Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Thử Nghiệm Tấm Khiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn đêm mưa bão rống giận trùm lên phế tích ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, từng luồng gió lạnh rít qua các kẽ đá, mang theo hơi nước ẩm ướt và mùi rỉ sét nồng nặc của hàng vạn binh khí phế thải.


Diệp Vô Song dẫm lên lớp bùn nhão, lảo đảo bước đi trong bóng tối nhập nhạng. Vai trái của anh vẫn còn đau nhức, nhưng dưới sự vận hành âm thầm của luồng linh lực lôi điện dạt thoát từ Lục Thiên Đô, xương cốt đang tự động nối liền với một tốc độ kinh ngạc. Anh đã thoát khỏi mật thất Cổ Nhân Di Tích dưới lòng đất một cách ngoạn mục. Khi Mục Hải vung chiếc roi da cẩm thạch định định đoạt mạng sống của anh, cấm thuật Chuyển Dịch Thương Tổn đã được kích hoạt hoàn hảo. Toàn bộ lực lượng của tu sĩ Luyện Khí tầng 7 đã bị chuyển dịch không thiếu một tấc sang đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô ở nội môn, gây ra một chấn động nhân quả làm sụp đổ một góc mật thất. Lợi dụng sương bụi mịt mù và sự hoảng loạn của Triệu Phán, Diệp Vô Song với tu vi Luyện Khí tầng 3 mới thăng cấp đã dễ dàng luồn lách qua các khe đá rạn nứt, biến mất vào màn mưa đêm.


Trở lại căn lều rách nát của mình ở rìa nghĩa địa binh khí, Diệp Vô Song lập tức ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm ẩm ướt. Anh run rẩy cởi bỏ lớp y phục tạp dịch xám rách rưới đẫm máu khô, để lộ ra nhục thân gầy gò nhưng đã săn chắc hơn trước rất nhiều. Trên cổ tay trái của anh, vết sẹo hình sợi chỉ đỏ sậm—Xích Huyết Đồng Quy Ty—đang phát sáng hồng nhạt mờ ảo dưới da, như một con rết sống đang ngủ say.


Diệp Vô Song nhắm mắt, chìm thần thức vào sâu trong đan điền. Cảnh tượng bên trong khiến trái tim anh thắt lại. Đan điền phế mạch vốn rỗng tuếch nay đã chứa đầy một luồng linh dịch lôi điện màu vàng nhạt, xoay tròn theo quỹ đạo của Luyện Khí tầng 3. Thế nhưng, trên vách đan điền mỏng manh lại chằng chịt những vết nứt li ti màu đỏ sậm, liên tục rò rỉ ra những tia linh lực nhỏ như những sợi tơ máu.


"Đan điền phế vật này thực sự là một cái túi rách." Diệp Vô Song thầm nghĩ, giọng nói của tàn hồn Cổ Nhạc Sư lại vang lên trong tâm trí anh đầy nghiêm khắc: "Muốn giữ mạng sống, ngươi bắt buộc phải tìm được Đồng Quy Thạch sơ cấp dưới lòng đất khu mỏ sâu để gia cố các vết nứt này. Nếu không, khi Lục Thiên Đô đột phá đại cảnh giới tiếp theo, lượng linh lực khổng lồ dội về sẽ làm ngươi nổ tung thành tro bụi."


Diệp Vô Song siết chặt nắm tay. Anh không sợ hãi, chỉ có sự lạnh lùng và tính toán cực hạn. Khoản nợ ba trăm linh thạch hạ phẩm của thúc thúc Diệp Hoài vẫn còn đó, Mục gia chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh, và Lục Thiên Đô ở nội môn sau khi gánh chịu thương thế vô lý chắc chắn sẽ điên cuồng điều tra. Anh đang đi trên một sợi dây mảnh treo giữa vực thẳm sinh tử, và mỗi bước đi đều phải được tính toán bằng mạng sống.


Sáng hôm sau, cơn mưa bão cuối cùng cũng tạnh, để lại một bầu không khí lạnh lẽo và những vũng nước đục ngầu khắp phế tích ngoại môn. Diệp Vô Song bước ra khỏi lều, điều chỉnh khí tức để che giấu tu vi Luyện Khí tầng 3 mới đạt được, cố gắng giữ vẻ ngoài của một kẻ phế vật phàm nhân hèn nhát như trước. Anh cần phải tiến đến khu mỏ đá ngoại môn để dò la tung tích của Đồng Quy Thạch sơ cấp thông qua lão phu mỏ Lão Nhị.


Thế nhưng, khi anh vừa đi qua con hẻm nhỏ hẹp bao quanh bởi những đống phế liệu sắt rỉ, một giọng nói hống hách, đầy khinh miệt đột ngột vang lên chặn đứng bước chân anh:


"Tên phế vật kia, đứng lại đó cho ta!"


Diệp Vô Song dừng bước, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ nheo lại. Từ trong góc tối của con hẻm, ba tên đệ tử ngoại môn bước ra. Kẻ đi đầu là một nam tử to béo, mặt đầy thịt mỡ, mặc bộ y phục tạp dịch bằng gấm thêu hoa hòe rực rỡ nhưng lại dính đầy bùn đất. Trên ngón tay mập mạp của hắn đeo một chiếc nhẫn vàng thô kệch—Kim Lực Giới Chỉ, một loại pháp bảo cấp thấp giúp gia tăng lực đấm vật lý.


Hắn chính là Vương Minh, gã ác bá khét tiếng chuyên bắt nạt và trấn lột linh thạch của các tạp dịch đệ tử yếu thế tại ngoại môn.


"Vương sư huynh." Diệp Vô Song cúi đầu, giọng nói run rẩy giả tạo, nhưng ánh mắt dưới hàng mi dài lại lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm.


Vương Minh khè một bãi nước bọt xuống đất, tiến lại gần, đôi mắt ti hí sắc lẹm đảo quanh người Diệp Vô Song. Gã đột ngột dừng lại, mũi hít hà như ngửi thấy điều gì đó bất thường. Với tu vi Luyện Khí tầng 3 của mình, Vương Minh nhạy cảm nhận ra trên người Diệp Vô Song dường như đang có một luồng dao động linh lực cực kỳ mờ nhạt, không còn rỗng tuếch như một phàm nhân phế mạch bình thường nữa.


"Hừm? Tên phế vật này... hôm nay khí tức của ngươi có chút lạ lùng." Vương Minh nhe răng cười, lộ ra hàm răng vàng khè: "Ngươi lén lút ăn trộm linh thạch của tông môn để khai mở linh lực phải không? Hay là thúc thúc Diệp Hoài của ngươi trước khi chết đã để lại cho ngươi bảo vật gì? Giao ra đây, nếu không hôm nay ta sẽ phế bỏ hai chân của ngươi!"


Diệp Vô Song lùi lại một bước, giả vờ sợ hãi tột độ: "Vương sư huynh hiểu lầm rồi, tiểu nhân làm sao có linh thạch... Thúc thúc để lại chỉ có khoản nợ, tiểu nhân đang phải đi làm phu mỏ để trả nợ cho Chấp Pháp Đường."


"Nói láo!" Vương Minh biến sắc, gầm lên một tiếng. Hắn thèm khát chiếc mộc bài mun đen di vật của Diệp Phàm mà Mục Hải đang ráo riết tìm kiếm. Hắn biết nếu lập được công này dâng lên cho Mục gia, hắn sẽ nhận được một viên Trúc Cơ Đan để đột phá. Hắn lập tức vận hành linh lực, chiếc nhẫn vàng trên tay phát ra luồng ánh sáng màu vàng đất rực rỡ, tỏa ra một lực lượng vật lý nặng nề.


"Hôm nay ta sẽ dùng Thiết Sa Chưởng này đập nát lồng ngực ngươi, xem ngươi có chịu khai ra không!"


Trong khoảnh khắc đó, Diệp Vô Song không hề né tránh. Thần thức của anh cực kỳ tỉnh táo, lập tức phân tích cục diện: "Vương Minh là Luyện Khí tầng 3, nhục thân rất mạnh nhờ Thiết Sa Chưởng và Kim Lực Giới Chỉ. Nếu ta dùng tu vi Luyện Khí tầng 3 mới thăng cấp để đấu tay đôi vật lý với hắn, đan điền đang rạn nứt của ta chắc chắn sẽ bị kéo căng và tổn thương nặng hơn. Đây là cơ hội hoàn hảo để ta thử nghiệm giới hạn chịu đựng và tốc độ truyền dẫn thực tế của Chuyển Dịch Thương Tổn trước sát thương vật lý trực diện."


"Đến đây đi." Diệp Vô Song thầm nghĩ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lùng vô cảm.


"Chết đi, tên phế vật!"


Vương Minh hét lớn, bước chân dẫm mạnh xuống đất làm bùn nhão bắn tung tóe. Hắn tung ra một cú đấm man lực cực mạnh, Thiết Sa Chưởng mang theo luồng linh lực màu vàng đất xé toạc không khí, dồn dập đấm thẳng vào chính giữa lồng ngực của Diệp Vô Song.


"Bùm!!!"


Một tiếng nổ chói tai vang lên giữa con hẻm nhỏ. Lực đấm khổng lồ kết hợp với sức mạnh của chiếc nhẫn vàng tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay những mảnh sắt vụn xung quanh. Đám đệ tử đi theo Vương Minh cười rộ lên đắc ý, bọn chúng tin rằng lồng ngực của Diệp Vô Song đã bị đập nát hoàn toàn.


Thế nhưng, nụ cười của bọn chúng lập tức đông cứng trên gương mặt.


Diệp Vô Song vẫn đứng yên như một bức tượng đá cổ xưa, hai chân cắm chặt xuống bùn nhão, không hề lùi lại dù chỉ nửa bước. Lồng ngực của anh, nơi cú đấm của Vương Minh đang chạm vào, hoàn toàn phẳng lặng, không hề có một vết lõm hay một giọt máu nào chảy ra.


Ngay khoảnh khắc cú đấm tiếp xúc với da thịt, sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ wrist trái của Diệp Vô Song bùng phát ánh sáng đỏ sậm rực rỡ. Toàn bộ động năng khổng lồ và linh lực lôi điện từ cú đấm Thiết Sa Chưởng của Vương Minh đã bị khế ước hấp thụ sạch sẽ trong vòng một phần mười giây, ngược dòng truyền thẳng qua hư không.


***


Cùng lúc đó, tại biệt phủ lộng lẫy của Lục Thiên Đô ở nội môn.


Lục Thiên Đô đang ngồi xếp bằng trên bệ đá bạch ngọc, cố gắng vận hành linh lực lôi điện để chữa trị thương thế lồng ngực từ vụ nổ mật thất đêm qua. Sắc mặt hắn vẫn còn nhợt nhạt, thần thái u uất tột độ.


"Hự!"


Đột ngột, lồng ngực Lục Thiên Đô như bị một chiếc búa tạ nặng vạn cân nện thẳng vào. Lực đấm thô bạo mang theo khí tức màu vàng đất của Thiết Sa Chưởng bộc phát ngay bên trong lồng ngực hắn.


"Phụt!"


Lục Thiên Đô ngửa mặt phun ra một ngụm máu tươi đẫm huyết lôi, cơ thể văng mạnh ra khỏi bệ đá bạch ngọc, đập sầm vào bức tường đá cẩm thạch phía sau. Tiếng xương ngực rạn nứt vang lên giòn giã trong căn phòng tĩnh mịch.


"Thiết... Thiết Sa Chưởng?! Khí tức này... là của tu sĩ Luyện Khí tầng 3 ngoại môn?! Kẻ khốn kiếp nào đang dùng mạng sống của ta để chịu đòn ở ngoại môn?!" Lục Thiên Đô ôm lấy lồng ngực đang rỉ máu, đôi mắt đỏ ngầu gào thét điên cuồng trong đau đớn và bất lực.


***


Tại con hẻm phế tích ngoại môn.


Luật nhân quả của Vạn Pháp Đồng Quy Khế là tuyệt đối. Khi toàn bộ sát thương bị chuyển dịch đi, một lực phản chấn nhân quả khổng lồ tự động sinh ra ngay tại điểm tiếp xúc.


"Rắc rắc rắc!!!"


Tiếng xương cốt gãy vụn ghê rợn đột ngột vang lên từ cánh tay của Vương Minh.


"Á... á... á!!!"


Tiếng gào thét thảm thiết, đau đớn tột cùng xé toạc bầu không khí yên tĩnh của phế tích. Vương Minh trợn trừng hai mắt, gương mặt mập mạp vặn vẹo đến dị dạng. Hắn nhìn thấy toàn bộ xương ngón tay, cổ tay và cẳng tay phải của mình tự động gãy lìa thành nhiều khúc, xương trắng đâm toạc qua lớp da thịt mỡ màng, máu tươi phun ra như suối.


Chiếc nhẫn vàng Kim Lực Giới Chỉ trên ngón tay hắn cũng nứt vỡ thành trăm mảnh sắt vụn rơi lả tả xuống bùn nhão.


Vương Minh hoảng loạn, cố gắng vận hành linh lực tinh thần để áp chế và chấn nhiếp linh hồn của Diệp Vô Song. Thế nhưng, ngay khi luồng tinh thần lực của hắn vừa chạm đến thức hải của main, kết giới bảo hộ của khế ước đã cắn trả mạnh mẽ. Một luồng oán khí lạnh thấu xương dội ngược lại, khiến Vương Minh hoa mắt chóng mặt, đầu óc đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm đâm vào, ngã quỵ xuống bùn nhão, ho ra một ngụm máu đen.


Đám đệ tử đi theo Vương Minh sợ hãi đến mức rụng rời chân tay. Bọn chúng nhìn Diệp Vô Song—kẻ vẫn đứng yên, thong dong điều chỉnh lại nếp áo rách rưới của mình—như nhìn thấy một con ác quỷ bước ra từ địa ngục.


"Quỷ... hắn là quỷ! Hắn không cần ra tay cũng có thể phế bỏ Vương sư huynh!"


"Chạy mau! Kẻ này có tà thuật!"


Bọn chúng hoảng loạn đỡ lấy Vương Minh đang gào khóc thảm thiết, không dám quay đầu lại, điên cuồng bỏ chạy khỏi con hẻm phế tích đầy bùn đất.


Diệp Vô Song thản nhiên bước qua vũng máu và những mảnh vỡ của chiếc nhẫn vàng dưới đất. Anh khẽ vuốt ve lồng ngực của mình—hoàn toàn phẳng lặng, không hề có một chút thương tổn vật lý nào.


"Tốc độ truyền dẫn là tức thời, giới hạn chịu đựng sát thương vật lý của khế ước ở cảnh giới này là hoàn hảo." Diệp Vô Song thầm đánh giá, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc sảo: "Nhưng đan điền của ta lại rỉ thêm một tia linh lực nhỏ. Áp lực phản phệ đang tăng dần. Ta bắt buộc phải nhanh chóng tiến vào khu mỏ sâu để tìm Đồng Quy Thạch sơ cấp trước khi Lục Thiên Đô phát điên."


Bóng dáng gầy gò của Diệp Vô Song thong thả bước đi trong sương mù buổi sáng, để lại sau lưng tiếng tăm về một kẻ phế vật mang "vận khí quái dị, kẻ nào chạm vào sẽ tự gãy tay" bắt đầu rò rỉ và lan truyền khắp ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!