Nhạc nềnKengeki

Mũi Kim Không Thuốc Tê

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của khu ổ chuột D3 trút xuống mỗi lúc một nặng hạt. Từng giọt nước độc hại mang theo sương mù hóa chất màu vàng nhạt chạm vào da thịt Cao Lãnh, rít lên những tiếng xèo xèo buốt nhói. Vết mổ dài mười lăm centimet trên ngực anh đang hở hoác, máu đỏ tươi pha lẫn dịch tủy nhầy chảy tràn xuống hông, nhuộm đỏ cả những tấm nilon rách nát mà anh dùng để quấn tạm quanh người.


Cao Lãnh lết đi bằng khuỷu tay và đầu gối trái. Chân phải của anh hoàn toàn tê dại, phản ứng phụ của độc tố canxi hóa sơ cấp từ cú phóng gai sườn ở hố rác vẫn đang âm ỉ tàn phá các khớp cơ. Mỗi lần anh rướn người lên phía trước, màng phổi lại nhói lên một cơn đau xé ruột do khói clo từ hố rác sinh hóa đã ăn sâu vào phế quản. Anh không được phép ngất. Nếu anh gục xuống vũng bùn độc này, vi khuẩn hoại tử bãi rác sẽ ăn sạch lồng ngực anh chỉ trong vài giờ.


Bàn tay phải của Cao Lãnh siết chặt lấy chiếc Vòng cổ định danh Vật thí nghiệm 102 đang đeo trên cổ. Kim loại lạnh ngắt cọ xát vào làn da nhợt nhạt, nhắc nhở anh về cái chết của người đồng cảnh ngộ và lời hứa phải sống sót để bảo vệ em gái.


Qua làn sương mù axit mờ mịt, bóng dáng của Lò mổ cũ Tạ Vô Cương hiện ra như một khối hộp sắt rỉ sét khổng lồ nằm im lìm dưới đáy bãi rác. Lối vào lò mổ được ngụy trang bằng những sợi dây xích sắt hoen rỉ bám đầy mùi cồn lậu sát trùng và mỡ động vật ôi thiu. Cao Lãnh dùng chút tàn lực cuối cùng, đẩy cánh cửa sắt nặng nề rồi đổ gục xuống sàn xi măng lạnh ngắt.


"Trời đất ơi! Cái gì thế này?"


Một tiếng hét thất thanh vang lên trong bóng tối. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn mổ rỉ sét duy nhất treo trên trần nhà bật sáng. Bác sĩ chợ đen Tạ Vô Cương lao ra từ phía sau tấm màn nilon cách ly. Ông lão tóc bạc hoa râm, đeo chiếc kính gọng tròn nứt một bên tròng, kinh hoàng nhìn chằm chằm vào thân xác đẫm máu của Cao Lãnh.


"Vết mổ sống... ghim thép công nghiệp của Khương gia! Cậu... cậu là kẻ trốn chạy từ phòng thí nghiệm ngầm của Khương Triết?" Giọng Tạ Vô Cương run rẩy. Khi nhìn thấy vết rách ngực hở sát tận xương sườn của Cao Lãnh, đôi ngón tay dài thon của ông lão chợt co thắt một cách bất thường. Đó là phản xạ tự nhiên của một cựu chuyên gia phẫu thuật từng chứng kiến quá nhiều tội ác sinh học, nhưng sâu trong ánh mắt ông, một tia mặc cảm tội lỗi sâu thẳm chợt lóe lên rồi vụt tắt.


"Khâu... khâu tôi lại..." Cao Lãnh thều thào, máu tươi trào ra khóe miệng. "Tôi... tôi không được chết..."


"Chú Tư! Mau giúp tôi một tay!" Tạ Vô Cương hét lên hướng về phía buồng trong.


Chú Tư Mổ, gã y tá thú y có thân hình hộ pháp và bắp tay to khỏe, lao ra. Gã nồng nặc mùi rượu lậu và cồn sát trùng, nhưng khi nhìn thấy vết thương của Cao Lãnh, gã lập tức tỉnh rượu. Chú Tư không nói một lời, thô bạo nhấc bổng Cao Lãnh đặt lên chiếc bàn mổ bằng gỗ bọc tôn rỉ sét.


Từ góc tối của lò mổ, sau tấm màn nhựa vô trùng chắp vá, một tiếng ho khan yếu ớt, đứt quãng vang lên.


*Khụ... khụ...*


Cao Lãnh giật mình. Anh cố rướn cổ nhìn qua khe hở của tấm màn. Dưới ánh đèn dầu tù mù, em gái anh—Cao Vy, mười bốn tuổi, đang nằm co quắp trên chiếc xe lăn gỗ tự chế. Làn da cô bé trắng bợt đến mức nhìn rõ những mạch máu xanh xao dưới biểu bì. Đôi mắt to tròn vốn dĩ trong sáng giờ đây đờ đẫn, hai gò má đỏ ửng vì cơn sốt tủy xương đang thiêu đốt cơ thể yếu ớt. Cô bé đang thoi thóp vì thiếu thuốc kháng sinh nano đặc trị.


"Vy... Vy Vy..." Cao Lãnh nghẹn ngào, bàn tay run rẩy cố vươn về phía tấm màn.


"Đừng cử động! Cậu muốn màng phổi rách thêm sao?" Tạ Vô Cương ấn vai anh xuống. "Em gái cậu bị nhiễm trùng tủy cấp tính do dịch cúm xương bãi rác. Tôi đã dùng hết các liều kháng sinh thô tự chế nhưng không ăn thua. Nếu cậu chết lúc này, con bé cũng không sống quá ba ngày đâu!"


Lời nói của Tạ Vô Cương như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Cao Lãnh. Đúng vậy, anh không được chết. Vy Vy chỉ còn một mình anh là chỗ dựa duy nhất giữa địa ngục D3 này.


"Khâu đi." Cao Lãnh nghiến răng, ánh mắt rực lên một ý chí sinh tồn tàn bạo. "Không cần thuốc tê. Khâu ngay lập tức!"


Tạ Vô Cương nhìn thẳng vào mắt Cao Lãnh, thở dài một tiếng đầy bất lực. "Ở cái xưởng rác này làm gì có thuốc tê loại tốt của thượng tầng. Chỉ có cồn lậu chưng cất bảy mươi độ của Lão Cát thôi. Cậu phải chịu đựng, vi khuẩn hoại tử bãi rác đã ăn sâu vào thớ cơ rồi, nếu không sát trùng trực tiếp, cậu sẽ chết vì nhiễm trùng máu trước khi tôi kịp luồn mũi kim đầu tiên."


Tạ Vô Cương quay sang giật lấy hũ cồn sát trùng bảy mươi độ ố vàng đặt trên kệ sắt. Chú Tư Mổ bước tới, hai bàn tay thô bạo như gọng kìm sắt đè chặt lấy hai bả vai và hông của Cao Lãnh, cố định thân thể anh xuống mặt bàn gỗ.


"Giữ chặt cậu ta, Chú Tư!"


Tạ Vô Cương mở nắp hũ cồn. Mùi cồn nồng nặc lập tức bao trùm không gian chật hẹp, át đi mùi máu tanh. Không một chút do dự, ông lão dội trực tiếp dòng chất lỏng trong suốt vào vết thương ngực hở hoác dài mười lăm centimet của Cao Lãnh.


*XÈO XÈO!*


Khói trắng bốc lên nhẹ từ các thớ cơ rách nát. Dòng máu đỏ tươi tiếp xúc với cồn sủi bọt trắng xóa. Cơn đau tột cùng, bỏng rát như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé màng phổi, lập tức phóng thẳng lên đại não Cao Lãnh.


Toàn thân anh co giật dữ dội. Các thớ cơ ngực co thắt kịch liệt dưới áp lực bỏng hóa chất. Đôi mắt Cao Lãnh trợn trừng, các mạch máu trên thái dương nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất màu tím. Anh muốn hét lên, nhưng Chú Tư Mổ đã nhanh tay nhét một khúc gỗ quấn băng gạc bẩn vào miệng anh.


*Ưm... ư...!*


Tiếng rên rỉ nghẹn ngào phát ra từ cổ họng Cao Lãnh. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng máu và cồn lậu chảy ròng ròng xuống mặt bàn gỗ.


"Giữ chặt! Cơ sườn của cậu ta đang co bóp quá mạnh!" Tạ Vô Cương hét lớn, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán làm mờ cả tròng kính nứt.


Chú Tư Mổ dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể trăm ký đè sụp xuống ngực Cao Lãnh. Tiếng xương sườn của anh kêu răng rắc dưới áp lực cơ học thô bạo.


Tạ Vô Cương run rẩy cầm chiếc kìm y tế, kẹp chặt lấy mép da rách nát bên trái vết mổ. Tay kia, ông cầm cây Kim khâu y tế dã chiến—chiếc kim cong tự chế từ mảnh kim mổ cũ, đã luồn sẵn sợi chỉ câu cá siêu mảnh màu xám xịt.


*Phụt!*


Mũi kim sắt lạnh lùng đâm xuyên qua lớp biểu bì rách nát của Cao Lãnh.


*RẮC!*


Một tiếng động khô khốc vang lên. Mũi kim vừa mới xuyên qua thớ cơ thì dẻ sườn số 5 của Cao Lãnh—vốn đang bị tổn thương nghiêm trọng sau cú phóng gai sườn ở hố rác—đột ngột co thắt giải phóng canxi tự vệ. Lực phản chấn sinh học từ tủy xương khiến thớ cơ ngực giật mạnh, bẻ gãy lìa sợi chỉ câu cá siêu mảnh.


"Chết tiệt! Mật độ canxi trong cơ ngực cậu ta đang tăng đột biến!" Tạ Vô Cương kinh hoàng thốt lên. "Cơ thể cậu ta đang tự động đào thải ngoại vật! Nếu cứ thế này, tôi không thể khâu nổi một mũi nào!"


Cao Lãnh nằm trên bàn mổ, tầm nhìn bắt đầu nhạt nhòa, hóa thành một màu đỏ thẫm của máu và ảo giác. Anh cảm nhận được sự bất lực của Tạ Vô Cương, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Cao Vy sau tấm màn nhựa. Nếu anh ngất đi lúc này, mọi thứ sẽ kết thúc.


*Không... mình phải kiểm soát nó...*


Trong ranh giới sinh tử, Cao Lãnh nhắm chặt mắt. Anh tập trung toàn bộ ý chí vào sâu trong cột sống, nơi tế bào gốc đột biến loại X-01 đang sôi trào. Anh nhớ lại lời dạy của Lão Nhân Mù về cơ chế vận hành của Bản Đồ Xương Thịt. Anh phải cô lập cảm giác đau của hệ thần kinh. Anh phải bắt các thớ cơ sườn ngừng co thắt.


*Tắt đi... cơn đau... hãy biến mất...*


Cao Lãnh ép buộc hệ thần kinh trung ương của mình tự ngắt kết nối cảm giác ở vùng ngực. Trong vòng ba phút chiến đấu, anh phải biến lồng ngực mình thành một khối thịt vô tri.


Một luồng hơi lạnh buốt từ cột sống lan tỏa ra khắp mạn sườn. Cơn đau bỏng rát đột ngột dịu đi, nhường chỗ cho một sự tê dại lạnh lẽo. Nhịp tim của Cao Lãnh, vốn đang đập điên cuồng ở mức một trăm tám mươi lần một phút, bắt đầu chậm lại, giữ nhịp thở đều đặn và sâu sắc.


"Ồ... cậu ta... cậu ta đang tự áp chế dị năng?" Tạ Vô Cương kinh ngạc nhìn lồng ngực Cao Lãnh đang dần bình ổn, các thớ cơ không còn co giật dữ dội nữa.


"Nhanh lên, bác sĩ! Tôi không giữ nổi lâu đâu!" Chú Tư Mổ hét lên, bắp tay gã đã bắt đầu run rẩy vì phải chống chọi với lực lượng sinh học của Cao Lãnh.


Tạ Vô Cương nhanh chóng luồn một sợi chỉ câu cá mới vào kim khâu. Với kỹ năng của một cựu chuyên gia phẫu thuật, ông thực hiện *Kỹ thuật vá da không thuốc tê* một cách chuẩn xác và nhanh chóng.


*Phụt... phụt... phụt...*


Mũi kim cong liên tục xuyên qua hai mép da rách nát. Chỉ câu cá siết chặt, kéo sát các thớ thịt hở hoác lại với nhau. Cao Lãnh nằm im như một xác chết, đôi mắt rực tia sáng đỏ sinh khối nhạt nhòa nhìn lên trần nhà rỉ sét. Anh không còn cảm giác đau đớn vật lý, nhưng anh cảm nhận rõ mồn một từng đường kim mũi chỉ đang luồn lách dưới da thịt mình, tạo thành những đường khâu xù xì, thô bạo và xấu xí.


Một mũi, hai mũi... mười mũi khâu sống dọc theo lồng ngực.


Khi mũi khâu cuối cùng được siết chặt và thắt nút, Tạ Vô Cương cắt chỉ, thở phào một tiếng đầy mệt mỏi. Trán ông lão đẫm mồ hôi. Vết thương ngực của Cao Lãnh đã được đóng kín tạm thời, ngăn chặn tình trạng mất máu cấp tính và sự xâm nhập của bụi axit bãi rác. Tuy nhiên, do điều kiện vô trùng kém và hệ miễn dịch của Cao Lãnh đã suy giảm nặng nề sau cuộc đào tẩu, lồng ngực anh bắt đầu xuất hiện những mảng đỏ ửng—dấu hiệu đầu tiên của một cơn sốt nhiễm trùng nhẹ.


"Xong rồi." Tạ Vô Cương lau tay vào chiếc áo choàng phẫu thuật ố vàng. Ông nhìn vết sẹo mổ chằng chịt trên ngực Cao Lãnh với ánh mắt đầy phức tạp. "Tôi đã khâu kín vết thương, nhưng hệ miễn dịch của cậu đang sụp đổ. Cậu cần được nghỉ ngơi trong môi trường vô trùng tuyệt đối, nếu không vết khâu sẽ hoại tử trong vòng bốn mươi tám giờ."


Cao Lãnh nhổ khúc gỗ ra khỏi miệng, máu tươi hòa cùng nước bọt chảy xuống cằm. Anh không quan tâm đến lời cảnh báo của bác sĩ. Anh dùng chút sức lực vừa hồi phục, lết thân xác tàn tạ xuống khỏi bàn mổ gỗ, khập khiễng tiến về phía tấm màn nhựa vô trùng nơi em gái đang nằm.


"Vy... Vy Vy..."


Anh đẩy tấm màn nhựa ra. Cao Vy đang nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Cao Lãnh quỳ sụp xuống bên cạnh, bàn tay bọc sừng canxi nhám rỉ sét của anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của em gái.


"Anh... anh về rồi..." Cao Vy khẽ mở mắt, giọng nói mỏng manh như sợi chỉ. Khi nhìn thấy lồng ngực quấn đầy băng gạc loang lổ máu của anh trai, nước mắt cô bé trào ra khóe mi. "Anh lại... tự bẻ xương sườn cứu em đúng không? Đừng... đừng làm vậy nữa... em không sao đâu..."


"Anh không sao." Cao Lãnh cố nở một nụ cười méo mó, lồng ngực anh nhói lên một cơn đau buốt khi cơ ngực co thắt. "Anh đã hứa với cha... sẽ bảo vệ em. Anh sẽ cướp thuốc kháng sinh nano cho em. Em phải sống, Vy Vy."


Tình cảm ruột thịt ấm áp giữa căn hầm lò mổ bẩn thỉu, nồng nặc mùi hóa chất và cồn lậu như một mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho linh hồn Cao Lãnh không bị biến dạng thành một quái vật gai xương lạnh lùng. Anh vuốt tóc em gái, lòng căm hận gia tộc Khương thị lại tăng lên gấp bội. Chính chúng đã biến em gái anh thành một phế nhân thoi thóp, chính chúng đã coi người nghèo khu ổ chuột như những kho phụ tùng dự phòng sống.


*UỲNH UỲNH...*


Đột ngột, một tiếng động cơ diesel hạng nặng gầm rú vang dội từ phía ngoài lò mổ cũ, làm rung chuyển cả những bức tường tôn rỉ sét.


Ánh sáng quét hồng ngoại màu đỏ rực từ các thấu kính phân quang của xe tuần tra Khương thị xuyên qua các khe hở của cửa sắt, quét dọc khắp sàn xi măng lò mổ.


"Chết tiệt! Đội tuần tra an ninh Khương thị!" Chú Tư Mổ rít lên qua kẽ răng, vội vàng dập tắt chiếc đèn mổ rỉ sét. "Chúng đang rà soát các hầm ngầm không đăng ký quanh khu vực này!"


"Cao Lãnh! Mau đưa Vy Vy ẩn nấp lập tức!" Tạ Vô Cương hốt hoảng nói, tay ông run rẩy thu dọn bộ dao mổ titan giấu vào hòm sắt. "Nếu chúng quét thấy sóng tủy sống đột biến của cậu, tất cả chúng ta sẽ bị ném vào hố rác sinh hóa!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!