Sát Thủ Đêm Mưa
Cơn bão tuyết rơi muộn của Thanh Vân Đại Lục vừa dứt vào buổi sáng thì đến khi chiều tà, một bầu không khí u ám khác lại nhanh chóng bao phủ lấy dãy núi Thái Huyền Tiên Tông. Trời đất tối sầm lại nhanh chóng, những đám mây đen nặng trĩu chì đặc từ phương Bắc cuồn cuộn kéo về, đè nặng lên đỉnh đầu của hàng vạn đệ tử ngoại môn. Gió rít gào qua những khe đá hẹp, mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi rỉ sét nồng nặc của hàng vạn binh khí phế thải đang nằm phơi mình dưới mưa gió tại khu Phế tích Ngoại Môn.
Trong căn lều rách nát dựng tạm bợ bên rìa nghĩa địa binh khí, Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm ẩm ướt. Tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên tấm vải bạt rách, rồi nhanh chóng chuyển thành một trận mưa rào xối xả, gầm rú như muốn nuốt chửng cả vùng đất hoang tàn này. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn dầu cũ kỹ đặt ở góc lều chao đảo dữ dội theo từng đợt gió lùa, hắt lên gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của thiếu niên mười sáu tuổi những vệt sáng tối loang lổ.
Diệp Vô Song nhắm chặt mắt, chìm thần thức vào sâu trong đan điền của mình. Cảnh tượng bên trong vô cùng thê thảm. Đan điền phế mạch vốn rỗng tuếch của anh nay đã được lấp đầy bởi một luồng linh dịch lôi điện màu vàng nhạt—kết quả từ việc thăng cấp cưỡng ép lên Luyện Khí Cảnh tầng 3 nhờ khế ước cộng sinh với Lục Thiên Đô. Thế nhưng, trên vách đan điền mỏng manh ấy, những vết nứt li ti màu đỏ sậm vẫn đang phát sáng mờ ảo, liên tục rò rỉ ra những tia linh lực nhỏ như những sợi tơ máu. Mỗi lần linh lực rò rỉ, một cơn đau rát buốt thấu tận tâm can lại truyền đến, khiến cơ thể gầy gò của anh khẽ run lên.
"Đan điền của ngươi đang ở giới hạn chịu đựng cực hạn," giọng nói thâm trầm, u uất của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên bên tai Diệp Vô Song, mang theo một tiếng thở dài từ vạn cổ: "Máu khế ước đang dần chuyển sang màu đỏ sậm do sát nghiệp tích tụ từ trận chiến với Vương Minh hôm trước. Nếu ngươi không nhanh chóng tìm được Đồng Quy Thạch sơ cấp dưới lòng đất khu mỏ sâu để gia cố các vết nứt này, thì một khi Lục Thiên Đô đột phá đại cảnh giới tiếp theo, lượng linh lực khổng lồ dội về từ khế ước sẽ lập tức làm đan điền của ngươi nổ tung thành tro bụi."
Diệp Vô Song khẽ mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm không một gợn sóng, chỉ có sự lạnh lùng và lý trí đến tàn nhẫn: "Tiền bối, ta biết rõ giới hạn của bản thân. Nhưng hiện tại, Lục Thiên Đô chắc chắn đã phát hiện ra thương thế lồng ngực của hắn trùng khớp hoàn hảo với cú đấm Thiết Sa Chưởng của Vương Minh. Hắn là đệ nhất thiên kiêu nội môn, kiêu ngạo vô cùng, tuyệt đối sẽ không chấp nhận việc sinh mạng bị khống chế bởi một kẻ phế vật ngoại môn. Hắn sẽ hành động."
"Ý ngươi là... hắn sẽ tìm cách giết ngươi?" Cổ Nhạc Sư trầm giọng hỏi.
"Hắn không thể tự tay giết ta, vì khế ước sinh tử sẽ chuyển dịch 100% sát thương chí mạng sang người hắn," Diệp Vô Song nhếch môi cười lạnh, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve vết sẹo sợi chỉ đỏ trên cổ tay trái: "Nhưng hắn sẽ thử nghiệm. Hắn sẽ thuê những kẻ không thuộc tông môn, hoặc những sát thủ chuyên nghiệp của Ám Ảnh Lâu để ra tay ám hại ta, hòng tìm kiếm kẽ hở của cấm thuật nhân quả này. Đêm nay... chính là thời điểm hoàn hảo nhất để bọn chúng hành động."
***
Cùng lúc đó, tại đỉnh núi trù phú nhất của nội môn Thái Huyền Tiên Tông, bên trong biệt phủ Lục Phủ lộng lẫy.
Lục Thiên Đô đang nằm trên chiếc giường ngọc bích tỏa ra hàn khí xoa dịu vết thương. Lồng ngực của hắn băng bó chằng chịt, sắc mặt tái nhợt không một giọt máu, đôi mắt tuấn mỹ vốn ngạo nghễ nay đầy những tơ máu đỏ và sự điên cuồng u uất. Thương thế gãy xương ngực và thổ huyết từ vụ Thiết Sa Chưởng của Vương Minh hôm trước đã được chuyển dịch hoàn toàn sang hắn, khiến đạo cơ Trúc Cơ Cảnh trung kỳ của hắn bị chấn động dữ dội, suýt chút nữa rơi vào cảnh tẩu hỏa nhập ma.
"Kẻ khốn kiếp... kẻ khốn kiếp nào?!" Lục Thiên Đô siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu: "Ta là đệ nhất thiên kiêu của Thái Huyền Tiên Tông, tương lai sẽ phi thăng lên Linh Tiêu Giới để kế thừa đạo quả của Tiên Đế! Làm sao có thể bị trói buộc sinh mạng với một tên rác rưởi ở ngoại môn?!"
Hắn đã cho người âm thầm điều tra toàn bộ danh sách đệ tử ngoại môn luyện Thiết Sa Chưởng hoặc có liên quan đến Vương Minh. Nhưng kết quả trả về hoàn toàn trống rỗng, không có bất kỳ kẻ nào có biểu hiện nghi vấn hay tu vi đột phá bất thường. Sự bất lực và sợ hãi tột độ dần biến thành sát ý điên cuồng.
Lục Thiên Đô không dám báo cáo việc này cho gia chủ Lục Bá Thiên hay các trưởng lão tông môn, vì một thiên kiêu mang trên mình cấm thuật nguyền rủa sẽ lập tức bị gia tộc ruồng bỏ và coi là một 'vật phế phẩm'. Hắn quyết định tự mình giải quyết.
Thông qua một kênh liên lạc bí mật của chợ đen dưới chân núi, Lục Thiên Đô đã dùng một lượng lớn linh thạch thượng phẩm để thuê Vương Đồ—một sát thủ chuyên nghiệp cấp Đồng của Ám Ảnh Lâu. Vương Đồ có tu vi Luyện Khí Cảnh tầng 8, nổi tiếng với thân pháp quỷ dị U Minh Ám Kiếm Quyết và thanh đoản kiếm rỉ sét tẩm kịch độc Thất Bộ Đoạt Hồn Sa.
"Diệp Vô Song... một tên tạp dịch phế mạch hèn nhát sống tại nghĩa địa binh khí," Lục Thiên Đô nhìn vào tờ giấy ghi chép thông tin tình báo do thuộc hạ dâng lên, ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Cho dù ngươi có phải là kẻ ký khế ước hay không, chỉ cần ngươi có một tia nghi vấn nhỏ nhất, ta cũng phải giết sạch! Ta không tin cái cấm thuật rác rưởi này có thể chuyển dịch được độc tính ăn mòn linh hồn của Ám Ảnh Lâu! Vương Đồ, đêm nay hãy mang đầu của hắn về đây cho ta!"
***
Quay trở lại căn lều rách nát của Diệp Vô Song.
Mưa bão bên ngoài càng lúc càng lớn, tiếng sấm sét thỉnh thoảng rền vang rạch đôi bầu trời đêm đen kịt. Gió bão quất mạnh vào tấm vải bạt rách nát của căn lều, phát ra những tiếng kêu phần phật đầy giận dữ.
Diệp Vô Song đang bế khí điều hòa kinh mạch thì đột ngột, một luồng khí tức lạnh thấu xương lướt qua gáy anh.
"Ong!!!"
Kỹ năng đặc thù Tử Vong Cảm Ứng trong thức hải của Diệp Vô Song đột ngột tự động kích hoạt. Thế giới xung quanh anh như chậm lại hoàn toàn. Ánh đèn dầu đang chao đảo bỗng đứng im giữa không trung, từng giọt mưa rơi ngoài lều cũng ngưng đọng lại thành những viên pha lê trong suốt lơ lửng.
Trong tầm mắt xám tro của Tử Vong Cảm Ứng, Diệp Vô Song nhìn thấy một quỹ đạo nhát kiếm hoàn mỹ trước khi nó xảy ra đúng 3 giây.
Một lưỡi đoản kiếm rỉ sét, tỏa ra làn khói độc màu xanh lục nhạt của Thất Bộ Đoạt Hồn Sa, đang lặng lẽ đâm xuyên qua tấm vải bạt rách nát từ phía sau lưng anh, nhắm thẳng vào chính giữa tim phổi của anh với một tốc độ kinh hoàng. Kẻ ra tay không hề mang theo một chút sát ý hay hơi thở vật lý nào, hoàn toàn hòa mình vào tiếng mưa gió gầm rú bên ngoài.
"Luyện Khí Cảnh tầng 8! Thân pháp U Minh Ám Kiếm Quyết của Ám Ảnh Lâu!" Diệp Vô Song lập tức nhận diện được đối thủ thông qua luồng linh lực âm hàn tỏa ra từ mũi kiếm.
Thời gian chỉ còn lại đúng 3 giây.
Diệp Vô Song biết rõ, với tu vi Luyện Khí tầng 3 mới thăng cấp cưỡng ép của mình, việc né tránh hoàn toàn một đòn thích sát cự ly gần của một sát thủ tầng 8 chuyên nghiệp là điều hoàn toàn bất khả thi. Anh nhanh chóng đưa tay phải ra sau, cố gắng rút thanh kiếm gỗ đào đào rỗng—Kiếm Gỗ Giấu Đồng Quy Thạch—để cản phá nhịp đệm ban đầu của đối thủ.
"Keng!"
Thế nhưng, tốc độ của Vương Đồ quá nhanh. Thanh đoản kiếm rỉ sét của gã sát thủ chém đứt đôi thanh kiếm gỗ đào của Diệp Vô Song trong chớp mắt, dập tắt hoàn toàn nỗ lực phòng ngự vật lý của anh. Mũi kiếm độc tiếp tục lao thẳng về phía trước không một chút khựng lại.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc đó, bộ não lạnh lùng, lý trí của Diệp Vô Song vận hành với tốc độ cực hạn. Anh đưa ra một quyết định chiến thuật vô cùng điên cuồng và táo bạo:
"Ta không né tránh hoàn toàn nữa! Nếu ta né tránh, sát thủ sẽ phát hiện ra ta có phòng bị và sẽ lập tức đổi chiêu thức khác, hoặc khế ước sẽ không ghi nhận đây là một đòn chí mạng để chuyển dịch tối đa sát thương sang Lục Thiên Đô. Ta phải để hắn đâm trúng! Nhưng... ta phải dịch chuyển tim đi đúng một tấc!"
Diệp Vô Song khẽ vặn vẹo cơ vai, dịch chuyển vị trí lồng ngực sang bên trái đúng một tấc. Đây là giới hạn di chuyển nhục thân nhanh nhất mà anh có thể thực hiện được trong vòng một phần mười giây cuối cùng.
"Xoẹt!!!"
Lưỡi đoản kiếm rỉ sét đâm xuyên qua tấm vải bạt, cắm ngập vào sâu trong lồng ngực bên phải của Diệp Vô Song từ phía sau lưng. Mũi kiếm sắc bén mang theo lực lượng Luyện Khí tầng 8 thô bạo xuyên qua da thịt, sụn sườn và phổi của anh, dừng lại sát nút màng tim đúng một khoảng cách nhỏ bằng sợi tóc.
Vương Đồ ẩn mình trong màn mưa ngoài lều, gương mặt vô cảm dưới lớp mặt nạ vải đen khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng tự tin. Gã cảm nhận rõ ràng cảm giác lưỡi kiếm ngập sâu vào da thịt ấm nóng của con mồi. Độc tố kịch độc Thất Bộ Đoạt Hồn Sa trên lưỡi kiếm lập tức bộc phát, điên cuồng ăn mòn tế bào nhục thân và kinh mạch xung quanh vết thương.
"Chết đi, tên rác rưởi," Vương Đồ thầm nghĩ, chuẩn bị rút kiếm ra để hoàn thành nhiệm vụ.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười của gã sát thủ bỗng chốc đông cứng.
"Vù vù vù!!!"
Trên cổ tay trái của Diệp Vô Song, vết xăm khế ước cổ xưa bùng phát một luồng ánh sáng đỏ sậm rực rỡ, tỏa ra uy áp nhân quả lạnh lẽo và tà dị tột cùng. Sợi chỉ đỏ hư ảo—Xích Huyết Đồng Quy Ty—ngưng tụ thành thực thể rực sáng nối liền cổ tay anh xuyên qua hư không, căng tràn linh lực.
Cơ chế tối cao của Vạn Pháp Đồng Quy Khế lập tức được kích hoạt toàn diện.
Toàn bộ lực sát thương thô bạo của tu sĩ Luyện Khí tầng 8, cùng với lượng kịch độc ăn mòn phổi và linh hồn Thất Bộ Đoạt Hồn Sa đang tàn phá trong cơ thể Diệp Vô Song, bỗng chốc bị khế ước hút sạch sẽ, chuyển hóa thành một luồng năng lượng màu đỏ sậm tà ác, ngược dòng truyền thẳng qua hư không vạn dặm.
***
Tại biệt phủ Lục Phủ nội môn.
Lục Thiên Đô đang nằm trên giường ngọc bích, trong lòng đầy rẫy sự mong đợi tin tức tiêu diệt được mối họa của Vương Đồ. Hắn khẽ nhấp một ngụm Linh Tuyền Chi Thủy để làm dịu cơn đau ngực.
"Hự... Ặc!!!"
Đột ngột, Lục Thiên Đô trợn trừng hai mắt, đồng tử co rút lại nhỏ như hạt cát. Hắn buông rơi chiếc chén ngọc bích xuống sàn nhà vỡ tan tành.
Một cơn đau đớn dữ dội, thấu tận tâm can bộc phát ngay chính giữa lồng ngực của hắn. Cảm giác như có một lưỡi đoản kiếm rỉ sét vô hình đang đâm xuyên qua lồng ngực hắn từ phía sau, xé rách phổi và dừng lại sát nút tim hắn.
"Phụt!!!"
Lục Thiên Đô ngửa mặt lên trời, phun ra một ngụm máu tươi đẫm sắc đen kịt của kịch độc. Toàn thân hắn run rẩy dữ dội, làn da tuấn mỹ lập tức biến thành màu xanh tím tái nhợt do độc tính Thất Bộ Đoạt Hồn Sa bộc phát ăn mòn kinh mạch nội tạng.
"Độc... Thất Bộ Đoạt Hồn Sa?! Tại sao... tại sao sát chiêu của Vương Đồ lại dội ngược sang ta?!" Lục Thiên Đô gào thét thảm thiết trong tâm trí, lồng ngực hắn rỉ máu xối xả qua lớp băng gạc trắng. Linh lực lôi điện trong đan điền của hắn hoàn toàn mất kiểm soát, điên cuồng cắn trả kinh mạch, khiến hắn suýt nữa tẩu hỏa nhập ma và rơi rụng một phần tu vi Trúc Cơ.
Hắn hoảng sợ tột độ, nhận ra một chân tướng nực cười và kinh hoàng: Vương Đồ càng ra tay tàn nhẫn để giết Diệp Vô Song, thì kẻ gánh chịu cái chết tàn khốc đó lại chính là bản thân hắn!
"Không... dừng lại! Vương Đồ, dừng tay lại cho ta!!!" Lục Thiên Đô điên cuồng hét lên, dùng chút tàn lực cuối cùng bò dậy, run rẩy nắm chặt lấy chiếc truyền âm phù Ám Ảnh Lâu đeo bên thắt lưng.
***
Tại căn lều rách ngoại môn.
Vương Đồ kinh hoàng dùng hết sức bình sinh rút mạnh thanh đoản kiếm rỉ sét ra khỏi ngực Diệp Vô Song.
Thế nhưng, không có một giọt máu nào rơi ra từ ngực của thiếu niên tạp dịch. Vết thương đâm xuyên lồng ngực của Diệp Vô Song tự động khép lại với một tốc độ kinh ngạc trong vòng một phần mười giây, làn da của anh lại trở nên phẳng lặng, nhẵn nhụi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ngay cả độc tố kịch độc bám trên da thịt anh cũng biến mất sạch sẽ không còn một tấc.
Diệp Vô Song từ từ quay người lại, đối mặt trực diện với gã sát thủ chuyên nghiệp. Gương mặt anh hoàn toàn bình tĩnh, đôi mắt đen sâu thẳm ẩn hiện tia sáng đỏ sậm lạnh lùng, nhìn Vương Đồ như nhìn một kẻ hề nhảy múa trước gương.
Linh hồn của Diệp Vô Song chỉ bị chấn động nhẹ do áp lực chuyển dịch năng lượng khổng lồ dội qua, nhưng nhục thân của anh hoàn toàn hoàn hảo vô khuyết.
"Ngươi... ngươi không phải là người! Ngươi là ma quỷ phương nào?!" Giọng nói của Vương Đồ run rẩy dữ dội dưới lớp mặt nạ đen. Gã sát thủ Luyện Khí tầng 8 khét tiếng vùng biên giới, kẻ đã thực hiện hàng trăm nhiệm vụ thích sát không một lần thất bại, nay lại cảm thấy da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát trước một tên tạp dịch phế mạch không có linh mạch bẩm sinh.
Gã định vung kiếm chém tiếp một nhát nữa để kiểm chứng, nhưng ngay khoảnh khắc gã vừa nhấc cánh tay lên—
"Bíp... Bíp... Bíp!!!"
Chiếc truyền âm phù của Ám Ảnh Lâu đeo bên thắt lưng Vương Đồ đột ngột rung động điên cuồng, phát ra những luồng sáng đỏ dồn dập. Giọng nói gào thét khàn đặc, đầy sự hoảng loạn, sợ hãi và đẫm máu của Lục Thiên Đô vang lên mồn một giữa tiếng mưa bão gầm rú:
"Dừng tay!!! Đồ ngu, lập tức dừng tay cho ta!!! Không được chạm vào hắn!!! Nếu hắn chết, ta sẽ băm vằm ngươi thành vạn mảnh!!! Dừng tay ngay lập tức!!!"
Vương Đồ trợn trừng hai mắt, nhìn chiếc truyền âm phù rồi lại nhìn Diệp Vô Song đang thong dong đứng vững trước mặt gã với nụ cười lạnh lùng đầy giễu cợt. Cả thế giới quan của gã sát thủ hoàn toàn sụp đổ trong đêm mưa lạnh buốt này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!