Đêm Mưa Tàn Sát
Cơn bão sấm sét gầm rú trên bầu trời Thanh Vân Trấn, đổ xuống những làn roi nước xối xả, xóa nhòa ranh giới giữa đất và trời. Trong màn mưa xám xịt, những mái ngói rêu phong của Mục phủ hiện lên như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say, hoàn toàn không hay biết tử thần đang lặng lẽ áp sát. Sấm sét rạch đôi màn đêm, ánh chớp vàng tím loe lóe hắt lên bóng dáng gầy gò nhưng thẳng tắp của Diệp Vô Song đang đứng trong góc tối của một con hẻm nhỏ hẹp đối diện đại môn Mục gia.
Dưới tà hắc y trường bào mới, nhục thân của Diệp Vô Song cuồn cuộn một luồng sức mạnh ngưng thực. Làn da màu đồng cổ ẩn hiện ánh sáng hoàng kim mờ nhạt—kết quả của việc thối thể bằng Cổ Thần Tủy Dịch và Thối Thể Đan cực phẩm sát người đêm qua. Tu vi Luyện Khí tầng 7 vững chắc chạy dọc theo hệ thống kinh mạch phụ mới đúc, mang lại cho anh một cảm giác nhạy bén chưa từng có. Thần thức mở rộng ra phạm vi năm mươi mét, anh nghe rõ mồn một tiếng mưa đập vào lá cây, tiếng lính tuần tra bên trong tường đá, và cả nhịp thở dồn dập của những đồng minh xung quanh.
Tay trái Diệp Vô Song siết chặt chuôi kiếm gỗ đào thô sơ. Trên thân kiếm, một vết nứt dọc nhỏ—vết tích từ cú chém đôi khối hắc thiết nghìn cân ở tập mười sáu—vẫn hằn sâu, nhưng bên trong nó, mảnh Đồng Quy Thạch sơ cấp đang tỏa ra một luồng ấm áp dịu nhẹ, phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực của anh khỏi sự dò xét của thiên hạ. Trên cổ wrist trái, sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—phát sáng rực rỡ dưới lớp da, nóng bỏng như một lời nhắc nhở về sinh mạng của vị đệ nhất thiên kiêu nội môn đang nằm trong lòng bàn tay anh.
"Tô cô nương, bão đã nổi. Gió hướng đông nam, đúng lúc để Tiểu Đồng rải phấn hoa gây mê." Diệp Vô Song khẽ truyền âm, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lùng lọt vào tai Tô Diệu Âm đang đứng sát bên cạnh.
Tô Diệu Âm khoác trường bào trắng viền xanh đã thấm đẫm nước mưa, gương mặt thanh tú lạnh lùng như băng tuyết, tay phải nàng nắm chặt chuôi kiếm gỗ cổ xưa Thanh Phong. Nàng không đáp, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt sắc lẹm như kiếm quang khóa chặt vào cánh cổng gỗ lim kiên cố của Mục phủ.
Phía sau bọn họ, hai bóng đen đeo mặt nạ sắt vô cảm đứng im lặng như những pho tượng đá—Hắc Nhất và Hắc Nhị. Dưới áp lực tàn khốc của cấm thuật Huyết Hồn Khống Chế, hai gã ám vệ tinh nhuệ của Lục gia lúc này hoàn toàn biến thành những con rối ngoan ngoãn, không dám mang theo một tia ý nghĩ phản nghịch nào.
"Vút!"
Một tiếng xé gió cực nhẹ bị tiếng sấm át đi. Từ phía xa, Lục Tiểu Đồng—cậu bé tạp dịch Luyện Khí tầng 2—đã leo lên đỉnh một ngọn tháp gió ở rìa trấn, vung tay rải ra hàng vạt bột phấn hoa màu đỏ sẫm hòa lẫn chu sa. Gió bão cuồng bạo lập tức cuốn luồng bột phấn gây mê thổi quét qua toàn bộ khuôn viên ngoại vi Mục phủ.
Chỉ trong vòng mười nhịp thở, hàng loạt lính canh tầm thấp của Mục gia đang đứng dưới mưa bỗng nhiên lảo đảo, đôi mắt trợn trừng hiện lên vẻ ảo giác mơ hồ, vũ khí trên tay rơi bộp xuống vũng bùn nhão.
"Hành động!" Diệp Vô Song lạnh lùng ra lệnh.
Ngay lập tức, Tô Diệu Âm lướt đi như một vệt sáng trắng giữa màn mưa đêm. Nàng thi triển Tật Phong Bộ Pháp, thân hình uyển chuyển vượt qua khoảng sân trống, vung kiếm Thanh Phong chém thẳng vào cổng chính Mục phủ.
"Oành!!!"
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Cánh cổng gỗ lim dày nửa thước bị Nghịch Thiên Kiếm Ý bạo liệt chẻ đôi, vỡ vụn thành trăm mảnh dăm gỗ bắn tung tóe. Kiếm quang màu lam nhạt sắc lẹm xé toạc màn mưa, thu hút toàn bộ hỏa lực và sự chú ý của toàn bộ hộ vệ bên trong Mục phủ.
"Kẻ nào dám đột kích Mục gia?!"
Tiếng quát tháo phẫn nộ vang lên dữ dội. Từ bên trong tiền sảnh, hai gã hộ vệ Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ của Mục gia vung đao lướt ra. Đao phong của bọn chúng ngập tràn linh lực sát phạt màu đỏ sậm, chém ra những luồng đao khí rực lửa rạch đôi màn nước mưa, trực tiếp chặn đứng đường đi của Tô Diệu Âm.
Tô Diệu Âm không hề lùi bước, kiếm ý Thanh Phong bộc phát đến cực hạn, một mình đón đỡ hai cường giả Trúc Cơ. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên liên tục, tia lửa bắn ra lấp lánh rồi tắt ngấm dưới làn nước mưa lạnh buốt. Thế nhưng, tu vi của nàng mới chỉ là Luyện Khí tầng 9 cực hạn, đối đầu trực diện với hai Trúc Cơ khiến kinh mạch nàng bắt đầu rung chuyển, kiếm thế dần bị dồn ép vào thế hạ phong.
Đứng trong bóng tối sát vách tường, Diệp Vô Song quan sát toàn bộ cục diện. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh co rút lại, Tử Vong Cảm Ứng kích hoạt hiển thị đường đi của đao thế đối thủ trước ba giây trong đầu. Anh khẽ nhíu mày, quyết định thử nghiệm thực lực cận chiến mới thăng cấp của mình.
Anh lướt vút ra như một bóng ma hắc y, ngưng tụ toàn bộ oán khí phản phệ vào thanh kiếm gỗ đào nứt dọc, đâm thẳng một kiếm cực nhanh—Nhất Kiếm Sát Ý—vào mạn sườn của gã hộ vệ Trúc Cơ bên trái.
"Xoẹt!"
Lưỡi kiếm gỗ đào rạch rách y phục của gã hộ vệ, nhưng chỉ để lại một vết xước rỉ máu nhẹ trên da thịt gã. Tu vi Luyện Khí tầng 7 của Diệp Vô Song tuy ngưng thực, nhưng đạo cơ vẫn chưa đủ vững chắc để một chiêu dứt điểm một cường giả Trúc Cơ Cảnh có hộ thể linh lực dày cộp.
"Hừ! Một tên phế vật Luyện Khí tầng 7 cũng dám ra tay? Chết đi!" Gã hộ vệ Trúc Cơ gầm lên, vung đao chém ngược lại một đao chí mạng vào cổ họng Diệp Vô Song.
Diệp Vô Song không hề né tránh, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười lạnh lùng tàn nhẫn. Anh biết rõ giới hạn sức mạnh cận chiến của mình, cú đâm vừa rồi chỉ là một đòn feint để áp sát. Anh thò tay vào ngực áo, kẹp lấy ba cây kim châm bằng bạc lấp lánh ánh sáng đỏ sậm—**Nghịch Mệnh Huyết Châm**.
"Vút phập phập!"
Ở cự ly cực gần, ba cây huyết châm găm thẳng vào ba đại huyệt đạo Thiên Đột, Linh Đài và Khí Hải của gã hộ vệ Trúc Cơ. Máu khế ước tẩm trên mũi châm lập tức hòa tan vào kinh mạch gã, kích hoạt một sợi tơ đỏ hư ảo nối liền giữa gã và Lục Thiên Đô đang ở nội môn.
"Ngươi... ngươi đã làm gì ta?" Gã hộ vệ kinh hoàng phát hiện linh lực trong đan điền bỗng nhiên bị đóng băng hoàn toàn, đao thế chí mạng khựng lại giữa không trung.
"Tô cô nương, chém!" Diệp Vô Song lạnh lùng quát.
Tô Diệu Âm không một chút do dự, vung kiếm Thanh Phong chém ra một đường kiếm hoàn mỹ đâm xuyên tim gã hộ vệ Trúc Cơ bị phong tỏa linh lực.
"Phập!"
Lưỡi kiếm gỗ ngập sâu vào lồng ngực gã hộ vệ. Sát thương chí mạng bùng phát. Thế nhưng, nhờ có Nghịch Mệnh Huyết Châm trói buộc vận mệnh, 100% lực lượng hủy diệt từ cú đâm xuyên tim lập tức bị chuyển dịch ngược dòng nhân quả qua sợi chỉ đỏ khế ước, bắn thẳng về phía nội môn Thái Huyền Tiên Tông.
***
Tại Lục Phủ nội môn trù phú, bên trong mật thất bế quan sâu dưới lòng đất.
Lục Thiên Đô đang ngồi xếp bằng trên giường ngọc bích, cố gắng vận hành linh lực lôi điện để xoa dịu vết thương lòng bàn tay rách toạc rỉ máu từ hôm trước. Hắn đang ở trạng thái cực kỳ trầm cảm và suy nhược tinh thần sau hàng loạt vụ cắn trả thương thế vô lý từ tên ký sinh trùng ngoại môn.
"Phập!!!"
Đột ngột, lồng ngực bên phải của Lục Thiên Đô sụp lõm xuống một mảng lớn như bị một lưỡi kiếm vô hình đâm xuyên qua.
"Ách... a... a!!!"
Một tiếng thét thảm thiết, đau đớn tột cùng vang lên xé rách không gian tĩnh lặng của mật thất. Lục Thiên Đô trợn trừng mắt, toàn thân co giật dữ dội trên giường ngọc, phun ra một ngụm máu tươi đen kịt nhuộm đỏ cả vạt kim bào lộng lẫy. Kinh mạch lôi điện trong đan điền gã chấn động dữ dội, rạn nứt rỉ máu xối xả do gánh chịu sát thương xuyên tim dội về từ cự ly vạn dặm.
"Diệp... Diệp Vô Song... tên điên kia... ngươi lại đang làm cái gì vậy?!" Lục Thiên Đô gào lên trong tuyệt vọng, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang rỉ máu xối xả, linh hồn đau đớn như bị xẻ làm đôi.
***
Trở lại đại sảnh Mục phủ dưới màn mưa bão.
Gã hộ vệ Trúc Cơ bị đâm xuyên tim bỗng nhiên trợn mắt, ngã quỵ xuống vũng máu chết không nhắm mắt. Gã thứ hai chứng kiến đồng bọn chết bất đắc kỳ tử mà không hiểu lý do, hoảng sợ tột độ định kích hoạt trận pháp phòng ngự tổng bộ Mục phủ để cầu viện.
"Hắc nhị, trận nhãn!" Diệp Vô Song truyền âm lạnh lùng.
Hắc Nhị đang ẩn mình trong bóng tối mái nhà lập tức bóp nát trận nhãn phụ của Mục phủ mà gã đã lén phá hủy kết cấu từ trước.
"Rắc!"
Luồng ánh sáng phòng ngự màu đỏ sậm vừa nhen nhóm trên tường đá Mục phủ lập tức tắt ngấm, đao thế của gã hộ vệ thứ hai bị Tô Diệu Âm vung kiếm chẻ đôi đao phong, chém đứt lìa cánh tay phải gã.
Cùng lúc đó, trên các mái nhà ngói trơn trượt dưới mưa, Hắc Nhất vác khiên sắt đen chặn đứng toàn bộ các mũi tên bắn xuống từ đám cung thủ Mục gia. Hắc Nhị di chuyển như một bóng ma, lưỡi dao bóng tối ngập tràn linh lực chém đứt cổ họng từng tên cung thủ không tiếng động. Tuy nhiên, trong lúc hỗn chiến, một mũi tên độc lạc từ phía góc khuất bắn trúng vào bắp tay trái của Hắc Nhị.
"Hừ..." Hắc Nhị khẽ rên rỉ một tiếng, vết thương rỉ ra máu đen độc tính, nhưng dưới sự khống chế tàn tạ của phụ ước Huyết Hồn Khống Chế, gã không dám dừng tay, tiếp tục dùng tay phải vung đao dọn dẹp sạch sẽ mái nhà.
Chỉ trong vòng nửa khắc, toàn bộ lực lượng hộ vệ ngoại vi của Mục phủ đã bị tiêu diệt sạch sẽ dưới màn mưa bão xối xả. Máu tươi hòa lẫn nước mưa chảy thành những dòng sông nhỏ màu đỏ thẫm dọc theo các bậc thềm đá dẫn vào chính đường.
Diệp Vô Song thong thả bước đi giữa những xác chết nằm la liệt dưới bùn nhão. Gương mặt thanh tú của thiếu niên mười sáu tuổi tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng, lạnh lùng đến mức khiến người ta cảm thấy gai người. Anh không hề dính một giọt máu nào trên tà hắc y trường bào mới, tay trái vẫn siết chặt thanh kiếm gỗ đào nứt dọc.
Tô Diệu Âm vác kiếm đi bên cạnh anh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của Diệp Vô Song, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng đối với kẻ phế mạch này. Anh ta không cần tu luyện theo cách thông thường, chỉ dùng mưu kế thao túng và cấm thuật tà dị đã có thể dễ dàng san phẳng phòng tuyến của một thế gia tu tiên hạng hai.
"Tiểu Nhiên đang ở bên trong địa lao chính đường." Diệp Vô Song khẽ nói, bước chân anh đẩy cửa chính đường Mục phủ bước vào.
"Két..."
Cánh cửa gỗ lớn mở ra, để lộ ra không gian rộng lớn của chính đường Mục phủ dưới ánh sáng chập chờn của những ngọn nến sắp tắt.
Ngay giữa chính đường, một chiếc lồng sắt khổng lồ màu đen xì đặt nổi bật. Bên trong lồng giam, Diệp Tiểu Nhiên—cô bé tạp dịch phàm nhân mười bốn tuổi—đang bị trói chặt tay chân vào cột sắt, gương mặt gầy gò nhợt nhạt dính đầy vết bầm tím do bị đánh đập dã man, đôi mắt to tròn sưng húp đầy sự sợ hãi.
Đứng trước lồng giam là Mục Tuyết—đại tiểu thư kiêu ngạo của Mục gia—đang run rẩy cầm chiếc roi da cẩm thạch ngấm độc, và Mục Hải đang cầm kiếm đứng thủ thế, gương mặt hống hách thường ngày nay đã trắng bệch không còn một giọt máu.
Phía sau bọn chúng, từ trong bóng tối của bàn thờ tổ tiên, một bóng người trung niên gầy gò bước ra. Lão tổ Mục gia—trưởng lão ngoại môn Mục Vân Dực—mặc đạo bào xám sậm rách rưới, gương mặt vặn vẹo điên cuồng đầy sát khí khóa chặt lấy Diệp Vô Song. Trên tay lão, chiếc quạt xương thú biến dị đang tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ sẫm tà dị của trận pháp sát phạt cuối cùng—Huyết Sát Trận Địa.
"Diệp Vô Song! Tên phế vật mang tà thuật kia!" Mục Vân Dực gầm lên điên cuồng, giọng nói khàn đặc đầy oán hận: "Hôm nay ta sẽ dùng máu của con nhóc này và toàn bộ nhục thân của các ngươi để tế luyện Huyết Sát Trận Địa! Tất cả hãy cùng ta đồng quy vu tận đi!!!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!