Bò Lên Từ Hố Xác
Bóng tối không mang lại sự yên bình. Nó mang mùi của clo nén, của thịt thối rữa và của thứ dung dịch khử trùng rẻ tiền đang ăn mòn da thịt.
Cao Lãnh tỉnh dậy. Cú sốc đầu tiên không phải là bóng tối, mà là cơn đau phóng thẳng lên đại não từ lồng ngực. Phổi anh phập phồng một cách nghẹn ngào, mỗi nhịp hít vào đều kéo theo luồng khí clo nồng nặc từ hố rác sinh hóa của Khương gia. Chất độc hóa học bốc hơi dưới dạng sương mù màu vàng nhạt, lẩn khuất giữa những khối phế thải y tế khổng lồ đổ xuống từ Tháp Vô Trùng. Anh muốn ho, nhưng cơ ngực vừa mới co thắt đã lập tức rách toác.
Anh đưa bàn tay run rẩy chạm vào ngực mình. Ở đó, một đường rạch dài ba mươi centimet chạy dọc từ xương ức xuống rốn, chỉ được ghim lại bằng những chiếc ghim thép công nghiệp cẩu thả. Khương Triết—gã giám sát phòng thí nghiệm ngầm tàn nhẫn của Khương gia—đã mổ sống anh. Hắn đã banh lồng ngực anh ra, thò bàn tay đeo găng cao su vô trùng vào để dò tìm dải tủy sống tương thích. Khi nhận ra tủy của anh đột ngột suy kiệt và không thể cấy ghép cho ca phẫu thuật của gã thượng tầng tiếp theo, hắn đã ra lệnh một cách lạnh lùng:
"Vứt xuống hố rác sinh hóa. Loại rác thải sinh học này không đáng tốn dung dịch bảo quản."
Cao Lãnh nghiến răng, những chiếc răng rạn nứt vì áp lực đau đớn va vào nhau lập cập. Anh đang nằm dưới đống xác chết của những vật thí nghiệm thất bại. Những cánh tay teo tóp, những lồng ngực trống rỗng bị khoét rỗng nội tạng, và những gương mặt co quắp vì đau đớn bao vây lấy anh. Xung quanh, sương mù axit bắt đầu rơi xuống, gặm nhấm những phần da thịt lộ ra ngoài.
Từ phía trên cao, tiếng động cơ xả thải của Tháp Vô Trùng gầm rú, trút xuống một đống phế liệu mới. Và cùng với tiếng động cơ đó, có tiếng bước chân bành bạch của đôi ủng cao su đang tiến lại gần.
Cao Lãnh bất động, nín thở. Anh cố gắng giấu nhịp thở yếu ớt của mình dưới một cánh tay xác chết xám xịt đè ngang cổ.
"Lũ chuột cống này... lúc nào cũng làm bẩn ủng của ta."
Giọng nói khàn khàn, đầy vẻ chán ghét vang lên. Đó là Khương Lập, trợ lý đắc lực của Khương Triết. Gã mặc một chiếc tạp dề cao su loang lổ vết máu khô và hóa chất màu xanh lục, tay cầm một chiếc đèn pin cực tím quét dọc hố rác. Khương Lập có sở thích bệnh hoạn: gã thường xuống đây để rạch mặt những xác chết chưa chết hẳn, nghiên cứu phản ứng thần kinh đau đớn của họ khi biểu bì tiếp xúc với axit bãi rác.
Ánh sáng xanh lét từ đèn cực tím quét qua đống xác, dừng lại ngay trên lồng ngực phập phồng nhẹ của Cao Lãnh.
"Ồ? Vẫn còn một con chuột chưa tắt thở sao?" Khương Lập nở nụ cười điên loạn dưới chiếc khẩu trang y tế. Gã bước tới, tiếng bùn thải hóa chất lép nhép dưới đế ủng nghe rợn người. Gã rút từ thắt lưng ra một chiếc dao mổ điện cao tần rỉ sét, lưỡi dao bắt đầu rung động với tần số cao, phát ra tiếng vo vo lạnh buốt. "Khương Triết đại nhân đã khâu ngực ngươi lại bằng ghim thép loại rẻ tiền nhất, thế mà ngươi vẫn sống được. Để ta giúp ngươi giải thoát... bằng cách lột sạch lớp biểu bì này nhé?"
Cái chết đang cận kề. Cao Lãnh biết mình không thể chạy trốn với gót chân tê dại và lồng ngực rách nát. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, một luồng nhiệt lượng kỳ lạ bỗng bùng phát từ sâu trong tủy sống của anh. Đó là tế bào gốc đột biến loại X-01—thứ gen tiềm ẩn mà Khương Triết đã bỏ qua vì tưởng rằng nó đã chết lâm sàng. Lòng căm thù tột cùng đối với gia tộc Khương thị đã kích hoạt Bản Đồ Xương Thịt.
Cột sống của Cao Lãnh nóng rực như có dung nham chảy qua. Dòng canxi trong cơ thể anh đột ngột đảo chiều, dồn dập đổ về lồng ngực.
*Rắc! rắc!*
Tiếng xương sườn tự nứt gãy vang lên bên trong lồng ngực anh. Cơn đau khủng khiếp khiến tầm nhìn của Cao Lãnh đỏ rực, nhưng anh không hét lên. Anh ép buộc hệ thần kinh của mình tự cô lập cảm giác đau trong tích tắc.
Khương Lập vừa cúi xuống, lưỡi dao mổ điện chỉ còn cách vết sẹo ngực của Cao Lãnh vài centimet. Ngay lập tức, da ngực của Cao Lãnh rách toác ra. Một gai xương sườn màu trắng đục, nhọn hoắt như lưỡi đoản đao đâm xuyên qua thớ cơ và biểu bì ngực, phóng thẳng về phía mặt Khương Lập.
*Phụt!*
Cú phóng gai sườn đầu tiên bị lệch do cơ ngực rách nát và thị lực nhạt nhòa của Cao Lãnh. Gai xương chỉ sượt qua bả vai Khương Lập, xé rách chiếc tạp dề cao su và găm chặt vào một khối phế thải phía sau.
"Cái gì?! Ngươi... ngươi thức tỉnh dị năng hệ xương?!" Khương Lập kinh hoàng hét lên. Gã lùi lại một bước, nhưng bản năng tàn bạo nhanh chóng chiếm lấy tâm trí. Gã gầm lên, lao tới và cắm thẳng chiếc dao mổ điện cao tần vào ngay vết sẹo mổ cũ trên ngực Cao Lãnh.
Dòng điện cao tần thiêu rụi các thớ cơ ngực, mùi thịt cháy khét lẹt bốc lên cùng khói trắng. Cơn đau tột cùng dội ngược lên màng não khiến Cao Lãnh suýt ngất xỉu. Nhưng anh biết, nếu buông tay lúc này, anh sẽ vĩnh viễn nằm lại dưới hố rác này làm phân bón hóa học.
Cao Lãnh nghiến răng đến mức máu tươi chảy ra từ nướu. Anh dùng hai bàn tay bọc sừng canxi hóa nhẹ kẹp chặt lấy lưỡi dao mổ điện. Đồng thời, anh kích hoạt kỹ năng *Đâm nén tủy*. D dẻ sườn số 5 của anh tự động co thắt, khép chặt lại như một chiếc gọng kìm sinh học, khóa cứng lưỡi dao mổ điện của Khương Lập ngay trước xương ức.
"Buông ra! Con súc vật ổ chuột này!" Khương Lập điên cuồng vặn tay cầm dao mổ, nhưng chiếc dao đã bị kẹp chặt trong cấu trúc xương sườn đặc khít của Cao Lãnh như thể bị đúc vào bê tông.
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy nửa mét. Cao Lãnh nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của Khương Lập. Anh nhìn thấy sự kiêu ngạo của giới tinh hoa y học đang sụp đổ trước sự tàn khuyết phản kháng dưới đáy xã hội.
Anh dồn toàn bộ sinh khối tủy sống còn sót lại vào dẻ sườn số 5. Lực nén tủy đạt đến cực hạn.
*BÁNG!*
Gai xương sườn số 5 tự gãy lìa khỏi khớp ức, phóng mạnh ra ngoài cơ thể với tốc độ của một mũi tên bắn cự ly gần.
*Phụt!*
Mũi gai xương trắng đục, bám đầy dịch tủy nhầy và máu đỏ tươi, đâm xuyên thẳng qua cổ họng của Khương Lập. Tiếng thét của gã trợ lý điên loạn nghẹn lại trong cổ họng, biến thành những tiếng sùng sục của máu tươi tràn vào khí quản. Đôi mắt gã trợn trừng, chiếc dao mổ điện rơi khỏi tay, và thân xác mập mạp của gã đổ sụp xuống đống xác chết bên cạnh Cao Lãnh.
Cao Lãnh nằm thở dốc, lồng ngực anh giờ đây là một bãi chiến trường rách nát. Vết rách da ngực dài mười lăm centimet đang rỉ máu liên tục, và phổi anh nhức nhối dữ dội do hít phải khói clo trong quá trình chiến đấu. Anh không có thuốc tiên, không có hệ thống tự hồi phục vết thương hở. Anh chỉ có ý chí sinh tồn tàn bạo của một kẻ không chấp nhận làm phụ tùng dự phòng.
Anh lết thân xác kiệt quệ đến bên cạnh một xác chết mang số hiệu "102" nằm cách đó không xa. Đó là một vật thí nghiệm có cùng nhóm tủy tương thích với anh, lồng ngực đã bị mổ rỗng. Cao Lãnh dùng bàn tay run rẩy giật lấy chiếc *Vòng cổ định danh Vật thí nghiệm 102* bằng thép không gỉ từ cổ cái xác, đeo vào cổ mình. Chiếc vòng cổ này sẽ là tấm bùa hộ mệnh giúp anh đánh lừa hệ thống quét sóng tủy của Khương gia khi trốn chạy.
Cao Lãnh dùng khuỷu tay bám chặt vào những đống phế liệu rỉ sét, từng chút một bò ra khỏi Hố rác sinh hóa Khương gia. Phía trên đầu anh, sương mù axit của khu ổ chuột D3 bắt đầu bao phủ, lạnh lẽo và đầy độc tính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!