Chạy Đua Với Thiên Kiếp
Sương mù buổi sớm lướt qua những thanh binh khí rỉ sét của phế tích ngoại môn, mang theo cái lạnh thấu xương của một vùng đất hoang tàn. Tần Vô Vọng đã biến mất vào màn sương xám đục từ lâu, chỉ để lại tiếng chổi tre quét lá khô xào xạc mơ hồ từ phía xa vọng lại. Diệp Vô Song đứng cô độc bên cạnh bức tượng cầm sư đổ nát, tà hắc y trường bào khẽ tung bay trong gió lạnh. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của mình. Dưới ánh sáng mờ nhạt của bình minh, vài sợi tóc đã chuyển sang màu bạc trắng lấp lánh—cái giá tàn khốc của năm năm thọ nguyên bị trích xuất để duy trì liên kết khế ước sau đêm tàn sát Mục gia.
Trên cổ tay trái của anh, sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—không còn mang sắc đỏ tươi như thuở ban đầu. Lúc này, nó đã hóa thành một vệt xăm màu đỏ sậm tà dị, u uất, như một con rết máu khổng lồ đang quằn quại dưới da thịt. Những luồng oán khí và sát niệm từ trận chiến đêm qua liên tục rung động, truyền dẫn từng đợt buốt nhói trực tiếp vào thức hải của anh. Diệp Vô Song khẽ nhíu mày, cảm nhận đan điền phế mạch vốn rỗng tuếch nay đang bị lấp đầy bởi những tia lôi điện màu vàng nhạt rò rỉ từ đối thủ.
Anh cúi đầu nhìn thanh kiếm gỗ đào giấu Đồng Quy Thạch đang dắt bên hông. Trên thân kiếm gỗ, một vết nứt dọc nhỏ, mảnh như sợi chỉ chạy dọc theo thớ gỗ đào—vết tích từ cú chém đôi khối hắc thiết nghìn cân—vẫn chưa được phục hồi. Viên Đồng Quy Thạch sơ cấp giấu bên trong đang tỏa ra luồng ấm áp yếu ớt, cố gắng phong tỏa dao động linh lực của anh khỏi sự phát hiện của ngoại nhân.
"Ba ngày..." Diệp Vô Song khàn giọng tự lẩm bẩm. Giọng nói của anh mang theo sự khàn đặc và mệt mỏi tột độ. Thần thức của anh lúc này chỉ còn vỏn vẹn ba mươi phần trăm sau một đêm khống chế ám vệ và tàn sát kẻ thù. Nhưng áp lực thời gian đang siết chặt lấy cổ họng anh như một sợi dây thừng. Lục Bá Thiên đang cưỡng ép Lục Thiên Đô đột phá Kim Đan sớm tại Thiên Lôi Đài. Nếu đối thủ thăng cấp thành công trong trạng thái đan điền phế mạch của anh chưa được đúc lại bằng Cổ Thần Tủy Dịch, lượng lôi dịch khổng lồ dội về qua khế ước sẽ lập tức thổi bay nhục thân anh thành tro bụi.
Diệp Vô Song không hề tu luyện theo cách thông thường. Anh không ngồi thiền, không hấp thụ thiên địa linh khí—bởi phế mạch bẩm sinh của anh vốn là một phong ấn thiên mệnh không thể tương thích với linh khí tự nhiên. Sự tiến bộ của anh hoàn toàn phụ thuộc vào việc ép buộc và ký sinh vào Lục Thiên Đô. Muốn sống sót, anh bắt buộc phải biết rõ đối thủ đang làm gì.
Lùi sâu vào một góc khuất sau bức tượng cầm sư đổ nát, Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên một tảng đá ẩm ướt. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ ba mươi phần trăm thần thức còn sót lại, bắt đầu vận hành bí thuật cấm kỵ: Thần Thức Ký Sinh Pháp.
Từ vết xăm đỏ sậm trên cổ tay trái, một sợi tơ hồng mỏng manh, hư ảo như một sợi khói từ từ kéo dài ra, lặn sâu vào khoảng không vô định. Sợi tơ nhân quả này vượt qua vạn dặm khoảng cách địa lý, nối liền trực tiếp vào thức hải của đệ nhất thiên kiêu nội môn Lục Thiên Đô.
***
Tại Linh Tuyền Nhãn sâu trong biệt phủ Lục Phủ ở nội môn.
Lục Thiên Đô đang ngồi xếp bằng giữa một bồn tắm lớn được đúc bằng bạch ngọc tinh khiết. Bên trong bồn chứa đầy Linh Tuyền Chi Thủy tỏa ra ánh sương mù màu lam mát lạnh và nồng đậm linh khí. Những tia sét màu vàng lôi điện lách tách dao động xung quanh cơ thể tuấn mỹ của hắn, không ngừng rèn giũa và kích thích đan điền lôi điện của hắn tụ khí đến đỉnh điểm. Sắc mặt Lục Thiên Đô nghiêm nghị, nhưng đôi mắt ẩn hiện những tia máu đỏ đầy u uất và căm hận.
Đột ngột, Lục Thiên Đô khẽ rùng mình. Bản năng của một thiên kiêu trác tuyệt khiến hắn cảm nhận được một dao động lạ lùng, mỏng manh như tơ nhện đang lén lút xâm nhập vào thức hải của mình.
"Kẻ nào?!" Lục Thiên Đô gầm lên một tiếng trầm đục trong lòng.
Hắn không hề do dự, lập tức vận hành Vô Cực Tiên Quyết, bộc phát toàn bộ thần thức lôi điện cuồng bạo của một tu sĩ nửa bước Trúc Cơ cực hạn, càn quét khắp ngõ ngách trong thức hải của mình hòng tìm kiếm và nghiền nát kẻ xâm nhập bí ẩn.
Luồng thần thức lôi điện mang theo sát ý ngút trời quét qua như một cơn bão lốc, rít gào điên cuồng. Diệp Vô Song, lúc này đang ẩn núp dưới dạng một đốm sáng thần thức nhỏ nhoi, lập tức cảm nhận được áp lực hủy diệt đang ập đến sát nút. Thần thức lôi điện của Lục Thiên Đô quá mạnh, lại có sự bảo hộ vô hình từ ý chí Nguyên Anh của Lục Bá Thiên ẩn giấu xung quanh biệt phủ. Nếu bị quét trúng, linh hồn của Diệp Vô Song chắc chắn sẽ bị tổn thương vĩnh viễn, thậm chí bị xóa sổ ngay tại chỗ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Diệp Vô Song không hề hoảng loạn tháo chạy—bởi anh biết tháo chạy lúc này chỉ càng làm lộ rõ dấu vết nhân quả. Anh lập tức kích hoạt lá bài tẩy ẩn giấu của mình. Trong thức hải của Diệp Vô Song, chiếc Gương Đồng Cũ Kỹ—di vật của mẫu thân Diệp Niệm Sương—bỗng nhiên rung nhẹ, tỏa ra một luồng ánh sáng màu lam ấm áp, dịu nhẹ. Giọt tinh huyết nguyên thủy của mẫu thân ngủ sâu trong gương đồng bộc phát, tạo ra một kết giới linh hồn vô hình bao bọc lấy thần thức của anh.
"Oành!"
Thần thức lôi điện cuồng bạo của Lục Thiên Đô quét mạnh qua đốm sáng của Diệp Vô Song, nhưng toàn bộ lực lượng hủy diệt đã bị kết giới của chiếc gương đồng hấp thụ hoàn toàn, chuyển hóa thành một lớp sương mù ngụy trang che chắn thiên cơ hoàn hảo. Trong mắt Lục Thiên Đô, thức hải của hắn vẫn hoàn toàn trống rỗng, không có nửa điểm dị thường.
"Là ảo giác sao?" Lục Thiên Đô nhíu mày tự hỏi, gương mặt vặn vẹo đầy u uất. Hắn khẽ thở dốc, lồng ngực gãy xương vẫn còn âm ỉ đau nhói do phản phệ thương thế xuyên tim từ trận đấu của Diệp Vô Song hôm trước.
Nấp sau lớp sương mù che chở của gương đồng, Diệp Vô Song bắt đầu lắng nghe và đọc vị những suy nghĩ sâu nhất trong đầu đối thủ. Anh nhìn thấy một ảo ảnh ký ức: Lục Bá Thiên đứng trước giường ngọc bích, gương mặt uy nghiêm đầy sấm sét, lạnh lùng dặn dò:
"Thiên Đô, ba ngày sau vào đêm trăng tròn, ta sẽ dùng toàn bộ Linh Tuyền Chi Thủy của nội môn để trợ lực cho ngươi độ kiếp Kim Đan tại Thiên Lôi Đài. Chín tầng thiên lôi diệt thế sẽ giáng xuống. Ngươi có huyết thống hoàn mỹ, chắc chắn sẽ vượt qua. Nhưng tên ma đầu ký sinh kia, với nhục thân phế mạch rách nát của hắn, tuyệt đối sẽ bị lôi phạt dội về qua khế ước đánh tan xác thành tro bụi. Đây là cách duy nhất để giải trừ khế ước nhân quả tà dị này mà không cần dùng đến vũ lực thông thường."
"Con hiểu rồi, phụ thân." Giọng nói đầy căm hận của Lục Thiên Đô vang lên trong ký ức: "Con bắt buộc phải đột phá Kim Đan sớm! Con không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa cảnh phải làm tấm khiên sống cho một kẻ phế vật ngoại môn!"
Đã rõ kế hoạch của đối thủ. Diệp Vô Song lập tức thu hồi thần thức, cắt đứt sợi tơ hồng nhân quả.
"Hực!"
Tại phế tích ngoại môn, Diệp Vô Song đột ngột mở mắt, cơ thể đổ rạp về phía trước. Anh ho lên một ngụm máu đỏ sậm loãng, hai tai và mũi rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng. Thần thức bị tiêu hao cực kỳ nghiêm trọng, đầu óc anh đau nhức như bị hàng vạn chiếc búa bổ vào cùng một lúc. Anh run rẩy đưa tay lau vệt máu nơi khóe môi, đôi mắt đen sâu thẳm híp lại đầy lạnh lùng:
"Ba ngày sau... đêm trăng tròn... Thiên Lôi Đài. Lục Bá Thiên, ngươi tính toán thật tốt. Nhưng ngươi không biết rằng, lôi kiếp của con trai ngươi... sẽ là bệ phóng hoàn hảo để ta gột rửa hoàn toàn phế mạch này."
***
Nửa canh giờ sau, tại một lò gạch bỏ hoang nằm ở bìa rừng rậm rạp gần khu vực Ngoại Môn Linh Quặng.
Tô Diệu Âm đang đứng tựa lưng vào bức tường gạch đổ nát, thanh kiếm gỗ cổ xưa Thanh Phong gác hờ trên đùi. Gương mặt thanh tú lạnh lùng của nàng vẫn giữ được vẻ sắc sảo, kiên định vốn có của một kiếm tu quật cường. Ngay khi nhìn thấy bóng dáng Diệp Vô Song mặc hắc y trường bào bước vào, tà áo dính đầy bụi bặm và sương sớm, nàng lập tức đứng thẳng dậy.
"Diệp đạo hữu, huynh trễ nửa canh giờ." Tô Diệu Âm lạnh nhạt nói, nhưng đôi mắt sắc lẹm vẫn khẽ quét qua những sợi tóc bạc trên mái đầu của anh đầy sự nghi ngại. "Thần sắc của huynh rất tệ. Thần thức lại bị hao tổn sao?"
"Không sao, chỉ là một chút rắc rối nhỏ khi theo dõi Lục Thiên Đô." Diệp Vô Song bình thản đáp, giọng nói khàn khàn không một chút gợn sóng. Anh thong thả bước lại gần, lấy ra khối Mộc Bài Rách Nát bằng gỗ mun đen từ trong ngực áo, đặt lên một tảng đá vôi phẳng.
Khối mộc bài lúc này tỏa ra một luồng hắc khí lạnh lẽo, âm u mờ ảo. Bên trong nó, hồn phách của trưởng lão ngoại môn Mục Vân Dực đang bị giam cầm chặt chẽ, không ngừng gào rú vô thanh đầy đau đớn.
"Mục Vân Dực, câm miệng cho ta." Diệp Vô Song lạnh lùng nói. Anh nhỏ một giọt máu chứa oán khí khế ước từ đầu ngón tay trái lên bề mặt mộc bài.
"Xèo xèo xèo..."
Giọt máu đỏ sậm thấm vào các đường rãnh khắc chằng chịt, khiến khối mộc bài rung lên bần bật. Hồn phách của Mục Vân Dực bị oán khí khế ước thiêu đốt, đau đớn tột cùng, buộc phải hiển hóa thành một bóng mờ nhỏ nhoi quỳ rạp trước mặt Diệp Vô Song.
"Diệp Vô Song... cầu xin ngươi... cho ta chết đi! Đừng hành hạ hồn phách của ta nữa!" Giọng nói run rẩy, đầy sợ hãi của Mục Vân Dực vang lên trong đầu hai người thông qua thần thức truyền âm.
"Muốn chết một cách thanh thản?" Diệp Vô Song lạnh lùng nhếch môi, ánh mắt không một chút từ bi. "Khai ra cho ta! Lối vào Cổ Thần Phế Tích sâu dưới lòng đất Ngoại Môn Linh Quặng nằm ở tọa độ nào? Nghĩa phụ Diệp Phàm năm xưa đã tìm thấy chiếc mộc bài này ở vị trí chính xác nào dưới mỏ sâu?"
"Ta nói... ta nói!" Hồn phách Mục Vân Dực run rẩy gào lên, hoàn toàn bị bẻ gãy ý chí phản kháng trước nỗi đau đớn linh hồn: "Lối vào... nằm ở phân khu khai thác số chín... sâu dưới lòng đất ba nghìn mét. Ở đó có một vách đá cổ xưa bị rêu phong che phủ hoàn toàn, trên vách đá có khắc một trận văn hình tròn khuyết mất một góc... Chỉ cần đặt chiếc mộc bài mun đen vào tâm trận nhãn và nhỏ máu phế mạch hoàng tộc... cổng đá sẽ mở ra... Cầu xin ngươi... cho ta tiêu tán đi!"
Diệp Vô Song không thèm đáp lời. Anh vung tay áo, thu hồi khối mộc bài mun đen vào ngực áo, cắt đứt hoàn toàn sự hiển hóa của hồn phách kẻ thù.
Anh quay sang nhìn Tô Diệu Âm, ánh mắt thâm trầm như vực sâu: "Tô cô nương, chúng ta đi thôi. Thời gian không còn nhiều. Ba ngày nữa, lôi kiếp Kim Đan của Lục Thiên Đô sẽ giáng xuống. Chúng ta bắt buộc phải đột nhập vào phân khu số chín ngay trong ngày hôm nay để lấy được Cổ Thần Tủy Dịch."
Tô Diệu Âm siết chặt chuôi kiếm Thanh Phong, khẽ gật đầu: "Được. Ta đã chuẩn bị sẵn Phá Trận Phù để vô hiệu hóa các cấm chế báo động của chấp pháp đội quanh khu mỏ. Nhưng huynh nên nhớ, phân khu số chín là khu vực khai thác cấm, được canh gác cực kỳ nghiêm ngặt bởi Chấp Pháp Đường ngoại môn dưới quyền Lục gia. Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ phải đối mặt với hàng trăm tu sĩ."
"Đi thôi." Diệp Vô Song chỉ đáp gọn lỏn một câu. Anh dẫn đầu, lướt nhanh về phía dãy núi Ngoại Môn Linh Quặng hoang vu, tà hắc y hòa vào màn sương mù xám xịt của buổi sớm.
***
Tại khu vực bìa rừng rậm rạp giáp ranh với lối vào Ngoại Môn Linh Quặng.
Sương mù ở đây đậm đặc hơn, sực nức mùi ẩm ướt của đất cát và chướng khí độc hại từ lòng đất bốc lên. Diệp Vô Song và Tô Diệu Âm đang nấp sau một bụi cây gai rậm rạp, quan sát trạm gác chính của chấp pháp đội cách đó trăm mét. Trạm gác được canh phòng cẩn mật bởi bốn tu sĩ Luyện Khí tầng 6 mặc giáp sắt đen, tay cầm trường thương tỏa ra linh lực dao động.
Đột ngột, một bóng đen gầy gò, lưng còng rạp xuống đất lướt ra từ một bụi rậm bên cạnh. Người đó di chuyển cực nhanh nhưng không phát ra một tiếng động nhỏ nào, gương mặt nhăn nheo vô cảm bám đầy bụi than mỏ màu đen, liên tục ho khẽ ra những vệt khói xám—đó chính là Lão Nhị, lão phu mỏ già nua bị bệnh phổi linh thạch.
Lão Nhị nhìn thấy Diệp Vô Song, đôi mắt đục ngầu của lão bỗng nhiên co rút lại đầy hoảng sợ và vội vã. Lão quỳ sụp xuống bên cạnh anh, khàn giọng cảnh báo bằng thần thức truyền âm gấp gáp:
"Diệp huynh đệ! Nguy rồi! Tuyệt đối không được tiến vào phân khu số chín lúc này!"
Diệp Vô Song nhíu mày, tay trái khẽ siết chặt chuôi kiếm gỗ nứt dọc: "Có chuyện gì? Lão Nhị, nói rõ mau."
Lão Nhị ho khục khặc một tiếng, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen loãng do bệnh phổi hành hạ, lão run rẩy nói:
"Lối vào Cổ Thần Phế Tích... lối vào cổng đá cổ xưa dưới phân khu số chín mà huynh đang tìm kiếm... đã bị người của Lục gia phát hiện ra dao động năng lượng bất thường từ đêm qua! Gia chủ Lục Bá Thiên đã lập tức phái một đội Hắc Thiết Vệ tinh nhuệ gồm mười hai cường giả Luyện Khí tầng 9 cực hạn xuống phong tỏa hoàn toàn khu vực vách đá rêu phong đó! Bọn họ đã thiết lập đại trận liên kết cực mạnh, biến toàn bộ phân khu số chín thành một cấm địa chết! Bất kỳ kẻ nào bén mảng vào trong phạm vi ngàn mét đều bị chém chết ngay lập tức không cần hỏi han!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!