Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Huyết Nợ Phải Trả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé toạc màn đêm của Thanh Vân Trấn, nhưng bên trong chính đường Mục phủ, bầu không khí còn lạnh lẽo và nồng nặc sát khí hơn gấp bội. Ánh sáng đỏ máu tà mị từ Huyết Sát Trận Địa bùng lên từ dưới những khe gạch lát đá xanh, nhuộm đỏ cả những cột gỗ lim khổng lồ và hắt lên gương mặt vặn vẹo của Mục Vân Dực một vẻ tà dị, gớm ghiếc. Lão già mặt chim ưng cười gằn, chiếc quạt xếp bằng xương thú biến dị trên tay lão khẽ rung lên, mỗi nhịp rung là một luồng oán khí đỏ thẫm lại từ bàn thờ tổ tiên Mục gia cuộn trào ra, rót thẳng vào trận pháp dưới chân.


Trong chiếc lồng sắt đen xì đặt giữa sảnh, Diệp Tiểu Nhiên đang bị trói chặt, hai vai run rẩy bần bật. Cô bé phàm nhân mười bốn tuổi nhìn thấy Diệp Vô Song bước vào, đôi mắt sưng húp vì khóc lóc bỗng sáng lên một tia hy vọng yếu ớt, nhưng ngay lập tức bị nỗi sợ hãi tột cùng dập tắt. Cô bé khàn giọng gào lên: "Sư huynh... chạy đi! Đừng lo cho muội! Trận pháp này tàn độc lắm!"


"Câm miệng, con ranh con!" Mục Hải đứng bên cạnh lồng sắt vung mạnh thanh kiếm bản rộng, lưỡi kiếm sượt qua thanh sắt phát ra tiếng rít chói tai. Gã trợn mắt nhìn Diệp Vô Song, vết thương trên cánh tay phải bị phế vẫn còn quấn băng gạc trắng rỉ máu nhạt, khiến gã căm hận đến mức toàn thân run rẩy. "Diệp Vô Song! Hôm nay lão tổ đã kích hoạt tổ truyền sát trận, cho dù ngươi có mang tà thuật nguyền rủa quái dị đến đâu, cũng phải tan xương nát thịt tại đây!"


Mục Tuyết—đại tiểu thư kiêu ngạo của Mục gia—đứng bên cạnh gã cũng nghiến răng kèn kẹt, chiếc roi da cẩm thạch ngấm độc trong tay nàng siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn hắc y thiếu niên đang thong thả bước vào với ánh mắt như muốn lột da xẻ thịt. Chính kẻ này đã khiến cha nàng bị làm nhục trên đài tỷ thí, khiến gia tộc Mục thị vốn uy quyền ở ngoại môn nay phải rơi vào cảnh chó cùng dứt giậu, bị Chấp Pháp Đường của Tào Hùng truy quét ngầm.


Đối mặt với sát trận ngập tràn oán khí và những lời đe dọa điên cuồng, Diệp Vô Song vẫn không dừng bước. Thần thái của thiếu niên mười sáu tuổi tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Tà hắc y trường bào mới của anh khẽ bay nhẹ theo luồng gió rít luồn qua khe cửa đổ nát. Tay trái anh siết chặt chuôi kiếm gỗ đào thô sơ. Vết nứt dọc nhỏ trên thân kiếm—vết tích từ cú chém đôi khối hắc thiết nghìn cân—vẫn hằn sâu dưới ánh sáng đỏ máu của trận pháp, nhưng bên trong thân kiếm, mảnh Đồng Quy Thạch sơ cấp đang tỏa ra một luồng ấm áp dịu nhẹ, phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực của anh khỏi sự dò xét của Mục Vân Dực.


"Diệp đạo hữu, sát trận này vận hành bằng huyết khí oán linh vạn năm, linh lực bạo ngược tương đương Trúc Cơ Cảnh hậu kỳ oanh tạc vật lý. Kiếm ý của ta chưa chắc đã chắn nổi hoàn toàn." Tô Diệu Âm khẽ tiến lên nửa bước, thanh kiếm gỗ cổ xưa Thanh Phong trong tay nàng khẽ run lên, tỏa ra những luồng kiếm quang màu lam nhạt sắc lẹm để chống đỡ áp lực đang đè nặng lên nhục thân.


"Không cần chắn." Diệp Vô Song khẽ nghiêng đầu, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lùng lọt vào tai Tô Diệu Âm. "Tô cô nương, bảo vệ Tiểu Nhiên. Sát trận này... cứ để ta gánh."


"Ngươi điên rồi sao?" Tô Diệu Âm kinh ngạc quay sang nhìn anh. Dù biết Diệp Vô Song sở hữu cấm thuật chuyển dịch sát thương quái dị, nhưng gánh chịu trực diện một sát trận Trúc Cơ trung kỳ bộc phát toàn lực mà không có bất kỳ màng chắn linh lực nào bảo vệ nhục thân phàm nhân là hành vi tự sát điên cuồng.


Nhưng Diệp Vô Song không giải thích thêm. Anh thản nhiên bước thẳng vào tâm trận, đứng ngay trên trận văn trung tâm đang rực sáng đỏ máu.


"Ha ha ha! Tên phế vật tự phụ! Để xem nhục thân phế mạch của ngươi cứng đến mức nào!" Mục Vân Dực thấy Diệp Vô Song tự mình bước vào trận nhãn, lập tức cười lớn đầy điên cuồng. Lão vung mạnh chiếc quạt xương thú biến dị, linh lực Trúc Cơ trung kỳ cuồn cuộn rót vào trận bàn. "Huyết Sát Trận Địa—Vạn Đao Xé Xác! Sát!!!"


"Oành!!!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất chính đường Mục phủ. Từ trong các trận văn màu đỏ máu dưới chân Diệp Vô Song, hàng vạn luồng đao khí màu đỏ tươi, sắc lẹm và ngập tràn oán khí tà ác bộc phát ra. Chúng hóa thành những lưỡi đao máu khổng lồ, xoay tròn cuồng bạo và chém giết điên cuồng vào nhục thân của hắc y thiếu niên.


"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"


Tiếng thịt xương bị xẻ rách vang lên trầm đục liên tục giữa chính sảnh. Tà hắc y trường bào mới của Diệp Vô Song lập tức bị chém rách nát bấy, hàng vạn vết chém sâu hoắm xuất hiện trên khắp nhục thân anh. Máu tươi đỏ tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả khoảng sân đá dưới chân. Cơn đau đớn tột cùng như bị hàng vạn lưỡi dao cưa xẻ da thịt, ăn mòn tận xương tủy bùng phát dữ dội trong hệ thống kinh mạch phụ mới đúc.


Thế nhưng, Diệp Vô Song vẫn đứng thẳng như một cây tùng giữa bão tuyết. Gương mặt thanh tú của anh không hề biến đổi, đôi môi mỏng mím chặt không phát ra một tiếng rên rỉ nào. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào Mục Vân Dực, lạnh lẽo và tĩnh lặng đến mức khiến lão tổ Mục gia phải rùng mình lạnh gáy.


Ngay khoảnh khắc da thịt Diệp Vô Song bị xẻ rách, sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—trên cổ wrist trái của anh bùng phát ánh sáng đỏ sậm rực rỡ dưới lớp da. Cấm thuật Chuyển Dịch Thương Tổn được kích hoạt 100%.


***


Tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông, Lục Phủ.


Bên trong mật thất bế quan sâu dưới lòng đất, đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô đang nằm thoi thóp trên giường ngọc bích sau thương thế xuyên tim và vụ trúng độc kịch tính từ đêm qua. Hắn vừa lén truyền âm cho trận pháp sư Vân Trung Tử để chuẩn bị thiết lập đại trận ngăn cách, trong lòng vẫn còn tràn ngập u uất và hận thù.


"A... A... A!!!"


Đột ngột, một tiếng thét thảm khốc, điên cuồng và đau đớn tột cùng xé rách cổ họng Lục Thiên Đô vang dội khắp mật thất đá.


Toàn bộ nhục thân hoàn mỹ của vị đệ nhất thiên kiêu bỗng nhiên xuất hiện hàng vạn vết chém sâu hoắm rỉ máu xối xả. Kim bào thêu rồng vàng lộng lẫy của hắn bị xé rách nát bấy trong tích tắc, máu tươi phun ra như mưa nhuộm đỏ toàn bộ chiếc giường ngọc bích trắng tinh khiết. Cơn đau đớn tột độ từ vạn đao xé xác của Huyết Sát Trận Địa dội ngược hoàn hảo 100% qua khế ước nhân quả, oanh tạc điên cuồng vào đan điền lôi điện của hắn.


"Hự... hộc... khạc..."


Lục Thiên Đô trợn trừng mắt, hai mắt đỏ ngầu tơ máu, toàn thân co giật dữ dội dưới sàn mật thất. Đan điền lôi điện của hắn rạn nứt dữ dội, rỉ máu xối xả, tu vi Trúc Cơ trung kỳ đang lung lay sắp sụp đổ hoàn toàn. Hắn cảm nhận rõ ràng nhục thân của mình đang bị xé rách thành từng mảnh vụn từ xa vạn dặm.


"Diệp... Diệp Vô Song... tên điên này... hắn đang tự sát... hắn muốn kéo ta chết chung!!!" Lục Thiên Đô gào thét trong tuyệt vọng tột cùng. Hắn hiểu rõ, nhục thân phế mạch của Diệp Vô Song quá yếu ớt, nếu sát trận kia tiếp tục oanh tạc thêm vài nhịp thở, nhục thân main nổ tung thì linh hồn của hắn cũng sẽ bị khế ước sinh tử xóa sổ hoàn toàn khỏi thiên đạo.


Hắn không muốn chết! Hắn là đệ nhất thiên kiêu, con đường phi thăng thượng giới rộng mở đang chờ đón hắn! Hắn tuyệt đối không thể chết cùng một tên tạp dịch phế vật nghèo hèn!


Trong cơn hoảng loạn tột độ, Lục Thiên Đô điên cuồng thò tay vào chiếc túi trữ vật rách nát bên thắt lưng, lấy ra một khối lệnh bài bằng vàng ròng tỏa ra lôi điện lách tách—Lệnh bài Chân Truyền tối cao của tông chủ Lục Bá Thiên ban tặng. Lệnh bài này kết nối trực tiếp với đại trận phòng ngự kim lôi của toàn bộ Thái Huyền Tiên Tông.


"Vân Trung Tử! Lục gia ám vệ! Kích hoạt lôi trận... dội xuống Mục phủ Thanh Vân Trấn... Đập nát sát trận của Mục Vân Dực cho ta!!! Mau lên!!!" Lục Thiên Đô khàn giọng gào lên vào truyền âm phù, máu tươi từ cổ họng trào ra nghẹn ứ.


***


Tại chính đường Mục phủ.


Mục Vân Dực vẫn đang điên cuồng vận hành Huyết Sát Trận Địa, đao máu chém giết Diệp Vô Song xối xả. Lão cười lớn đầy đắc ý: "Chết đi! Chết đi tên phế vật mang tà thuật!"


Nhưng nụ cười của lão đột ngột tắt ngấm.


"Ầm đùng!!!"


Một tiếng sấm sét kinh hoàng, bạo liệt chưa từng có rạch đôi bầu trời đêm mưa bão của Thanh Vân Trấn. Luồng ánh sáng lôi điện màu vàng kim khổng lồ từ trên chín tầng mây dội thẳng xuống, xuyên qua mái ngói chính đường Mục phủ, đánh sập hoàn toàn trần nhà gỗ lim thành tro bụi.


Luồng tiên lôi kim sắc mang theo uy áp tối cao của hộ tông đại trận đánh thẳng vào tâm trận của Huyết Sát Trận Địa.


"Oành!!!"


Sức mạnh lôi điện bạo liệt trong chớp mắt bóp nát toàn bộ oán khí đỏ máu của sát trận. Huyết Sát Trận Địa bị đập nát hoàn toàn thành những mảnh vụn năng lượng tan biến vào không khí.


"Phụt!"


Mục Vân Dực bị lực lượng phản phệ cực mạnh từ trận pháp bị phá hủy đánh trúng lồng ngực. Lão phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể gầy gò bị chấn bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào bàn thờ tổ tiên Mục gia đổ nát, chiếc quạt xếp bằng xương thú trên tay vỡ vụn thành trăm mảnh.


"Cái... cái gì? Tiên lôi nội môn? Tại sao... tại sao Lục gia lại ra tay phá hủy sát trận của ta?" Mục Vân Dực nằm dưới đống đổ nát, gương mặt đầy sự kinh hoàng và không thể tin nổi. Lão không thể hiểu được tại sao đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô lại dùng quyền lực tối cao để cứu sống kẻ phế vật này từ xa.


Diệp Vô Song đứng giữa đống đổ nát, nhục thân màu đồng cổ của anh dưới lớp áo rách nát đang tự động khép miệng các vết chém với tốc độ kinh hoàng nhờ linh lực chữa trị dội về từ Lục Thiên Đô. Anh thong thả bước đi qua những tia lôi điện còn sót lại lách tách trên sàn đá.


"Mục Vân Dực, ngươi nghĩ sát trận của ngươi có thể giết được ta sao?" Giọng nói của Diệp Vô Song khàn khàn nhưng vang lên đầy lạnh lùng, áp bức.


Anh vung mạnh thanh kiếm gỗ đào nứt dọc, sát khí đen xám của Nhất Kiếm Sát Ý ngưng tụ đến cực hạn trên lưỡi kiếm. Thân hình anh lướt đi như một vệt hắc quang giữa màn mưa đêm, đâm thẳng một kiếm sắc lẹm xuyên qua lồng ngực của Mục Vân Dực.


"Phập!"


Lưỡi kiếm gỗ đào xuyên qua tim lão tổ Mục gia, ghim chặt lão vào bức tường đá đổ nát. Máu tươi phun ra xối xả từ miệng Mục Vân Dực, nhuộm đỏ cả lưỡi kiếm gỗ.


"Ngươi... ngươi..." Mục Vân Dực trợn trừng mắt nhìn Diệp Vô Song ở cự ly gần, hơi thở của lão dần yếu đi. Lão cảm nhận được một luồng oán khí tà dị từ khế ước đang xâm nhập và bóp nghẹt linh hồn lão.


Diệp Vô Song lạnh lùng áp sát tai lão, khẽ nói: "Nói... nghĩa phụ Diệp Phàm của ta... năm xưa chết thế nào?"


Mục Vân Dực run rẩy, khóe mắt lão rỉ máu, trong cơn hấp hối và nỗi sợ hãi tột cùng trước tà thuật của main, lão khàn giọng khai nhận: "Ta... ta đã lén hạ độc mãn tính... vào thức ăn của lão... để cướp đoạt khối mộc bài... Tha mạng..."


"Hóa ra là vậy." Ánh mắt Diệp Vô Song lạnh lẽo như băng vạn năm. Anh siết chặt chuôi kiếm, vặn mạnh một vòng.


"Rắc!"


Trái tim Mục Vân Dực vỡ vụn hoàn toàn. Lão tổ Mục gia—trưởng lão ngoại môn uy quyền một thời—chính thức tắt thở chết không nhắm mắt.


Ngay khi Mục Vân Dực vừa tắt thở, một luồng sương mù màu xám trắng—hồn phách của lão—định lướt ra khỏi nhục thân để chạy trốn hoặc tìm đường đầu thai.


"Muốn đi sao?" Diệp Vô Song lạnh lùng nhếch môi. Anh lấy ra khối Mộc Bài Rách Nát từ ngực áo, nhỏ một giọt máu đan điền chứa khế ước lên bề mặt gỗ mun đen, kích hoạt cấm thuật **Huyết Hồn Khống Chế**.


"Vút!"


Một luồng hắc quang đỏ sậm từ mộc bài bắn ra, hóa thành một bàn tay quỷ khổng lồ chộp lấy hồn phách của Mục Vân Dực, cưỡng ép kéo tuột lão vào bên trong khối mộc bài mun đen để giam giữ và tra khảo vĩnh viễn.


"A... không... thả ta ra..." Tiếng gào thét thảm thiết của linh hồn Mục Vân Dực vang lên âm u rồi tắt ngấm bên trong mộc bài.


Chứng kiến lão tổ bị tiêu diệt và giam giữ linh hồn trong chớp mắt, Mục Hải và Mục Tuyết hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến tinh thần. Bọn chúng quỳ rạp dưới đất, điên cuồng dập đầu van xin thảm thiết.


"Diệp sư huynh... tha mạng! Tất cả là do lão tổ sai khiến... bọn ta không biết gì cả..." Mục Hải khóc lóc thảm thiết, trán đập xuống đá rỉ máu.


Diệp Vô Song không thèm nhìn bọn chúng lấy một cái. Anh khẽ quay lưng đi, vung kiếm gỗ đào chém ngang hai đường sắc lẹm.


"Xoẹt! Xoẹt!"


Đầu của Mục Hải và Mục Tuyết rụng xuống vũng bùn nhão, chấm dứt hoàn toàn sự tồn tại của gia tộc Mục thị tàn bạo tại Thanh Vân Trấn ngoại môn.


Tô Diệu Âm vung kiếm chém đứt xích sắt của lồng giam, giải cứu Diệp Tiểu Nhiên ra ngoài. Cô bé phàm nhân nhỏ bé lập tức lao vào lòng Diệp Vô Song khóc nức nở: "Sư huynh... muội biết huynh sẽ đến cứu muội mà..."


Diệp Vô Song khẽ vỗ nhẹ vai nghĩa muội, nhưng gương mặt anh bỗng nhiên biến sắc. Anh cảm nhận được sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—trên cổ tay trái bỗng nhiên chuyển từ màu đỏ tươi sang một màu đỏ sậm tà dị, đầy oán khí của sát nghiệp khổng lồ vừa tích tụ từ trận tàn sát Mục gia.


"Hự..."


Diệp Vô Song khẽ rên rỉ một tiếng, lồng ngực anh nhói đau dữ dội. Một luồng oán khí phản phệ chạy dọc kinh mạch, cưỡng ép rút đi 5 năm thọ nguyên thực tế của anh để duy trì liên kết khế ước đang bị sát nghiệp nhuộm đen. Trên mái tóc đen dài của thiếu niên mười sáu tuổi bỗng xuất hiện vài sợi bạc lấp lánh dưới màn mưa đêm.


Cùng lúc đó, trên bầu trời phía trên Thanh Vân Trấn, mây đen lôi kiếp đột phá Kim Đan của Lục Thiên Đô bỗng nhiên tụ hội cuồn cuộn với quy mô khổng lồ chưa từng có, tỏa ra uy áp diệt thế đè nặng lên đan điền phế mạch của Diệp Vô Song, báo hiệu một tai biến khế ước lớn nhất sắp sửa giáng lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!