Nhạc nềnLaid_Back3

Gương Thần Phạt Nguội Và Cú Vả Mặt Kinh Tế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cát bụi bay mù mịt trên Ngoại Môn Quảng Trường. Tiếng la ó, chửi bới của hàng trăm đệ tử ngoại môn Vân Hải Tông vang lên như sấm dậy, phối hợp với những viên đá dăm bay vút qua không trung tạo nên một khung cảnh hỗn loạn chưa từng có.


"Bốp! Bốp!"


Độc Cô Sầu vác thanh xà beng sắt đặc rèn nguội dài bốn thước, mồ hôi nhễ nhại gồng cứng cơ bắp phàm trần chắn phía trước Trần Minh Bảo. Thanh xà beng múa lên một vòng tròn kín kẽ, gạt phăng những viên đá bay tới. Gã cựu tán tu Luyện Khí tầng 9 nghiến răng kèn kẹt, lầm bầm chửi rủa:


"Mẹ kiếp! Chưởng quỹ! Ta chỉ nhận của ngài ba viên linh thạch hạ phẩm một tháng để làm bảo vệ văn phòng, chứ không phải làm bia đỡ đạn cho cả cái quảng trường này! Ngài nhìn xem, đệm lò xo cực đại của chúng ta bị gã một mắt kia cào xé rách một vệt dài rồi kìa! Lão Ba mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ bắt chúng ta đền tiền keo nhựa thông!"


Trần Minh Bảo thản nhiên đứng sau lưng Độc Cô Sầu, khẽ đưa tay phủi nhẹ vệt bụi đất bám trên tà trường bào xám giản dị của mình. Anh đưa tay lên sống mũi, làm một động tác đẩy gọng kính tưởng tượng đầy quen thuộc từ kiếp trước, gương mặt hoàn toàn bình thản trước cơn bão đá.


"Lão Sầu, bình tĩnh đi. Khấu hao tài sản cố định đã được ta tính vào chi phí vận hành hằng tháng rồi." Minh Bảo mỉm cười lém lỉnh, giọng nói phàm nhân của anh tuy không có linh lực hỗ trợ nhưng lại vô cùng rõ ràng. "Hơn nữa, hôm nay có kẻ tự nguyện mang đến cho chúng ta năm mươi viên linh thạch bồi thường tổn thất cơ học. Ngươi lo cái gì?"


Nằm trên chiếc đệm lò xo khổng lồ dính đầy mực đỏ giả làm máu yêu thú, Độc Nhãn Long vẫn đang ôm lấy cái chân trái gãy gập của mình, lăn lộn gào rú thảm thiết như heo bị chọc tiết:


"Ối giời đất ơi! Trần Minh Bảo sát nhân quỵt tiền bảo hiểm! Đệm lò xo rách nát lỗi kỹ thuật làm ta tàn phế cả đời rồi! Năm trăm viên linh thạch hạ phẩm đền bù của ta đâu? Các vị đồng môn cứu mạng!"


Tiền Đa Đa đứng giữa đám đông, cái bụng mập tròn xoe rung lên theo từng nhịp cười hả hê. Gã liên tục gạt chiếc bàn tính bằng vàng ròng nặng trịch phát ra tiếng kêu "lách cách" giòn giã, lớn tiếng kích động đám đông:


"Mọi người nghe thấy chưa? Chứng cứ rành rành ra đó! Bảo hiểm Đệ Nhất của tên phàm nhân này là một lũ lừa đảo! Gã dụ dỗ các vị mua giấy lộn, rồi khi xảy ra tai nạn thì tìm cách trốn tránh! Trần Minh Bảo, hôm nay ngươi không đền năm trăm linh thạch cho Độc Nhãn Long và đóng cửa tiệm, thì đừng hòng bước ra khỏi quảng trường này!"


"Đúng thế! Đền tiền! Đóng cửa tiệm lừa đảo!" Nhóm tay sai đòi nợ thuê của Hắc Hổ Bang đứng sau Tiền Đa Đa gào thét hùa theo, khiến đám đông tu sĩ ngoại môn càng thêm phẫn nộ, tay lăm lăm vũ khí chuẩn bị lao vào đập phá.


Giữa lúc căng thẳng tột độ, Thẩm Đằng Vân - thiếu chủ Vân Hải Tông - đột ngột nhảy lên một bục đá cao. Vết sơn đỏ chót của logo Trang Trại Rùa Lâm Gia vẫn còn loang lổ đầy trên mặt gã chưa kịp lau sạch, tạo nên một gương mặt vô cùng khôi hài. Gã huơ huơ thanh kiếm gỗ đào gia truyền, hét lớn:


"Các ngươi câm miệng hết cho ta! Trần chân nhân là hộ vệ định mệnh do tổ tiên phái đến! Đệm của ngài ấy cứu ta chín lần không chết, làm sao có thể bị lỗi được? Chắc chắn gã một mắt kia có vấn đề!"


"Thiếu chủ ngốc nghếch! Ngài bị tên phàm nhân đó cho ăn bùa mê thuốc lú rồi!" Tiền Đa Đa cười khẩy, khinh bỉ chỉ tay vào chân Độc Nhãn Long. "Máu chảy đầm đìa thế kia, xương gãy lòi ra ngoài, làm sao giả vờ được?"


Trần Minh Bảo lúc này mới chậm rãi bước ra từ sau lưng Độc Cô Sầu. Anh nhìn Độc Nhãn Long, rồi nhìn sang Tiền Đa Đa, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy châm biếm.


"Tiền hội trưởng, ngươi nói rất đúng. Máu chảy đầm đìa, xương gãy rành rành." Minh Bảo thong dong đi về phía cây thông già cạnh vách đá thấp. "Nhưng giới tu sĩ các ngươi luôn tin vào thần thức và linh lực, mà quên mất rằng... đôi mắt của các ngươi rất dễ bị lừa bởi những trò huyễn thuật rẻ tiền."


Nói rồi, Minh Bảo vươn tay hái một chiếc gương đồng cũ kỹ rỉ sét đang được treo lén lút trong tán lá thông từ đêm hôm trước xuống.


"Đó là cái gì? Một chiếc gương đồng phàm trần không có một chút linh khí? Ngươi lôi thứ rác rưởi đó ra làm gì?" Tiền Đa Đa cười lớn, đầy vẻ chế giễu.


"Đây không phải là gương đồng bình thường." Minh Bảo nhẹ nhàng lau sạch lớp bụi bám trên mặt gương, lộ ra một viên tinh thạch màu xám nhạt được gắn chặt ở mặt sau. "Đây là Gương Chiếu Yêu Phạt Nguội. Tinh thạch ghi hình này ta mua từ Phế Khí Cốc, hoàn toàn không chứa linh lực, hoạt động bằng cơ chế quang học phản chiếu thuần túy của phàm nhân."


Minh Bảo xoay mặt gương về phía đám đông, giọng nói bỗng trở nên vô cùng sắc bén:


"Các vị tu sĩ luôn tự phụ vào thần thức của mình. Nhưng các vị có biết chăng? Huyễn thuật hay các loại bùa che mắt chỉ có thể đánh lừa luồng linh lực và thần thức quét qua, chứ hoàn toàn bất lực trước cơ chế phản quang vật lý của một chiếc gương đồng phàm trần! Chiếc gương này không biết nói dối, và nó đã ghi lại toàn bộ quá trình nhảy vực của Độc Nhãn Long từ đêm qua cho đến sáng nay!"


Độc Nhãn Long nghe đến đây, gương mặt đang gào khóc bỗng nhiên cứng đờ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng gã.


Minh Bảo không để gã kịp phản ứng, ngón tay phàm nhân của anh ấn mạnh vào chốt cơ học ở cạnh gương. Viên tinh thạch ghi hình lập tức được kích hoạt, phóng ra một luồng hào quang xám nhạt chiếu thẳng lên không trung Ngoại Môn Quảng Trường, tạo thành một màn sương ảnh vô cùng sắc nét.


Trên màn sương ảnh, hình ảnh Độc Nhãn Long xuất hiện rõ mồn một.


Đó là cảnh tượng diễn ra cách đây nửa canh giờ. Độc Nhãn Long nhảy xuống từ vách đá thấp, tiếp đất cực kỳ êm ái trên chiếc Đệm Lò Xo Vân Hải Cực Đại. Gã đứng vững vàng, xương cốt hoàn toàn nguyên vẹn, thậm chí còn hít thở sâu một hơi đầy sảng khoái.


Nhưng ngay sau đó, hình ảnh ghi lại cảnh gã lén lút nhìn quanh, thấy cát bụi chưa tan, liền vội vã thò tay vào ngực áo lôi ra một viên đá granite xám nặng trịch. Gã nghiến răng, dùng hết sức mạnh Luyện Khí tầng 4 đập mạnh viên đá vào ống chân trái của mình. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ màn sương ảnh chân thực đến mức khiến cả quảng trường phải rùng mình. Tiếp đó, gã bóp nát túi mực đỏ giấu trong ống quần, bôi trét đầm đìa lên bề mặt đệm da rùa, rồi nằm xuống bắt đầu gào khóc diễn kịch.


Toàn bộ Ngoại Môn Quảng Trường lập tức rơi vào một sự im lặng chết chóc.


Hàng trăm tu sĩ ngoại môn há hốc mồm, mắt chữ O mồm chữ A nhìn chằm chằm vào màn sương ảnh. Thẩm Đằng Vân cười lớn ha hả, huơ kiếm gỗ đào: "Ta đã nói mà! Gã một mắt này tự đập gãy chân mình để ăn vạ!"


Độc Nhãn Long mặt cắt không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Gã cứng họng, toàn thân run rẩy, quỳ sụp xuống chiếc đệm rách, lắp bắp không ra hơi: "Ta... ta... chưởng quỹ tha mạng! Ta sai rồi!"


Tiền Đa Đa thấy thế trận xoay chuyển trong chớp mắt, gương mặt béo ú lập tức chuyển từ đỏ sang tím, rồi từ tím sang xanh mét. Gã vội vã thu lại chiếc bàn tính vàng, ra hiệu cho đám gia nhân lén lút lùi lại phía sau, định thừa cơ đám đông đang hỗn loạn để bỏ trốn.


"Tiền hội trưởng, định đi đâu mà vội thế?"


Một bóng người cao lớn lù lù xuất hiện chặn ngay lối thoát của Tiền Đa Đa. Độc Cô Sầu vác thanh xà beng sắt đặc trên vai, thanh kiếm gỉ sét đeo hông phát ra tiếng rít nhẹ rợn người. Gã cười lạnh: "Quan tài của ông hôm nay chưa bán được chiếc nào cơ mà? Hay là ở lại mua một gói bảo hiểm nhân thọ của chúng ta trước đã?"


Tiền Đa Đa nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi trán tuôn ra như mưa. Gã quay đầu lại, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, bước đến gần Minh Bảo, hạ thấp giọng thì thầm:


"Trần chưởng quỹ... chuyện này là hiểu lầm. Độc Nhãn Long hành sự tự phát, không liên quan đến ta! Như thế này đi, ta đưa ngươi năm mươi viên linh thạch hạ phẩm ngay tại chỗ, ngươi tắt cái gương chết tiệt đó đi, coi như chúng ta hòa nhau, được chứ?"


Trần Minh Bảo nhìn Tiền Đa Đa, khẽ bật cười thành tiếng. Anh đột ngột xoay mặt Gương Chiếu Yêu Phạt Nguội về phía Tiền Đa Đa, khuyếch đại âm thanh thì thầm của gã vang vọng khắp quảng trường:


"Tiền hội trưởng! Ông muốn đưa ta năm mươi viên linh thạch để xóa bằng chứng lừa đảo, che giấu cho hành vi ăn vạ trục lợi bảo hiểm của Độc Nhãn Long sao?"


Tiếng nói vang lên khiến Tiền Đa Đa suýt nữa thì ngã ngửa. Đám đông tu sĩ xung quanh lập tức bùng nổ cơn giận dữ, nhưng lần này mục tiêu hướng về phía Tiền Đa Đa Thương Hội.


"Mẹ kiếp! Tiền Đa Đa! Lão béo bán hòm này dám lừa gạt chúng ta!"


"Suýt chút nữa chúng ta đã đập phá đệm cứu hộ của Trần chân nhân vì tin lời lão!"


"Đồ bẩn thỉu cạnh tranh không lại liền dùng mánh khóe hèn hạ!"


Trần Minh Bảo thong thả lật cuốn sổ da dê ghi chép điều khoản bảo hiểm ra, dõng dạc đọc to trước toàn thể đám đông:


"Theo 'Quy Chế Phạt Nguội Trục Lợi Bảo Hiểm' được ghi rõ trong khế ước mà Độc Nhãn Long đã ký tên lăn tay: Khách hàng có hành vi tự hủy hoại cơ thể, dàn cảnh tai nạn nhằm trục lợi tiền đền bù sẽ bị tịch thu toàn bộ phí bảo hiểm đã đóng, hủy bỏ hợp đồng vĩnh viễn. Đồng thời, dựa trên 'Luật Phàm Nhân Tranh Tụng Tu Sĩ', hành vi cố ý phá hoại tài sản của phàm nhân - cụ thể là việc cào rách bề mặt da rùa của Đệm Lò Xo Vân Hải Cực Đại - phải bồi thường thiệt hại gấp mười lần giá trị sửa chữa!"


Minh Bảo gõ ngón tay lên bàn tính, nhìn Độc Nhãn Long đang run rẩy:


"Chi phí vá đệm bằng nhựa thông dẻo của Lão Ba là năm viên linh thạch. Gấp mười lần là năm mươi viên linh thạch hạ phẩm! Độc Nhãn Long, nộp tiền phạt ngay lập tức, nếu không ta sẽ áp giải ngươi lên Ngoại Môn Chấp Pháp Đường vì tội lừa đảo và phá hoại tài sản tông môn!"


Độc Nhãn Long khóc không ra nước mắt, vội vã thò tay vào túi trữ vật móc ra toàn bộ số linh thạch tích lũy được, run rẩy dâng lên cho Minh Bảo. Minh Bảo thản nhiên thu lấy đống linh thạch, ném vào hòm tiền lách cách, rồi xua tay:


"Lão Sầu, áp giải gã một mắt này lên Chấp Pháp Đường giao nộp. Còn Tiền hội trưởng... danh tiếng dịch vụ quan tài trọn gói của ông hôm nay coi như đã được quảng cáo rất tốt rồi đấy."


Tiền Đa Đa tức đến mức ngực phập phồng, hai mắt trợn trừng như muốn nứt ra, ói ra một ngụm máu bầm vì nghẹn họng. Gã hậm hực phẩy tay áo, dẫn theo đám gia nhân nhục nhã rút lui khỏi quảng trường giữa những tiếng la ó, ném đá ngược lại của đám đông tu sĩ.


Uy tín của Văn phòng Bảo hiểm Đệ Nhất trong nháy mắt tăng vọt lên một tầm cao mới. Hàng chục đệ tử ngoại môn lập tức chen lấn xô đẩy nhau vây quanh bàn gỗ sồi của Minh Bảo, tranh nhau rút linh thạch đòi đăng ký mua bảo hiểm.


Thế nhưng, Trần Minh Bảo không hề biết rằng, ở một góc khuất của quảng trường, Vương Chấp Sự ngoại môn đang âm thầm quan sát toàn bộ sự việc. Lão nhìn đống linh thạch chảy vào túi Minh Bảo với ánh mắt tham lam cực độ, rồi lén lút bóp nát một viên truyền tin ngọc giản gửi cho Tiền Đa Đa.


Cơn bão tài chính vừa dẹp yên, nhưng một âm mưu hành chính tàn bạo hơn đang âm thầm kéo đến chân núi Vân Hải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!