Nhạc nềnLaid_Back3

Bản Hợp Đồng Điên Rồ Và Chỉ Số Tử Vong Màu Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dưới chân núi Vân Hải quanh năm sương mù bao phủ, có một căn nhà tranh ba gian tồi tàn nằm ngay ngã ba đường độc đạo dẫn lên Vân Hải Tông. Bên ngoài hiên nhà, một tấm biển gỗ sần sùi viết bằng than đen nguệch ngoạc mấy chữ: “Văn Phòng Bảo Hiểm Tu Tiên Đệ Nhất”. Trước cửa, một con chó vàng già nua, tai cụp, đuôi hay ngoáy tít tên là Đại Hoàng đang nằm sấp, mõm đen gục trên hai chân trước, ngủ say sưa như thể trời có sập xuống cũng không liên quan đến nó.


Bên trong văn phòng, Trần Minh Bảo – một thanh niên hai mươi tuổi mặc trường bào xám giản dị của phàm nhân – đang ôm đầu nhìn cuốn sổ cái rách nát trên bàn gỗ sồi mòn vẹt cả góc. Gương mặt anh méo xệch, ngón tay gõ liên tục lên chiếc bàn tính gỗ phát ra những tiếng “lách cách” đầy sầu não.


“Năm mươi viên linh thạch hạ phẩm… Hạn chót là cuối tháng này. Nếu không trả đủ, lão già Tiền Chưởng Quỹ của tiệm cầm đồ sẽ mang côn đồ phàm trần đến dỡ sạch căn nhà tranh này mất!”


Trần Minh Bảo thở dài một tiếng dài thượt. Anh vốn là một nhân viên tín dụng kiêm môi giới bảo hiểm xuất sắc ở kiếp trước, bị ám ảnh bởi cái nghèo đến mức đột tử ngay trên bàn làm việc khi đang cố cân đối sổ sách cho khách hàng. Cứ ngỡ đầu thai sang tu tiên giới sẽ được ngự kiếm phi hành, trường sinh bất lão, ai ngờ ông trời trêu ngươi, ném anh vào một cơ thể phàm nhân hoàn toàn không có linh căn, thuộc Nhóm Không Xếp Hạng (Vô Tu Vi). Không tu luyện được thì chớ, anh lại còn gánh thêm một khoản nợ khổng lồ từ người cha nuôi quá cố để lại.


Để sinh tồn, Minh Bảo quyết định mở văn phòng bảo hiểm tu tiên đầu tiên trong lịch sử Sơn Hải Giới. Nhưng hỡi ôi, giới tu sĩ kiêu ngạo coi mạng người như cỏ rác kia làm sao hiểu được khái niệm “quản lý rủi ro tài chính”? Trong mắt họ, Trần Minh Bảo chỉ là một tên phàm nhân lừa đảo bán giấy lộn. Suốt ba tháng qua, văn phòng của anh không bán nổi một tờ khế ước nào, ngoại trừ việc Đại Hoàng thỉnh thoảng nằm cản đường mấy tên đệ tử chấp pháp đến đòi tiền bảo kê bãi rác.


“Vút!”


Một luồng gió mạnh đột ngột thổi qua, sương mù trước cửa bị rạch đôi. Một thiếu niên mặc cẩm y thêu hoa văn mây xanh rực rỡ của Vân Hải Tông ngự trên một thanh kiếm gỗ đào từ trên trời đáp xuống. Có điều, tư thế hạ cánh của gã vô cùng thảm hại. Gã không vững chân, vấp ngay vào thân hình mập mạp của Đại Hoàng đang nằm chắn cửa.


“Ái chà chà!”


Thiếu niên kêu oai oái, cả người lao thẳng về phía trước, mặt đập sầm xuống nền đất bụi bặm ngay trước bàn làm việc của Minh Bảo. Đại Hoàng bị giẫm trúng đuôi chỉ lờ đờ hé một bên mắt, ngáp một cái rõ dài rồi lại gục đầu ngủ tiếp, hoàn toàn coi kẻ vừa ngã kia như không khí.


Minh Bảo giật nảy mình, nhanh chóng giấu cuốn sổ nợ xuống dưới bàn tính, nở nụ cười thương nghiệp chuẩn mười phần mười:


“Ai chà, vị tiên nhân này hạ cánh thật là có phong thái độc đáo! Không biết quý khách đến Văn Phòng Bảo Hiểm Tu Tiên Đệ Nhất của tiểu điếm có chỉ giáo gì?”


Thiếu niên lồm cồm bò dậy, phủi phủi bụi đất trên bộ cẩm y sang trọng. Minh Bảo lúc này mới nhìn rõ dung mạo của đối phương. Đó là một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, ngũ quan tuấn tú nhưng trên trán lại sưng một cục to tướng, cánh tay phải quấn đầy băng gạc trắng xóa, trông vừa thảm hại vừa nực cười. Đây chính là Thẩm Đằng Vân, thiếu chủ của Vân Hải Tông, kẻ nổi danh khắp vùng chân núi là “thiên tài ngốc nghếch” có sở thích nhảy vực tìm cơ duyên.


Thẩm Đằng Vân xoa xoa cái mũi đỏ ửng, nhìn quanh căn nhà tranh rách nát rồi trợn mắt hỏi:


“Ngươi chính là Trần Minh Bảo? Kẻ rêu rao rằng chỉ cần mua một tờ giấy của ngươi, sau khi chết đi sẽ được nhận lại một đống linh thạch?”


“Chính xác là bảo hiểm nhân thọ, thưa thiếu chủ!” Minh Bảo sáng mắt lên, lập tức ngửi thấy mùi tiền. Anh nhanh nhẹn rút ra một tờ giấy da dê lấp lánh mực đen – Hợp Đồng Bảo Hiểm Nhân Thọ Vân Hải – đặt trang trọng lên bàn. “Tiểu điếm hoạt động dựa trên tôn chỉ nhân đạo tối cao. Tu tiên là con đường đầy rẫy chông gai, nghịch thiên cải mệnh. Hôm nay ngự kiếm đâm vào núi, ngày mai luyện đan nổ lò, ngày mốt bị tà tu chặn đường cướp bóc… Rủi ro tử vong là cực kỳ cao! Bản hợp đồng này chính là chỗ dựa tài chính vững chắc nhất cho quý khách và gia tộc.”


Thẩm Đằng Vân hất cằm, vỗ cái bốp lên bàn tính gỗ:


“Bổn thiếu chủ không thiếu tiền! Ta nghe nói đệ tử ngoại môn đồn đại, mua bảo hiểm của ngươi thì chết sẽ được đền tiền đúng không? Ta muốn mua gói rẻ nhất, đóng một viên linh thạch hạ phẩm thôi, nhưng khi ta chết, ngươi phải đền cho ta mười vạn viên linh thạch thượng phẩm! Có được không?”


Khóe miệng Minh Bảo giật giật. Đúng là gã thiếu chủ ngốc nghếch này không biết một chút gì về toán học tài chính cả. Đóng một viên hạ phẩm đòi đền mười vạn viên thượng phẩm? Đầu óc gã này bị gió vách đá thổi bay mất não rồi sao?


Minh Bảo hắng giọng, lập tức kích hoạt Khẩu Thuật 'Hù Dọa Tài Chính' tích lũy từ hai kiếp làm nghề môi giới. Anh bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, thở dài đầy bi thương:


“Thiếu chủ à, người làm vậy là đang tự hủy hoại thể diện của chính mình và Vân Hải Tông đấy! Người nghĩ xem, người là thiếu chủ cao quý, vạn người kính ngưỡng. Nếu người không may gặp nạn rơi xuống vực sâu, xác bị quạ rỉa, linh hồn phiêu tán. Lúc đó, nếu người chỉ mua gói bảo hiểm rẻ nhất, tông môn sẽ chỉ nhận được một khoản đền bù bèo bọt. Họ sẽ mua cho người một cỗ quan tài gỗ tạp rẻ tiền nhất trấn Vân Hải, không có nhạc kèn, không có người khóc thuê, thậm chí động phủ của người cũng bị chấp sự ngoại môn tịch thu để cấn nợ.”


Thẩm Đằng Vân nghe đến đây, sắc mặt bắt đầu biến đổi, cục sưng trên trán như giật giật theo lời nói của Minh Bảo.


Minh Bảo tiến sát lại gần, hạ thấp giọng đầy ma mị:


“Chưa hết đâu! Cha của người – vị Tông chủ vĩ đại đang bế quan đột phá – khi xuất quan nghe tin con trai độc nhất chết thảm mà chỉ được chôn cất sơ sài như một tán tu nghèo đói, liệu ông ấy có tẩu hỏa nhập ma vì đau lòng và nhục nhã không? Gia tộc họ Thẩm danh tiếng lẫy lừng sẽ bị người đời cười chê là keo kiệt, đến cái đám tang tử tế cũng không lo nổi cho thiếu chủ. Người chết đi rồi, có muốn nhìn thấy cảnh tượng thê lương, mất hết thể diện đó không?”


“Không! Tuyệt đối không!” Thẩm Đằng Vân hoảng hốt gào lên, hai vai run rẩy. Gã tuy ngốc nhưng cực kỳ sĩ diện và hiếu thảo. Vẽ ra viễn cảnh cha mình tẩu hỏa nhập ma vì cái quan tài gỗ tạp, gã không tài nào chịu nổi. “Ngươi nói đúng! Bổn thiếu chủ chết cũng phải chết thật oanh liệt, thật có thể diện! Vậy ta phải mua gói nào?”


Minh Bảo mỉm cười thầm kín trong lòng. Con cá lớn đã cắn câu! Anh lập tức chỉ tay vào điều khoản đặc biệt trên tờ giấy da dê:


“Gói VIP ‘Vân Hải Chi Đỉnh’! Phí đóng ban đầu chỉ mười viên linh thạch hạ phẩm. Nhưng nếu thiếu chủ không may gặp tai nạn tử vong, tiểu điếm cam kết bồi thường gấp một trăm lần – tức là đúng một ngàn viên linh thạch hạ phẩm! Khoản tiền khổng lồ này dư sức để tông môn tổ chức một đại lễ tang hoành tráng kéo dài bảy ngày bảy đêm, thuê toàn bộ đội khóc thuê giỏi nhất trấn, xây dựng lăng mộ bằng đá cẩm thạch lấp lánh, bảo đảm thể diện của người vang dội khắp Sơn Hải Giới!”


“Được! Mua gói này! Mười viên linh thạch chứ gì? Bổn thiếu chủ ký!” Thẩm Đằng Vân phấn khích đỏ cả mặt. Gã lập tức thò tay vào nhẫn trữ vật, lôi ra mười viên linh thạch hạ phẩm tỏa ra linh khí nhàn nhạt ném lên bàn. Sau đó, gã không ngần ngại cắn đầu ngón tay cái, ấn mạnh một dấu vân tay máu đỏ chót lên tờ Hợp Đồng Bảo Hiểm Nhân Thọ Vân Hải.


Nhìn mười viên linh thạch lấp lánh trên bàn, tim Minh Bảo đập loạn nhịp vì sung sướng. Khoản nợ của Tiền Chưởng Quỹ cuối cùng cũng có hy vọng giải quyết được một phần năm rồi!


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Ngay khi dấu vân tay máu của Thẩm Đằng Vân vừa in dấu lên tờ giấy da dê, một luồng nhân quả vô hình đột ngột liên kết giữa hai người. Đầu óc Minh Bảo râm ran ngứa ngáy, một luồng ánh sáng kỳ lạ xẹt qua võng mạc của anh.


Nhãn Thuật 'Chỉ Số Tử Vong' tự động kích hoạt!


Minh Bảo dụi dụi mắt, nhìn về phía Thẩm Đằng Vân. Ngay lập tức, anh suýt nữa thì ngã ngửa ra khỏi ghế gỗ.


Trên đỉnh đầu của Thẩm Đằng Vân, một con số phần trăm màu đỏ rực rỡ, lấp lánh như đèn neon báo động, đang nhấp nháy liên tục:


[ Chỉ số tử vong trong ngày: 99% ]

[ Thời gian đếm ngược đến khi tử vong: 1 giờ 15 phút ]


“Cái… Cái gì cơ? Chín mươi chín phần trăm?!”


Trần Minh Bảo rống lên một tiếng kinh hoàng, mặt cắt không còn một giọt máu. Anh nhìn chằm chằm vào con số đỏ rực đang nhấp nháy điên cuồng kia, toàn thân run rẩy như cầy sấy.


Một ngàn viên linh thạch bồi thường!


Nếu Thẩm Đằng Vân chết trong vòng một giờ tới, Văn phòng Bảo hiểm của anh sẽ lập tức vỡ nợ. Bản thân anh không có một xu đền bù sẽ bị tông môn Vân Hải lột da, Tiền Chưởng Quỹ sẽ băm anh ra làm trăm mảnh để siết nợ! Mười viên linh thạch phí bảo hiểm vừa thu được còn chưa kịp ấm túi đã biến thành bản án tử hình treo ngay trên đầu anh!


“Thiếu chủ! Người… người hôm nay định đi đâu? Làm gì?” Minh Bảo lao tới, túm chặt lấy vai áo Thẩm Đằng Vân, giọng lạc đi vì hoảng sợ.


Thẩm Đằng Vân thấy thái độ hoảng loạn của Minh Bảo thì vô cùng đắc ý, gã cười ha hả, vỗ vỗ vào thanh kiếm gỗ đào bên hông:


“Hắc hắc, Trần chưởng quỹ, ngươi quả là thần cơ diệu toán! Ngươi có biết vì sao bổn thiếu chủ hôm nay lại hào phóng mua gói bảo hiểm đắt nhất không? Bởi vì ta vừa nhận được một tin tình báo tuyệt mật từ Triệu Công Tử của Triệu Gia! Dưới đáy Vực Tử Thần – cấm địa hiểm trở nhất sau núi Vân Hải – thực chất đang ẩn giấu truyền thừa kiếm ý tối cao của một vị Kiếm Thánh cổ đại!”


“Cái gì?! Vực Tử Thần? Nhảy vực?” Minh Bảo nghe đến hai chữ “nhảy vực” thì da đầu tê rại.


“Đúng vậy!” Thẩm Đằng Vân mắt sáng rực sự cuồng tín ngốc nghếch. “Lời đồn nói rằng, chỉ có những kẻ dũng cảm nhất, dám đứng giữa ranh giới sinh tử, nhảy thẳng từ vách đá vạn trượng xuống đáy vực mà không dùng một chút linh lực phòng thủ nào, mới có thể kích hoạt trận pháp truyền thừa của Kiếm Thánh! Bổn thiếu chủ đã nhảy tám lần ở các vực khác rồi nhưng chưa thành công. Lần này, ta quyết tâm nhảy xuống Vực Tử Thần! Nhất định sẽ ngộ được Vân Hải Kiếm Ý tối cao!”


Nói xong, Thẩm Đằng Vân không thèm đợi Minh Bảo trả lời, gã nhảy phốc lên thanh kiếm gỗ đào, lẩm bẩm niệm chú ngự kiếm pháp quyết.


“Đừng nhảy! Thiếu chủ! Đó là cái bẫy! Đừng hòng chết để quỵt tiền bảo hiểm của ta!”


Minh Bảo gào thét thảm thiết, lao ra định giữ chân gã lại nhưng đã quá muộn.


“Vút!”


Thanh kiếm gỗ đào chở theo gã thiếu chủ ngốc nghếch hóa thành một luồng sáng xanh, lao vút lên bầu trời, hướng thẳng về phía đỉnh núi mờ sương nơi Vực Tử Thần tọa lạc.


Minh Bảo đứng trơ trọi giữa sân, nhìn bóng gã biến mất trong mây mà lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Anh là một phàm nhân vô tu vi, không biết bay, làm sao đuổi kịp một tu sĩ ngự kiếm? Nhưng nếu không đuổi theo cứu mạng gã, anh chắc chắn sẽ phải đền tiền đến mức tàn đời!


“Đại Hoàng! Dậy mau! Đi cứu tiền của chúng ta!”


Minh Bảo đá nhẹ vào mông con chó vàng. Đại Hoàng khẽ rên rỉ một tiếng, lười biếng xoay người nằm ngửa ra phơi bụng, hoàn toàn từ chối hợp tác.


“Lũ điên tu tiên này! Ta nguyền rủa cái thế giới nhảy vực tìm truyền thừa này!”


Trần Minh Bảo điên cuồng hét lên, vứt bỏ mọi phong thái chưởng quỹ hằng ngày. Anh vắt chân lên cổ, dùng hết sức bình sinh của một phàm nhân dẻo dai hằng ngày chạy bộ, điên cuồng chạy dọc theo con đường dốc đá dựng đứng hướng lên Vực Tử Thần. Giày rơm dưới chân anh ma sát với đá nhọn bắt đầu mòn vẹt, mồ hôi tuôn ra như mưa, nhưng trong đầu anh lúc này chỉ có một chấp niệm duy nhất rống lên rực lửa:


Không được chết! Thẩm Đằng Vân! Ngươi mà chết, ta sẽ bắt hồn ngươi lên bắt làm việc không công trừ nợ cả đời!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!