Nhạc nềnLaid_Back3

Màn Kịch Khóc Lóc Trên Chiếc Đệm Rách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm trước ngày định mệnh, Trấn Vân Hải chìm vào bóng tối tịch mịch.


'Cộc! Cộc! Cộc!'


Tiếng búa quai tạ của Lão Từ nện xuống mỏm thép đỏ rực vang lên đều đặn trong căn tiệm rèn cuối trấn. Lão Từ cận thị nặng, hai mắt dí sát vào lò lửa rực hồng, mồ hôi chảy ròng ròng trên bộ ngực vạm vỡ đầy vết chai sạn. Lão vừa quai búa vừa làu bàu chửi rủa cái gã phàm nhân Trần Minh Bảo đã bắt lão làm việc tăng ca không lương suốt ba ngày qua.


Ở góc xưởng, Trần Minh Bảo đang thản nhiên ngồi trên một chiếc hòm gỗ, tay gạt bàn tính 'lách cách' liên tục. Đôi mắt anh ánh lên những tia sáng tính toán chi li của một nhân viên tín dụng kiếp trước. Phía sau anh, Độc Cô Sầu đang khom lưng dùng dây thừng dệt từ tre già bện chặt các khung gỗ chịu lực khổng lồ. Gã cựu tán tu Luyện Khí tầng 9 mệt mỏi rã rời, lẩm bẩm oán than về mức lương ba viên linh thạch hạ phẩm bèo bọt hằng tháng.


'Chưởng quỹ, ta nói thật, chiếc đệm lò xo này vừa mới được nắn lại, lớp da rùa bọc ngoài vẫn còn chưa khô keo nhựa thông hoàn toàn.' Độc Cô Sầu vừa siết nút thắt vừa cằn nhằn. 'Ngài bắt ta vác cái thứ nặng nề này lên Ngoại Môn Quảng Trường ngay trong đêm để làm gì? Lại còn cái gương đồng cũ kỹ rỉ sét kia nữa, ngài lén lút treo nó lên cây thông làm cái quái gì?'


Minh Bảo khẽ đẩy gọng kính tưởng tượng trên sống mũi, nở một nụ cười đầy bí hiểm: 'Lão Sầu à, ngươi làm bảo vệ thì chỉ cần biết vác đệm và bảo vệ cái túi tiền của ta là được. Ngày mai, có kẻ muốn đến dâng tặng cho chúng ta một màn kịch lớn. Nếu không chuẩn bị sân khấu và khán giả cho thật tốt, làm sao chúng ta thu hoạch được dòng tiền?'


Nói rồi, Minh Bảo liếc nhìn vào bảng điều khiển nhân quả trong đầu mình. Nhãn Thuật 'Chỉ Số Tử Vong' đang hiển thị một dòng chữ đỏ nhấp nháy liên tục trên tên của Độc Nhãn Long: [Tỷ lệ tử vong dao động: 10% - 70% | Cảnh báo: Chấn thương tự ý dàn cảnh].


'Năm trăm viên linh thạch hạ phẩm tiền đền bù thương tật...' Minh Bảo lẩm bẩm, khóe mắt giật giật vì xót tiền. 'Tiền Đa Đa, Hắc Hổ Bang, các ngươi tưởng phàm nhân thì dễ bị quỵt tiền bảo hiểm sao? Sáng mai ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là quy trình kiểm toán tổn thất!'


***


Sáng hôm sau, ánh bình minh vừa ló rạng trên đỉnh núi Vân Hải, Ngoại Môn Quảng Trường đã đông nghịt người như trẩy hội.


Tờ rơi quảng cáo mới tinh của Tiểu Đậu Tử phát ra hôm qua với khẩu hiệu 'Sống sót mới có thể tu tiên, chết rồi chỉ làm giàu cho kẻ bán hòm!' đã tạo nên một làn sóng tò mò cực độ. Hàng trăm đệ tử ngoại môn tụ tập thành từng nhóm, bàn tán xôn xao chỉ trỏ về phía chiếc Đệm Lò Xo Vân Hải Cực Đại đang được đặt sừng sững dưới chân một vách đá thấp cao chừng năm trượng.


'Mọi người nhìn mặt ta xem! Nhìn kỹ vào!'


Thẩm Đằng Vân đang đứng trên một bục đá cao, hăng hái huơ tay múa chân gào thét. Vết sơn đỏ chót của logo Trang Trại Rùa Lâm Gia vẫn còn loang lổ đầy trên mặt gã chưa kịp lau sạch, trông vô cùng khôi hài. 'Đây chính là vết sơn đỏ vinh quang! Ta nhảy vực lần thứ chín từ độ cao vạn trượng, rơi thẳng xuống đệm của Trần chân nhân mà không hề sứt mẻ một sợi tóc! Bảo hiểm Đệ Nhất chính là đấng cứu thế của chúng ta!'


'Ồ! Thật vậy sao? Nhìn mặt gã dính sơn đỏ trông ngốc nghếch thế kia, nhưng gã sống sót thật kìa!' Đám đông tu sĩ xì xào bàn tán, lòng tin vào bảo hiểm bắt đầu lung lay trước thực tế trực quan.


Đúng lúc bầu không khí đang nóng lên, một bóng người khập khiễng đột ngột rẽ đám đông bước ra.


Gã chính là Độc Nhãn Long. Một mắt gã đeo băng đen, tay chống cây gậy trúc, chân trái kéo lê trên mặt đất vẻ đầy tội nghiệp. Gã ngẩng cái đầu đầy vết sẹo lên, nhìn về phía vách đá thấp rồi lại nhìn sang Trần Minh Bảo đang ngồi thản nhiên bên chiếc bàn gỗ sồi.


'Mọi người tránh ra! Hôm nay ta, Độc Nhãn Long, vì cuộc sống nghèo khổ ép buộc, quyết định nhảy vách đá này hái thuốc!' Độc Nhãn Long gào lớn, cố tình thu hút sự chú ý của toàn bộ quảng trường. 'Ta đã mua bảo hiểm tai nạn lao động của Trần chưởng quỹ. Nếu chiếc đệm lò xo phàm trần này thực sự thần kỳ như lời đồn, ta sẽ sống sót. Còn nếu nó là đồ lừa đảo... ta có chết cũng phải đòi lại công đạo!'


'Nhìn kìa! Độc Nhãn Long sắp nhảy thử đệm!' Đám đông tu sĩ lập tức vây quanh vách đá thấp, nín thở chờ đợi.


Độc Nhãn Long khập khiễng leo lên đỉnh vách đá cao năm trượng. Đứng trên cao, gã nhìn xuống chiếc đệm khổng lồ bên dưới, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười xảo quyệt. Đối với một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 như gã, độ cao năm trượng này hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát khí huyết, nhảy xuống đệm lò xo chắc chắn sẽ không hề hấn gì.


'Trần Minh Bảo, chuẩn bị năm trăm viên linh thạch đền bù đi!'


Độc Nhãn Long hét lớn một tiếng, nhắm mắt nhảy vút xuống.


'Vút!'


Thân hình gã rơi tự do trong không trung rồi tiếp đất cực kỳ chính xác vào ngay tâm chiếc đệm da rùa dẻo dai. Hệ thống một trăm hai mươi chiếc lò xo thép đặc dưới đệm lập tức co nén, hấp thụ hoàn toàn động năng cú rơi, nảy nhẹ một cái êm ái.


Độc Nhãn Long tiếp đất hoàn hảo, xương cốt toàn thân không hề bị tổn thương dù chỉ một chút. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc cát bụi bốc lên che mờ tầm mắt đám đông, gã lén lút thò tay vào ngực áo, lôi ra một viên đá granite xám nặng trịch đã chuẩn bị từ trước.


Gã nghiến răng, dùng hết mười phần lực lượng của tu sĩ Luyện Khí tầng 4, đập mạnh viên đá vào ống chân trái của chính mình.


'Rắc!'


Tiếng xương gãy khô khốc vang lên bên trong lớp đạo bào rách nát. Độc Nhãn Long đau đến mức trợn ngược cả mắt, mồ hôi hột tuôn ra như tắm. Gã nhanh tay bóp nát túi mực đỏ tẩm máu yêu thú giấu sẵn trong ống quần, khiến chất lỏng màu đỏ tươi trào ra đầm đìa, nhuộm đỏ cả một mảng đệm da rùa thiết giáp.


'Ối giời đất ơi! Sát nhân rồi! Chân ta gãy rồi!'


Độc Nhãn Long lăn lộn trên chiếc đệm rách, tiếng gào rú thảm thiết của gã vang vọng khắp Ngoại Môn Quảng Trường như heo bị chọc tiết. Gã ôm lấy cái chân trái gãy gập, máu nhuộm đỏ lòe, khóc lóc thảm thiết:


'Đệm lò xo rách nát! Lỗi kỹ thuật! Trần Minh Bảo sát nhân quỵt tiền bảo hiểm! Chân ta tàn phế rồi! Các vị đồng môn nhìn xem, bảo an phàm nhân của gã suýt nữa hại chết ta rồi!'


Đám đông tu sĩ ngoại môn chứng kiến cảnh tượng máu me đầm đìa kia liền bùng nổ một trận xôn xao kinh hoàng.


'Trời đất ơi! Chân gãy thật kìa! Máu chảy nhiều thế kia cơ mà!'


'Ta đã nói rồi! Đồ phàm trần làm sao đỡ được tu sĩ! Thẩm thiếu chủ sống sót chỉ là ăn may thôi!'


'Tẩy chay Văn phòng Bảo hiểm Đệ Nhất! Đồ lừa đảo hại người quỵt tiền!'


Giữa lúc đám đông đang phẫn nộ kích động tột độ, một tiếng cười giả lả đầy bỉ ổi bỗng vang lên từ phía sau. Tiền Đa Đa - chủ tiệm quan tài Trấn Vân Hải - dẫn theo một nhóm gia nhân bặm trợn và các tu sĩ nợ nần của Hắc Hổ Bang hùng hổ rẽ đám đông bước vào.


'Mọi người nhìn thấy chưa? Bản hội trưởng đã cảnh báo từ trước rồi!' Tiền Đa Đa vừa lắc lư cái thân hình béo tròn xoe vừa gạt chiếc bàn tính vàng ròng kêu 'lách cách' đầy hả hê. 'Tên phàm nhân Trần Minh Bảo này mở dịch vụ bảo hiểm chỉ để lừa gạt linh thạch của các vị! Chiếc đệm rách của gã làm sao chống đỡ được thiên tai nhân họa? Độc Nhãn Long tội nghiệp vì tin lời gã mà giờ đây tàn phế cả đời! Trần Minh Bảo, ngươi mau đền tiền năm trăm linh thạch hạ phẩm ngay lập tức, rồi đóng cửa cái tiệm lừa đảo của ngươi đi!'


'Đúng thế! Đền tiền! Đóng cửa tiệm!' Nhóm người của Hắc Hổ Bang đứng sau hùa theo kích động đám đông, tiếng la ó đòi tẩy chay vang dội khắp quảng trường.


Độc Cô Sầu đứng sau lưng Minh Bảo, hai mắt đỏ sọc, tay nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gỉ sét. Sát khí của cựu tán tu Luyện Khí tầng 9 bùng lên nhàn nhạt: 'Chưởng quỹ, để ta chém chết cái lão béo bán hòm này! Lũ lưu manh này dám đến đây ăn vạ!'


'Lão Sầu, giữ tay lại.'


Trần Minh Bảo thản nhiên đưa tay giữ chặt lấy bả vai Độc Cô Sầu. Gương mặt anh không hề có một chút hoảng hốt nào, trái lại vẫn duy trì một sự bình tĩnh kỳ lạ đến đáng sợ. Anh khẽ mỉm cười, ghé tai gã bảo vệ nói nhỏ: 'Tiền lương ba viên linh thạch tháng này của ngươi phụ thuộc vào việc ngươi có giữ được bình tĩnh hay không. Cứ để bọn chúng diễn hết trò.'


Nghe đến hai chữ 'tiền lương', Độc Cô Sầu lập tức xụ mặt xuống, nuốt nước bọt thối lui về phía sau, nhưng đôi mắt vẫn trừng trừng cảnh giác nhìn đám đông đang tiến lại gần.


Trần Minh Bảo chậm rãi đứng dậy từ sau bàn gỗ sồi, phủi nhẹ tà trường bào xám giản dị của mình. Anh bước đến trước chiếc đệm lò xo, nhìn Độc Nhãn Long đang khóc lóc thảm thiết và Tiền Đa Đa đang cười hả hê đầy đắc ý.


'Độc Nhãn Long, ngươi mua gói bảo hiểm tai nạn lao động của ta với mức đền bù tối đa là năm mươi viên linh thạch hạ phẩm cho chấn thương nhẹ, và năm trăm viên linh thạch cho tàn phế vĩnh viễn.' Minh Bảo dõng dạc nói, giọng nói phàm nhân của anh vang lên rõ ràng giữa tiếng la ó. 'Quy trình bồi thường của Bảo Hiểm Đệ Nhất luôn sòng phẳng và minh bạch. Nếu thực sự đệm của ta bị lỗi khiến ngươi gãy chân, ta sẽ đền đủ năm trăm linh thạch không thiếu một xu!'


Tiền Đa Đa sáng mắt lên, lập tức chen vào: 'Ngươi nghe thấy chưa? Gã đã thừa nhận rồi! Mau đền tiền ngay lập tức!'


'Nhưng...' Minh Bảo giơ một ngón tay lên cắt ngang lời Tiền Đa Đa. 'Trước khi chi trả bất kỳ khoản bồi thường nào, chúng ta phải tuân thủ nghiêm ngặt quy trình kiểm toán tổn thất. Ta yêu cầu tiến hành giám định y khoa vết thương công khai ngay tại hiện trường!'


Nói rồi, Minh Bảo quay sang hướng lối đi ngoại môn, lớn tiếng gọi: 'Mời Bạch y sư của Bạch Y Quán tiến vào hiện trường giám định!'


Đám đông dạt ra, Bạch y sư - vị y sĩ phàm nhân nho nhã, râu dài đến ngực, mặc y phục trắng hơi sờn - chậm rãi bước vào quảng trường, hông đeo hộp châm bạc gia truyền. Sự xuất hiện của vị y sĩ uy tín nhất vùng khiến đám đông tu sĩ dịu đi đôi chút.


Độc Nhãn Long nhìn thấy Bạch y sư tiến lại gần, trong lòng đột ngột dâng lên một sự hoảng loạn tột độ. Gã biết Bạch y sư y thuật siêu phàm, nếu để lão chạm vào chân, lão sẽ lập tức phát hiện ra vết xương gãy là do ngoại lực đập đá trực diện từ phía trước chứ không phải do phản lực ngã từ trên cao xuống đệm.


'Không! Ta không cần giám định!' Độc Nhãn Long gào rú lên đầy hoảng hốt, cố tình rụt chân trái lại, máu giả mực đỏ văng tung tóe. 'Ta đau lắm! Các ngươi định cấu kết với y sĩ phàm trần để hại ta sao? Đừng chạm vào chân ta! Trần Minh Bảo định diệt khẩu ta để quỵt tiền bảo hiểm! Các vị đồng môn cứu ta với!'


Tiền Đa Đa cũng lập tức bước lên chặn trước mặt Bạch y sư, mặt mày hung tợn quát lớn: 'Đúng thế! Độc Nhãn Long đang bị thương nặng, làm sao chịu nổi sự dày vò của các ngươi? Trần Minh Bảo, ngươi định kéo dài thời gian để quỵt tiền sao? Đồ phàm nhân vô liêm sỉ!'


Sự kích động của Tiền Đa Đa như dầu đổ vào lửa. Đám đông tu sĩ ngoại môn xung quanh bị kích động phẫn nộ hoàn toàn. Bọn họ bắt đầu nhặt đá dăm và những viên linh thạch vụn dưới đất ném thẳng về phía văn phòng tạm thời của Minh Bảo.


'Đồ lừa đảo! Đền tiền ngay! Đóng cửa tiệm!'


'Bốp! Bốp!'


Những viên đá phàm trần bay vút qua không trung, đập mạnh vào chiếc bàn gỗ sồi và vách ngăn tre rách của văn phòng tạm thời, cát bụi bay mù mịt. Độc Cô Sầu phải vội vã dùng chiếc xà beng sắt đặc che chắn trước mặt Minh Bảo, trong khi Tiền Đa Đa nhe hàm răng vàng khè cười đầy đắc thắng, đám đông phẫn nộ chuẩn bị lao vào đập phá toàn bộ thiết bị cứu hộ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!