Vụ Trộm Đan Dược Đường
Luồng linh lực Trúc Cơ đầu tiên bắt đầu rò rỉ qua sợi chỉ đỏ khế ước, thiêu đốt đan điền của Diệp Vô Song nóng bỏng như lửa đốt.
Trong căn lều rách nát giữa nghĩa địa binh khí phế tích ngoại môn, Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm ẩm ướt, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Dưới lớp áo vải thô màu xám, vùng bụng dưới của anh đang phát ra những luồng hồng quang mờ ảo, lập lòe theo nhịp thở dồn dập. Sợi chỉ đỏ Xích Huyết Đồng Quy Ty trên cổ tay trái căng lên như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, liên tục truyền về những đợt rung động bạo liệt đầy sấm sét.
Lục Thiên Đô ở nội môn đang điên cuồng bứt phá bình cảnh. Tên thiên kiêu kia không hề biết rằng, mỗi một ngụm linh khí lôi hệ hắn nuốt vào, mỗi một tia lôi đình hắn luyện hóa để đúc đạo cơ Trúc Cơ, đều đang bị cấm thuật Vạn Pháp Đồng Quy Khế rút trích một phần ba, cưỡng ép tống vào đan điền của kẻ phế mạch Diệp Vô Song.
"Nghịch tử... đan điền phế mạch của ngươi sắp không chịu nổi rồi!" Giọng nói u uất của tàn hồn Cổ Nhạc Sư vang lên trong thức hải, mang theo sự cảnh báo vội vã: "Linh lực Trúc Cơ quá mức bạo ngược. Cho dù ngươi đã dùng Đồng Quy Thạch sơ cấp để gia cố vách đan điền, nhưng nhục thân phàm nhân của ngươi quá yếu ớt. Nếu không nhanh chóng rèn luyện xương cốt, nâng cao sức chịu đựng vật lý, ngày Lục Thiên Đô đột phá Trúc Cơ thành công cũng chính là ngày nhục thân ngươi nổ tung thành tro bụi!"
Diệp Vô Song chậm rãi mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm không một chút hoảng hốt, chỉ có sự lạnh lùng đến đáng sợ. Anh khẽ lau vệt máu tươi rỉ ra nơi khóe môi, giọng nói khàn khàn nhưng kiên định: "Tôi biết. Muốn sống sót, tôi bắt buộc phải có Thối Thể Đan số lượng lớn."
Thối Thể Đan là đan dược nhị phẩm chuyên dùng để rèn luyện gân cốt cho đệ tử nội môn trước khi dẫn khí nhập thể. Đối với một tên tạp dịch phế mạch bẩm sinh như anh, việc nhận được một viên Thối Thể Đan từ tông môn là chuyện hoang đường. Nhưng Diệp Vô Song chưa bao giờ trông chờ vào sự ban phát của kẻ khác. Anh chỉ tin vào sự tính toán của chính mình.
Anh nhớ lại cuộc gặp gỡ với Hoa Nương tại Vô Danh Các ở Thanh Vân Trấn ba ngày trước. Nữ chủ nhân quyến rũ ấy, khi nhìn thấy khối linh thạch khắc gia huy Lôi Đình của Lục gia trong tay anh, đã khẽ nheo đôi mắt phượng cười đầy xảo quyệt. Nàng lướt ngón tay thon dài dính đầy hương khói thuốc bích ngọc lên má anh, thì thầm đầy ẩn ý: "Tiểu gia hỏa, ngươi đang chơi đùa với lửa đấy. Lục Thiên Đô sắp đột phá Trúc Cơ, áp lực phản phệ của lôi điện đủ để xé nát một kẻ phế mạch. Nếu ngươi muốn sống, hãy nhớ rằng Đan Dược Đường ngoại môn vừa nhận một lô năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm từ tổng bộ gửi xuống. Nhưng gã thiên tài kiêu ngạo Tào Ngụy kia canh giữ nơi đó vô cùng nghiêm ngặt, đệ tử ngoại môn đừng hòng chạm vào một sợi lông."
Nghi ngờ của Hoa Nương về việc anh khống chế Lục gia tuy nguy hiểm, nhưng thông tin nàng cung cấp lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất lúc này. Năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm kia chính là chìa khóa để anh đúc lại nhục thân phàm nhân, chuẩn bị gánh chịu dòng linh lực Trúc Cơ diệt thế.
"Đêm nay, ta sẽ trộm Đan Dược Đường."
Diệp Vô Song đứng dậy, khoác lên mình bộ hắc y dạ hành giản dị. Anh không mang theo kiếm gỗ đào đã gãy, chỉ nhét mảnh Đồng Quy Thạch sơ cấp và chiếc Vảy Rùa Cổ của Lão Quy vào sát lồng ngực. Dưới màn đêm đen kịt không một bóng sao, bóng dáng gầy gò của anh lướt đi không tiếng động như một bóng ma, hướng thẳng về phía ngọn núi phía Đông—nơi Đan Dược Đường tọa lạc.
***
Đan Dược Đường ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông là một tòa kiến trúc bằng đá xanh rộng lớn, sực nức mùi thảo dược nồng nặc và khói độc dạt thoát từ các lò luyện đan. Nơi đây là lãnh địa tuyệt đối của Tào Ngụy—vị thiên tài dược đạo kiêu ngạo tột cùng.
Tào Ngụy mới mười chín tuổi đã đạt đến Luyện Khí tầng 7, sở hữu Thần Nông Tâm Pháp độc quyền và chiếc bình ngọc bảo quản dược liệu vô giá. Gã luôn coi thường đám tạp dịch đệ tử như giun dế, và cực kỳ tự phụ vào hệ thống phòng ngự tự động của Đan Dược Đường.
Lúc này, sương mù ban đêm bao phủ quanh tòa nhà đá. Diệp Vô Song nấp sau một tảng đá lớn cách cổng chính Đan Dược Đường khoảng trăm mét. Thần thức của anh phóng ra, lập tức cảm nhận được một màng lưới năng lượng vô hình đang bao bọc lấy toàn bộ tòa nhà. Đó là trận pháp phòng ngự lôi điện tự động cấp thấp của tông môn, chỉ cần kẻ nào không có lệnh bài hoặc mang khí tức lạ xâm nhập, trận pháp sẽ lập tức kích hoạt lôi điện oanh tạc tiêu diệt ngay tại chỗ.
"Muốn đột nhập vào trong mà không kích hoạt trận pháp, chỉ có một cách," Diệp Vô Song lẩm nhẩm, ngón tay khẽ chạm vào vết sẹo chỉ đỏ trên cổ tay trái. "Nhân Quả Cộng Chấn."
Anh nhắm mắt lại, chìm sâu thần thức vào liên kết khế ước với Lục Thiên Đô. Thông qua sợi chỉ đỏ hư ảo, anh bắt đầu cảm ứng tần số dao động linh hồn của vị đệ nhất thiên kiêu nội môn. Lục Thiên Đô sở hữu linh mạch Lôi hệ cực phẩm, linh hồn của hắn luôn mang theo một tần số rung động sắc bén, mạnh mẽ như sấm sét.
"Kích hoạt!"
Diệp Vô Song cắn chặt răng, vận hành thần thức lực lượng mô phỏng theo tần số linh hồn của Lục Thiên Đô. Cơn đau búa bổ lập tức bùng phát trong thức hải của anh. Việc cưỡng ép một phế mạch phàm nhân giả lập linh hồn của một thiên kiêu Trúc Cơ giống như việc dùng một dòng nước lũ đổ vào một khe nứt nhỏ. Thần thức của Diệp Vô Song bị tiêu hao điên cuồng, chỉ trong vài nhịp thở đã mất đi ba mươi phần trăm lực lượng.
Nhưng hiệu quả lại cực kỳ kinh người. Xung quanh cơ thể hắc y của Diệp Vô Song bắt đầu hiện lên những luồng dao động linh hồn mờ ảo màu vàng lôi điện nhạt—giống hệt như khí tức của Lục Thiên Đô.
Diệp Vô Song hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi bóng tối, thong thả tiến về phía cổng chính Đan Dược Đường.
Khi bước vào phạm vi quét của trận pháp phòng ngự, luồng sáng đỏ rực rỡ của trận nhãn lập tức quét qua người anh. Trái tim Diệp Vô Song đập thình thịch, nhưng gương mặt anh vẫn vô cảm lạnh lùng. Luồng sáng quét qua khí tức màu vàng lôi điện giả lập trên người anh, trận pháp phòng ngự tự động nhận diện đây là "đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô"—người có đặc quyền ra vào mọi khu vực ngoại môn.
"Oành..."
Một tiếng động nhẹ vang lên, màng lưới năng lượng lôi điện tự động rẽ sang hai bên, hiển thị ánh sáng xanh lam an toàn cho phép đi qua.
Diệp Vô Song khẽ nhếch môi cười lạnh, lướt nhanh qua khe hở tiến vào bên trong Đan Dược Đường. Trận pháp phòng ngự tự động khép lại sau lưng anh, hoàn toàn không hề phát ra bất kỳ tiếng chuông báo động nào.
***
Bên trong Đan Dược Đường yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng lửa lò đan nổ lách tách từ xa và mùi thuốc bắc nồng nặc bốc lên. Diệp Vô Song di chuyển nhanh nhẹn như một con mèo đêm, theo bản đồ ghi chép trong cuốn sổ tay của vong huynh Diệp Văn, anh nhanh chóng tiếp cận khu vực kho dược liệu thô ở tầng một.
Cửa kho dược được khóa bằng một ổ khóa đồng rỉ sét có gắn bùa chú cảm ứng. Diệp Vô Song không hề dùng bạo lực để phá khóa. Anh lén lấy chiếc Vảy Rùa Cổ của Lão Quy áp sát vào bùa chú, kích hoạt Quy Giáp Trận Pháp thu nhỏ để cô lập hoàn toàn dao động linh lực của bùa chú cảm ứng trong phạm vi ba tấc.
Sau đó, anh dùng một sợi kẽm nhỏ lén lách vào ổ khóa, khẽ xoay nhẹ.
"Tạch!"
Ổ khóa đồng mở ra không một tiếng động. Diệp Vô Song lách người vào trong kho dược, khép hờ cửa lại.
Không gian bên trong kho dược chứa hàng trăm chiếc kệ gỗ mun cao ngất ngưởng, trên đó đặt vô số bình ngọc và hộp gỗ đựng đan dược. Ánh mắt Diệp Vô Song nhanh chóng quét qua các nhãn chữ khắc trên kệ, dừng lại ở khu vực kệ số chín—nơi ghi chữ "Thối Thể Đan cực phẩm".
Anh tiến lại gần, nhìn thấy năm mươi chiếc bình ngọc nhỏ màu xanh lục được xếp ngay ngắn trên kệ. Mỗi viên Thối Thể Đan bên trong đều tỏa ra hương thơm dược thảo tinh khiết, có khả năng cường hóa xương cốt phàm nhân lên gấp ba lần.
Không một chút do dự, Diệp Vô Song lấy ra một chiếc túi trữ vật cấp thấp nhặt được từ xác gã chấp sự tuần tra hôm trước, nhanh chóng gom sạch toàn bộ năm mươi bình Thối Thể Đan cực phẩm bỏ vào túi.
"Hừm, chỉ có Thối Thể Đan vẫn chưa đủ," Diệp Vô Song thầm nghĩ, ánh mắt anh nhìn sang chiếc hộp gỗ mun lớn đặt ở góc phòng, nơi tỏa ra dao động linh lực hỏa hệ nồng đậm—đó chính là Huyết Khí Thảo ngàn năm, thành phần cốt lõi để pha nước tắm tôi thể.
Anh tiến lại gần chiếc hộp gỗ mun, định vươn tay mở ra. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay anh chuẩn bị chạm vào nắp hộp, tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột hét lớn trong thức hải: "Dừng tay! Trên chiếc hộp đó có thiết lập trận pháp phụ lôi điện cắn trả cực mạnh của Tào Ngụy! Nếu ngươi chạm vào, trận pháp sẽ nổ tung lập tức!"
Diệp Vô Song khựng tay lại trong gang tấc. Thần thức của anh quét qua, quả nhiên phát hiện dưới nắp hộp có ẩn giấu một sợi tơ lôi điện màu đỏ cực nhỏ, kết nối thẳng với chuông báo động của Đan Dược Đường. Tào Ngụy quả thực vô cùng xảo quyệt, gã không chỉ dựa vào trận pháp ngoài cổng mà còn đặt bẫy ngay trên các hộp dược liệu quý giá nhất.
"Đành phải từ bỏ vậy," Diệp Vô Song lạnh lùng thu tay lại. Anh biết rõ giới hạn chịu đựng của bản thân, tham lam vô độ lúc này sẽ chỉ dẫn đến tự sát.
Đột nhiên, từ phía hành lang bên ngoài kho dược, tiếng bước chân thong thả cùng tiếng ngửi mũi khịt khịt vang lên rõ mồn một.
"Kỳ quái... sao trong không khí lại có mùi máu tanh nhẹ thế này?" Giọng nói kiêu ngạo, đầy nghi ngờ của Tào Ngụy vang lên từ xa, đang tiến thẳng về phía kho dược.
Tào Ngụy đã quay lại!
Gã đệ tử thiên tài này sở hữu khứu giác cực kỳ nhạy bén với dược tính và máu huyết do tu luyện Thần Nông Tâm Pháp lâu năm. Diệp Vô Song lúc này do đan điền phế mạch đang bị áp lực khế ước kéo căng, lỗ chân lông trên người có rò rỉ ra một vài giọt máu khế ước đỏ sậm cực nhỏ. Mùi máu tanh nồng tà dị đó đã vô tình lọt vào mũi của Tào Ngụy khi gã đi ngang qua hành lang.
Tim Diệp Vô Song thắt lại. Đường thoát duy nhất đã bị chặn, và Tào Ngụy chỉ cách cửa kho dược chưa đầy mười mét.
***
Trong không gian chật hẹp của kho dược liệu, bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại như băng tuyết. Tiếng bước chân của Tào Ngụy dẫm lên nền đá xanh vang lên đều đặn, mỗi nhịp dẫm như một tiếng búa gõ thẳng vào thần kinh căng thẳng của Diệp Vô Song.
"Hắc y nhân? Hay là kẻ nội gián nào dám lẻn vào đây?" Giọng Tào Ngụy lẩm bẩm đầy sát khí. Tay phải gã đã đặt lên chiếc bình ngọc nhỏ đeo bên thắt lưng, chuẩn bị phóng ra độc bột phòng ngự.
Diệp Vô Song nép mình sát vào góc tối phía sau kệ gỗ mun chứa dược liệu thô. Thần thức rạn nứt của anh đang dao động dữ dội do duy trì Nhân Quả Cộng Chấn quá lâu. Nếu bây giờ anh bộc phát linh lực chiến đấu với Tào Ngụy, trận pháp phòng ngự lôi điện ngoài cổng sẽ lập tức nhận diện ra dao động lạ và oanh tạc tiêu diệt cả hai. Anh bắt buộc phải rút lui không tiếng động.
"Tiêu hao thọ nguyên... kích hoạt Quy Tức Vô Ảnh!" Diệp Vô Song thầm ra lệnh.
Anh lập tức nín thở hoàn toàn, vận hành Quy Tức Thuật mô phỏng theo nhịp thở ngủ đông của Lão Quy. Nhịp tim của anh giảm xuống còn một nhịp mỗi phút, toàn bộ dao động linh lực Kim Đan rạn nứt co rút lại thành một điểm đen siêu nhỏ sâu trong đan điền. Cơ thể anh lạnh ngắt, hoàn toàn biến mất khỏi tầm quét thần thức của tu sĩ Luyện Khí tầng 7.
Nhưng mùi máu khế ước rò rỉ trong không khí vẫn còn đó. Tào Ngụy đã đẩy nhẹ cửa kho dược bước vào, ánh mắt sắc bén quét qua các kệ gỗ mun.
"Mùi máu tanh này... phát ra từ phía kệ số chín!" Tào Ngụy nhíu mày, gã bước nhanh về phía kệ chứa Thối Thể Đan.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Vô Song lén lấy từ trong túi áo ra một ít bột phấn hoa gây mê—thứ mà anh đã mua lậu từ Trương Tam ở chợ đen Thanh Vân Trấn từ trước. Anh búng nhẹ ngón tay, dùng một tia linh lực cực nhỏ thổi bay bột phấn hoa bay thẳng về phía kệ gỗ đối diện ở góc phòng bên kia.
"Xoạt..."
Tiếng bột phấn hoa va chạm nhẹ vào lá thuốc khô vang lên từ góc tối bên kia kho dược.
"Kẻ nào?!" Tào Ngụy biến sắc, lập tức quay ngoắt người lại, vung tay phóng ra một luồng độc sương màu xanh lục bao phủ toàn bộ góc phòng bên kia, ăn mòn các kệ gỗ phát ra tiếng xèo xèo kinh hoàng.
Lợi dụng khoảnh khắc Tào Ngụy bị đánh lạc hướng khứu giác và tầm nhìn, Diệp Vô Song di chuyển nhanh nhẹn như một cái bóng vô hình, lướt qua sau lưng gã thiên tài dược đạo, nhẹ nhàng lách qua khe cửa kho dược lẻn ra ngoài hành lang.
Anh chạy nhanh dọc theo hành lang tối tăm, tiến thẳng về phía cổng chính Đan Dược Đường. Khi bước qua ranh giới trận pháp phòng ngự lôi điện, anh một lần nữa kích hoạt Nhân Quả Cộng Chấn để đánh lừa trận nhãn quét qua, rồi lao thẳng vào màn đêm sương mù dày đặc của phế tích ngoại môn, biến mất hoàn toàn không để lại một dấu vết vật lý nào.
***
Bên trong kho dược liệu Đan Dược Đường.
Tào Ngụy sau khi tàn phá góc phòng bên kia bằng độc sương, tiến lại gần kiểm tra thì chỉ thấy một đống lá thuốc khô bị cháy đen, hoàn toàn không có bóng dáng kẻ đột nhập nào.
Gã nhướng mày đầy nghi ngờ, khịt khịt mũi thì phát hiện mùi máu tanh tà dị ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là mùi phấn hoa gây mê phàm trần rẻ tiền.
"Đáng chết! Bị lừa rồi!" Tào Ngụy giật mình, vội vàng quay lại kệ số chín.
Khi nhìn thấy chiếc kệ trống rỗng, toàn bộ năm mươi chiếc bình ngọc chứa Thối Thể Đan cực phẩm đã biến mất không còn một viên, đầu óc Tào Ngụy như có tiếng sét nổ vang, gã chết lặng tại chỗ, gương mặt tuấn tú vặn vẹo vì phẫn nộ và sợ hãi.
Năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm kia là lô hàng chiến lược do nội môn gửi xuống để chuẩn bị cho đợt đại tỷ thí ngoại môn sắp tới. Nếu để mất sạch thế này, gã sẽ bị phế bỏ danh hiệu thiên tài dược đạo và chịu phạt nặng nề từ trưởng lão chấp pháp.
"Sao có thể như vậy được?!" Tào Ngụy hoảng hốt quỳ sụp xuống trước kệ gỗ trống rỗng. Gã lập tức lấy ra trận bàn điều khiển trận pháp phòng ngự tự động của Đan Dược Đường để kiểm tra ghi chép ra vào.
Thế nhưng, màn hình trận bàn hiển thị ghi chép chỉ có một dòng chữ duy nhất phát sáng mờ ảo:
*"Giờ Tý đêm nay: Đệ nhất thiên kiêu nội môn Lục Thiên Đô tiến vào Đan Dược Đường. Trận pháp phòng ngự nhận diện khí tức linh hồn an toàn, không kích hoạt lôi điện cắn trả."*
Nhìn thấy dòng chữ ghi chép khí tức linh hồn trùng khớp hoàn hảo với Lục Thiên Đô, Tào Ngụy trợn trừng mắt kinh hoàng, toàn thân run rẩy kịch liệt. Gã không dám tin vào mắt mình, nhưng trận pháp lôi điện cổ xưa của tông môn chưa bao giờ nhận diện sai khí tức linh hồn.
"Lục Thiên Đô... Đệ nhất thiên kiêu nội môn... tự mình lén xuống ngoại môn trộm sạch Thối Thể Đan của ta sao?" Tào Ngụy lẩm bẩm, thế giới quan hoàn toàn sụp đổ. Gã biết Lục Thiên Đô kiêu ngạo tột cùng, tuyệt đối không thèm làm chuyện trộm cắp vặt này, nhưng chứng cứ rành rành từ trận pháp không thể chối cãi.
Một âm mưu khổng lồ! Có kẻ nội gián cấp cao trong nội môn đang giả mạo hoặc mượn danh nghĩa của Lục Thiên Đô để cướp đoạt tài nguyên ngoại môn! Or có lẽ... chính Lục gia đang muốn thâu tóm toàn bộ đan dược để chuẩn bị cho một âm mưu tạo phản tông môn?
Tào Ngụy hoảng hốt tột độ, không dám chần chừ thêm một giây nào, lập tức thu hồi trận bàn, lao nhanh ra khỏi Đan Dược Đường hướng thẳng về phía Chấp Pháp Đường ngoại môn để báo cáo khẩn cấp về một "kẻ nội gián cấp cao cực kỳ nguy hiểm".
***
Bên ngoài phế tích ngoại môn, sương mù ban mai nhạt nhòa bắt đầu bao phủ khắp nghĩa địa binh khí cũ nát. Diệp Vô Song đã trở về căn lều rách nát của mình an toàn tuyệt đối.
Anh lấy ra năm mươi chiếc bình ngọc chứa Thối Thể Đan cực phẩm đặt trên chiếu rơm, ánh mắt đen sâu thẳm lóe lên tia sáng đầy hài lòng. Vụ trộm thành công mỹ mãn không để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến anh. Sắp tới, tông môn sẽ nổ ra một cuộc đại chấn động truy tìm kẻ nội gián giả mạo Lục Thiên Đô, tạo ra một màn sương mù hoàn hảo che chắn cho mọi hoạt động bế quan tôi thể của anh.
Diệp Vô Song khẽ vuốt ve vết xăm khế ước đang phát sáng đỏ sậm trên cổ tay trái. Anh cảm nhận được luồng linh lực Trúc Cơ của Lục Thiên Đô ở nội môn đang tích tụ đến đỉnh điểm, chuẩn bị bộc phát thiên kiếp diệt thế.
"Lục Thiên Đô, ngươi cứ việc đột phá đi," Diệp Vô Song lạnh lùng nhếch môi cười, lấy ra mười viên Thối Thể Đan bỏ vào miệng nuốt chửng: "Nhục thân của ta... đã sẵn sàng gánh chịu toàn bộ lôi điện của ngươi rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!