốc khói đen kịt, toàn bộ băng ghi âm nhịp tim máy phát điện bị sóng canxi làm nhiễu loạn và thiêu rụi hoàn toàn.


"Chết tiệt!" Cao Minh hét lên, gã lách người qua khe hẹp giữa hai container rỉ sét lởm chởm tôn nhọn.


Cao Lãnh khập khiễng đuổi theo. Chân phải nẹp canxi của anh quá cứng nhắc, khiến anh mất đà khi lội qua bãi bùn độc màu vàng nhạt. Anh cố rướn người lên phía trước, năm ngón tay bọc sừng canxi chỉ còn cách chéo áo rách của Cao Minh vài centimet.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc quyết định, vết mổ dài mười lăm centimet trên ngực Cao Lãnh đột ngột nhói lên một cơn đau xé thịt. Mũi khâu chỉ câu cá ở trung tâm lồng ngực bị kéo căng quá mức, đứt *phựt* liên tiếp ba mũi. Máu tươi phun ra xối xả, màng phổi bị tràn dịch nhẹ khiến anh hụt hơi kịch liệt, quỵ gối xuống vũng bùn độc.


*Khụ... ộc...*


Cao Lãnh ho ra một ngụm máu tủy màu hồng nhạt bốc khói axit. Tầm nhìn của anh nhạt nhòa đi vì thiếu oxy.


Cao Minh tận dụng cơ hội đó, lách nhanh qua con hẻm ngõ Răng Cưa hẹp và biến mất hoàn toàn vào bóng tối của khu chợ đen D3.


Cao Lãnh quỳ trong vũng bùn độc, bàn tay siết chặt đống bùn axit đến mức móng tay bọc sừng cắm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Anh đã dựng thành công hầm vô trùng để bảo vệ em gái Cao Vy khỏi sương độc bãi rác, nhưng vị trí của căn hầm giờ đây đã nằm trong tay kẻ phản bội.


Từ góc tối của con hẻm xa xăm, Cao Minh nở nụ cười gian xảo trong bóng tối, tay gã lăm lăm chiếc xi lanh cũ hướng về phía trạm tuần tra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!