Bảo Mẫu Bất Đắc Dĩ
Vương Đồ run rẩy cất đoản kiếm, lùi lại ba bước trong màn mưa, trong khi truyền âm phù tiếp tục phát ra tiếng ho khạc ra máu đen đầy thảm thiết của Lục Thiên Đô. Tiếng thét qua phù chú lúc này không còn chút ngạo nghễ nào của vị đệ nhất thiên kiêu nội môn, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột cùng của một kẻ đột ngột bị kéo xuống vực sâu tử thần. Vương Đồ nhìn Diệp Vô Song đứng thong dong giữa căn lều rách, lồng ngực không rỉ một giọt máu, gương mặt thanh tú dưới ánh đèn dầu chao đảo vẫn duy trì một nụ cười lạnh lùng hờ hững. Thế giới quan của gã sát thủ khét tiếng hoàn toàn sụp đổ.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ tà ma ngoại đạo gì?" Vương Đồ khàn giọng hỏi, bàn tay cầm đoản kiếm run lên bần bật. Gã chưa từng thấy kẻ nào bị đâm ngập ngực, tẩm kịch độc Thất Bộ Đoạt Hồn Sa mà vẫn có thể đứng vững, vết thương khép lại trong nháy mắt như chưa từng tồn tại.
Diệp Vô Song không trả lời gã. Anh thản nhiên cúi người xuống, nhặt từng mảnh vỡ của thanh kiếm gỗ đào đào rỗng bị chém gãy dưới đất. Giữa đống dăm gỗ nát, một viên đá thô màu đỏ máu xù xì, tỏa ra dao động nhân quả yếu ớt lộ ra—đó chính là mảnh Đồng Quy Thạch sơ cấp mà anh đã cẩn thận cất giấu. Diệp Vô Song thong thả phủi bụi đất bám trên viên đá, nhét nó vào ngực áo bên cạnh khối mộc bài mun đen di vật của nghĩa phụ Diệp Phàm, rồi mới ngước mắt nhìn Vương Đồ: "Chủ nhân của ngươi sắp chết rồi. Nếu ngươi còn đứng đây lảm nhảm, sợ rằng khi hắn tắt thở, ngươi cũng không gánh nổi cơn lôi đình thịnh nộ của Lục gia đâu."
Lời nói bình thản nhưng chứa đựng một sự đe dọa vô hình khiến Vương Đồ rùng mình. Truyền âm phù bên thắt lưng gã lại vang lên tiếng gầm rú điên cuồng của Lục Thiên Đô: "Vương Đồ! Cút về cho ta! Lập tức cút về! Mang theo Cửu Chuyển Giải Độc Đan của ta... Không, mang ám vệ xuống bảo vệ hắn! Hắn mà rụng một sợi tóc, ta sẽ diệt tộc ngươi!"
Vương Đồ không dám chần chừ thêm một giây nào. Gã thi triển U Minh Thân Pháp, hóa thành một luồng hắc khí lướt nhanh ra khỏi căn lều rách, biến mất vào màn mưa đêm lạnh buốt. Gã biết, nhiệm vụ ám sát này đã biến thành một trò đùa chết chóc, và kẻ nắm giữ chuôi dao lúc này lại là tên tạp dịch phế mạch mà gã vừa coi khinh.
***
Sáng hôm sau, cơn bão đêm qua đã tan, để lại những vũng nước mưa loang lổ trên những lối đi hẹp của phế tích ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa chiếu xuống căn lều rách nát của Diệp Vô Song, phản chiếu những hạt bụi lơ lửng trong không khí.
Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm ẩm ướt, đan điền của anh lúc này đã bình ổn trở lại. Đêm qua, ngay khi Lục Thiên Đô ở nội môn điên cuồng uống Cửu Chuyển Giải Độc Đan—loại đan dược tịnh hóa cao cấp nhất của Lục gia—để tự cứu mạng mình, thì thông qua liên kết của Vạn Pháp Đồng Quy Khế, toàn bộ độc tính Thất Bộ Đoạt Hồn Sa còn sót lại trong cơ thể Diệp Vô Song cũng tự động tiêu tan sạch sẽ.
Tuy nhiên, vết nứt đỏ sậm trên vách đan điền phế mạch của anh vẫn phát sáng mờ ảo, liên tục rò rỉ linh lực. Sự cố đêm qua đã tiêu hao của anh một lượng thọ nguyên nhỏ để duy trì khế ước hoạt động quá tải.
"Ngươi đang đi trên dây thép," giọng nói trầm u uất của tàn hồn Cổ Nhạc Sư vang lên trong thức hải: "Lục Thiên Đô đã nhận ra hắn bắt buộc phải làm bảo mẫu cho ngươi. Nhưng sự nhẫn nhục của một thiên kiêu luôn có giới hạn. Hắn sẽ tìm mọi cách phong ấn hoặc giam lỏng ngươi để tìm kiếm cấm thuật giải trừ."
"Ta biết," Diệp Vô Song khẽ nhắm mắt, thần thái lạnh lùng: "Cho nên ta phải nhanh chóng mạnh lên. Muốn chứa đựng lượng linh lực khổng lồ dội về khi hắn đột phá Trúc Cơ trung kỳ tiến tới Kim Đan, nhục thân phế mạch này của ta phải được rèn luyện đến cực hạn. Ta cần một lượng lớn Huyết Khí Thảo để thối thể."
Đúng lúc đó, một luồng áp lực linh lực Luyện Khí Cảnh tầng 9 thô bạo đột ngột giáng xuống căn lều rách. Gió cuốn thốc tấm vải bạt cửa lều, để lộ một bóng người cao lớn đứng ngược sáng.
Kẻ vừa xuất hiện là một nam tử trung niên lạnh lùng, mặc y phục dạ hành màu đen không họa tiết, gương mặt che giấu sau một chiếc mặt nạ sắt đen lạnh lẽo. Trên ngực áo gã thêu một gia huy hình lôi đình nhỏ màu vàng—biểu tượng của đội ám vệ tinh nhuệ nhất Lục gia. Gã chính là Hắc Nhất, thủ lĩnh đội ám vệ thân cận của Lục Thiên Đô.
Hắc Nhất đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt qua khe mặt nạ sắt tràn đầy sự khinh bỉ và u uất khi nhìn xuống Diệp Vô Song. Gã là một tu sĩ Luyện Khí tầng 9 cường đại, nửa bước Trúc Cơ, vậy mà giờ đây lại nhận được mật lệnh tối cao của thiếu chủ Lục Thiên Đô: xuống ngoại môn làm bảo mẫu bảo vệ mạng sống cho một tên tạp dịch phế mạch rác rưởi.
"Ngươi chính là Diệp Vô Song?" Hắc Nhất trầm giọng hỏi, luồng uy áp Luyện Khí tầng 9 vô hình tràn ra, ép thẳng về phía Diệp Vô Song như muốn ép anh phải quỳ sụp xuống: "Thiếu chủ có lệnh, từ nay ta sẽ âm thầm giám sát và bảo vệ ngươi. Nhưng nhớ kỹ thân phận tạp dịch của mình, đừng có ý đồ vượt qua giới hạn, nếu không..."
Đối mặt với luồng uy áp nặng nề có thể đè bẹp một phàm nhân thông thường, Diệp Vô Song vẫn ngồi yên bất động. Anh khẽ nhướng mày, đôi mắt đen sâu thẳm không một chút sợ hãi, ngược lại còn hiện lên một tia giễu cợt lạnh lùng.
Thấy tên phế vật trước mặt không hề có biểu hiện hoảng sợ hay cúi đầu, Hắc Nhất cảm thấy tôn nghiêm của một tu sĩ tầng 9 bị xúc phạm. Gã hừ lạnh một tiếng, tăng cường lực lượng thần thức áp chế, ý định dùng thế núi đè nặng để bắt Diệp Vô Song phải khuất phục.
Nhưng Diệp Vô Song không hề cho gã cơ hội thể hiện uy quyền.
Anh thong thả đưa tay phải vào ngực áo, rút ra một mảnh vỡ sắc nhọn của thanh kiếm gỗ đào đào rỗng đêm qua. Ngay trước mặt Hắc Nhất, Diệp Vô Song không nói một lời, thản nhiên vung tay tự rạch một đường dài, sâu hoắm ngay trên lòng bàn tay trái của mình.
Máu tươi đỏ tươi lập tức rỉ ra xối xả.
"Ngươi điên rồi sao?!" Hắc Nhất biến sắc, định vung tay ngăn cản hành động tự hủy của tên điên này.
Thế nhưng, gã chưa kịp tiến lên một bước thì một hiện tượng kinh dị đã xảy ra.
"Xoẹt!!!"
Một vết chém sâu hoắm đột ngột tự động xuất hiện ngay trên lòng bàn tay trái của Hắc Nhất, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả vạt áo đen của gã. Cơn đau rát buốt thấu xương tủy truyền đến khiến gã sát thủ tầng 9 trợn trừng mắt kinh hoàng.
Cùng lúc đó, thông qua liên kết vô hình của khế ước, Lục Thiên Đô đang nằm dưỡng thương tại biệt phủ nội môn cũng đột ngột ôm lấy bàn tay trái gào thét thảm thiết khi lòng bàn tay hắn tự động nứt toạc, máu chảy không ngừng.
Hắc Nhất run rẩy nhìn bàn tay đang rỉ máu của mình, rồi nhìn sang Diệp Vô Song đang thản nhiên dùng vạt áo rách lau vết máu trên tay. Vết thương trên tay Diệp Vô Song khép lại trong nháy mắt nhờ chuyển dịch sát thương, và kỳ lạ thay, vết thương trên tay Hắc Nhất cũng ngừng chảy máu nhưng cơn đau đớn vẫn còn âm ỉ.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?" Hắc Nhất hoảng sợ thét lên, gã rốt cuộc đã hiểu tại sao thiếu chủ Lục Thiên Đô lại trầm cảm và hoảng loạn đến mức phải phái gã xuống đây. Cái cấm thuật này không chỉ trói buộc sinh mạng với thiếu chủ, mà bất kỳ kẻ nào là thuộc hạ, liên kết huyết mạch hay chịu mệnh lệnh của Lục gia tấn công main, sát thương đều sẽ dội ngược lại trực tiếp lên người thiếu chủ và phản chấn sang chính kẻ ra tay.
"Quỳ xuống," Diệp Vô Song lạnh lùng ra lệnh, giọng nói không mang theo một chút nhiệt độ nào.
"Ngươi mơ tưởng! Ta là thủ lĩnh ám vệ Lục gia, tu vi tầng 9..." Hắc Nhất tức giận gầm lên.
Diệp Vô Song khẽ nhếch môi, ngón tay thon dài của anh đặt lên cổ họng mình, móng tay sắc nhọn khẽ ấn sâu vào da thịt, chuẩn bị tự bóp cổ.
"Bịch!!!"
Hắc Nhất hoảng sợ tột độ, lập tức quỳ rạp hai gối xuống đất, đầu cúi sát sàn lều ẩm ướt. Trán gã lấm tấm mồ hôi hột: "Diệp công tử... dừng tay! Ta quỳ! Ta quỳ! Xin đừng tự làm hại bản thân!"
Gã biết rõ, nếu Diệp Vô Song tự bóp cổ chết, thiếu chủ Lục Thiên Đô sẽ tắt thở ngay lập tức, và gia tộc Lục thị sẽ tru di cửu tộc của gã vì tội không bảo vệ được thiếu chủ. Tôn nghiêm của một tu sĩ tầng 9 hoàn toàn bị chà đạp dưới chân một kẻ phế mạch.
Diệp Vô Song thu tay về, thong thả đứng dậy, phủi bụi trên y phục tạp dịch xám rách rưới: "Biết điều đấy. Giao ra túi trữ vật của ngươi, ta biết Lục Thiên Đô có gửi cho ngươi linh thạch để lo lót."
Hắc Nhất cắn răng đến mức rỉ máu môi, ấm ức và bất lực tột cùng. Gã run rẩy tháo chiếc túi trữ vật bên thắt lưng dâng lên bằng hai tay. Diệp Vô Song nhận lấy, dùng thần thức quét qua—bên trong chứa đúng 200 Linh Thạch Hạ Phẩm tỏa ra linh khí hộ thể tinh khiết. Đây là một khoản tài sản khổng lồ đối với một đệ tử tạp dịch ngoại môn.
"Rất tốt," Diệp Vô Song nhét túi trữ vật vào ngực áo: "Bây giờ, hộ tống ta xuống núi tiến vào Thanh Vân Trấn. Ta cần mua một số thứ."
Hắc Nhất cắn răng đứng dậy, lầm lũi đi sau Diệp Vô Song như một tên gia nô trung thành. Sự ấm ức trong lòng gã dâng lên như sóng cuộn, gã là sát thủ chuyên nghiệp, là thủ lĩnh ám vệ uy phong lẫm lẫm, vậy mà giờ đây phải làm chân chạy vặt khuân vác, làm tấm khiên bảo vệ cho kẻ thù lớn nhất của chủ nhân mình.
***
Thanh Vân Trấn nằm dưới chân núi Thái Huyền Tiên Tông sầm uất và náo nhiệt. Tiếng rao bán của các thương nhân phàm nhân xen lẫn tiếng trao đổi lợi ích của các tán tu cấp thấp tạo nên một khung cảnh hỗn tạp.
Trên đường phố nhộn nhịp, một cảnh tượng kỳ lạ thu hút sự chú ý của không ít người đi đường. Một thiếu niên gầy gò, mặc y phục tạp dịch xám rách rưới của Thái Huyền Tiên Tông, đi đầu với dáng vẻ thong dong, tự tại. Đi ngay sau lưng anh là một nam tử vạm vỡ đeo mặt nạ sắt đen lạnh lùng, khí chất Luyện Khí tầng 9 mạnh mẽ tỏa ra khiến người xung quanh phải dạt ra né tránh, nhưng trên vai gã lại đang vác một chiếc giỏ tre lớn chứa đầy củi khô và thảo dược rác thải của tạp dịch.
"Kẻ kia là ai mà lại có hộ vệ tầng 9 đi theo hầu hạ như gia nô thế kia?" một tán tu đi đường xì xào bàn tán.
"Nhìn y phục thì là tạp dịch phế mạch của Thái Huyền ngoại môn. Kỳ quái, thật là kỳ quái!"
Hắc Nhất nghe thấy những lời bàn tán thì gương mặt sau mặt nạ sắt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Gã siết chặt nắm tay, chỉ muốn một chiêu đập nát đầu những kẻ nhiều chuyện kia, nhưng cái liếc mắt cảnh cáo hờ hững của Diệp Vô Song phía trước đã dập tắt hoàn toàn ý định của gã. Gã chỉ có thể cắn răng, lầm lũi vác giỏ tre bước đi.
Diệp Vô Song dẫn Hắc Nhất đi sâu vào một con ngõ tối, ẩm ướt và hẻo lánh ở rìa phía Tây của thị trấn. Nơi đây cách xa khu chợ chính, không khí sực nức mùi thuốc bắc cũ kỹ và mùi gỗ mục.
Trước mắt hai người hiện ra một cửa hiệu đồ cổ cũ nát, bên trên treo một tấm biển gỗ bám đầy mạng nhện ghi ba chữ mờ nhạt: "Vô Danh Các". Đây chính là trạm liên lạc ngầm của chợ đen Thanh Vân Trấn, nơi giao dịch các loại cấm dược và tài nguyên không rõ nguồn gốc.
Diệp Vô Song bước qua ngưỡng cửa gỗ mục, tiếng chuông đồng rỉ sét treo trên cửa vang lên một tiếng "keng" trầm đục.
Bên trong cửa hiệu tối tăm, hàng trăm loại thảo dược hoang dã và đồ cổ rỉ sét được xếp lộn xộn trên các kệ gỗ. Sâu trong phòng, phía sau một chiếc bàn gỗ mun lớn, một nữ tử quyến rũ ngoài ba mươi tuổi đang ngồi tựa lưng vào ghế trúc. Nàng mặc một bộ sườn xám màu đỏ rực rỡ xẻ cao đến tận đùi, mái tóc đen búi cao lả lướt, tay cầm một chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích tỏa ra làn khói mờ ảo thơm ngọt nhưng ẩn chứa độc tính nhẹ. Nàng chính là Hoa Nương, chủ nhân của Vô Danh Các, một tu sĩ Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ sắc sảo.
Hoa Nương khẽ rít một hơi thuốc, đôi mắt phượng quyến rũ liếc nhìn Diệp Vô Song, rồi đột ngột dừng lại trên người Hắc Nhất đứng phía sau. Ánh mắt nàng co rút lại một nhịp khi nhận ra chiếc mặt nạ sắt đen và gia huy lôi đình thêu trên ngực áo gã.
"Ám vệ Lục gia?" Hoa Nương thầm kinh ngạc trong lòng. Nàng là người lăn lộn ở chợ đen nhiều năm, làm sao không biết đến lực lượng ám vệ tinh nhuệ nhất của gia tộc tu tiên mạnh nhất vùng này. Nhưng tại sao một thủ lĩnh ám vệ Luyện Khí tầng 9 lại đi làm chân chạy vặt, vác giỏ tre cho một tên tạp dịch phế mạch của Thái Huyền ngoại môn?
Nàng khẽ mỉm cười, che giấu sự tò mò bằng vẻ lả lướt quyến rũ, đặt tẩu thuốc xuống bàn: "Ai da, ngọn gió nào hôm nay lại đưa đệ tử Thái Huyền Tiên Tông đến cái tiệm nhỏ rách nát này của ta thế này? Không biết vị tiểu ca đây cần tìm bảo vật gì?"
Diệp Vô Song tiến lại gần bàn gỗ, thần thái bình thản đối mặt với uy áp Trúc Cơ sơ kỳ của Hoa Nương: "Ta cần mua Huyết Khí Thảo. Số lượng lớn."
"Huyết Khí Thảo?" Hoa Nương nhướng mày, ánh mắt lướt qua cơ thể gầy gò, không có nửa điểm linh lực bẩm sinh của Diệp Vô Song: "Tiểu ca, loại thảo dược này tuy mọc hoang nhiều ở Vạn Thú Lâm, nhưng chứa nhiều tạp chất và mùi máu tanh nồng, chỉ có thể dùng để pha nước tắm tôi thể cho phàm nhân luyện võ hoặc thể tu cấp thấp rèn luyện cơ bắp. Ngươi là phế mạch... mua nhiều như vậy để làm gì?"
"Mua làm gì là việc của ta," Diệp Vô Song lạnh lùng ngắt lời nàng: "Chỗ ngươi hiện có bao nhiêu?"
Hoa Nương khẽ cười khanh khách, làn khói từ tẩu thuốc lượn lờ quanh gương mặt kiều diễm của nàng: "Khách nhân đã không muốn nói, Hoa Nương ta tự có quy tắc không gặng hỏi. Trong kho của ta hiện có khoảng ba trăm gốc Huyết Khí Thảo phơi khô chất lượng tốt. Giá là một Linh Thạch Hạ Phẩm cho mười gốc."
"Ta lấy hết," Diệp Vô Song dứt khoát nói, rồi khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho Hắc Nhất phía sau.
Hắc Nhất cắn răng, ấm ức thò tay vào túi trữ vật vừa bị tịch thu, lấy ra ba mươi viên Linh Thạch Hạ Phẩm đặt mạnh lên bàn gỗ mun. Những viên linh thạch này đều là loại thượng hạng của nội môn Lục gia, bên trên có khắc gia huy lôi đình nhỏ phát sáng mờ ảo.
Hoa Nương nhìn chằm chằm vào những viên linh thạch mang gia huy Lục gia, rồi lại nhìn sang vết sẹo chỉ đỏ ẩn hiện trên cổ tay trái của Diệp Vô Song. Sự sắc sảo của một dược sư chợ đen giúp nàng lập tức ngửi thấy mùi vị của một bí mật động trời, một âm mưu tống tiền hoặc một khế ước nguyền rủa tà dị đang trói buộc giữa kẻ phế mạch này và thiên kiêu Lục gia.
"Linh thạch của Lục gia nội môn... thật là những viên đá đẹp đẽ," Hoa Nương khẽ nheo mắt cười, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun: "Tiểu ca quả nhiên là người có lai lịch lớn, có thể khiến ám vệ Lục gia cam tâm tình nguyện dâng hiến linh thạch và hộ tống thế này. Giao dịch này... ta nhận."
Nàng quay sang ra hiệu cho gia nhân đi vào kho trong lấy thuốc. Diệp Vô Song đứng yên lặng chờ đợi, trong lòng thầm tính toán: ba trăm gốc Huyết Khí Thảo này đủ để anh thực hiện mười lần tắm tôi thể quy mô lớn bằng Độc Môn Tôi Thể Pháp, ép nhục thân phế mạch tiến hóa nhanh hơn tốc độ thăng cấp cưỡng ép của Lục Thiên Đô.
Tuy nhiên, đúng khoảnh khắc gia nhân dâng ba hòm gỗ chứa đầy Huyết Khí Thảo ra bàn, một luồng thần thức lạnh lẽo, mang theo sát ý ngập trời đột ngột quét mạnh qua Vô Danh Các.
"Rầm!!!"
Cửa gỗ mun của cửa hiệu bị một luồng linh lực thô bạo đánh sụp hoàn toàn, bụi đất bay mù mịt. Từ ngoài ngõ tối, ba tu sĩ mặc y phục chấp pháp màu đen viền đỏ của ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, tay cầm roi da cẩm thạch rực sáng sát khí bước vào.
Dẫn đầu bọn chúng chính là Mục Hải, tên chấp sự hống hách của Chấp Pháp Đường ngoại môn—cháu trai của trưởng lão Mục Vân Dực, kẻ đã liên tục tìm cách hãm hại và dồn Diệp Vô Song vào đường cùng để cướp đoạt mộc bài di vật.
"Diệp Vô Song! Tên tạp dịch khốn kiếp!" Mục Hải vung roi da quất mạnh xuống nền đất phát ra một tiếng nổ lớn, ánh mắt gã đầy sự tham lam và sát ý khóa chặt lấy Diệp Vô Song: "Hôm nay ta xem ngươi còn trốn đi đâu được! Khai ra khối mộc bài di vật của nghĩa phụ ngươi mau, nếu không ta sẽ phế bỏ tứ chi ngươi ngay tại chỗ!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!