Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Sợi Chỉ Đỏ Nhân Quả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ máu từ cuốn da thú Vạn Pháp Đồng Quy Khế bùng lên như một ngọn lửa tà dị, nhuộm đỏ toàn bộ không gian âm u của Cổ Nhân Di Tích. Sợi chỉ đỏ nhân quả—Xích Huyết Đồng Quy Ty—sau khi ngưng tụ từ giọt máu đan điền rách nát của Diệp Vô Song, đã xuyên qua vách đá dày đặc của phế tích ngoại môn, hóa thành một vệt sáng hư ảo phóng thẳng về phía đỉnh núi nội môn Thái Huyền Tiên Tông.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Tiếng oanh tạc dữ dội từ phía cổng đá mật thất dội lại càng lúc càng dồn dập. Mục Hải và Triệu Phán ở bên ngoài đang điên cuồng vận dụng linh lực để phá hủy lớp phòng ngự cuối cùng. Những mảnh đá vụn rơi lả tả, bụi đất bay mù mịt. Cánh cổng đá cổ xưa vốn đã phong tỏa vạn năm nay bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn, ánh sáng xám xịt từ roi da cẩm thạch của Mục Hải đã len lỏi qua các kẽ hở.


Diệp Vô Song nằm thoi thóp trên sàn đá lạnh ngắt, vai trái gãy xương truyền đến cơn đau nhức nhối tận xương tủy. Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm thía gì so với sự biến đổi kinh hoàng đang diễn ra trong đan điền của anh.


Ngay khoảnh khắc sợi chỉ đỏ kết nối thành công với mục tiêu ở nội môn, một luồng lực lượng vô hình, bạo ngược và lạnh lẽo đột ngột ngược dòng truyền trở lại.


***


Tại đỉnh núi trù phú nhất của nội môn Thái Huyền Tiên Tông, Linh Tuyền Nhãn.


Nơi đây linh khí đậm đặc hóa sương, tụ hội thành một hồ nước tâm linh nhỏ tỏa ra ánh sáng xanh lam tinh khiết. Giữa lòng hồ, đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô đang ngồi xếp bằng trên một bệ đá bạch ngọc, xung quanh thân thể hắn là những tia sét màu vàng lôi điện lách tách dao động. Hắn đang ở thời khắc mấu chốt nhất để đột phá bình cảnh, chuẩn bị ngưng tụ đạo cơ hoàn mỹ.


Thần thái Lục Thiên Đô ngạo nghễ, gương mặt tuấn mỹ vô song không một gợn sóng. Hắn tự tin vào thiên tư trác tuyệt của mình, đợt bế quan này đối với hắn chỉ là một bước đệm tự nhiên để bước lên đỉnh phong.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc hắn chuẩn bị dẫn lưu luồng linh khí tinh khiết nhất của Linh Tuyền Nhãn vào đan điền, một biến cố dị thường xảy ra.


"Hự!"


Lồng ngực Lục Thiên Đô đột ngột thắt chặt. Một sợi chỉ đỏ hư ảo không biết từ đâu xuất hiện, cắm thẳng vào sâu trong đan điền của hắn. Trước khi hắn kịp phản ứng, sợi chỉ đỏ ấy bỗng co rút mạnh, sinh ra một lực hút vô hình nhưng cực kỳ khủng khiếp.


Toàn bộ luồng linh khí lôi điện tinh khiết mà hắn vừa khổ công ngưng tụ trong suốt một tháng qua bỗng chốc bị rút cạn sạch sẽ, ngược dòng lao vào sợi chỉ đỏ biến mất vào hư không.


"Kẻ nào?! Kẻ nào dám ám toán ta?!"


Lục Thiên Đô trợn trừng mắt, tơ máu đỏ sậm lập tức lan tràn khắp nhãn cầu. Sự mất mát linh lực đột ngột khiến chu chuyển kinh mạch của hắn bị đảo lộn hoàn toàn. Luồng tiên khí dạt thoát bộc phát điên cuồng trong cơ thể, va đập hỗn loạn vào các vách ngăn kinh mạch.


"Phụt!"


Lục Thiên Đô ngửa mặt phun ra một ngụm máu tươi đẫm huyết lôi, cơ thể tuấn mỹ lảo đảo suýt ngã khỏi bệ đá bạch ngọc. Biệt phủ lộng lẫy vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên hỗn loạn kinh hoàng khi các trận pháp phòng ngự lôi điện tự động kích hoạt, phát ra những tiếng nổ đôm đốp chói tai.


***


Cùng lúc đó, tại Cổ Nhân Di Tích sâu dưới lòng đất.


"A... a... a!"


Diệp Vô Song thống khổ gầm lên, tiếng gầm khàn đục nghẹn lại nơi cổ họng. Luồng linh lực lôi điện tinh khiết bị rút từ Lục Thiên Đô dội về qua khế ước như một thác lũ cuồng bạo, tràn ngập vào đan điền phế mạch rỗng tuếch của anh.


Đối với một kẻ phế mạch phàm nhân chưa từng tu luyện, luồng tiên khí dạt thoát của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ chẳng khác nào một liều thuốc độc chí mạng. Kinh mạch chính của anh lập tức bị luồng năng lượng bạo ngược này xé rách tả tơi. Máu tươi từ các lỗ chân lông trên người Diệp Vô Song không ngừng rò rỉ ra ngoài, nhuộm đỏ cả cơ thể gầy gò của anh thành một huyết nhân đáng sợ.


"Không thể thiền định... đan điền phế vật này hoàn toàn không thể giữ nổi luồng linh khí này!"


Trong cơn đau đớn tột cùng, ý chí sinh tồn lì lợm của Diệp Vô Song lại một lần nữa cứu mạng anh. Đầu óc anh quay cuồng với những tri thức tà dị vừa nhận được từ khế ước. Anh nhận ra nếu cố gắng hấp thụ linh khí theo cách tu luyện thông thường của người thường, đan điền của anh sẽ nổ tung trong vòng ba nhịp thở.


Anh phải điên cuồng phá hủy để xây dựng lại!


"Linh Khí Dẫn Lưu Quyết! Kích hoạt!"


Diệp Vô Song cắn chặt răng đến mức nứt vỡ, vận hành quy tắc dẫn lưu năng lượng cưỡng ép. Anh không cố gắng đưa linh khí vào đan điền rách nát nữa, mà chủ động chuyển hướng dòng năng lượng lôi điện điên cuồng đi vòng qua hệ thống kinh mạch chính đã bị phong ấn.


"Nghịch Luyện Kinh Mạch Thuật!"


Làn da của Diệp Vô Song đột ngột nổi lên những đường gân xanh đen phát sáng mờ ảo dưới lớp máu khô. Anh dùng chính độc tố từ máu khế ước và sát khí âm hàn của mật thất làm chất xúc tác, ép buộc các kinh mạch phụ nhỏ hẹp, rách nát phải mở rộng ra để chứa đựng linh lực.


Đây là một quá trình tàn nhẫn đến cực điểm, tựa như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé, gặm nhấm từng thớ thịt, từng khớp xương của anh từ bên trong. Mỗi lần một sợi kinh mạch phụ bị xé rách rồi cưỡng ép nối lại bằng linh lực, cơ thể Diệp Vô Song lại co giật bần bật trên sàn đá.


Thế nhưng, luồng linh lực dội về vẫn quá lớn, hệ thống kinh mạch phụ mới đúc bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhân quả rò rỉ năng lượng đỏ sậm. Đan điền phế mạch của anh phồng to lên như một quả bóng sắp nổ tung.


Đúng lúc Diệp Vô Song chuẩn bị rơi vào cảnh bạo thể vong mạng, bức tượng cầm sư đổ nát ở trung tâm mật thất bỗng phát ra một tiếng "Rắc" lớn.


Một mảng đá xám trên mặt bức tượng bong tróc rơi xuống, lộ ra một luồng sương mù linh hồn màu trắng ngọc thanh cao nhưng đầy u uất. Luồng sương mù ấy nhanh chóng ngưng tụ thành hình bóng một vị nho sĩ mặc nho bào trắng rách rưới, tay ôm cây cổ cầm gãy đôi tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu mát.


Đó chính là tàn hồn của Cổ Nhạc Sư.


"Hậu duệ Cổ Tộc... lại dám dùng cấm thuật nghịch mệnh này sao?"


Giọng nói của Cổ Nhạc Sư vang lên như tiếng thở dài vạn năm, mang theo oán niệm thâm sâu nhưng cũng chứa đựng sự kinh ngạc trước ý chí lì lợm của thiếu niên huyết nhân trước mặt.


Không để Diệp Vô Song kịp trả lời, Cổ Nhạc Sư khẽ nâng tay, gảy nhẹ vào hai dây đàn còn nguyên vẹn của cây Vô Danh Cầm.


"Tưng..."


Một luồng âm ba nhân quả trong suốt, thanh tịnh như dòng nước suối mùa xuân đột ngột lan tỏa khắp mật thất. Tiếng đàn cầm rền rĩ vang lên, đi xuyên qua nhục thân rách nát của Diệp Vô Song, dội thẳng vào sâu trong thức hải và đan điền đang hỗn loạn của anh.


Kỳ diệu thay, ngay khi tiếng đàn vang lên, luồng linh lực lôi điện bạo ngược đang điên cuồng tàn phá cơ thể anh bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn. Sự dao động linh lực bị trấn áp tạm thời, các vết nứt trên kinh mạch phụ ngừng lan rộng.


"Hấp thụ ngay! Đừng để tiếng đàn của ta tan biến!" Cổ Nhạc Sư khàn giọng cảnh báo.


Diệp Vô Song không dám trễ nải nửa giây. Anh tập trung toàn bộ tinh thần lực lượng, điên cuồng dẫn dắt luồng linh lực đã bị thuần hóa nạp đầy vào hệ thống kinh mạch phụ mới đúc.


"Ầm!"


Một luồng khí tức mạnh mẽ đột ngột bộc phát từ nhục thân của Diệp Vô Song, thổi bay lớp bụi bặm vạn năm xung quanh sàn đá. Vết sẹo sợi chỉ đỏ trên cổ tay trái của anh rực sáng lên ánh hồng nhạt rực rỡ.


Luyện Khí Tầng 1...


Luyện Khí Tầng 2...


Luyện Khí Tầng 3!


Chỉ trong vòng mười nhịp thở ngắn ngủi, từ một kẻ phế mạch không có một chút tu vi, Diệp Vô Song đã cưỡng ép thăng cấp liên tục, vững vàng bước vào cảnh giới Luyện Khí Sơ Kỳ (Tầng 1 - Tầng 3) mà không gặp bất kỳ bình cảnh nào. Sức mạnh thể chất của anh tăng vọt lên tương đương với hổ báo phàm trần, vai trái bị gãy xương cũng được linh lực lôi điện đồng bộ xoa dịu, bắt đầu quá trình tự chữa trị nhanh chóng.


Thế nhưng, niềm vui thăng cấp ngắn ngủi lập tức bị dập tắt khi Diệp Vô Song nhìn sâu vào đan điền của mình.


Trên bề mặt đan điền phế mạch mới được khai mở của anh, những vết nứt nhỏ li ti màu đỏ sậm đang phát sáng mờ ảo, không ngừng rò rỉ ra những tia linh lực nhỏ. Đó chính là vết nứt nhân quả do việc thăng cấp cưỡng ép bằng khế ước gây ra.


Cổ Nhạc Sư thu hồi cây Vô Danh Cầm, bóng hình tàn hồn của ông mờ nhạt đi một phần sau khi tiêu hao linh lực đánh đàn. Ông nhìn Diệp Vô Song bằng ánh mắt thâm trầm, giọng nói nghiêm khắc:


"Kẻ nghịch mệnh kia, ngươi nghĩ Vạn Pháp Đồng Quy Khế là trò chơi sao? Ngươi mượn tu vi của đệ nhất thiên kiêu để thăng cấp, nhưng nhục thân phế mạch của ngươi vốn là một cái túi rách. Cái túi rách làm sao chứa nổi long lực?"


Diệp Vô Song gượng dậy ngồi xếp bằng, lau đi vệt máu tươi trên khóe môi, ánh mắt vẫn lạnh lùng, kiên định: "Tiền bối, ta không có lựa chọn nào khác. Nếu không ký khế ước, đêm nay ta đã chết dưới tay Mục Hải. Xin tiền bối chỉ điểm con đường sống!"


Cổ Nhạc Sư khẽ thở dài, chỉ tay xuống bệ đá đổ nát dưới chân bức tượng cầm sư:


"Muốn giữ mạng sống, ngươi bắt buộc phải tìm được Đồng Quy Thạch sơ cấp. Đó là viên đá nhân quả thái cổ dùng để làm móng nền định hình đan điền. Chỉ có nó mới có thể gia cố các vết nứt nhân quả kia, ngăn không cho đan điền của ngươi bị nổ tung khi tên thiên kiêu kia tiếp tục đột phá đại cảnh giới tiếp theo."


"Đồng Quy Thạch sơ cấp ở đâu?" Diệp Vô Song hỏi nhanh, tai anh đã nghe thấy tiếng cổng đá mật thất bên ngoài đang rạn nứt dữ dội hơn.


"Nó nằm sâu dưới lòng đất của khu mỏ ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, nơi chôn giấu phế tích cổ thần của tộc ta năm xưa. Nhưng thời gian của ngươi không còn nhiều... Lục Thiên Đô bị ngươi rút trích linh lực làm tổn thương đạo cơ, hắn xuất quan chắc chắn sẽ điên cuồng truy lùng kẻ đứng sau. Mối đe dọa truy quét đang cận kề dưới chân núi."


Cổ Nhạc Sư dứt lời, bóng hình tàn hồn của ông liền tan biến vào trong cây cổ cầm gãy, để lại Diệp Vô Song một mình giữa mật thất đỏ máu.


"Rầm!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cổng đá cổ xưa của Cổ Nhân Di Tích hoàn toàn bị Mục Hải vung roi đánh sập thành trăm mảnh. Bụi đá bay mù mịt che khuất tầm nhìn, mang theo luồng sát khí xám xịt của tu sĩ Luyện Khí tầng 7 tràn ngập vào trong mật thất.


"Ha ha ha! Tên phế vật kia, trốn dưới hố đá này thì cứu được mạng ngươi sao?!"


Tiếng cười đắc ý, tàn nhẫn của Mục Hải vang lên xé toạc màn sương bụi. Hắn cùng Triệu Phán vác roi da bước qua đống đổ nát, ánh mắt tham lam lùng sục bóng dáng Diệp Vô Song.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!