Chấp Pháp Đường Vào Cuộc Và Lan Can Tre Bảo Hộ
Ánh nắng ban mai của ngày thứ bảy vừa mới ló rạng phía sau dãy núi Vân Hải Lĩnh, chiếu rọi qua những kẽ lá thông già còn đọng sương đêm. Tại chân núi Vân Hải Tông, trước căn nhà tranh ba gian tồi tàn treo tấm biển gỗ viết bằng than đen: “Văn Phòng Bảo Hiểm Tu Tiên Đệ Nhất”, bầu không khí lại không hề yên bình như cảnh sắc thiên nhiên.
“Một viên, hai viên, ba viên... bốn mươi chín, năm mươi!”
Trần Minh Bảo ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi mòn vẹt cả góc, tay cầm chiếc kính lúp phàm trần, tỉ mẩn soi từng viên linh thạch hạ phẩm vừa thu được từ khoản phạt nguội của Độc Nhãn Long hôm qua. Tiếng linh thạch va vào nhau lách cách giòn giã nghe như tiếng nhạc thần tiên đối với một kẻ mang chấp niệm tiếc tiền cực hạn như anh.
Ở phía đối diện, Độc Cô Sầu đang uể oải ngồi trên chiếc ghế đẩu tre, tay cầm một mảnh vải dầu rách ra sức lau chùi thanh kiếm gỉ sét gia truyền của mình. Thanh kiếm thỉnh thoảng lại phát ra tiếng rít rợn người do gỉ sắt cọ xát. Lão già râu tóc bạc phơ rối bù này liếc nhìn hòm tiền đầy ắp của Minh Bảo, rồi làu bàu với giọng điệu đầy bất mãn:
“Chưởng quỹ, gã một mắt kia nộp phạt những năm mươi viên linh thạch hạ phẩm, vậy mà ngài chỉ thưởng cho ta có nửa viên? Ta đã phải vác thanh xà beng nặng trịch kia che chắn cơn mưa đá cho ngài suốt nửa ngày trời đấy! Ngài có biết kinh mạch của một cựu tán tu Luyện Khí tầng 9 như ta cũng biết mỏi mệt không?”
Minh Bảo không thèm ngẩng đầu lên, tay vẫn thoăn thoắt gạt bàn tính gỗ mòn vẹt, dõng dạc thuyết giảng bằng mớ thuật ngữ tài chính hiện đại:
“Lão Sầu à, ngươi phải có tầm nhìn vĩ mô của một cổ đông sáng lập! Năm mươi viên linh thạch này, ta phải trích ngay ba mươi viên vào Quỹ Dự Phòng Rủi Ro Vân Hải Tông để đề phòng trường hợp gã thiếu chủ Thẩm Đằng Vân kia ngày mai lại hứng chí nhảy vực tìm cơ duyên. Mười viên tiếp theo được hạch toán vào mục 'Khấu hao tài sản cố định'. Ngươi có biết chiếc Đệm Lò Xo Vân Hải Cực Đại của chúng ta bị gã một mắt kia cào xé rách một vệt dài trên bề mặt da rùa thiết giáp không? Lão Ba đang phải nung nhựa thông dẻo ở hậu viện để vá lại kìa! Chi phí nguyên vật liệu, hao mòn vô hình, tổn thất cơ học trực tiếp... tính ra ta còn đang phải bù lỗ đây này!”
“Chưởng quỹ nói rất đúng! Trần chân nhân quả là bậc thầy quản lý tài chính tối cao!”
Một giọng nói nhiệt huyết quá đà đột ngột vang lên từ lối nhỏ dẫn lên núi. Thẩm Đằng Vân hăm hở bước vào văn phòng, vết sơn đỏ chót của logo Trang Trại Rùa Lâm Gia vẫn còn loang lổ đầy trên mặt gã chưa kịp lau sạch, tạo nên một diện mạo vô cùng khôi hài. Gã thiếu chủ ngốc nghếch này tự nhiên coi Minh Bảo như thần sống, ra sức quảng cáo dạo:
“Hôm qua ta về nội môn, các sư huynh đệ đều vây quanh hỏi ta bí quyết nhảy vực chín lần không chết. Ta đã nói thẳng với họ: 'Chỉ cần mua bảo hiểm nhân thọ của Trần chân nhân, Diêm Vương có gạch tên cũng phải trả lại hồn!'. Hiện tại đã có hơn năm mươi đệ tử ngoại môn đang gom linh thạch để chuẩn bị xuống đây ký hợp đồng rồi!”
Minh Bảo nghe xong, khóe mắt khẽ giật giật. Anh vội vàng che cuốn sổ da dê lại, bất lực thở dài:
“Thẩm thiếu chủ, ta van cầu ngươi, lau sạch cái mặt giùm ta trước đã. Ngươi mang cái logo sơn đỏ của Lâm Gia chạy khắp tông môn, người ta lại tưởng ta mở trang trại rùa chứ không phải bán bảo hiểm. Hơn nữa, Lâm Lão Bản trang trại rùa còn chưa thanh toán khoản chiết khấu quảng cáo tháng này cho ta đâu!”
Chưa kịp để Thẩm Đằng Vân trả lời, từ phía sau hậu viện, Lão Ba – thợ bảo trì thiết bị phàm nhân – lồm cồm bò ra, mặt mũi lấm lem nhựa thông nóng hổi, hét lớn:
“Chưởng quỹ! Vết rách trên đệm da rùa sâu quá! Ta đã dùng hết hai hũ Nhựa Thông Dẻo Vân Hải nung nóng rồi mà keo vẫn chưa khô hoàn toàn. Nếu bây giờ có ai nhảy xuống, áp suất lò xo nén cực đại sẽ làm vết vá bục ra ngay lập tức!”
Đúng lúc này, một luồng gió lạnh buốt từ đỉnh núi đột ngột quét xuống, mang theo tiếng bước chân rầm rập đầy uy thế.
“Cộp! Cộp! Cộp!”
Một nhóm mười hai tu sĩ mặc đạo bào chấp pháp màu đen thêu hoa văn sấm sét xanh lam rẽ đám đông tiến xuống. Dẫn đầu là Lôi Băng, trưởng nhóm tuần tra chấp pháp ngoại môn. Gương mặt gã lạnh như tiền, tay hờ hững đặt trên sợi xích sắt lôi điện quấn quanh hông, tỏa ra luồng kiếm áp nhàn nhạt của tu vi Luyện Khí tầng 7.
Đi bên cạnh Lôi Băng là Vương Chấp Sự ngoại môn – lão già gầy gò, mặt mày xám xịt dính đầy vết trà, chòm râu dê thưa thớt vểnh ngược lên đầy vẻ hống hách. Lão chính là kẻ đã nhận hối lộ ngầm của Tiền Đa Đa để tìm cách triệt hạ Minh Bảo.
“Chấp Pháp Đường thực thi công vụ! Kẻ nhàn tản lui ra!” Lôi Băng lạnh giọng ra lệnh, luồng chân khí lạnh buốt khiến các đệ tử ngoại môn xung quanh vội vàng dạt ra hai bên.
Vương Chấp Sự đắc ý, bước lên chỉ thẳng tay vào căn nhà tranh của Minh Bảo và chiếc đệm lò xo đang dựng tạm bên hiên:
“Đội trưởng Lôi, chính là chỗ này! Tên phàm nhân Trần Minh Bảo này không có linh căn tu vi, dám tự ý lập văn phòng kinh doanh không phép dưới chân núi Vân Hải Tông. Hắn còn chế tạo các vật thể lạ khổng lồ bằng sắt thép phàm trần, đặt bừa bãi quanh các vách đá cấm địa, gây cản trở nghiêm trọng đến giao thông ngự kiếm của tu sĩ và làm mất mỹ quan nghiêm trọng của tông môn ta! Hôm nay, chúng ta phải tịch thu toàn bộ tang vật, niêm phong lều quán này lại!”
Các đệ tử chấp pháp lập tức tiến lên, tay lăm lăm xích sắt định bao vây chiếc đệm lò xo cực đại.
Thẩm Đằng Vân thấy vậy liền nổi giận, huơ thanh kiếm gỗ đào gia truyền chặn trước cửa:
“Vương Chấp Sự! Ông dám? Chiếc đệm này là bảo vật cứu mạng của bản thiếu chủ! Ông muốn tịch thu nó, tức là muốn hại chết ta đúng không? Để ta về báo với cha ta xem ông có bao nhiêu cái đầu để đền mạng!”
Vương Chấp Sự hơi rụt cổ lại trước uy thế của thiếu chủ, nhưng nghĩ đến đống linh thạch hối lộ khổng lồ của Tiền Đa Đa và sự chống lưng ngầm của Triệu Gia, lão liền lấy lại can đảm, khom người giả lả:
“Thiếu chủ bớt giận! Ta làm vậy cũng là vì sự an toàn của ngài và quy định của tông môn. Phàm nhân kinh doanh trái phép trên đất tu tiên, nếu không dẹp bỏ thì thể diện của Vân Hải Tông để ở đâu?”
Lôi Băng lạnh lùng bước lên một bước, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào Trần Minh Bảo:
“Trần Minh Bảo, ngươi có nghe thấy không? Chấp Pháp Đường Ngoại Môn tuyên bố tịch thu toàn bộ thiết bị cứu hộ trái phép của ngươi. Khôn hồn thì đứng im chịu trói, đừng để ta phải dùng đến lôi pháp!”
Đối mặt với uy áp của tu sĩ Luyện Khí tầng 7, Trần Minh Bảo – một người phàm hoàn toàn không có linh lực – lại chậm rãi đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên tà áo xám giản dị. Anh khẽ đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi, nở một nụ cười vô cùng thản nhiên.
“Khoan đã, Đội trưởng Lôi, Vương Chấp Sự!” Minh Bảo thong dong bước ra, tay cầm cuốn sổ da dê rách nát ghi chép luật pháp cổ xưa nhặt được từ hố rác. “Các vị nói Chấp Pháp Đường thực thi công vụ hợp pháp? Vậy xin hỏi, các vị có 'Văn bản quyết định hành chính đóng dấu đỏ' của Đại trưởng lão chấp quản hoặc Ngân Khố Viện phê duyệt tịch thu hay chưa?”
Vương Chấp Sự hơi biến sắc, chòm râu dê khẽ giật giật. Lão hắng giọng:
“Ta là Chấp sự ngoại môn phụ trách an ninh khu vực chân núi! Quyết định của ta chính là mệnh lệnh, cần gì văn bản đóng dấu đỏ phức tạp?”
“Sai! Hoàn toàn sai lầm về mặt quy trình hành chính!” Minh Bảo lập tức vỗ mạnh cuốn sổ luật lên lòng bàn tay, giọng nói rõ ràng vang dội khắp quảng trường:
“Theo 'Luật Phàm Nhân Tranh Tụng Tu Sĩ' chương ba, điều mười hai của triều đình cũ – vốn là văn bản pháp lý được Vân Hải Tông ký kết thừa nhận khi thiết lập Trấn Vân Hải phàm nhân: 'Mọi hoạt động tịch thu tài sản cố định của phàm nhân cư trú hợp pháp tại chân núi phải được thông qua bằng văn bản hành chính đóng dấu đỏ của ban chấp quản tông môn, có chữ ký xác nhận của ít nhất một vị Trưởng lão thực quyền'. Vương Chấp Sự, ông chỉ là một Chấp sự ngoại môn cấp thấp, không có quyền duyệt chi văn bản đóng dấu đỏ! Ông đang lạm dụng chức quyền, tự ý hành sự vì lợi ích cá nhân! Ta có quyền khởi kiện ông lên quan phủ trấn Vân Hải Nha Môn vì tội xâm phạm tài sản phàm nhân bất hợp pháp!”
Mớ thuật ngữ pháp lý cổ xưa lằng nhằn kết hợp với giọng điệu đanh thép của Minh Bảo khiến Lôi Băng – một kẻ vốn chỉ biết hành sự máy móc theo quy định – khựng lại. Gã nhíu mày, quay sang nhìn Vương Chấp Sự với ánh mắt nghi ngờ:
“Vương Chấp Sự, văn bản đóng dấu đỏ của ban chấp quản đâu? Ta đã bảo ông phải chuẩn bị đầy đủ thủ tục trước khi xuất quân cơ mà?”
Vương Chấp Sự toát mồ hôi hột, lắp bắp giải thích:
“Đội... Đội trưởng Lôi, đừng nghe tên phàm nhân này nói nhảm! Hắn đang dùng luật pháp phàm trần để lách luật tông môn! Chúng ta là tu sĩ tiên nhân, làm sao phải tuân thủ luật của phàm nhân?”
“Ông nói thế là sai lầm nghiêm trọng!” Minh Bảo lập tức cắt lời gã chấp sự tham nhũng, bước lên một bước đầy khí thế. “Vân Hải Tông muốn phát triển ổn định, thu hút đệ tử giàu có, thì phải thượng tôn pháp luật và an toàn lao động! Chiếc đệm lò xo này không chỉ cứu mạng Thiếu chủ Thẩm Đằng Vân chín lần, mà còn giúp tông môn tiết kiệm hàng trăm viên linh thạch chi phí mai táng đệ tử hằng tháng! Vương Chấp Sự, ông đòi tịch thu đệm, tức là ông đang muốn các đệ tử ngoại môn khi thám hiểm bí cảnh ngã vực phải chết nát bấy đúng không? Có phải ông đã nhận hối lộ của Tiền Đa Đa Thương Hội để giúp lão béo bán quan tài kia tăng doanh số bán hòm không?”
Câu nói của Minh Bảo như sét đánh ngang tai đám đông tu sĩ ngoại môn đang tụ tập xem náo nhiệt xung quanh.
“Cái gì? Vương Chấp Sự nhận hối lộ để tịch thu đệm cứu mạng của chúng ta sao?”
“Đúng thế! Chiếc đệm này là con đường sống duy nhất của chúng ta khi luyện công!”
“Nếu không có đệm của Trần chưởng quỹ, ngày mai chúng ta ngã vực ai hứng? Chấp Pháp Đường có hứng không?”
Sự phẫn nộ của đám đông đệ tử ngoại môn nghèo khó lập tức bùng lên. Họ bắt đầu xì xào bàn tán, ném những ánh mắt đầy thù hằn về phía Vương Chấp Sự và đội tuần tra chấp pháp.
Minh Bảo khẽ liếc mắt ra hiệu cho Độc Cô Sầu ở phía sau. Độc Cô Sầu nhận được tín hiệu ngầm, lập tức hiểu ý. Nhân lúc Minh Bảo đang dùng mớ lý luận lách luật “Trốn Nợ Hành Chính Chấp Pháp Đường” làm rối trí Lôi Băng và thu hút sự chú ý của đám đông, gã bảo vệ cơ bắp âm thầm gồng cơ bắp phàm trần dẻo dai.
Với sức mạnh của một cựu Luyện Khí tầng 9, Độc Cô Sầu lặng lẽ luồn tay xuống dưới chiếc đệm lò xo cực đại khổng lồ nặng trịch, dùng vai vác bổng chiếc đệm lên, bắt đầu từng bước một, lặng lẽ tẩu tán chiếc đệm về phía ranh giới của Trấn Vân Hải phàm nhân cách đó chỉ vài chục trượng. Chỉ cần chiếc đệm bước qua cột mốc ranh giới phàm trần, Chấp Pháp Đường ngoại môn sẽ không còn quyền lực cưỡng chế trực tiếp nếu không có lệnh của quan phủ địa phương.
Tuy nhiên, Lôi Băng là một đệ tử chấp pháp lão luyện. Gã nhanh chóng nhận ra luồng gió động phía sau và hành động tẩu tán tài sản của Độc Cô Sầu. Sắc mặt gã lập tức lạnh buốt đến cực điểm.
“Trần Minh Bảo! Ngươi bớt dùng miệng lưỡi phàm nhân để kích động bạo loạn đi!” Lôi Băng gầm lên, luồng lôi điện xanh lam bỗng nhiên bộc phát dữ dội từ cơ thể gã, tạo ra một luồng uy áp tinh thần cực mạnh ép đám đông tu sĩ ngoại môn phải im bặt.
“Chấp Pháp Đường làm việc dựa trên quy tắc an toàn tuyệt đối của tông môn! Mọi vật thể lạ không rõ nguồn gốc đặt trên đất tông môn đều là bất hợp pháp và phải bị tịch thu cưỡng chế ngay lập tức! Kẻ nào dám cản trở, đồng nghĩa với việc phản nghịch tông môn!”
Lôi Băng không thèm nghe thêm bất kỳ lời tranh luận pháp lý nào nữa. Gã tiến thẳng về phía Minh Bảo, tay đặt lên sợi xích sắt lôi điện.
Minh Bảo khẩn cấp lôi từ trong ngực áo ra chiếc Lệnh Bài Miễn Tử Vân Hải do tông chủ trao tặng, giơ cao lên trước mặt Lôi Băng:
“Đội trưởng Lôi! Nhìn cho kỹ! Đây là Lệnh Bài Miễn Tử của Tông chủ trao tặng cho ta vì đã cứu mạng Thiếu chủ! Ngươi dám bắt giữ ta sao?”
Lôi Băng khựng lại một nhịp khi nhìn thấy lệnh bài gỗ thêu hoa văn mây rồng, nhưng gã nhanh chóng lấy lại vẻ cứng nhắc, cười lạnh:
“Trần Minh Bảo, lệnh bài này của Tông chủ chỉ có tác dụng miễn tử ở khu vực nội môn và các vụ án lớn! Vi phạm của ngươi hôm nay là hành vi đặt chướng ngại vật trái phép và kích động bạo loạn ở ngoại môn, thuộc thẩm quyền xử lý hành chính trực tiếp của Chấp Pháp Đường Ngoại Môn chúng ta! Lệnh bài này không áp dụng cho vi phạm hành chính cấp thấp! Người đâu, niêm phong văn phòng, tịch thu đệm lò xo, bắt giữ Trần Minh Bảo về quy án!”
“Vút!”
Lôi Băng không chút do dự, bàn tay gã vung mạnh. Sợi xích sắt lôi điện quấn quanh hông lập tức tuốt bao bay vút ra ngoài.
Những tia sét màu xanh tím nổ lách tách dữ dội trên thân xích sắt, tỏa ra luồng điện quang chói lòa chiếu sáng rực rỡ cả khoảng sân nhà tranh tồi tàn. Sợi xích sắt mang theo lực lượng tê liệt kinh mạch phóng thẳng về phía Trần Minh Bảo đang đứng yên bất động...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!