Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Tàn Cuộc Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cuồng bạo tàn phá Thanh Vân Trấn suốt cả đêm cuối cùng cũng bắt đầu ngớt, chỉ còn lại những hạt mưa bụi li ti giăng mắc khắp không gian u ám. Tại chính đường Mục phủ, cảnh tượng hoang tàn đổ nát hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm mai. Xác chết nằm la liệt trên vũng bùn loãng trộn lẫn máu tươi, mùi tanh nồng nặc bốc lên xộc thẳng vào cánh mũi. Diệp Vô Song đứng yên giữa đống gạch ngói vỡ vụn, hai tay ôm chặt lấy Diệp Tiểu Nhiên đang lịm đi vì kiệt sức. Nhục thân của anh tuy đã tự động khép miệng các vết thương nhờ linh lực trị liệu dội về từ khế ước, nhưng sâu trong đan điền, cảm giác đau rát vẫn âm ỉ như có hàng vạn mũi kim châm.


Anh khẽ cúi đầu nhìn xuống cổ tay trái của mình. Sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—lúc này không còn mang màu đỏ tươi rực rỡ như trước nữa. Trận tàn sát đẫm máu tiêu diệt toàn bộ gia tộc Mục thị đêm qua đã tích tụ một lượng sát nghiệp khổng lồ, nhuộm đen sợi chỉ đỏ thành một màu đỏ sậm tà dị, u uất. Mỗi nhịp đập của khế ước truyền dẫn oán khí trực tiếp vào thức hải của anh, cưỡng ép rút đi năm năm thọ nguyên thực tế. Diệp Vô Song đưa ngón tay lên vuốt nhẹ mái tóc dài của mình, nơi vài sợi tóc đã chuyển sang màu bạc trắng lấp lánh dưới làn mưa lạnh.


"Diệp đạo hữu, chúng ta phải đi ngay." Tô Diệu Âm từ phía sau bước lại, thanh kiếm gỗ cổ xưa Thanh Phong trên tay nàng vẫn còn nhỏ giọt máu đen của Mục Vân Dực. Gương mặt nàng tái nhợt vì mệt mỏi sau một đêm huyết chiến, nhưng đôi mắt vẫn giữ được vẻ sắc sảo, kiên định. "Tiếng tiên lôi hộ tông đêm qua quá lớn, chắc chắn đã đánh động đến nội môn. Tào Hùng và Chấp Pháp Đường sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ Thanh Vân Trấn để truy lùng hung thủ."


Diệp Vô Song lặng lẽ gật đầu. Anh biết rõ Lục Bá Thiên—gia chủ Lục gia kiêm tông chủ Thái Huyền Tiên Tông—đang vô cùng giận dữ trước sự biến mất đột ngột của Mục gia, thế lực phụ thuộc đắc lực của bọn họ ở hạ giới. Hơn nữa, việc Lục Thiên Đô đột ngột bị trọng thương xuyên tim từ xa do khế ước chuyển dịch sát thương chắc chắn đã khiến Lục gia phát điên. Bọn họ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để lùng sục ra "ma đầu" đứng sau.


"Tô cô nương, nàng giúp ta đưa Tiểu Nhiên đến lối vào khu hầm mỏ Ngoại Môn Linh Quặng." Diệp Vô Song khàn giọng nói, giọng nói của anh mang theo sự khàn đặc do thọ nguyên bị hao tổn. "Ở đó có Lý Đại Đao tiếp ứng. Chỉ có lòng đất sâu vạn trượng mới có thể che giấu hoàn toàn khí tức phàm nhân của Tiểu Nhiên trước thần thức truy quét của Lục gia."


Nói rồi, Diệp Vô Song cẩn thận bế Diệp Tiểu Nhiên trao cho Tô Diệu Âm. Anh biết bản thân mình lúc này đang là mục tiêu chú ý lớn nhất, nếu mang theo một cô bé phàm nhân không có tu vi bên cạnh thì không khác nào tự gieo mình vào lưới chết. Tô Diệu Âm không hỏi thêm lời nào, nàng đón lấy cô bé gầy gò, khẽ gật đầu rồi thi triển thân pháp, biến mất vào màn sương mù dày đặc hướng về phía khu mỏ đá.


Diệp Vô Song đứng một mình giữa chính đường đổ nát, khẽ ho nhẹ ra một ngụm máu đen loãng. Cơn phản phệ của khế ước do sát nghiệp tích tụ đang không ngừng tàn phá hệ thống kinh mạch phụ của anh. Anh lén lấy ra một viên Hóa Ứ Đan—loại đan dược tịnh hóa ma chướng mà Vân Cơ Ni Cô tặng—bỏ vào miệng nuốt chửng. Thế nhưng, viên đan dược vừa trôi xuống cổ họng liền bị luồng oán khí màu đỏ sậm bám trên sợi chỉ đỏ nuốt chửng hoàn toàn, không phát huy được chút tác dụng nào. Sát nghiệp quá lớn, đan dược cấp thấp đã hoàn toàn vô hiệu.


"Tiểu tử, đừng phí sức." Giọng nói u uất, trầm lặng của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải Diệp Vô Song, mang theo một tiếng thở dài đầy bất lực: "Sát nghiệp đêm qua đã nhuộm đen khế ước của ngươi. Chừng nào chưa tịnh hóa được oán khí này, nhục thân của ngươi sẽ liên tục bị gặm nhấm thọ nguyên mỗi khi khế ước truyền dẫn linh lực."


Diệp Vô Song lạnh lùng nhếch môi, ánh mắt không một chút hoang mang: "Chỉ cần giữ được mạng sống, thọ nguyên hao tổn năm năm thì có xá gì. Chúng ta đi."


Anh vận hành Quy Tức Thuật ở mức tối đa, phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực Kim Đan màu vàng tím mới đúc, biến bản thân thành một kẻ phế mạch phàm nhân bình thường không có nửa điểm tu vi. Anh lướt đi âm thầm như một bóng ma trong đêm mưa ngớt, hướng về phía phế tích ngoại môn.


***


Tại khu vực lối vào Ngoại Môn Linh Quặng.


Lý Đại Đao—thủ lĩnh phu mỏ vạm vỡ—đang đứng bồn chồn bên cạnh một xe quặng thô đổ nát. Trên vai gã vác thanh đại đao bằng sắt rỉ gồ ghề, đôi mắt liên tục đảo quanh cảnh giác. Ngay khi nhìn thấy bóng dáng Tô Diệu Âm bế Diệp Tiểu Nhiên lướt tới, gã vội vàng tiến lại đón lấy.


"Tô cô nương! Diệp huynh đệ thế nào rồi?" Lý Đại Đao lo lắng hỏi, giọng gã hạ thấp hết mức.


"Hắn vẫn an toàn, nhưng đang phải xử lý hậu quả." Tô Diệu Âm đặt Diệp Tiểu Nhiên vào lòng Lý Đại Đao. "Lý huynh, làm phiền ngươi giấu cô bé vào khu hầm mỏ sâu nhất. Tuyệt đối không được để người của Chấp Pháp Đường phát hiện."


"Yên tâm đi!" Lý Đại Đao vỗ ngực rầm rập, ánh mắt đầy sự hào sảng và trọng nghĩa khí. "Mạng của Lý Đại Đao này là do Diệp huynh đệ cứu trong vụ sập hầm mỏ năm xưa. Cho dù có phải lấy cái đầu này ra bảo đảm, ta cũng quyết không để con nhóc này mất một sợi tóc dưới lòng đất mỏ!"


Nói rồi, Lý Đại Đao nhanh chóng bế Diệp Tiểu Nhiên bước vào đường hầm mỏ bỏ hoang sâu thẳm, nơi chứa đầy khí độc và chướng khí mà ngay cả tu sĩ Chấp Pháp Đường cũng không muốn bước vào.


***


Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Trấn.


Không khí tĩnh lặng của buổi sáng sớm bị phá vỡ hoàn toàn bởi tiếng vó ngựa thiết giáp rầm rập và tiếng la hét hỗn loạn. Tào Hùng—hộ vệ trưởng của Lục gia, cường giả Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ—đang cưỡi trên một con yêu thú thiết giáp khổng lồ, dẫn theo hàng trăm chấp pháp vệ mặc giáp sắt đen bao vây toàn bộ thị trấn. Gương mặt vạm vỡ của gã đầy vẻ nghiêm nghị và sát khí ngút trời.


"Gia chủ có lệnh! Phong tỏa toàn bộ Thanh Vân Trấn! Bất kỳ kẻ nào ra vào đều phải kiểm tra thần thức và huyết khí!" Tào Hùng khàn giọng ra lệnh, giọng nói mang theo linh lực Trúc Cơ chấn động cả khoảng không.


Gã lấy ra từ trong ngực một chiếc la bàn đồng đen cũ kỹ—La bàn truy vết huyết khí cấp linh khí hạ phẩm. Chiếc la bàn này đã được gã nhỏ vào một giọt máu từ mảnh vải đen dính máu khế ước đỏ sậm mà gã nhặt được gần lều của Diệp Vô Song hôm trước.


"Vù vù vù..."


Kim chỉ hướng của la bàn đồng đen bỗng nhiên xoay tròn dữ dội, sau đó dừng lại và chỉ thẳng về hướng đông bắc—nơi tọa lạc của phế tích ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông.


"Tìm thấy rồi! Luồng huyết khí tà dị kia đang di chuyển về phía phế tích ngoại môn!" Ánh mắt Tào Hùng lóe lên tia sáng lạnh lẽo như dao cạo. Gã thúc mạnh yêu thú thiết giáp, dẫn theo hàng chục chấp pháp vệ tinh nhuệ vút đi như một cơn gió lốc hướng thẳng về phía phế tích.


***


Tại phế tích ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông.


Diệp Vô Song vừa bước chân về đến căn lều rách nát đã bị san phẳng hoàn toàn của mình. Anh đứng lặng im nhìn đống đổ nát hoang tàn, khóe môi khẽ giật nhẹ. Đột ngột, lồng ngực anh nhói đau dữ dội, sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ tay trái bỗng nhiên lách tách phát ra những tia lôi điện màu đỏ sậm cực kỳ bạo liệt.


"Hự..."


Diệp Vô Song quỳ sụp xuống bùn nhão, hai tay ôm chặt lấy đầu. Thức hải của anh chấn động dữ dội như muốn nổ tung. Thông qua liên kết khế ước, anh cảm nhận được một luồng năng lượng lôi điện khổng lồ, bạo ngược đang điên cuồng tụ hội tại đỉnh núi nội môn—nơi Lục Thiên Đô đang bế quan.


"Tiểu tử! Nguy rồi!" Giọng nói của tàn hồn Cổ Nhạc Sư vang lên đầy hoảng hốt trong đầu anh: "Lục Bá Thiên đang cưỡng ép Lục Thiên Đô phải đột phá Kim Đan sớm để dùng lôi kiếp gột rửa nhục thân, hòng giải trừ cấm thuật khế ước! Nếu tên thiên kiêu kia thăng cấp ngay lúc này, đan điền phế mạch của ngươi sẽ không chịu nổi lượng linh lực dội về và nổ tung lập tức! Ngươi bắt buộc phải đúc được Cực Hạn Thể Chất để chống đỡ!"


Diệp Vô Song nghiến răng kèn kẹt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán trộn lẫn nước mưa. Anh cảm nhận được thời gian của mình chỉ còn tính bằng ngày, áp lực nghẹt thở đè nặng lên từng hơi thở rách nát.


Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa thiết giáp rầm rập vang lên từ phía lối vào phế tích. Tiếng la bàn đồng đen kêu tít tít dồn dập rượt đuổi sát nút.


"Hừ, ma đầu ký sinh! Hôm nay ta xem ngươi còn trốn đi đâu!" Giọng nói đầy sát khí của Tào Hùng vang dội khắp phế tích hoang vắng.


Diệp Vô Song nín thở, lập tức vận hành Quy Tức Thuật đến cực hạn, áp sát nhục thân vào một khe đá hẹp sau bức tượng cầm sư đổ nát. Anh biết rõ, với tu vi và thể trạng suy yếu hiện tại, đối đầu trực diện với cường giả Trúc Cơ Tào Hùng cùng hàng chục chấp pháp vệ là con đường chết.


La bàn truy vết huyết khí trên tay Tào Hùng rung lên bần bật, kim chỉ hướng chỉ thẳng vào khe đá nơi Diệp Vô Song đang ẩn nấp. Tào Hùng từ từ bước xuống khỏi yêu thú, tay phải siết chặt chuôi đao bảo pháp, từng bước một áp sát khe đá.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Đột ngột, giữa không gian căng thẳng nghẹt thở ấy, tiếng chổi tre quét lá khô vang lên đều đặn, phá vỡ sự im lặng chết chóc.


Tào Hùng khựng lại, nhíu mày quay đầu nhìn về phía lối đi hẹp của phế tích.


Từ trong màn sương mù dày đặc, một lão già mù hai mắt, mặc áo choàng đen rộng thùng thình dính đầy bụi bặm đang thong thả bước ra. Tay lão cầm cây chổi tre quét lá cũ kỹ, quét từng nhịp một cách chậm rãi, thong dong. Người đó chính là Tần Vô Vọng—Trưởng lão mù canh giữ tàng thư các ngoại môn.


"Tần trưởng lão?" Tào Hùng khẽ nhướng mày, sát khí trên người giảm đi phần nào nhưng vẫn giữ vẻ kiêu ngạo của người Lục gia. "Chấp Pháp Đường đang truy bắt ma đầu ký sinh hãm hại thiếu chủ. Trưởng lão sao lại ở đây quét lá vào giờ này?"


Tần Vô Vọng dừng chổi, gương mặt mù lòa hướng về phía Tào Hùng, khẽ mỉm cười đầy ẩn ý: "Tào hộ vệ, phế tích này vốn là nơi chôn cất binh khí rỉ sét và rác thải linh khí của ngoại môn, oán khí tích tụ vạn năm. Lão già này mỗi ngày đều phải quét dọn oán khí để tránh làm ô uế linh lực tông môn. Ngươi mang theo sát khí nặng nề như vậy vào đây, không sợ làm đánh thức các oán linh sao?"


Nói rồi, Tần Vô Vọng vung nhẹ cây chổi tre quét một nhịp ngang qua khoảng không.


"Vút..."


Một luồng gió mát rượi, mang theo một làn sương mù màu lam nhạt thanh tịnh bộc phát ra từ cây chổi tre cổ. Làn sương mù lướt qua người Diệp Vô Song và chiếc la bàn đồng đen trên tay Tào Hùng.


"Cạch!"


Chiếc la bàn đồng đen bỗng nhiên phát ra tiếng kêu rắc nhẹ, kim chỉ hướng lập tức mất đi phương hướng, xoay tròn điên loạn rồi dừng lại vô định. Toàn bộ dao động oán khí sậm màu của khế ước bám trên mảnh vải đen dính máu trong chớp mắt bị tịnh hóa sạch sẽ không còn một vết tích.


"Cái gì? La bàn huyết khí bị hỏng rồi?" Tào Hùng kinh ngạc nhìn chiếc la bàn đồng đen đã hoàn toàn mất đi tác dụng. Gã quét thần thức mạnh mẽ khắp khu vực khe đá nhưng hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực hay huyết khí lạ nào nữa, chỉ có mùi đất ẩm và hơi lạnh của mưa đêm.


Tào Hùng tức giận hừ lạnh một tiếng, gã biết rõ Tần Vô Vọng tuy bề ngoài là một lão già mù quét lá nhưng thực chất sở hữu tu vi thâm sâu khôn lường, không dễ trêu chọc. Gã liếc nhìn khe đá rỗng tuếch một cái đầy nghi ngờ, rồi vung tay ra lệnh cho đám chấp pháp vệ:


"Rút! Đi lục soát các khu vực khác xung quanh phế tích!"


Đoàn người Chấp Pháp Đường nhanh chóng rời đi, tiếng vó ngựa dần xa khuất trong màn sương mù.


Sau khi truy binh đã đi xa, Tần Vô Vọng thong thả bước lại gần khe đá nơi Diệp Vô Song đang ẩn nấp. Lão dừng chổi, khẽ thở dài một tiếng, giọng nói truyền âm thẳng vào thức hải của hắc y thiếu niên:


"Ra đi, tiểu tử. Trận pháp quét của bọn chúng đã bị ta tịnh hóa tạm thời, nhưng rắc rối thực sự của ngươi chỉ mới bắt đầu thôi."


Diệp Vô Song bước ra khỏi khe đá, cơ thể anh khẽ run lên vì mệt mỏi. Anh nhìn lão già mù trước mặt với ánh mắt đầy sự cẩn trọng và nể phục: "Đa tạ Tần tiền bối ra tay cứu giúp."


"Ta cứu ngươi không phải vì lòng tốt," Tần Vô Vọng lạnh lùng ngắt lời, gương mặt mù lòa hướng thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của Diệp Vô Song: "Mà vì trên người ngươi mang huyết mạch hoàng tộc của Cổ Tộc diệt vong năm xưa. Ta không muốn nghịch mệnh giả cuối cùng phải chết một cách vô nghĩa dưới tay đám giun dế Lục gia."


Diệp Vô Song chấn động trong lòng. Anh chưa kịp lên tiếng hỏi thêm về thân thế của mình, Tần Vô Vọng đã đột ngột đưa ra một cảnh báo sinh tử đầy nghẹt thở:


"Nghe cho kỹ đây, tiểu tử. Lục Bá Thiên đang cưỡng ép Lục Thiên Đô bế quan đột phá Kim Đan Cảnh sớm tại Thiên Lôi Đài vào ngày trăng tròn sắp tới. Hắn muốn dùng chín tầng thiên lôi diệt thế để gột rửa nhục thân hoàn mỹ của phân thân, đồng thời mượn tiên lực lôi điện để cưỡng ép đánh sập sợi chỉ đỏ khế ước nhân quả nối liền hai người."


Tần Vô Vọng tiến lại gần một bước, giọng nói trầm xuống đầy áp lực:


"Nếu Lục Thiên Đô đột phá Kim Đan ngay lúc này, đan điền phế mạch rách nát của ngươi sẽ không thể chứa đựng nổi lượng lôi dịch khổng lồ dội về qua khế ước và sẽ nổ tung lập tức thành tro bụi! Cơ hội sống sót duy nhất của ngươi là phải tìm được Cổ Thần Tủy Dịch ẩn giấu trong Cổ Thần Phế Tích dưới lòng đất khu mỏ sâu, tự tay đúc thành công **Cực Hạn Thể Chất** trước ngày thiên kiếp giáng lâm! Ngươi chỉ còn lại đúng ba ngày!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!