Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Cuộc Săn Tìm La Bàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm mỏ phân khu số 9 sâu hoắm dường như nuốt chửng mọi thứ ánh sáng mờ nhạt phát ra từ những viên huỳnh thạch rẻ tiền bám trên vách đá ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt tong tong vào lòng đất lạnh lẽo hòa cùng nhịp thở dồn dập đầy tham lam của gã chấp sự tuần tra ngoại môn.


"Tạp dịch đệ tử Diệp Vô Song..." Gã chấp sự tuần tra bước ra từ bóng tối, thanh kiếm sắt bén trên tay gã phản chiếu luồng hồng quang tà dị phát ra từ viên Đồng Quy Thạch sơ cấp rực rỡ trên tay Diệp Vô Song. Gương mặt gã vặn vẹo vì lòng tham vô độ: "Ngươi lén lút giấu giếm bảo vật gì dưới lòng đất thế kia? Khai ra mau, nếu không đừng trách ta vô tình!"


Diệp Vô Song thong thả đứng dậy khỏi tảng đá lạnh. Anh không hề hoảng hốt, bàn tay phải khẽ chạm vào vết sẹo sợi chỉ đỏ—Xích Huyết Đồng Quy Ty—trên cổ tay trái. Khế ước đã được ổn định hoàn hảo nhờ năng lượng của Đồng Quy Thạch sơ cấp vừa tinh luyện. Đan điền phế mạch của anh giờ đây đã khép lại hoàn toàn các vết nứt, chứa đầy linh dịch lôi điện màu vàng nhạt của Luyện Khí tầng 3 vững chắc.


"Chấp sự muốn thứ này sao?" Diệp Vô Song hờ hững đưa viên đá đỏ máu lên, giọng nói bình thản đến đáng sợ.


"Câm mồm! Đưa đây cho ta!" Gã chấp sự tuần tra không thể kiềm chế nổi lòng tham trước dao động nhân quả tinh khiết của bảo vật. Gã vung kiếm, linh lực Luyện Khí tầng 6 bộc phát, đâm thẳng một kiếm sắc bén vào ngực Diệp Vô Song. Đòn đánh mang theo sát ý muốn diệt khẩu cướp bảo vật.


"Phập!"


Mũi kiếm đâm ngập vào lồng ngực Diệp Vô Song. Thế nhưng, không có một giọt máu nào chảy ra. Ngay khoảnh khắc mũi kiếm chạm vào da thịt anh, sợi chỉ đỏ trên cổ tay trái bùng phát ánh sáng đỏ sậm rực rỡ. Cấm thuật Chuyển Dịch Thương Tổn được kích hoạt 100%.


***


Tại Linh Tuyền Nhãn nội môn Thái Huyền Tiên Tông.


Lục Thiên Đô đang ngồi xếp bằng bế quan hồi phục kinh mạch sau vụ trúng độc hôm trước. Đột nhiên, lồng ngực hắn nhói lên một cơn đau xé rách kinh hoàng. Một lỗ thủng vô hình xuất hiện ngay giữa ngực hắn, máu tươi phun ra xối xả.


"Phụt!"


Lục Thiên Đô trợn tròn mắt, hộc ra một ngụm máu lớn, đau đớn gào lên thảm thiết: "Aaa! Kẻ nào... kẻ nào đang hành hung tên phế vật đó?!"


Lực lượng phản phệ từ huyết mạch thiên kiêu của Lục Thiên Đô lập tức ngược dòng truyền trở lại qua sợi chỉ đỏ khế ước, bộc phát thành một luồng lôi điện màu vàng bạo liệt dội thẳng về phía hầm mỏ phân khu số 9.


***


"Oành!!!"


Luồng lôi điện phản phệ từ khế ước nổ tung ngay trên thân kiếm của gã chấp sự tuần tra. Thanh kiếm sắt bén cấp linh khí hạ phẩm vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn. Lực phản chấn nhân quả khổng lồ đánh thẳng vào ngực gã chấp sự, bẻ gãy toàn bộ xương sườn và làm nổ tung đan điền của gã trong tích tắc.


Gã chấp sự tuần tra trợn trừng mắt kinh hoàng, ngã gục xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ mà không kịp kêu lên một tiếng.


Diệp Vô Song cúi xuống, thản nhiên nhặt viên Đồng Quy Thạch sơ cấp rực rỡ và khối mộc bài mun đen nhét vào ngực áo. Anh liếc nhìn xác chết lạnh ngắt của gã chấp sự, ánh mắt không một gợn sóng. Nhờ sự chỉ điểm địa hình hầm mỏ của Lão Nhị và Lý Đại Đao từ trước, Diệp Vô Song dễ dàng luồn lách qua các đường hầm bỏ hoang hẻo lánh, tránh né gương chiếu thiên cơ của lính gác tuần tra và lén lút thoát khỏi khu mỏ sâu, trở về căn lều rách nát của mình tại phế tích ngoại môn.


***


Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ khắp nghĩa địa binh khí cũ nát của phế tích ngoại môn. Diệp Vô Song đang ngồi trong lều rách, vận hành dòng linh lực ấm áp để củng cố đạo cơ Luyện Khí tầng 3 mới ổn định thì rèm lều bị vén mạnh lên.


Lục Tiểu Đồng—cậu bé tạp dịch nhút nhát—lao vào với gương mặt tái mét, thở không ra hơi: "Diệp đại ca! Nguy rồi! Đại họa giáng lâm rồi!"


"Có chuyện gì?" Diệp Vô Song mở mắt, thần sắc vẫn bình tĩnh như nước hồ thu.


"Trận đạo nữ tu nội môn—Ninh Tiểu Thư—đang dẫn theo chấp pháp đội tiến thẳng về phía phế tích ngoại môn!" Lục Tiểu Đồng run rẩy nói, đôi mắt to đầy vẻ sợ hãi: "Nàng ta vừa phát minh ra một thứ gọi là La Bàn Dò Tìm Nhân Quả. Nghe nói thứ đó có thể phát hiện ra mọi dao động năng lượng lạ không thuộc hệ ngũ hành. Nàng ta nghi ngờ luồng năng lượng lạ từ vụ sập hầm mỏ hôm qua đang ẩn giấu ở khu phế tích này!"


Diệp Vô Song khẽ chau mày. Anh cảm nhận được vết xăm khế ước trên cổ tay trái bỗng nhiên nhói nhẹ. Đó là phản ứng tự nhiên khi có một lực lượng dò tìm nhân quả đang tiến đến gần. Ninh Tiểu Thư, nữ tử nhỏ nhắn đeo kính gọng tròn, mặc đạo y rộng màu xám kia quả thực là một thiên tài trận pháp lập dị. Công nghệ dò tìm của nàng ta hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh.


Nếu để nàng ta quét trúng căn lều rách này, sợi chỉ đỏ khế ước kết nối với Lục Thiên Đô chắc chắn sẽ bị bại lộ. Lúc đó, không chỉ anh chết, mà toàn bộ kế hoạch nghịch mệnh cũng sẽ tan thành mây khói.


"Tiểu Đồng, ngươi lập tức rời khỏi đây, giả vờ làm việc quét dọn như thường ngày để tránh nghi ngờ," Diệp Vô Song quyết đoán ra lệnh.


Sau khi Lục Tiểu Đồng rời đi, Diệp Vô Song lập tức đứng dậy hành động. Anh biết mình không thể trốn chạy khỏi phế tích, vì hành động bỏ trốn sẽ chỉ làm tăng thêm sự nghi ngờ của chấp pháp đội. Cách duy nhất là phải ngụy trang và cô lập hoàn toàn dao động khế ước ngay tại đây.


Anh bước nhanh đến khu nhà lá tồi tàn của Tiêu Hàn—gã trận pháp sư tán tu lập dị nổi tiếng ngoại môn. Tiêu Hàn lúc này đang ngồi giữa đống trận bàn đồng đen rỉ sét, tóc tai bù xù như tổ quạ, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.


"Tiêu huynh," Diệp Vô Song bước vào, thẳng thắn đưa ra đề nghị: "Ta cần mua các loại phù chú ẩn nấp khí tức mạnh nhất của ngươi."


Tiêu Hàn ngước đầu lên, hừ lạnh một tiếng đầy kiêu ngạo: "Phù chú của ta chế tạo đều là cực phẩm, nhưng giá không hề rẻ. Tên tạp dịch phế vật như ngươi lấy gì để đổi?"


Diệp Vô Song không nói nhảm, anh lấy ra một mảnh giấy thô, dùng than vẽ nhanh vài đường rãnh trận pháp cổ xưa mà anh đã ghi nhớ từ Cổ Nhân Di Tích dưới lòng đất: "Dùng cái này đổi thì sao?"


Tiêu Hàn liếc nhìn mảnh giấy, ánh mắt gã lập tức trợn tròn, hơi thở trở nên dồn dập: "Đây... đây là cổ trận đồ thất truyền! Ngươi lấy thứ này ở đâu ra?"


"Cái đó không quan trọng," Diệp Vô Song lạnh lùng thu mảnh giấy lại: "Đổi được không?"


"Đổi! Đổi ngay lập tức!" Tiêu Hàn điên cuồng gật đầu, vội vàng lục lọi trong túi vạn năng lấy ra một xấp phù chú màu vàng sậm tỏa ra dao động ẩn nấp cực hạn: "Đây là mười tấm phù ngụy trang khí tức do ta tự tay vẽ bằng chu sa ngâm máu linh thử. Chúng có thể che giấu hoàn toàn tu vi của ngươi. Nhưng ta cảnh báo trước, nếu đối phương sử dụng la bàn nhân quả chuyên dụng quét sâu, phù chú này cũng chỉ có thể làm chậm quá trình phát hiện, chứ không thể cô lập hoàn toàn."


"Muốn cô lập hoàn toàn, ngươi cần một thứ bảo vật mang tính chất thiên đạo cô lập thực sự," Tiêu Hàn lẩm bẩm trong khi dán mắt vào mảnh trận đồ cổ.


Bảo vật mang tính chất thiên đạo cô lập?


Diệp Vô Song lập tức nghĩ đến linh thú thủ hộ vạn năm sống dưới hồ nước ngoại môn—Lão Quy. Lão Quy từng tặng cho anh một chiếc vảy rùa cổ có khả năng che giấu thần thức cực mạnh. Anh phải lặn xuống đáy hồ ngay lập tức để mượn sức mạnh từ chiếc vảy rùa đó.


***


"Bõm!"


Diệp Vô Song lao mình xuống hồ nước ngoại môn lạnh thấu xương. Anh nín thở, vận hành Quy Tức Thuật lặn sâu xuống đáy hồ tối tăm, nơi áp lực nước khổng lồ đè nặng lên nhục thân gầy gò.


Sâu dưới lòng hồ, bên trong một hang động ẩm ướt rêu phong—Quy Tức Động—một con rùa khổng lồ vạn năm đang ngủ say. Đôi mắt to như hai chiếc đèn lồng của Lão Quy khẽ hé mở, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp đầy uy áp chấn nhiếp địa mạch.


"Kẻ nào dám làm phiền giấc ngủ của ta?" Ý chí của Lão Quy truyền vào thức hải Diệp Vô Song đầy lười biếng nhưng mang sức nặng ngàn cân.


Diệp Vô Song không hề kiêu ngạo cũng không hèn nhát, anh lấy chiếc trâm cài tóc ngọc bích của Cổ Tuyết Anh từ trong ngực ra, để lộ ra linh thể yếu ớt của Cổ Linh Nhi đang ngủ say bên trong.


Nhìn thấy chiếc trâm cài tóc cổ xưa rực sáng ánh sáng lam nhạt, đôi mắt khổng lồ của Lão Quy bỗng co rút lại đầy xúc động. Lão thở dài một tiếng vang dội cả lòng hồ: "Hóa ra... ngươi là hậu duệ của Cổ Tộc. Năm xưa, tổ tiên hoàng tộc của ngươi đã cứu mạng ta khỏi cuộc tàn sát của Thiên Đình. Ân tình đó, vạn năm ta chưa từng quên."


"Ta đang bị la bàn nhân quả truy quét," Diệp Vô Song truyền âm thẳng thắn: "Ta cần mượn Vảy Rùa Cổ của tiền bối để thiết lập Quy Giáp Trận Pháp cô lập thiên đạo."


Lão Quy khẽ rùng mình, một chiếc vảy rùa màu xám đen xù xì, to bằng bàn tay tự động rụng ra từ mai rùa khổng lồ, trôi lơ lửng về phía Diệp Vô Song: "Cầm lấy đi. Chiếc vảy này chứa đựng Quy Tức Ẩn Thuật vạn năm của ta, có thể cô lập hoàn toàn mọi dao động nhân quả và thần thức quét qua. Nhưng hãy nhớ, mỗi lần kích hoạt sẽ tiêu hao một lượng máu huyết hoàng tộc của ngươi."


"Đa tạ tiền bối," Diệp Vô Song nhận lấy chiếc vảy rùa cổ lạnh ngắt, lập tức quay người lội ngược lên mặt nước.


***


"Tít... tít... tít..."


Tiếng la bàn kêu vang dồn dập, sắc bén vang vọng khắp khu phế tích ngoại môn đổ nát.


Ninh Tiểu Thư bước đi giữa những đống đổ nát của nghĩa địa binh khí. Nàng mặc đạo y rộng màu xám, mái tóc búi cao, đôi mắt ẩn sau gọng kính tròn chăm chú nhìn vào chiếc la bàn đồng cổ trên tay. Kim chỉ hướng của La Bàn Dò Tìm Nhân Quả đang xoay tròn điên cuồng, ánh sáng đỏ sậm phát ra từ thân la bàn ngày càng rực rỡ.


"Tiểu thư, luồng năng lượng lạ thực sự ẩn giấu ở khu tạp dịch bẩn thỉu này sao?" Một tên chấp pháp đệ tử đi sau nhíu mày khinh bỉ.


"Không sai," Ninh Tiểu Thư đẩy nhẹ gọng kính, giọng nói nghiêm túc và đầy tò mò: "Dao động này hoàn toàn không thuộc ngũ hành, mà mang nặng tính chất nhân quả trói buộc. Gần đây nội môn liên tục xảy ra các vụ thương thế kỳ lạ trùng khớp hoàn hảo với ngoại môn, ta nghi ngờ có kẻ đang sử dụng cấm thuật nhân quả thái cổ ẩn náu tại đây."


Tiếng la bàn kêu ngày càng nhanh: "Tít! Tít! Tít! Tít!"


Ninh Tiểu Thư bước chân dồn dập tiến thẳng về phía căn lều rách nát của Diệp Vô Song.


Bên trong lều rách.


Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên chiếu rơm, gương mặt lạnh lùng không một chút hoảng hốt. Anh đặt chiếc Vảy Rùa Cổ xuống đất làm trận nhãn, dùng máu đan điền phế mạch vẽ nhanh các đường rãnh trận pháp màu đỏ sậm xung quanh, kết hợp với mười tấm phù chú ngụy trang của Tiêu Hàn dán chặt lên vách lều.


"Quy Giáp Trận Pháp, khởi!" Diệp Vô Song khẽ quát.


Một lớp màng chắn hình mai rùa màu xám đen mờ ảo hiện lên, bao bọc toàn bộ căn lều rách, cô lập hoàn toàn không gian bên trong khỏi thiên đạo và quy luật ngũ hành xung quanh.


"Tít... tít... tít..."


Ninh Tiểu Thư đã đứng ngay trước cửa lều rách. Chiếc la bàn đồng trên tay nàng phát sáng rực rỡ đến mức chói mắt, kim chỉ hướng xoay vòng điên cuồng như muốn nổ tung.


"Ở ngay bên trong này!" Ninh Tiểu Thư reo lên đầy phấn khích, vung tay định vén rèm lều xông vào.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngón tay nàng chạm vào rèm lều, trận pháp Quy Giáp bên trong hoàn toàn kích hoạt. Chiếc Vảy Rùa Cổ tỏa ra một luồng năng lượng cô lập tuyệt đối, hút sạch mọi oán khí và tơ duyên dư thừa vào lòng đất sâu.


"Cạch!"


Chiếc kim chỉ hướng trên la bàn của Ninh Tiểu Thư đột ngột đứng im re, chỉ thẳng xuống đất rồi hoàn toàn mất đi ánh sáng đỏ sậm. Tiếng kêu tít tít dồn dập bỗng chốc tắt lịm, không gian trở nên im ắng đến lạ thường.


Ninh Tiểu Thư chết lặng. Nàng trợn tròn mắt nhìn chiếc la bàn vô hồn trên tay, ra sức lắc mạnh: "Hả? Sao có thể như vậy được? Vừa rồi rõ ràng dao động nhân quả cực kỳ mạnh mẽ, sao đột nhiên lại biến mất hoàn toàn không để lại dấu vết thế này?"


Nàng vén rèm lều xông vào bên trong.


Trong lều rách, Diệp Vô Song vẫn ngồi xếp bằng trên chiếu rơm, y phục tạp dịch xám rách rưới bám đầy bụi bẩn, hơi thở yếu ớt hèn nhát như một tên phế vật phàm nhân thực sự. Anh ngước mắt nhìn nàng đầy sợ hãi, run rẩy nói: "Tiên... tiên sư... có chuyện gì vậy ạ? Tiểu nhân đang bế khí dưỡng bệnh..."


Ninh Tiểu Thư dùng thần thức quét qua người Diệp Vô Song liên tục ba lần, nhưng dưới sự che chở của Quy Giáp Trận Pháp và vảy rùa cổ, nàng chỉ thấy một đan điền phế mạch rỗng tuếch, hoàn toàn không có một chút linh lực hay dao động tà dị nào.


"Kỳ quái... thực sự là kỳ quái..." Ninh Tiểu Thư lẩm bẩm, gương mặt đầy vẻ hoang mang và thất vọng. Nàng gõ gõ vào mặt la bàn: "Chẳng lẽ la bàn nhân quả của mình bị lỗi kỹ thuật? Hay là luồng năng lượng lạ kia chỉ là một con cổ thú đi ngang qua rồi biến mất?"


Không tìm thấy bất kỳ manh mối nào, Ninh Tiểu Thư đành hậm hực thu hồi la bàn, dẫn theo chấp pháp đội rời khỏi khu phế tích ngoại môn trong sự nghi ngờ tột độ.


Nhìn bóng dáng Ninh Tiểu Thư khuất dần trong sương mù, Diệp Vô Song mới thong thả đứng dậy, thu hồi chiếc vảy rùa cổ đã xuất hiện một vết nứt nhẹ. Anh khẽ lau vệt máu rỉ ra nơi khóe môi, ánh mắt đen sâu thẳm lóe lên tia sáng lạnh lùng. Thoát hiểm trong gang tấc nhờ mưu trí và vảy rùa cổ, nhưng anh biết, đây chỉ là sự khởi đầu.


Đột nhiên, sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ tay trái của Diệp Vô Song bùng phát một luồng nhiệt lượng nóng bỏng kinh hoàng. Luồng linh lực màu vàng lôi điện cuồn cuộn từ nội môn dội ngược trở lại đan điền anh với tốc độ nhanh gấp mười lần bình thường.


Trong thức hải Diệp Vô Song, giọng nói đầy u uất của tàn hồn Cổ Nhạc Sư vang lên gấp gáp: "Nghịch tử! Lục Thiên Đô ở nội môn đã đạt đến cực hạn bế quan, hắn chuẩn bị đột phá Trúc Cơ sơ kỳ ngay trong đêm nay! Lượng linh lực khổng lồ dội về sắp sửa vượt quá giới hạn chịu đựng nhục thân phế mạch của ngươi rồi!"


Diệp Vô Song siết chặt nắm tay, ánh mắt nhìn thẳng về phía đỉnh núi nội môn trù phú, nơi mây đen sấm sét bắt đầu tụ hội cuồn cuộn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!