Tuyển Dụng Cơ Bắp Và Dự Án Lò Xo Thép
“Hộc… hộc… Ta nguyền rủa cái thế giới tu tiên này! Ta nguyền rủa tất cả những kẻ ngự kiếm bay lượn!”
Trần Minh Bảo vừa chạy điên cuồng dọc theo con đường dốc đá dẫn lên Vực Tử Thần, vừa thở dốc như một ống bễ lò rèn bị hỏng. Đôi giày rơm dưới chân anh đã mòn vẹt, đế giày mỏng dính ma sát với đá nhọn đau buốt đến tận óc. Mồ hôi tuôn ra như tắm, làm ướt sũng chiếc trường bào xám phàm nhân rách nát.
Anh dừng lại bên một tảng đá lớn, hai tay chống gối, ngửa cổ nhìn lên bầu trời sương mù xám xịt. Trên võng mạc của anh, con số phần trăm màu đỏ rực rỡ vẫn đang nhấp nháy điên cuồng như một bóng đèn neon bị chập điện:
[ Chỉ số tử vong trong ngày của Thẩm Đằng Vân: 99% ]
[ Thời gian đếm ngược đến khi tử vong: 1 giờ 08 phút ]
“Không ổn! Hoàn toàn không ổn!” Minh Bảo lẩm bẩm, mặt cắt không còn một giọt máu.
Anh nhẩm tính cực nhanh. Thẩm Đằng Vân ngự kiếm bay vèo một cái mất mười lăm phút là lên tới đỉnh Vực Tử Thần. Còn anh? Một phàm nhân Nhóm Không Xếp Hạng, không có một tí linh lực nào trong người, có vắt chân lên cổ chạy bộ dốc sức cũng phải mất hai canh giờ mới bò lên tới nơi. Đến lúc anh lên tới đỉnh, chắc chỉ còn nước nhặt xương gã thiếu chủ ngốc nghếch kia đem đi cấn nợ cho Tiền Chưởng Quỹ.
“Nếu gã chết, mình sẽ phải đền một ngàn viên linh thạch hạ phẩm. Với cái tông môn nghèo kiết xác này và lão già Tiền Chưởng Quỹ hám lợi, họ sẽ lột da mình làm thảm chùi chân mất!”
Nỗi ám ảnh nghèo khó và cái chết thảm từ kiếp trước đột ngột dội về, biến thành một luồng động lực tiếc tiền cực hạn rống lên trong lồng ngực Minh Bảo. Anh không thể chạy lên đỉnh núi để cản gã. Cách duy nhất là phải đón gã ở dưới đáy vực!
Nhưng Vực Tử Thần sâu vạn trượng, vách đá dựng đứng lởm chởm đá nhọn. Thẩm Đằng Vân nhảy xuống mà không dùng linh lực phòng thủ thì chẳng khác nào một quả dưa hấu rơi từ tầng mười mốt xuống đất.
“Mình cần một cái đệm giảm chấn khổng lồ! Một cái đệm có thể triệt tiêu hoàn toàn động năng rơi tự do!” Đầu óc của một cựu nhân viên bảo hiểm bắt đầu vận hành với tốc độ tối đa. Anh cần thép đàn hồi để làm lò xo chịu lực, cần da thú dẻo dai để làm bề mặt đệm, và quan trọng nhất… anh cần một kẻ có sức mạnh cơ bắp để vác cái đệm khổng lồ đó chạy đua với thời gian.
Minh Bảo lập tức quay đầu, lao thẳng xuống núi, hướng về phía Trấn Vân Hải dưới chân núi. Mục tiêu đầu tiên: Tuyển dụng nhân sự cứu hộ cơ bắp!
***
Tại một góc tồi tàn của Trấn Vân Hải, ngay cạnh quán bánh bao của Trương Béo, có một lão già rách rưới đang nằm ngủ khò khò dưới gầm một chiếc xe bò hỏng. Lão già râu tóc bạc phơ rối bù như tổ quạ, mặc chiếc áo vải thô xám vá chằng vá đắp đầy vết dầu mỡ, hông đeo một thanh kiếm gỉ sét không có vỏ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu “rít… rít” rợn người mỗi khi lão trở mình.
Đây chính là Độc Cô Sầu, một cựu tán tu Luyện Khí tầng 9 hết thời, nổi danh khắp trấn là kẻ lười biếng, nợ nần chồng chất và sẵn sàng làm bất cứ việc gì chỉ để đổi lấy vài bầu rượu nhạt.
“Lão Sầu! Dậy mau! Có mối làm ăn lớn!” Minh Bảo lao tới, thở không ra hơi, dùng chân đá nhẹ vào cái mông lấm lem bùn đất của lão già.
Độc Cô Sầu hé một bên mắt lờ đờ, ngáp một cái rõ dài, phả ra mùi rượu chua loét:
“Trần chưởng quỹ đó à? Lại định lừa ta mua cái giấy bảo hiểm lộn của ngươi chứ gì? Ta không có tiền, mạng già này thích thì cứ lấy đi.”
“Không mua bảo hiểm! Ta thuê ngươi làm bảo vệ kiêm nhân viên vác đệm khẩn cấp!” Minh Bảo không thèm dài dòng, thò tay vào túi áo, lôi ra ba viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh linh khí nhàn nhạt đặt ngay trước mũi lão già. “Mức lương ba viên linh thạch một tháng! Trả trước toàn bộ! Nhiệm vụ duy nhất của ngươi là vác một cái đệm nặng trăm cân chạy leo núi với ta!”
Nhìn thấy ba viên linh thạch, hai con mắt lờ đờ của Độc Cô Sầu lập tức sáng rực lên như hai ngọn đèn dầu. Lão bật dậy nhanh như một con khỉ, chộp lấy linh thạch nhét tọt vào túi áo, vỗ ngực bồm bộp:
“Chốt đơn! Trần tổng quả là hào phóng! Chỉ cần có linh thạch, bảo ta vác núi Vân Hải ta cũng vác! Nói đi, đệm ở đâu?”
“Bây giờ chúng ta đi chế tạo!” Minh Bảo túm lấy vai áo rách của Độc Cô Sầu, kéo gã chạy điên cuồng về phía cuối trấn. “Đến Thiết Kế Đường Lão Từ!”
***
Thiết Kế Đường Lão Từ nằm ở cuối Trấn Vân Hải, là một tiệm rèn khổng lồ quanh năm suốt tháng khói bụi mịt mù, nhiệt độ nóng rực như lò thiêu. Tiếng búa quại “boong… boong” vang lên đều đặn chấn động cả màng nhĩ.
Chủ tiệm rèn, Lão Từ, là một lão thợ rèn lực lưỡng, ngực trần đỏ rực vì hơi lửa, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương. Lão đeo một chiếc kính cận thị dày cộp, tròng kính tròn xoe được buộc vào đầu bằng một sợi dây thừng dính đầy bồ hóng. Lão Từ đang quai một cây búa tạ nặng năm mươi cân xuống một thanh sắt nung đỏ, mồ hôi chảy ròng ròng trên tấm lưng rộng.
“Lão Từ! Ngưng búa! Ta đặt hàng gấp!” Minh Bảo hét lớn xuyên qua tiếng ồn cơ khí.
Lão Từ dừng búa, nheo nheo đôi mắt cận thị nặng, dí sát khuôn mặt đầy nhọ nồi vào sát mặt Minh Bảo, khịt mũi:
“Trần tiểu tử đó à? Tiệm rèn của ta chỉ rèn cuốc xẻng phàm trần và kiếm sắt rỉ, không rèn pháp bảo tiên nhân. Muốn đặt gì thì nói nhanh, ta còn phải rèn nốt cái lưỡi cày.”
Minh Bảo lập tức trải bản vẽ cơ khí dẹt tay lên chiếc bàn gỗ bám đầy bụi than. Bản vẽ vẽ chi tiết một chiếc lò xo thép có độ đàn hồi cực cao, các vòng xoắn ốc được tính toán tỉ lệ chính xác theo công thức vật lý hiện đại.
“Ta muốn đặt rèn gấp 120 chiếc lò xo thép theo bản vẽ này! Sử dụng Thép Đàn Hồi Lão Từ tốt nhất của ngươi!” Minh Bảo chỉ tay vào bản vẽ, dõng dạc nói.
Lão Từ dí sát mắt vào bản vẽ, nhìn chăm chăm vào những đường xoắn ốc kỳ quặc suốt nửa phút, rồi đột ngột ngửa cổ cười ha hả, giọng cười sang sảng làm rung chuyển cả mái tôn tiệm rèn:
“Ha ha ha! Trần tiểu tử, ngươi bị điên rồi sao? Cái thứ vòng sắt xoắn ốc dị dạng này là cái gì? Không có trận pháp phòng ngự Kim Cương Trận, không có linh văn tụ khí, chỉ là một lũ sắt vụn uốn cong! Ngươi định dùng cái thứ dị giáo này để làm gì? Đồ chơi trẻ con à? Ta không rèn!”
Nói xong, Lão Từ cầm cây búa quai tạ nặng năm mươi cân lên, trợn mắt dọa đuổi khách:
“Đi đi! Đừng làm mất thời gian của ta! Bản vẽ dị giáo này mà cũng đòi rèn bằng Thép Đàn Hồi gia truyền của ta sao? Đúng là sỉ nhục tay nghề của thợ rèn!”
Độc Cô Sầu thấy vậy, lập tức muốn thể hiện vai trò bảo vệ mới tuyển dụng. Gã ưỡn ngực, tuốt thanh kiếm gỉ sét ra khỏi hông, tạo ra một tiếng rít “rít… rít” chói tai rợn người, chỉ thẳng vào mặt Lão Từ:
“Này lão già cận thị! Có biết ta là ai không? Ta là cựu tán tu Luyện Khí tầng 9 Độc Cô Sầu! Hôm nay ngươi không rèn, ta sẽ…”
“Bốp!”
Lời chưa nói hết, Lão Từ đã lười biếng vung nhẹ cây búa quai tạ năm mươi cân ngang hông. Một luồng gió búa cực mạnh, mang theo nhiệt lượng nóng rực dội thẳng vào người Độc Cô Sầu. Sức mạnh cơ bắp phàm trần của lão thợ rèn mạnh mẽ đến mức thanh kiếm gỉ của Độc Cô Sầu bị gạt phăng dễ dàng, cả người gã thối lui năm bước, vấp phải đống sắt vụn ngã sấp mặt, mông chổng lên trời.
“Luyện Khí tầng 9 cái khỉ mốc!” Lão Từ khịt mũi khinh bỉ. “Trong cái tiệm rèn này, đến heo Kim Đan cũng phải biết điều! Cút ra ngoài!”
Minh Bảo đỡ trán thở dài. Đúng là tuyển dụng nhầm một gã cơ bắp ăn hại. Anh nhanh chóng kéo Độc Cô Sầu dậy, đẩy gã ra sau, rồi bước lên trước bàn rèn, nhìn thẳng vào đôi mắt cận thị của Lão Từ qua tròng kính dày cộp.
“Lão Từ, ngươi tự hào mình là bậc thầy rèn đúc phàm trần xuất chúng nhất vùng này đúng không? Nhưng tư duy của ngươi quá bảo thủ rồi!” Minh Bảo dùng giọng điệu đanh thép, kích hoạt kỹ năng thuyết phục thương nghiệp.
“Ngươi bảo thiết kế của ta là dị giáo? Ngươi bảo nó không bằng trận pháp phòng ngự của tu sĩ? Vậy ta hỏi ngươi, trận pháp phòng ngự hoạt động dựa trên cái gì?”
Lão Từ hừ một tiếng:
“Tất nhiên là dựa trên linh khí kích hoạt trận nhãn! Linh khí càng mạnh, phòng ngự càng kiên cố!”
“Chính xác!” Minh Bảo đập mạnh tay xuống bàn rèn. “Nhưng nếu linh khí của tu sĩ bị cạn kiệt? Nếu trận pháp bị tà khí ăn mòn? Trận pháp sẽ vỡ tan vĩnh viễn! Còn thiết kế lò xo này của ta hoạt động dựa trên cái gì? Nó dựa trên Quy Luật Cơ Học Cổ Điển của Thiên Đạo! Nó dựa vào lực đàn hồi tự nhiên của vật liệu sắt thép! Trọng lực của đất trời là vĩnh hằng, và lực đàn hồi này cũng là vĩnh hằng, không cần một giọt linh khí nào để kích hoạt!”
Lão Từ nheo mắt, chòm râu dê giật giật:
“Vớ vẩn! Chỉ là mấy vòng sắt uốn cong, làm sao triệt tiêu nổi lực va đập?”
Minh Bảo không thèm giải thích bằng lời. Anh nhanh tay nhặt một mảnh thép mỏng phế thải nằm trên mặt đất, uốn cong nó lại thành hình chữ U rồi đặt lên bàn rèn.
“Lão Sầu, dùng kiếm gỉ của ngươi gõ mạnh xuống đây!” Minh Bảo ra lệnh.
Độc Cô Sầu lồm cồm bò dậy, dù hơi sợ Lão Từ nhưng vẫn cầm kiếm gỉ gõ mạnh xuống đỉnh chữ U của thanh thép mỏng.
“Keng!”
Một tiếng động giòn giã vang lên. Thanh thép mỏng bị nén xuống, hấp thụ hoàn toàn lực chém của kiếm gỉ, rồi lập tức bật mạnh ngược trở lại, đánh văng thanh kiếm gỉ ra khỏi tay Độc Cô Sầu một lần nữa. Thanh thép mỏng bay vọt lên, sượt qua chóp mũi Lão Từ chỉ trong gang tấc.
Lão Từ đứng hình. Đôi mắt cận thị sau tròng kính dày cộp trợn tròn, nhìn chằm chằm vào thanh thép mỏng vừa rơi xuống đất cát. Lão là một thợ rèn bậc thầy, chỉ cần nhìn một cái là hiểu ngay nguyên lý co giãn, đàn hồi vật lý vừa diễn ra.
“Lực đàn hồi… tỷ lệ thuận với độ biến dạng…” Lão Từ lẩm bẩm những từ ngữ kỳ lạ mà Minh Bảo vừa nói, đầu óc như có một tia sét xẹt qua. “Không cần linh lực… hoàn toàn phân tán phản lực bằng cơ học… Ý tưởng này… ý tưởng này thật là…”
“Thật là thiên tài đúng không?” Minh Bảo mỉm cười tự tin. “Lão Từ, ta biết thân phận thật sự của ngươi không chỉ đơn giản là một thợ rèn cận thị ở cái trấn nhỏ này. Tay nghề rèn đúc của ngươi vượt xa công nghệ hiện tại của tu tiên giới. Ngươi uốn cong Thép Đàn Hồi Lão Từ thành hình xoắn ốc này, lực đàn hồi của nó sẽ tăng lên gấp trăm lần! Đủ để hứng đỡ một tu sĩ rơi tự do từ vách đá vạn trượng xuống mà không sứt mẻ một sợi tóc!”
Lão Từ nuốt nước bọt, lòng kiêu ngạo của một bậc thầy rèn đúc bị khơi dậy mãnh liệt. Lão vuốt cằm, ánh mắt nhìn bản vẽ của Minh Bảo đã không còn sự khinh bỉ, mà thay vào đó là sự cuồng nhiệt của một kẻ cuồng kỹ thuật:
“Được… Ta rèn! Nhưng rèn 120 chiếc lò xo thép đặc chịu lực cực hạn này trong vòng một giờ là cực kỳ tốn công sức và nguyên liệu. Ta cần hai mươi viên linh thạch hạ phẩm tiền công!”
“Ta chỉ còn bảy viên linh thạch hạ phẩm!” Minh Bảo cắn răng, mặt méo xệch vì tiếc tiền. “Nhưng ta cam kết, sau khi phi vụ cứu hộ này thành công, ta sẽ trích chia sẻ 5% doanh thu tương lai của Văn Phòng Bảo Hiểm cho ngươi hằng tháng! Ngươi sẽ là đối tác kỹ thuật độc quyền của ta!”
Lão Từ tính toán cực nhanh trong đầu. Lão biết Trần Minh Bảo tuy là phàm nhân nhưng mưu mẹo đầy mình, phi vụ này chắc chắn sẽ kiếm được khoản linh thạch khổng lồ từ Vân Hải Tông.
“Thành giao! Đưa bảy viên linh thạch đây! Ta sẽ dùng Linh Thạch Lỏng Phế Thải để thúc lò rèn hoạt động với công suất tối đa!” Lão Từ gầm lên, chộp lấy bảy viên linh thạch từ tay Minh Bảo ném thẳng vào lò lửa.
“Uỳnh!”
Ngọn lửa trong lò rèn lập tức bùng lên màu xanh lam rực rỡ, nhiệt độ tăng vọt. Lão Từ quai búa tạ liên tục, tiếng sấm nổ lách tách vang dội khắp tiệm rèn. Dự án lò xo thép chính thức bắt đầu!
***
“Lò xo đã có, nhưng chúng ta không thể để Thẩm Đằng Vân rơi thẳng lên đống lò xo sắt nhọn đó được! Gã sẽ bị cắm xiên như thịt nướng!” Minh Bảo vừa chạy ra khỏi tiệm rèn vừa hét lớn với Độc Cô Sầu.
“Vậy chúng ta cần cái gì?” Độc Cô Sầu vác một bao tải tre khô chạy theo sau, mặt mày lấm lem bùn đất.
“Chúng ta cần một tấm da cực kỳ dẻo dai để bọc bề mặt đệm! Da rùa bọc giáp của Lâm Lão Bản!”
Trang trại nuôi yêu thú rùa bọc giáp của Lâm Lão Bản nằm ngay sát bờ sông Trấn Vân Hải. Lâm Lão Bản là một thương nhân mập mạp, mặc chiếc áo dệt bằng da rùa dày cộp bóng lộn, tay đeo đầy nhẫn ngọc bích lấp lánh, giọng nói sang sảng đầy mùi tiền.
“Không có tiền mặt? Đòi mua chịu Da Rùa Thiết Giáp quý giá của ta sao?” Lâm Lão Bản khoanh tay trước ngực, cái bụng mỡ nảy lên nảy xuống, khịt mũi đầy khinh bỉ khi nghe lời đề nghị của Minh Bảo. “Trần tiểu tử, ngươi nghĩ Lâm Gia ta mở trang trại rùa để làm từ thiện chắc? Một tấm da rùa lớn đủ bọc đệm có giá đúng mười viên linh thạch hạ phẩm! Không có tiền thì biến, đừng làm phiền ta cho rùa ăn!”
Minh Bảo nhìn đồng hồ đếm ngược tử vong trên đầu Thẩm Đằng Vân: chỉ còn đúng 35 phút. Thời gian đang cạn kiệt từng giây. Anh không thể lãng phí thời gian tranh cãi.
Anh bước lên một bước, nở nụ cười thương nghiệp đầy ma mị, giọng nói hạ thấp đầy tính thuyết phục:
“Lâm Lão Bản, ngươi là một thương nhân đại tài, nhưng tầm nhìn của ngươi lại quá ngắn hạn rồi! Ngươi bán một tấm da rùa lấy mười viên linh thạch, đó chỉ là giao dịch một lần. Nhưng nếu ngươi đồng ý cho ta mua chịu tấm da rùa này, ta sẽ mang lại cho ngươi một cơ hội quảng cáo thương hiệu độc quyền vô giá!”
“Quảng cáo? Thương hiệu độc quyền?” Lâm Lão Bản nhướng mày, đôi mắt hí híp lại vì tò mò. “Đó là cái gì?”
Minh Bảo chỉ tay về phía chiếc đệm lò xo khổng lồ đang được định hình trong đầu:
“Chiếc đệm cứu hộ này của ta sẽ được đặt ngay dưới Vực Tử Thần để cứu mạng Thẩm Đằng Vân – thiếu chủ độc nhất của Vân Hải Tông! Khi gã nhảy xuống và sống sót thần kỳ trước sự chứng kiến của hàng ngàn đệ tử và các trưởng lão, chiếc đệm này sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của toàn bộ tu tiên giới!”
Anh tiến sát lại gần, giọng đầy kích thích:
“Ta sẽ dùng mực đỏ không phai, in một cái logo thật to, thật rực rỡ ngay chính giữa bề mặt tấm da rùa bọc đệm: ‘Trang Trại Rùa Lâm Gia - Êm ái như vòng tay mẫu thân, bền bỉ hơn kim đan bảo giáp!’. Mỗi lần thiếu chủ nhảy xuống và nảy lên êm ái, hàng ngàn đệ tử sẽ nhìn thấy cái tên của ngươi! Danh tiếng trang trại rùa của ngươi sẽ vang dội khắp Vân Hải Tông, đệ tử các viện sẽ tranh nhau đến mua da rùa của ngươi để làm giáp hộ thân! Lúc đó, mười viên linh thạch hạ phẩm này có đáng là gì so với hàng vạn linh thạch doanh thu tương lai?”
Lâm Lão Bản nghe đến đây, hai mắt tròn xoe, cái miệng mập mạp há hốc ra. Đầu óc của gã thương nhân hám lợi lập tức bị viễn cảnh “thương hiệu rùa Lâm Gia vang dội khắp tông môn” làm cho mụ mị hoàn toàn. Quảng cáo độc quyền ngay trên đệm bảo mệnh của thiếu chủ? Chiêu này… chiêu này quá tàn bạo, quá kích thích rồi!
“Thật… Thật sự sẽ in logo to như thế chứ?” Lâm Lão Bản nuốt nước bọt, giọng run run vì phấn khích.
“To bằng cả cái đệm! Bảo đảm đệ tử đứng trên đỉnh núi nhìn xuống cũng thấy rõ từng chữ!” Minh Bảo vỗ ngực cam đoan.
“Được! Thành giao! Ta cho ngươi mua chịu tấm Da Rùa Thiết Giáp tốt nhất của ta! Cầm đi nhanh đi!” Lâm Lão Bản gầm lên, lập tức ra lệnh cho gia nhân lôi ra một tấm da rùa khổng lồ dẻo dai, tỏa ra ánh kim loại nhàn nhạt ném vào tay Độc Cô Sầu.
***
“Chạy mau! Quay lại tiệm rèn!” Minh Bảo hét lớn, cùng Độc Cô Sầu vác tấm da rùa khổng lồ chạy như điên dại ngược trở lại Thiết Kế Đường Lão Từ.
Lúc này, trên võng mạc của Minh Bảo, con số phần mười giây đang nhảy múa liên tục đầy kinh hoàng:
[ Thời gian đếm ngược đến khi tử vong của Thẩm Đằng Vân: 18 phút ]
Tại đỉnh Vực Tử Thần hiểm trở, gió xoáy gầm rú thổi tung sương mù xám xịt. Thẩm Đằng Vân đang đứng vắt vẻo ngay sát mép vách đá dựng đứng cao vạn trượng. Gã mặc bộ cẩm y thêu mây xanh rực rỡ, tay cầm ba nén hương nghi ngút khói, vẻ mặt vô cùng thành kính và cuồng nhiệt. Gã đang làm lễ bái tổ tiên, lẩm bẩm cầu nguyện trước khi thực hiện cú nhảy tìm kiếm truyền thừa lần thứ chín.
“Tổ tiên họ Thẩm tại thượng! Hôm nay đệ tử Thẩm Đằng Vân quyết tâm dâng hiến thân xác này cho ranh giới sinh tử, nhất định sẽ ngộ ra Vân Hải Kiếm Ý vĩ đại! Con sẽ nhảy đây!”
Ở dưới chân núi, bên trong Thiết Kế Đường Lão Từ, không khí căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm.
Lò rèn rực lửa xanh lam, khói bụi mịt mù mịt mù. Lão Từ mồ hôi nhễ nhại, hai tay cầm cây búa quai tạ nặng năm mươi cân quai liên tục xuống đống thép nung đỏ để định hình những chiếc lò xo cuối cùng. Độc Cô Sầu đang điên cuồng dùng dây thừng buộc tạm các khung tre chịu lực để cố định bệ đỡ đệm.
Nhưng hỡi ôi, Lão Từ cận thị nặng quá mức. Trong cơn vội vã chạy đua với thời gian, sợi dây thừng buộc kính cận của lão đột ngột bị đứt phựt do hơi nóng lò rèn.
“Cạch!”
Chiếc kính cận dày cộp rơi lệch xuống một bên má Lão Từ. Đôi mắt lão lập tức mờ tịt, nhìn mọi thứ xung quanh chỉ là những bóng mờ nhòe nhoẹt.
“A! Kính của ta! Ta không thấy gì cả!” Lão Từ gào lên, tay vung cây búa quai tạ năm mươi cân loạn xạ trong không trung, suýt chút nữa là đập nát bét cái đầu trọc của Độc Cô Sầu đang lom khom buộc dây bên cạnh.
“Ối mẹ ơi! Lão già điên này chém người!” Độc Cô Sầu hoảng hồn nhảy dựng lên vách tường, mặt mày xanh mét.
Minh Bảo nhìn đồng hồ đếm ngược: [ 17 phút 45 giây ].
Thẩm Đằng Vân trên đỉnh núi đã cắm xong ba nén hương, gã đang khởi động gân cốt, chuẩn bị lao đầu xuống vực sâu vạn trượng.
“Lão Từ! Đeo kính vào! Đập búa sang bên trái mười phân! Chúng ta chỉ còn mười bảy phút thôi! Đừng hòng làm hỏng đệm lò xo cướp tiền bảo hiểm của ta!”
Trần Minh Bảo gào lên một tiếng thảm thiết đầy đau đớn và tiếc tiền, lao thẳng vào giữa lò lửa rực nóng để nhặt chiếc kính cận bám đầy bụi than lên cho lão thợ rèn điên cuồng rèn đúc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!