Địa Ngục Lòng Đất
Mũi roi da cẩm thạch của Mục Hải rít lên một tiếng xé gió tàn bạo, sát khí Luyện Khí tầng 7 hóa thành một luồng hồng quang rực rỡ, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Diệp Vô Song mà bổ xuống. Uy lực của cú quất này đủ sức chẻ đôi một tảng đá ngàn cân, và đối với một kẻ phế mạch phàm nhân trong mắt gã, đây chính là đòn hành quyết không cần nương tay.
Thế nhưng, Diệp Vô Song vẫn đứng yên bất động, khóe môi anh khẽ cong lên một độ cong lạnh lùng, hờ hững.
"Chát!!!"
Một tiếng nổ đanh tai vang lên, nhưng không có cảnh tượng máu thịt văng tung tóe như Mục Hải tưởng tượng. Một bàn tay vạm vỡ, bọc trong một lớp linh lực màu đen sậm tà dị, đã chuẩn xác bắt lấy thân roi da cẩm thạch ngay giữa không trung.
Hắc Nhất bước lên một bước, thân hình khổng lồ như một ngọn núi đen chắn ngang trước mặt Diệp Vô Song. Chiếc mặt nạ sắt đen của gã phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa của Vô Danh Các, tỏa ra một luồng uy áp Luyện Khí tầng 9 cực hạn cuồn cuộn như triều dâng, ép thẳng về phía Mục Hải.
"Ngươi... ngươi là ai?" Mục Hải biến sắc, gã cảm nhận được luồng linh lực trong cơ thể mình bị uy áp của đối phương đè bẹp đến mức ngưng trệ. Gã cố sức giật mạnh roi da nhưng thân roi như bị đúc cứng vào gọng kìm sắt, không hề suy suyển một phân.
Hắc Nhất không thèm đáp lời. Gã khẽ hừ lạnh một tiếng, cổ tay rung nhẹ, một luồng kình lực lôi điện màu vàng nhạt—mượn từ khế ước cộng sinh của Lục Thiên Đô—chạy dọc theo thân roi dội ngược trở lại.
"Oành!"
Mục Hải rú lên một tiếng thảm thiết, cả cơ thể gã bị chấn bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào vách tường đá của Vô Danh Các, ho ra một ngụm máu tươi. Hai tên đệ tử chấp pháp đi theo gã hoảng sợ tột độ, vội vàng chạy lại đỡ lấy chủ nhân.
"Ám vệ Lục gia..." Hoa Nương ngồi tựa trên ghế trúc, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy thích thú, làn khói thơm từ tẩu thuốc ngọc bích lượn lờ che giấu nụ cười xảo quyệt của nàng. Nàng liếc nhìn Diệp Vô Song, kẻ vẫn thản nhiên đứng phủi bụi trên áo như thể trận chiến vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình. Sự hoài nghi trong lòng nàng về tên tạp dịch phế mạch này lại tăng thêm một tầng.
"Diệp Vô Song! Ngươi cấu kết với ma đạo, dám hành hung chấp sự Chấp Pháp Đường!" Mục Hải ôm lồng ngực đau đớn, gầm lên đầy bất lực: "Ngươi đợi đấy! Mục gia ta tuyệt đối không để yên cho ngươi!"
"Cút," Diệp Vô Song hờ hững nhả ra một chữ, ánh mắt đen sâu thẳm quét qua khiến Mục Hải rùng mình lạnh gáy. Không dám nán lại thêm một giây, gã chấp sự hèn nhát vội vàng lết thân tàn bỏ chạy trối chết cùng đám tùy tùng.
Diệp Vô Song thản nhiên quay sang Hoa Nương, chỉ tay vào ba hòm gỗ chứa Huyết Khí Thảo đặt trên bàn: "Thuốc của ta."
"Ai da, tiểu ca quả nhiên là người quyết đoán." Hoa Nương khẽ cười, ra hiệu cho gia nhân đóng hòm gỗ lại rồi giao cho Hắc Nhất. Hắc Nhất cắn răng, nhục nhã vác ba hòm thuốc nặng trịch lên vai, lầm lũi đi sau Diệp Vô Song rời khỏi Vô Danh Các.
***
Tuy nhiên, sự trả thù của Mục gia đến nhanh hơn Diệp Vô Song tính toán.
Ngay buổi chiều hôm đó, khi Diệp Vô Song vừa trở về đến rìa phế tích ngoại môn, một tờ thánh chỉ hành chính của Chấp Pháp Đường đã giáng xuống. Mục Vân Dực—Trưởng lão ngoại môn và là lão tổ của Mục gia—sau khi nghe Mục Hải báo cáo về sự xuất hiện của ám vệ Lục gia bên cạnh Diệp Vô Song, đã vô cùng kiêng kị. Lão biết mình không thể ám sát trực tiếp Diệp Vô Song nữa vì sợ đụng chạm đến thế lực khổng lồ của Lục Bá Thiên nội môn.
Nhưng là một trưởng lão nắm giữ quy tắc ngoại môn, Mục Vân Dực có hàng vạn cách để giết một tên tạp dịch hợp pháp.
"Tạp dịch đệ tử Diệp Vô Song, vì lý do trốn nợ ba trăm linh thạch hạ phẩm của thúc thúc quá cố Diệp Hoài, lại dám tụ tập gây rối, hành hung chấp sự tại Thanh Vân Trấn, nay phạt đày xuống Ngoại Môn Linh Quặng khu vực số 9 làm nô dịch khai khoáng trong vòng nửa năm, lập tức thi hành!"
Ngoại Môn Linh Quặng, đặc biệt là khu vực số 9, chính là địa ngục lòng đất của Thái Huyền Tiên Tông. Nơi đó sâu hàng nghìn mét dưới lòng đất, chứa đầy chướng độc, yêu trùng và nguy cơ sập hầm ngày đêm. Phu mỏ phàm nhân hoặc tạp dịch bị đày xuống đó chưa từng có ai sống sót quá ba tháng.
Khi Diệp Vô Song bị áp giải đến cửa mỏ, Hắc Nhất lén lút bám theo trong bóng tối, định dùng thân pháp Ám Ảnh Quyết để lách vào bảo vệ main. Thế nhưng, ngay khi gã vừa chạm vào rìa kết giới của khu mỏ, trận pháp phòng ngự cổ xưa của tông môn đột ngột chấn động, phát ra những tiếng rền rĩ cảnh báo.
"Cảnh báo! Có dao động linh lực Luyện Khí tầng 9 ý định xâm nhập trái phép!"
Hắc Nhất biến sắc mặt, vội vàng thu hồi khí tức lùi lại. Gã truyền âm vào thức hải Diệp Vô Song đầy bất lực và lo lắng: "Diệp công tử, trận pháp bảo vệ khu mỏ này quá mạnh, liên kết trực tiếp với đại trận tông môn. Nếu ta cưỡng ép xông vào, sẽ kích hoạt báo động toàn tông, lúc đó cả ta và thiếu chủ đều sẽ bị bại lộ. Ngươi... phải tự giữ mạng sống dưới đó thôi!"
Diệp Vô Song không đáp lại, ánh mắt anh nhìn sâu vào hầm tối đen ngòm của mỏ quặng, khẽ siết chặt viên Đồng Quy Thạch sơ cấp và khối mộc bài mun đen trong ngực áo. Anh không hề sợ hãi, ngược lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Địa ngục lòng đất này, đối với kẻ khác là tử địa, nhưng đối với kẻ đang cần Đồng Quy Thạch để gia cố đan điền rách nát như anh, lại là một kho báu vô tận.
"Bịch!"
Một tên lính canh thuộc Linh Quặng Chấp Pháp Đội vung roi da quất mạnh vào vai Diệp Vô Song, đẩy anh ngã chúi đầu vào đường hầm tối tăm: "Nhìn cái gì? Tên phế vật! Vào trong mau!"
***
Càng đi sâu xuống lòng đất, không khí càng trở nên ngột ngạt, nóng bức và nồng nặc mùi lưu huỳnh cùng bụi quặng xộc thẳng vào mũi quản. Ánh sáng duy nhất chỉ là những viên huỳnh thạch rẻ tiền phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, ma quái bám trên vách đá ẩm ướt.
Xung quanh Diệp Vô Song là hàng trăm phu mỏ gầy trơ xương, da dẻ xám xịt do hít phải khí độc lâu ngày. Bọn họ lầm lũi vác những giỏ quặng nặng trịch, bước đi như những thây ma không hồn dưới tiếng quất roi vun vút của đám chấp pháp đội tuần tra.
Diệp Vô Song bị phân công vào khu vực sâu nhất của phân khu số 9—nơi có địa hình hiểm trở và nồng độ chướng khí cao nhất. Tại đây, anh gặp Lão Nhị, một lão phu mỏ già nua, lưng còng rạp xuống đất, đang ôm ngực ho liên tục ra những bãi đờm màu đen kịt pha lẫn những tia máu đỏ sậm.
"Khụ... khụ... khụ..."
Tiếng ho rách quản của Lão Nhị vang vọng trong đường hầm tối tăm. Lão bị bệnh phổi linh thạch nghiêm trọng do hít phải bụi quặng thô vạn năm dưới lòng đất, kinh mạch phế vị đã hoàn toàn bị tàn phá.
"Tên già khốn kiếp! Ho cái gì mà ho? Muốn lười biếng hả?" Một tên lính canh chấp pháp vung roi da định quất xuống lưng Lão Nhị.
Diệp Vô Song bước nhanh lên, thản nhiên chắn trước người Lão Nhị. Roi da quất thẳng vào vai anh, nhưng nhờ có cơ thể săn chắc sau những đợt tôi thể bằng Huyết Khí Thảo và khế ước chuyển dịch sát thương vật lý sang Lục Thiên Đô, Diệp Vô Song không hề suy suyển. Ở nội môn xa xôi, Lục Thiên Đô đang bế quan đột nhiên ôm lấy vai trái rên rỉ đau đớn mà không hiểu lý do.
Tên lính canh thấy Diệp Vô Song chịu một roi mà không hề kêu rên, ánh mắt gã hiện lên sự kỳ quái, nhưng thấy anh mặc y phục tạp dịch rách rưới nên chỉ hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi tuần tra khu vực khác.
Diệp Vô Song đỡ Lão Nhị ngồi tựa vào vách đá, lén thò tay vào ngực áo, lấy ra một viên thuốc thô màu đỏ nhạt do chính anh bào chế từ Huyết Khí Thảo và máu khế ước chứa dược tính tịnh hóa: "Uống đi, nó sẽ giúp lão dễ thở hơn."
Lão Nhị run rẩy nhận lấy viên thuốc, nuốt ực vào cổ họng. Chỉ vài hơi thở sau, luồng dược lực ấm áp tịnh hóa oán khí lan tỏa khắp lồng ngực, tiếng ho của lão dịu hẳn đi, sắc mặt xám xịt bắt đầu có chút huyết sắc. Lão nhìn Diệp Vô Song bằng ánh mắt đầy sự kinh ngạc và biết ơn sâu sắc: "Tiểu ca... viên thuốc này... khụ... cảm ơn ơn cứu mạng của ngươi."
Đúng lúc đó, một nam tử vạm vỡ, ngực trần đầy sẹo chém, vác trên vai một thanh đại đao bằng sắt rỉ gồ ghề bước lại gần. Gã chính là Lý Đại Đao, thủ lĩnh của các phu mỏ tại khu vực này, mang tu vi Luyện Khí Cảnh tầng 6.
Lý Đại Đao nhìn Diệp Vô Song bằng ánh mắt dò xét, nhưng khi thấy anh cứu Lão Nhị, thái độ của gã dịu đi rất nhiều: "Tiểu tử, ngươi có gan đấy. Dưới địa ngục này, dám đứng ra đỡ roi cho người khác là tự tìm đường chết. Nhưng Lý Đại Đao ta trọng nghĩa khí, từ nay có việc gì cứ tìm ta."
Diệp Vô Song khẽ gật đầu, ánh mắt anh nhìn sâu vào vách đá tối tăm: "Ta không cần gì khác, chỉ cần tìm một loại đá thô màu đỏ máu, tỏa ra dao động tà dị. Các người có biết nó ở đâu không?"
Lão Nhị nghe vậy, ánh mắt lão bỗng co rút lại đầy sợ hãi. Lão lén nhìn quanh rồi ghé sát tai Diệp Vô Song nói nhỏ: "Tiểu ca... loại đá ngươi nói... có phải là thứ đá quỷ ám tỏa ra oán khí đỏ sậm không? Ở sâu trong nhánh mỏ bỏ hoang phía Tây Phân khu 9 có một mạch quặng như vậy. Nhưng nơi đó chứa đầy oán linh canh giữ, chấp pháp đội đã phong tỏa từ lâu vì sợ sập hầm."
***
Ngay trong đêm đó, dưới sự dẫn đường bí mật của Lão Nhị và sự che chắn của Lý Đại Đao, Diệp Vô Song lén lút tiến vào nhánh mỏ bỏ hoang phía Tây.
Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, oán khí màu đỏ sậm lờ lờ trôi nổi trong không gian như những sợi tơ ma quái. Đan điền phế mạch của Diệp Vô Song bắt đầu dao động mạnh, vết nứt đỏ sậm phát sáng rực rỡ như muốn cộng chấn với mạch quặng sâu bên trong.
"Ở ngay phía trước..." Lão Nhị run rẩy chỉ tay vào một vách đá rạn nứt phát ra ánh sáng đỏ máu mờ ảo.
Diệp Vô Song bước lại gần, dùng cuốc sắt đập mạnh vào vách đá. Lớp đá ngoài vỡ vụn, lộ ra một viên đá thô màu đỏ máu xù xì, tỏa ra dao động nhân quả yếu ớt nhưng vô cùng tinh khiết—đó chính là viên Đồng Quy Thạch sơ cấp nguyên thủy hoàn chỉnh nhất!
Thế nhưng, đúng khoảnh khắc Diệp Vô Song vừa chạm tay vào viên đá, một chấn động khổng lồ đột ngột xảy ra.
"Ầm!!! Ầm!!! Ầm!!!"
Toàn bộ trần hầm mỏ rạn nứt dữ dội, đá tảng khổng lồ đổ sụp xuống như mưa trút. Do chấp pháp đội ngoại môn tham lam, ép buộc phu mỏ khai thác quá mức suốt thời gian qua khiến cấu trúc địa tầng của khu mỏ sâu đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn, nay gặp chấn động từ mạch quặng cổ bèn bùng phát sập hầm quy mô lớn.
"Sập hầm rồi! Chạy mau!" Tiếng gào thét hoảng loạn vang lên khắp nơi.
Một tảng đá khổng lồ nặng hàng chục tấn đột ngột đứt gãy từ trần hầm, lao thẳng xuống đầu Lý Đại Đao đang cố gắng đỡ Lão Nhị chạy trốn. Với tu vi Luyện Khí tầng 6, Lý Đại Đao hoàn toàn bị áp lực không gian của tảng đá khóa chặt, không thể né tránh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Diệp Vô Song không hề do dự. Anh vận hành toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 3 mới thăng cấp cưỡng ép, kết hợp với nhục thân đã qua thối thể, lao vút tới như một tia chớp, vung một cú đấm mang theo lôi điện lách tách đánh mạnh vào tảng đá khổng lồ, đồng thời dùng lực đẩy Lý Đại Đao và Lão Nhị văng ra xa.
"Oành!!!"
Tảng đá khổng lồ bị cú đấm của Diệp Vô Song đánh lệch hướng, đập sụp xuống vách đá bên cạnh, bụi đất bay mù mịt che kín tầm nhìn. Lý Đại Đao thoát chết trong gang tấc, trợn tròn mắt nhìn Diệp Vô Song với sự kinh hoàng tột độ. Gã không thể tin nổi một tên tạp dịch phế mạch lại sở hữu sức mạnh thể chất và linh lực bộc phát kinh người đến thế.
***
"Tiểu ca... ngươi..." Lý Đại Đao run rẩy đứng dậy, nhìn Diệp Vô Song đang thong thả nhặt viên Đồng Quy Thạch sơ cấp dưới đất nhét vào ngực áo.
"Ra ngoài trước đã," Diệp Vô Song lạnh lùng nói, sắc mặt có chút tái nhợt do đan điền rỉ linh lực dữ dội sau cú bộc phát vừa rồi.
Khi ba người chạy thoát ra đến khu vực trung chuyển, khó khăn lớn nhất mới thực sự xuất hiện. Cửa mỏ đã bị Linh Quặng Chấp Pháp Đội phong tỏa hoàn toàn để kiểm tra tài sản của phu mỏ trước khi cho thoát ra ngoài. Tại cổng gác, một chiếc Gương Chiếu Thiên Cơ khổng lồ tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ quét qua từng chiếc xe quặng và cơ thể phu mỏ để dò tìm dao động linh lực lạ.
Viên Đồng Quy Thạch sơ cấp trong ngực Diệp Vô Song tỏa ra oán khí đỏ sậm rất mạnh, nếu đi qua gương chiếu chắc chắn sẽ bị phát hiện và tịch thu ngay lập tức.
"Để ta giúp ngươi," Lý Đại Đao bước lại gần, ánh mắt gã đầy sự quyết đoán và lòng biết ơn sâu sắc: "Xe quặng của ta có thiết kế hai đáy bí mật chuyên dùng để tuồn linh thạch lậu. Nhưng gương chiếu thiên cơ của lính gác quét rất kỹ, làm sao để che giấu dao động của viên đá này?"
Diệp Vô Song nhìn đống Linh Quặng Thô xám xịt bám đầy bùn đất xung quanh, trí tuệ mưu lược của anh lập tức vận hành. Anh nhận ra Linh Quặng Thô chứa rất nhiều tạp chất kim loại nặng và oán khí đất sâu tự nhiên, có khả năng cô lập và hấp thụ dao động linh lực cực tốt.
"Dùng bùn nhão của Linh Quặng Thô bọc kín viên đá lại," Diệp Vô Song ra lệnh: "Sau đó lấp đầy quặng thải lên trên."
Lý Đại Đao và Lão Nhị lập tức hành động. Bọn họ nhào nặn bùn quặng thô đen kịt bọc kín viên Đồng Quy Thạch sơ cấp thành một khối bùn vô hại, rồi giấu sâu dưới đáy xe quặng hai đáy.
"Két... két..."
Chiếc xe quặng của Lý Đại Đao tiến lại gần cổng gác. Tên lính canh lạnh lùng kích hoạt Gương Chiếu Thiên Cơ. Luồng ánh sáng vàng rực rỡ quét qua xe quặng, phát ra những tiếng "vù vù" dò tìm.
Diệp Vô Song đứng trong đám đông phu mỏ, nín thở quan sát, tay trái đặt hờ lên cổ tay sẵn sàng kích hoạt khế ước nếu bị lộ.
Luồng sáng vàng quét trúng vị trí khối bùn chứa Đồng Quy Thạch. Đúng lúc đó, oán khí tự nhiên của Linh Quặng Thô bao bọc xung quanh bộc phát nhẹ, hấp thụ hoàn toàn luồng sáng quét và làm nhiễu loạn tần số phản hồi của gương chiếu thiên cơ. Kim chỉ hướng của gương quét dao động điên cuồng rồi đứng im ở vạch an toàn.
"Qua! Tiếp theo!" Tên lính canh xua tay đầy lười biếng.
Vượt qua thành công!
***
Đêm khuya, tại một góc tối hẻo lánh của khu hầm mỏ bỏ hoang, Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên tảng đá lạnh ngắt.
Anh thong thả lấy viên Đồng Quy Thạch sơ cấp hoàn chỉnh ra khỏi bọc bùn. Viên đá thô màu đỏ máu rực rỡ tỏa ra ánh sáng ấm áp, huyền ảo dưới màn đêm u tối.
Cảm nhận được nguồn năng lượng nhân quả tinh khiết từ viên đá truyền vào, các vết nứt đỏ sậm trên vách đan điền phế mạch của Diệp Vô Song bắt đầu khép lại một cách thần kỳ, linh lực lôi điện vàng nhạt bên trong được gia cố vững chắc, tỏa ra uy áp Luyện Khí tầng 3 viên mãn.
"Rất tốt... đạo cơ khế ước đã được ổn định." Diệp Vô Song khẽ thở phào, ánh mắt lộ ra sự thỏa mãn lạnh lùng.
Thế nhưng, đúng khoảnh khắc anh chuẩn bị nhét viên đá vào ngực áo, một tiếng bước chân nhẹ nhàng đột ngột vang lên từ phía sau vách đá tối tăm.
"Cộp... cộp..."
Một bóng người mặc đạo bào chấp sự màu xám sậm thong thả bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt sắc lẹm và xảo quyệt của gã khóa chặt lấy viên Đồng Quy Thạch đỏ máu trên tay Diệp Vô Song: "Tạp dịch đệ tử Diệp Vô Song... ngươi lén lút giấu giếm bảo vật gì dưới lòng đất thế kia? Khai ra mau, nếu không đừng trách ta vô tình!"
Sát khí lạnh lẽo bùng lên, cắt đứt sự yên lặng của đêm tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!