Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Trò Chơi Độc Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm bao phủ phế tích ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông như một tấm vải liệm xám xịt, ẩm ướt và lạnh lẽo.


Trong căn lều rách nát dựng tạm bên rìa nghĩa địa binh khí, Diệp Vô Song chậm rãi thở ra một luồng trọc khí màu đen xám. Dưới làn da gầy gò của anh, những luồng dược lực bạo liệt từ mười viên Thối Thể Đan cực phẩm nuốt vào đêm qua vẫn đang âm thầm vận hành, không ngừng rèn giũa gân cốt phàm nhân. Đan điền phế mạch vốn rách nát nay đã được viên Đồng Quy Thạch sơ cấp trấn giữ ở trung tâm, tỏa ra những luồng hồng quang mờ ảo để vá lại các vết nứt nhân quả.


Anh khẽ vuốt ve vết xăm khế ước hình sợi chỉ đỏ sậm—Xích Huyết Đồng Quy Ty—trên cổ tay trái. Nó đang rung động nhẹ, truyền về những đợt linh lực lôi điện ấm nóng từ Lục Thiên Đô ở nội môn.


"Lục Thiên Đô, ngươi quả nhiên không chịu ngồi yên chờ chết." Diệp Vô Song lạnh lùng nhếch môi, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn giấu sát ý lạnh lẽo.


Thông qua sợi chỉ đỏ khế ước, anh cảm nhận được một luồng oán niệm và sát cơ cực kỳ mãnh liệt đang nhen nhóm từ phía đỉnh núi nội môn. Lục Thiên Đô sau khi gánh chịu hàng loạt thương thế vô lý dội về từ khế ước, cuối cùng đã mất đi sự kiên nhẫn của một thiên kiêu. Hắn không thể tự tay giết Diệp Vô Song, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thể mượn tay kẻ khác để lách qua quy luật chuyển dịch sát thương.


***


Đêm hôm đó, sương mù càng lúc càng dày đặc, che khuất cả ánh trăng khuyết yếu ớt trên bầu trời.


Tại khu vực giếng nước sinh hoạt chung của đám tạp dịch đệ tử ở phế tích ngoại môn, một bóng đen gầy gò, lén lút lướt đi trong màn sương như một con rết độc. Kẻ đó mặc y phục màu xám tro rách rưới, gương mặt đầy sẹo rỗ vặn vẹo dưới vành mũ sụp sâu, đặc biệt là hốc mắt bên trái trống rỗng, chỉ còn lại một con mắt phải ti hí tỏa ra ánh sáng lục độc tà dị.


Xung quanh người gã bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc của các loại độc dược thối rữa. Gã chính là Độc Nhãn Sát Thủ, một tu sĩ Luyện Khí tầng 8 chuyên dùng độc khét tiếng vùng biên giới, kẻ vừa nhận được một vạn linh thạch hạ phẩm từ ám vệ của Lục Thiên Đô để thực hiện một nhiệm vụ bí mật.


Độc Nhãn Sát Thủ dừng lại bên thành giếng đá rêu phong. Gã nhìn quanh một lượt, xác nhận không có ai, liền nở một nụ cười quái dị để lộ hàm răng vàng khè rỉ sét. Gã lấy từ trong ngực áo ra một chiếc bình sứ màu đen nhỏ, bên trong chứa một loại bột mịn màu xám tro lấp lánh—Thất Bộ Đoạt Hồn Sa kịch độc.


"Hắc hắc, đệ nhất thiên kiêu Lục gia quả nhiên hào phóng. Chỉ để giết một tên tạp dịch phế mạch mà lại bắt ta dùng đến bảo bối vạn độc này." Độc Nhãn Sát Thủ lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như tiếng hai mảnh tre cọ xát vào nhau. "Thất Bộ Đoạt Hồn Sa không màu không mùi khi hòa vào nước, độc tính ăn mòn dạ quản và đan điền cực kỳ chậm rãi. Sau bảy ngày, kinh mạch mục nát mà chết, đan độc tiêu tán không một dấu vết, cho dù là Nguyên Anh đại lão cũng chỉ nghĩ là do tu luyện tẩu hỏa nhập ma bạo thể. Để xem khế ước của ngươi làm sao phát hiện ra sát ý để chuyển dịch!"


Gã dốc ngược bình sứ, đổ toàn bộ bột độc vào lòng giếng sâu. Một luồng khói xám nhạt bốc lên rồi nhanh chóng hòa tan vào dòng nước mát lạnh dưới lòng đất. Độc Nhãn Sát Thủ cười lạnh một tiếng, thân hình lướt đi, biến mất vào màn sương đêm như chưa từng xuất hiện.


***


Sáng sớm hôm sau, Diệp Vô Song thong thả xách chiếc xô gỗ tiến về phía giếng nước đá.


Khi anh chuẩn bị thả gầu múc nước, kỹ năng Tử Vong Cảm Ứng trong thức hải đột ngột rung động dữ dội. Một luồng hàn ý lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng anh, báo hiệu một đòn tấn công mang sát ý ẩn giấu đang hiện hữu ngay trước mắt.


Diệp Vô Song khựng lại. Anh múc một gầu nước lên, đưa sát mũi ngửi nhẹ. Nước giếng trong vắt, hoàn toàn không có mùi vị bất thường đối với khứu giác phàm nhân. Thế nhưng, trong đầu anh lập tức hiện lên những lời chỉ điểm của Khương Vân—lão dược sư mù một mắt sống ẩn dật ở bìa rừng Thanh Vân Trấn.


Khương Vân từng bị trục xuất khỏi dược các, sở hữu kiến thức y lý cấm kỵ vô cùng thâm sâu. Lão từng cảnh báo Diệp Vô Song: *"Tiểu tử, trên đời có những loại độc dược không dùng để giết người ngay lập tức, mà dùng để ăn mòn sinh mệnh từ bên trong. Thất Bộ Đoạt Hồn Sa của tà độc môn chính là thứ đáng sợ nhất. Nó không có mùi vị, nhưng nếu ngươi dùng thần thức quét qua, sẽ thấy dưới đáy nước có những hạt bụi xám li ti lấp lánh như cát sông ngân, đó là đan độc đang chờ chực cắn xé đan điền."*


Diệp Vô Song tập trung thần thức lực lượng quét xuống gầu nước. Quả nhiên, dưới đáy nước trong suốt ẩn hiện những hạt bụi xám nhỏ li ti đang dao động mờ ảo.


"Thất Bộ Đoạt Hồn Sa..." Diệp Vô Song khẽ lẩm nhẩm, đôi mắt anh nheo lại đầy lạnh lùng. "Lục Thiên Đô, ngươi nghĩ rằng dùng độc tính ăn mòn chậm rãi thì cấm thuật khế ước của ta sẽ không kích hoạt sao? Ngươi quá ngây thơ rồi."


Ở một góc khuất sau đống phế liệu rỉ sét cách đó không xa, thủ lĩnh ám vệ Hắc Nhất đang ẩn mình trong bóng tối tuần tra để bảo vệ main theo lệnh của Lục Thiên Đô. Gã ám vệ Luyện Khí tầng 9 này hoàn toàn không biết giếng nước đã bị Độc Nhãn Sát Thủ hạ độc, gã chỉ đang giám sát mọi hành động của tên tạp dịch phế mạch.


Diệp Vô Song liếc mắt về phía góc tối nơi Hắc Nhất ẩn nấp. Anh khẽ nhếch môi cười đầy điên cuồng, một kế hoạch tàn độc và táo bạo lập tức hình thành trong đầu.


Anh không hề đổ gầu nước đi. Ngược lại, Diệp Vô Song múc một bát nước đầy, nâng lên trước mặt.


"Chủ nhân của ngươi muốn chơi trò độc dược với ta, vậy ta sẽ chơi cùng hắn đến cùng!"


Trước ánh mắt kinh hoàng đột ngột của Hắc Nhất khi gã nhận ra sự bất thường từ nụ cười của main, Diệp Vô Song ngửa cổ, uống một ngụm lớn nước giếng chứa Thất Bộ Đoạt Hồn Sa kịch độc vào bụng.


"Ực!"


Ngay khoảnh khắc dòng nước độc trôi xuống cổ họng, Diệp Vô Song cảm thấy lồng ngực và dạ quản của mình như bị đổ vào một gầu sắt nóng chảy. Độc tính bạo liệt lập tức bùng phát, ăn mòn các lớp niêm mạc tế bào phàm nhân, khiến anh đau đớn đến mức quỳ sụp xuống đất, lồng ngực co thắt dữ dội, máu tươi đỏ sậm tuôn ra xối xả từ khóe môi.


"Khặc... khặc..." Diệp Vô Song ho liên tục, từng ngụm máu đen dính đầy bột xám rơi xuống đất cát.


Hắc Nhất từ trong bóng tối hoảng hốt lao ra như một tia chớp: "Diệp Vô Song! Ngươi điên rồi sao?! Ngươi vừa uống thứ gì?!"


Gã ám vệ mặt cắt không còn giọt máu. Gã biết rõ, nếu Diệp Vô Song chết vì trúng độc, Lục Thiên Đô ở nội môn cũng sẽ lập tức đứt hơi vong mạng do khế ước sinh tử trói buộc.


Nhưng Diệp Vô Song dù đang quằn quại đau đớn, đôi mắt anh vẫn lạnh lùng đến cực điểm. Anh gạt tay Hắc Nhất ra, hai tay run rẩy kết ấn chú nhân quả, kích hoạt cấm thuật tối cao.


"Độc Linh Phản Phệ... Khởi!" Diệp Vô Song gầm khàn giọng.


Sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ tay trái của anh bùng phát ánh sáng tím đen tà dị tột cùng. Dòng độc tính Thất Bộ Đoạt Hồn Sa đang tàn phá nhục thân anh đột ngột bị một lực lượng quy luật vô hình hút ngược trở lại, hóa thành một luồng oán khí kịch độc màu tím đậm chạy dọc theo sợi chỉ đỏ, ngược dòng truyền thẳng về phía nội môn Thái Huyền Tiên Tông.


***


Tại nội môn, biệt phủ Lục Phủ tráng lệ.


Lục Thiên Đô đang ngồi bế quan trên bệ đá bạch ngọc, xung quanh có Chu Tuyết Nhi và hai vị trưởng lão Lục gia đang hộ pháp. Sắc mặt hắn hồng hào, linh lực Lôi hệ cuồn cuộn trong đan điền đã tụ khí đến đỉnh điểm, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là có thể đột phá Trúc Cơ Cảnh hoàn mỹ.


"Thiên Đô, đợt bứt phá này của con chắc chắn sẽ chấn động toàn tông môn." Một vị trưởng lão vuốt râu cười đầy đắc ý.


Lục Thiên Đô khẽ mở mắt, ngạo nghễ cười: "Trưởng lão yên tâm, sau khi con đột phá Trúc Cơ, con sẽ có đủ tư cách lên thượng giới tìm kiếm bí thuật giải trừ khế ước tà dị kia. Còn tên phế vật ngoại môn kia, giờ này chắc đang từ từ hưởng thụ món quà Thất Bộ Đoạt Hồn Sa của ta..."


Thế nhưng, lời chưa kịp dứt, đồng tử của Lục Thiên Đô đột ngột co rút lại thành một đường chỉ nhỏ.


"A...!!!"


Một tiếng thét thảm thiết vang dội khắp biệt phủ. Lục Thiên Đô đột ngột ngã gục xuống bệ đá bạch ngọc, hai tay bóp chặt lấy cổ họng mình.


Gương mặt tuấn mỹ vô song của gã đệ nhất thiên kiêu trong chớp mắt biến thành màu tím đen tà dị, các mạch máu trên cổ và thái dương lồi lên cuồn cuộn như những con giun đất màu đen. Khóe môi hắn phun ra từng ngụm máu đen ngòm dính đầy bột xám li ti, bọt mép sủi ra xối xả chứa đầy độc tính bạo liệt.


"Thiên Đô! Con bị làm sao thế này?!" Gia chủ Lục Bá Thiên từ bên ngoài hoảng hốt lao vào, nhìn thấy cảnh tượng con trai cưng đang co giật dữ dội trên đất liền biến sắc tột độ.


"Độc... độc tính... cắn trả..." Lục Thiên Đô gào lên trong đau đớn, kinh mạch toàn thân gã như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé.


Hắn điên cuồng vận hành linh lực lôi điện cực phẩm trong đan điền hòng tịnh hóa độc tố trong cơ thể. Thế nhưng, Thất Bộ Đoạt Hồn Sa sau khi đi qua màng lọc khế ước của Diệp Vô Song đã bị chuyển hóa thành luồng oán khí kịch độc nhân quả. Độc tố nhân quả không thể bị tịnh hóa bằng linh lực ngũ hành thông thường. Lục Thiên Đô càng vận công lôi điện, độc tính càng bám sâu vào kinh mạch phụ, ăn mòn đạo cơ Trúc Cơ của hắn với tốc độ nhanh gấp mười lần.


"Phập! Phập! Phập!"


Kinh mạch lôi điện của Lục Thiên Đô liên tục rách nứt, máu tươi rỉ ra ngoài da thịt khiến kim bào thêu rồng vàng của hắn loang lổ những vệt máu đen hôi thối.


"Gia chủ! Đây là Thất Bộ Đoạt Hồn Sa của tà độc môn! Sao thiếu chủ lại trúng phải loại cấm độc này?!" Vị trưởng lão dược các kinh hoàng hét lên khi ngửi thấy mùi thối rữa phát ra từ hơi thở của Lục Thiên Đô.


Lục Thiên Đô nằm quằn quại trên đất, đầu óc hắn đau đớn như muốn nổ tung. Trong cơn mê muội, hắn nhìn thấy sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ tay mình đang phát sáng tím đen tà dị, truyền về tiếng cười lạnh lùng, ngạo nghễ của Diệp Vô Song.


*"Lục Thiên Đô, trò chơi độc dược này... ngươi cảm thấy thế nào? Muốn giết ta bằng độc dược mãn tính sao? Ta tự nguyện uống độc, để xem đan điền Trúc Cơ của ngươi hay nhục thân phàm nhân của ta mục nát trước!"*


Lục Thiên Đô hoảng sợ tột cùng. Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp sự điên cuồng của Diệp Vô Song. Tên phế vật kia sẵn sàng đánh cược cả tính mạng, tự độc bản thân để kéo hắn vào chỗ chết chung.


"Cứu... cứu... mang giải dược..." Lục Thiên Đô run rẩy chỉ tay về phía tủ mật thất chứa bảo vật của gia tộc. "Cửu Chuyển Giải Độc Đan... có chứa Linh Tuyền Chi Thủy... mang xuống ngoại môn dâng cho hắn... MAU!!!"


Lục Bá Thiên dù chưa hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, nhưng nhìn thấy con trai sắp sửa bạo liệt kinh mạch mà chết, gã lập tức ra lệnh phong tỏa toàn bộ biệt phủ Lục Phủ, tự tay lấy ra chiếc bình ngọc chứa Cửu Chuyển Giải Độc Đan cực phẩm dâng hiến cho con trai.


"Không... không phải cho con!" Lục Thiên Đô ho ra một ngụm máu đen, gầm lên đầy bất lực và nhục nhã. "Mang xuống ngoại môn... cho tên phế vật Diệp Vô Song nuốt! Hắn chết... con cũng sẽ chết!"


Lời nói của Lục Thiên Đô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Lục Bá Thiên và các trưởng lão. Sự nhục nhã và kinh hoàng bao trùm lấy toàn bộ căn phòng bế quan tráng lệ. Đệ nhất thiên kiêu của tông môn, kẻ được nuôi dưỡng bằng vạn vạn tài nguyên, nay lại phải đi van xin dâng hiến giải dược thượng phẩm nhất của gia tộc cho một tên tạp dịch phế mạch để tự giữ lấy mạng sống của mình.


***


Tại phế tích ngoại môn, bên thành giếng đá.


Diệp Vô Song đang ngồi tựa lưng vào thành giếng, lồng ngực anh đau rát dữ dội, máu độc liên tục rỉ ra nơi khóe môi. Nhục thân phàm nhân của anh chỉ chịu đựng được độc tính trong vòng mười giây trước khi kinh mạch rách nát hoàn toàn.


Hắc Nhất đứng bên cạnh lo lắng đến mức mồ hôi hột chảy ròng ròng, gã liên tục truyền âm phù về nội môn để hối thúc.


"Vút!"


Một luồng hắc quang xé rách sương mù ban mai, lao thẳng về phía giếng nước với tốc độ kinh người. Hắc Nhị—sát thủ ám vệ thứ hai của Lục gia—đáp xuống đất với gương mặt tái nhợt, trên tay cầm chặt một chiếc bình ngọc tỏa ra linh khí xanh lam tinh khiết.


"Giải dược! Cửu Chuyển Giải Độc Đan chứa Linh Tuyền Chi Thủy đây! Mau nuốt đi!" Hắc Nhị hoảng hốt dâng chiếc bình ngọc lên trước mặt Diệp Vô Song.


Diệp Vô Song lạnh lùng nhìn chiếc bình ngọc, anh không hề vội vã. Anh thong thả đón lấy chiếc bình, mở nắp ra. Một mùi hương thanh tịnh, ngọt mát của Linh Tuyền Chi Thủy lập tức lan tỏa khắp không gian, xua tan đi mùi hôi thối của độc dược Thất Bộ Đoạt Hồn Sa.


Anh đổ viên đan dược màu xanh lam vào miệng nuốt chửng.


Ngay lập tức, một dòng nước suối ấm áp, tinh khiết tuôn chảy khắp kinh mạch và đan điền của Diệp Vô Song. Độc tính Thất Bộ Đoạt Hồn Sa bị tịnh hóa hoàn toàn chỉ trong vài nhịp thở.


Không chỉ có vậy, Linh Tuyền Chi Thủy là nước suối lấy từ nhãn mạch linh thiêng nhất của nội môn, chứa đựng linh khí tinh khiết vô tạp chất. Dòng nước suối này khi chảy qua đan điền phế mạch của anh, đã vô tình tịnh hóa sạch sẽ toàn bộ lượng đan độc và tạp chất tích tụ từ mười viên Thối Thể Đan cực phẩm mà anh nuốt vào đêm qua.


Đạo cơ khế ước của Diệp Vô Song được gột rửa sạch sẽ, trở nên vững chắc và hoàn mỹ hơn bao giờ hết. Luồng linh lực lôi điện trong đan điền anh xoay tròn ổn định, đưa tu vi Luyện Khí tầng 3 đạt đến trạng thái viên mãn nhất.


"Phù..." Diệp Vô Song thở ra một luồng khí màu xanh lam tịnh hóa, đứng dậy đầy thong dong. Khóe môi anh vẫn dính vệt máu khô, nhưng thần sắc đã khôi phục lại vẻ hồng hào khỏe mạnh.


Ở phía nội môn, Lục Thiên Đô cũng đột ngột ngừng co giật, sắc mặt tím đen dần dần thối lui khi độc tính bên người Diệp Vô Song được tịnh hóa. Hắn nằm bẹp trên bệ đá bạch ngọc, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt chứa đựng sự u uất, căm hận và bất lực tột độ. Hắn đã thua hoàn toàn trong trò chơi độc dược này, thậm chí còn phải dâng hiến bảo vật gia tộc để giúp kẻ thù tịnh hóa cơ thể.


Diệp Vô Song nhìn hai tên ám vệ đang run rẩy đứng trước mặt mình, khẽ cười lạnh: "Về báo với chủ nhân của các ngươi, món quà giải dược này ta nhận rất hài lòng. Lần sau nếu muốn chơi độc, nhớ chọn loại kịch độc hơn nữa nhé."


Hắc Nhất và Hắc Nhị không dám ho he một lời, vội vàng ôm quyền rồi biến mất vào màn sương mù đang dần tan biến.


***


Thế nhưng, sự yên bình không kéo dài được lâu.


Ngay khi Diệp Vô Song chuẩn bị quay trở về căn lều rách nát của mình để tiếp tục bế quan thối cốt, một luồng uy áp linh lực Luyện Khí tầng 9 bộc phát dữ dội từ phía lối đi phế tích ngoại môn.


Chấp sự Chấp Pháp Đường Mục Hải dẫn đầu một đội đệ tử chấp pháp vác gậy sắt, đằng đằng sát khí xông thẳng vào nghĩa địa binh khí. Đi phía sau gã chính là trưởng lão ngoại môn Mục Vân Dực—kẻ thù trực tiếp lớn nhất của Diệp Vô Song, kẻ đã hủy hoại đan điền của anh năm xưa.


Mục Vân Dực sắc mặt trầm mặc đầy sát khí, tay cầm chiếc quạt xương thú biến dị, ánh mắt chim ưng sắc lẹm khóa chặt lấy Diệp Vô Song. Kế hoạch diệt khẩu bằng độc dược của Lục Thiên Đô thất bại đã khiến Mục Vân Dực mất sạch kiên nhẫn. Lão quyết định sử dụng quyền lực tối cao của ngoại môn để ép Diệp Vô Song vào đường cùng hợp pháp.


"Diệp Vô Song! Kẻ phế mạch to gan!" Mục Hải vung roi da cẩm thạch chỉ thẳng vào mặt anh, gầm lên đầy hống hách. "Ngươi cấu kết với ma đạo, lén lút trộm cắp tài nguyên của Đan Dược Đường, lại còn dùng tà thuật hại chết chấp sự tuần tra dưới hầm mỏ! Hôm nay, Chấp Pháp Đường ban lệnh cưỡng ép ngươi phải lên Sinh Tử Đài quyết đấu với đệ tử ngoại môn Tạ Đằng để đền tội!"


Mục Vân Dực bước lên một bước, chiếc quạt xương khẽ vỗ nhẹ vào lòng bàn tay, giọng nói lạnh lùng vang lên như phán quyết của tử thần:


"Diệp Vô Song, khế ước sinh tử đấu trường đã lập. Hôm nay, trên Sinh Tử Đài ngoại môn, ngươi không có quyền từ chối lên đài quyết đấu hợp pháp!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!