Cú Nhảy Thần Thánh Và Chiếc Đệm Định Mệnh
“Aaa! Nóng! Nóng rát cả tay rồi!”
Trần Minh Bảo hét lên một tiếng thảm thiết, nhưng hai bàn tay phàm nhân của anh vẫn bấu chặt lấy gọng kính sắt bám đầy bụi than vừa nhặt ra từ sát rìa lò nung rực lửa. Hơi nóng từ Linh Thạch Lỏng Phế Thải tỏa ra hầm hập như muốn nướng chín da thịt anh. Anh không màng đến vết bỏng đỏ rực trên lòng bàn tay, lập tức dùng vạt áo trường bào xám lau vội tròng kính cận dày cộp rồi ấn mạnh nó vào mặt Lão Từ.
“Đeo vào mau! Lão Từ! Đập búa sang bên trái mười phân! Mười bảy phút! Chúng ta chỉ còn đúng mười bảy phút thôi! Đừng hòng vì cái kính rách của ngươi mà làm hỏng đệm lò xo, quỵt mất khoản tiền bảo hiểm khổng lồ của ta!”
Lão Từ vừa đeo kính vào, tròng kính tròn xoe lập tức phản chiếu ánh lửa lam rực rỡ. Đôi mắt cận thị của lão sáng lên, nhìn rõ mồn một thanh Thép Đàn Hồi đang đỏ rực trên đe rèn. Lão gầm lên một tiếng như sấm dội, cơ bắp cuồn cuộn nổi gân xanh xám, vung cây búa quai tạ nặng năm mươi cân quật xuống liên tiếp:
“Boong! Boong! Boong!”
Tia lửa bắn ra tung tóe như pháo hoa đêm giao thừa. Dưới tay rèn thần sầu của cựu tổng quản binh khí hoàng gia, thanh thép dẻo dai uốn cong lại thành những vòng xoắn ốc hoàn mỹ, tỏa ra một luồng lực đàn hồi cơ học thuần túy cực kỳ mạnh mẽ. Lão Từ quai búa nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh trong không khí lò rèn.
“Xong rồi! Một trăm hai mươi chiếc lò xo chịu lực cực hạn! Lắp ráp mau!” Lão Từ hét lớn, dùng kìm gắp đống lò xo vẫn còn bốc khói nghi ngút ném thẳng vào bể nước muối bên cạnh để tôi luyện. Tiếng “xèo xèo” vang lên cùng làn hơi nước mịt mù.
Độc Cô Sầu lúc này đang lom khom dưới đất, hai tay thoăn thoắt dùng dây thừng dệt từ tre già bện chặt các khung gỗ chịu lực do Vương Lão Ngũ đóng sẵn. Gã cựu tán tu Luyện Khí tầng 9 mồ hôi nhễ nhại, miệng liên tục làu bàu:
“Ta thật là điên rồi mới đi làm cái việc vác đệm chịu chết này! Lương có ba viên linh thạch một tháng mà áp lực cứ như sắp độ kiếp Nguyên Anh thế này!”
“Bớt lảm nhảm đi lão Sầu! Nghĩ đến ba viên linh thạch hạ phẩm đã bỏ túi đi!” Minh Bảo vừa gào lên vừa chộp lấy tấm Da Rùa Thiết Giáp khổng lồ từ Lâm Lão Bản. Anh trải tấm da rùa dẻo dai lên bề mặt khung gỗ, bọc kín đống lò xo thép bên dưới. Lâm Lão Bản trước khi giao hàng đã kịp dùng sơn đỏ viết một dòng chữ to tướng, mực sơn vẫn còn ướt sũng bốc mùi nồng nặc: “Trang Trại Rùa Lâm Gia - Êm ái như vòng tay mẫu thân, bền bỉ hơn kim đan bảo giáp!”.
“Xong! Khóa chốt cơ học!” Minh Bảo dùng búa gỗ gõ mạnh vào bốn góc chốt khóa chịu lực. Chiếc Đệm Lò Xo Vân Hải Cực Đại chính thức hoàn thành. Nó là một con quái vật cơ học phàm trần rộng hơn năm mươi mét vuông, nặng trịch và tỏa ra mùi sơn đỏ nồng nặc.
Minh Bảo liếc nhìn võng mạc. Con số đếm ngược tử vong của Thẩm Đằng Vân hiển thị đỏ rực:
[ Thời gian đếm ngược đến khi tử vong: 11 phút 12 giây ]
“Lão Sầu! Vác đệm! Chạy! Chạy bán sống bán chết lên lưng chừng Vực Tử Thần cho ta!” Minh Bảo hét lên, hai mắt đỏ sọc vì tiếc tiền.
Độc Cô Sầu gầm lên một tiếng, vận hành chút linh lực mỏng manh còn sót lại trong kinh mạch suy yếu, hai tay gồng lên vác chiếc đệm khổng lồ nặng hơn trăm cân lên vai. Gã sải bước lao ra khỏi Thiết Kế Đường Lão Từ, tốc độ nhanh như một con vượn rừng. Minh Bảo không có tu vi, chỉ có thể cắn răng chạy bộ dốc sức đuổi theo sau. Đôi Giày Rơm Đế Cao Su của anh bám chặt vào những phiến đá dốc trơn trượt rêu phong dưới chân núi Vân Hải. Đùi anh mỏi nhừ, lồng ngực nóng rát như lửa đốt, nhưng ý chí bảo vệ quỹ bảo hiểm không bị âm đã biến anh thành một kẻ điên cuồng chạy đua với tử thần.
***
Tại đỉnh Vực Tử Thần, sương mù xám xịt gầm rú theo những luồng gió xoáy cực mạnh thổi từ đáy vực lên. Thẩm Đằng Vân đứng sát mép vách đá dựng đứng cao vạn trượng, tà áo cẩm y thêu mây xanh bay phần phật. Gã nhắm mắt, vẻ mặt vô cùng trang nghiêm, hai tay chắp lại trước ngực, lẩm bẩm:
“Tổ tiên họ Thẩm chứng giám! Kỳ thám hiểm trước đệ tử nhảy vực gãy chân trái, kỳ trước nữa gãy xương sườn phải, đều là do ý chí chưa đủ kiên định, chưa chạm đến ranh giới sinh tử thực sự để ngộ ra kiếm ý! Hôm nay, được Triệu công tử chỉ điểm, đệ tử quyết tâm không dùng một chút linh lực phòng hộ nào, thả mình tự do vào lòng vực thẳm này! Vân Hải Kiếm Ý vĩ đại, ta đến đây!”
Cách đó không xa, ẩn nấp sau một tảng đá lớn, Triệu Vô Cực đang nhe răng cười nham hiểm. Gã thầm nghĩ: “Nhảy đi, gã ngốc kia! Nhảy xuống đáy vực đá nhọn lởm chởm không dùng linh lực, thần tiên cũng không cứu nổi ngươi! Vân Hải Tông sớm muộn gì cũng thuộc về Triệu Gia ta!”
Ở lưng chừng vách đá, cách đỉnh vực khoảng ba trăm trượng, có một mỏm đá nhô ra rộng khoảng mười mét. Đây chính là địa điểm mà Trần Minh Bảo đã tính toán từ trước.
“Hộc… hộc… Đến nơi rồi! Đặt đệm ở đây!” Minh Bảo lao lên mỏm đá, ngã quỵ xuống thở không ra hơi, giày rơm đã mòn rách lộ cả ngón chân rớm máu.
Độc Cô Sầu rầm một tiếng đặt chiếc đệm lò xo khổng lồ xuống mỏm đá. Nhưng ngay lập tức, một luồng gió xoáy cực mạnh từ đáy vực rít lên, thổi thốc vào tấm da rùa rộng lớn. Chiếc đệm lò xo hoạt động như một cánh buồm khổng lồ, sức gió kéo mạnh đến mức suýt chút nữa kéo cả thân hình gầy gò của Độc Cô Sầu lao xuống vực sâu.
“Trần chưởng quỹ! Gió xoáy mạnh quá! Cái đệm này sắp bị thổi bay rồi!” Độc Cô Sầu hét lên, hai tay bám chặt lấy khung gỗ chịu lực, chân gã trượt dài trên nền đá ướt.
“Dùng linh lực ghim nó xuống!” Minh Bảo gào lên.
Độc Cô Sầu cắn răng, cố gắng dẫn động linh lực Luyện Khí tầng 9 để tạo kết giới ghim đệm. Nhưng kinh mạch suy yếu của gã sau vụ vỡ nợ tu vi năm xưa lập tức biểu tình. Một luồng phản lực tâm linh dội ngược khiến gã hộc ra một ngụm máu nhạt, linh lực tiêu tán hoàn toàn.
“Không được! Kinh mạch của ta không chịu nổi sức gió tự nhiên này!” Độc Cô Sầu tuyệt vọng hét.
Minh Bảo nhìn lên đỉnh đầu. Trên võng mạc, đồng hồ đếm ngược chỉ còn đúng 45 giây. Con số tử vong của Thẩm Đằng Vân nhấp nháy đỏ lòm: 99%.
“Đáng chết! Không dùng linh lực được thì dùng vật lý phàm trần!”
Minh Bảo không màng nguy hiểm, dùng Giày Rơm Đế Cao Su bám chặt vào vách đá trơn trượt. Anh lôi từ trong túi ra cuộn dây thừng bện tre già chịu lực cực tốt, luồn nhanh qua các chốt khóa cơ học trên khung gỗ, rồi dùng hết sức bình sinh đóng mạnh các mông gỗ dập vào kẽ đá dốc đứng. Anh dùng cơ thể phàm nhân của mình đè nặng lên góc đệm, hét lớn:
“Lão Sầu! Đừng dùng linh lực nữa! Dùng sức cơ bắp phàm trần bám vào đá ghim chặt bốn góc xích cho ta! Nhanh lên!”
Độc Cô Sầu tỉnh ngộ, gã dẹp bỏ tư duy tu sĩ, dùng sức mạnh cơ bắp của một kẻ vác đệm chuyên nghiệp, gầm lên một tiếng rồi dùng hai tay ghim chặt hai sợi xích sắt vào kẽ đá. Chiếc đệm lò xo khổng lồ tạm thời được cố định giữa luồng gió xoáy điên cuồng.
Đúng lúc đó, từ đỉnh vực truyền xuống một tiếng hét vang dội đầy dũng khí:
“Vân Hải Kiếm Ý! Ta đến đây! Nhảy vọttt!”
Một bóng người mặc cẩm y xanh lam lao thẳng từ vách đá vạn trượng xuống như một ngôi sao băng rơi tự do. Thẩm Đằng Vân nhảy xuống với tư thế dang rộng hai tay, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt tràn đầy vẻ tử vì đạo cực kỳ cuồng nhiệt.
Minh Bảo nín thở, Nhãn Thuật 'Chỉ Số Tử Vong' vận hành tối đa. Anh nhìn vào quỹ đạo rơi của Thẩm Đằng Vân và lập tức nhẩm tính theo Phương Pháp Tính Toán Vận Tốc Rơi Tự Do:
“Gia tốc trọng trường phàm trần kết hợp gió xoáy vách đá… Vận tốc rơi tự do đạt cực đại… Gió xoáy đang bạt mạnh hướng Tây Nam với vận tốc năm mét trên giây! Thằng ngốc này đang bị gió thổi lệch quỹ đạo rơi!”
“Lão Sầu! Dịch chuyển đệm sang bên trái mười hai mét! Nhanh lên! Gió bạt gã sang hướng đó rồi!” Minh Bảo hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng.
“Cái gì? Mười hai mét? Đệm nặng thế này làm sao dịch kịp!” Độc Cô Sầu gào khóc.
“Không dịch kịp là ta trừ sạch lương tháng này của ngươi! Trừ cả tiền bánh bao!”
Đòn đánh tài chính của Minh Bảo lập tức kích hoạt tiềm năng vô hạn của cựu tán tu sợ nghèo. Độc Cô Sầu trợn tròn mắt, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, cơ bắp toàn thân phồng to lên như hộ pháp. Gã không thèm tháo xích ghim, dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo kéo lê cả chiếc đệm lò xo khổng lồ trượt rầm rầm trên mỏm đá, dịch chuyển chính xác sang hướng bên trái mười hai mét ngay trước khi bóng xanh của Thẩm Đằng Vân chạm tới.
“Rơiii kìaaa!”
Thẩm Đằng Vân lao xuống như một quả tạ xích khổng lồ, rạch đôi làn sương mù vách đá.
“OÀNH!!!”
Một tiếng nổ cơ học kinh hoàng vang dội khắp Vực Tử Thần. Sức va chạm nghìn cân dội thẳng vào tâm chiếc đệm lò xo cực đại. Tấm Da Rùa Thiết Giáp dẻo dai lún sâu xuống sát mặt khung gỗ chịu lực, ép chặt toàn bộ một trăm hai mươi chiếc lò xo thép đặc rèn của Lão Từ xuống mức tối đa. Tiếng kim loại co nén gầm rú lên “KÍT… KÍT… KÈNG!” chói tai.
Nhưng Thép Đàn Hồi Lão Từ dệt tay không hề gãy! Lực đàn hồi vĩ đại tích tụ trong các vòng xoắn ốc cơ học lập tức bùng nổ, triệt tiêu hoàn toàn động năng rơi tự do vạn trượng của Thẩm Đằng Vân.
“Vút!”
Thẩm Đằng Vân không bị nát thây, gã bị chiếc đệm lò xo nảy ngược vọt lên không trung cao hơn mười mét như một quả bóng da ngộ nghĩnh.
“Áaaa! Cái gì thế này!” Thẩm Đằng Vân đang nhắm mắt chờ chết đột ngột mở mắt ra, gào thét hoảng loạn khi thấy mình đang bay ngược lên trời, lộn nhào ba vòng rưỡi giữa sương mù vách đá.
“Rơi xuống lần hai!” Minh Bảo hét.
“Bộp!”
Thẩm Đằng Vân rơi xuống đệm lần thứ hai, tiếp tục bị nảy ngược lên năm mét.
“Ôi mẹ ơi! Ta đang ngộ đạo hay đang diễn xiếc thế này!” Gã thiếu chủ ngốc nghếch la oai oái giữa không trung.
Sau lần nảy thứ ba nhẹ nhàng hơn, cơ thể Thẩm Đằng Vân lăn lông lốc từ trên đệm da rùa xuống bãi moss mềm mại bên cạnh mỏm đá, hoàn toàn an toàn và không hề sứt mẻ một sợi tóc. Có điều, do bề mặt đệm bôi sơn đỏ logo quảng cáo của Lâm Lão Bản vẫn chưa kịp khô, toàn bộ cẩm y sang trọng và cả khuôn mặt tuấn tú của gã thiếu chủ lúc này đều dính đầy vết sơn đỏ chót, in rõ mồn một chữ: “Trang Trại Rùa Lâm Gia - Êm ái như vòng tay mẫu thân…”.
Sương mù vách đá dần tan. Sự im lặng bao trùm lên mỏm đá Vực Tử Thần, chỉ còn tiếng gió rít nhè nhẹ.
Thẩm Đằng Vân nằm im trên bãi cỏ suốt một phút. Gã từ từ mở mắt, cử động từng ngón tay, ngón chân, rồi sờ lên ngực, lên cổ.
“Không chết… Ta không chết? Xương cốt vẫn nguyên vẹn? Tu vi vẫn còn?” Thẩm Đằng Vân lẩm bẩm, giọng run rẩy không tin vào sự thật.
Gã lồm cồm bò dậy, nhìn thấy chiếc đệm lò xo khổng lồ dính đầy sơn đỏ bốc khói nhẹ bên cạnh, rồi nhìn sang Trần Minh Bảo đang ngồi bệt dưới đất, hai tay rớm máu vì ma sát dây thừng, gương mặt xám xịt vì mệt mỏi nhưng ánh mắt lại đang nhìn chằm chằm vào cuốn sổ da dê tính toán rủi ro.
Trên đầu Thẩm Đằng Vân, con số tử vong màu đỏ rực rỡ đột ngột biến mất, thay vào đó là một màu xanh lam an toàn tuyệt đối: 0%.
“Hộ… Hộ vệ định mệnh!”
Thẩm Đằng Vân đột ngột hét lên một tiếng đầy phấn khích, hai mắt sáng rực lên sự cuồng tín tột độ. Gã lao tới, quỳ sụp xuống hai gối ngay trước mặt Trần Minh Bảo, ôm chặt lấy đùi anh phàm nhân, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động:
“Chân nhân bất lộ tướng! Trần chưởng quỹ! Ngài chính là hộ vệ định mệnh do tổ tiên họ Thẩm phái đến bảo hộ con ngộ đạo! Con đã hiểu rồi! Chiếc đệm lò xo thần thánh này chính là pháp bảo hộ mệnh tối cao của gia tộc ngài chế tạo để giúp con vượt qua ranh giới sinh tử! Con bái tạ ơn cứu mạng của chân nhân!”
Trần Minh Bảo nhìn gã thiếu chủ ngốc nghếch đang quỳ lạy mình dưới chân vách đá, khóe miệng anh giật giật điên cuồng. Anh thầm nghĩ: “Ngộ đạo cái khỉ mốc nhà ngươi! Ta cứu ngươi là vì tiếc tiền bồi thường bảo hiểm một ngàn linh thạch hạ phẩm thôi gã ngốc ạ!”
Nhưng nhìn thấy ánh mắt tràn đầy sự cuồng tín và sùng bái của Thẩm Đằng Vân, đầu óc nhạy bén của cựu môi giới bảo hiểm lập tức nảy ra một kế hoạch kinh doanh bạo lực mới. Anh vuốt chòm râu tưởng tượng, ho nhẹ một tiếng, cố tỏ ra phong thái cao nhân bí ẩn:
“Khục… Thẩm thiếu chủ, ngươi đã hiểu ra thiên cơ rồi sao? Tu tiên có rủi ro, nhảy vực cần bảo hiểm. Ta thấy tu vi của ngươi vẫn còn mỏng manh lắm, có muốn mua thêm gói bảo hiểm thám hiểm bí cảnh toàn diện của Văn Phòng Bảo Hiểm Đệ Nhất của ta không? Phí bảo hiểm cực kỳ ưu đãi…”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!