Bài Bố Sát Trận
Gió lạnh từ phương bắc rít gào qua những khe hở của lò gạch bỏ hoang ở rìa Thanh Vân Trấn, mang theo hơi ẩm nồng nặc của một cơn bão sấm sét đang lầm lũi kéo đến. Bóng tối đổ ập xuống căn phòng lò đổ nát, chỉ có một ngọn đèn dầu lạc leo lét đặt trên một tảng đá vôi rêu phong, hắt ra những vệt sáng vàng vọt, chập chờn lên những gương mặt đang im lặng vây quanh.
Tô Diệu Âm đứng tựa lưng vào bức tường gạch nứt nẻ, hai tay khoanh trước ngực, đôi mắt sắc lẹm như kiếm quang khẽ híp lại nhìn thiếu niên gầy gò đang ngồi xếp bằng đối diện. Trên vai nàng, vỏ kiếm gỗ Thanh Phong cổ xưa tỏa ra một luồng kiếm ý lạnh buốt, mơ hồ cộng chấn với tiếng gió gầm rú bên ngoài. Nàng khẽ nhếch môi, giọng nói mang theo một tia hoài nghi không hề che giấu:
"Diệp Vô Song, ngươi chỉ là một kẻ phế mạch bẩm sinh, tu vi Luyện Khí tầng 3. Ngay cả khi ngươi có một vài thủ đoạn 'vận khí' quái dị để tự vệ, thì Mục Gia vẫn là một thế gia tu tiên hạng hai tại Thanh Vân Trấn này. Bọn chúng có hàng trăm hộ vệ, ba vị trưởng lão Trúc Cơ Cảnh, và lão tổ Mục Vân Dực đang điên cuồng tìm đường thoát thân. Ngươi lấy cái gì để đòi san phẳng Mục phủ trong đêm nay? Bằng cái mạng phế vật của ngươi sao?"
Diệp Vô Song không hề ngước mắt, bàn tay trái của anh chậm rãi vuốt ve chiếc túi thơm bị giẫm nát dính bùn nhão—vật duy nhất còn sót lại của nghĩa muội Diệp Tiểu Nhiên. Gương mặt thanh tú của thiếu niên mười sáu tuổi tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng, lạnh lùng đến mức khiến người ta cảm thấy gai người. Anh không giải thích, chỉ thong thả đưa tay vào ngực áo, lấy ra một tấm da dê cũ kỹ loang lổ vết máu khô và trải phẳng lên tảng đá vôi.
"Ta không dùng mạng của ta, ta dùng mạng của kẻ khác." Diệp Vô Song khẽ gõ ngón tay lên tấm da dê. "Đây là bản đồ chi tiết cấu trúc địa lao Mục phủ, vị trí phòng giam của Tiểu Nhiên, và sơ đồ bố phòng của các vọng gác do chính thủ lĩnh ám vệ Lục gia—Hắc Nhất cung cấp."
Hắc Nhất đang đứng khép nép trong góc tối của lò gạch, gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ sắt khẽ co rút lại khi nghe nhắc đến tên mình. Gã gật đầu một cách đầy nhục nhã, không dám hé răng nửa lời. Sức ép từ khế ước sinh tử của thiếu chủ Lục Thiên Đô đang đè nặng lên ngực gã như một ngọn núi đá nghìn cân. Chỉ cần gã có một ý nghĩ phản nghịch, hay chậm trễ một khắc, tên điên phế mạch trước mặt này sẵn sàng tự hủy hoại bản thân để bóp chết thiếu chủ của gã từ xa.
Tô Diệu Âm bước lại gần, cúi đầu nhìn vào tấm bản đồ. Đôi mắt nàng khẽ co rút lại khi nhận ra những ký hiệu mật mã tuyệt mật của ám vệ Lục gia được vẽ một cách tỉ mỉ. Nàng ngước mắt nhìn Diệp Vô Song, sự kinh ngạc trong lòng dâng lên thành một làn sóng lạnh buốt:
"Ngươi thực sự khống chế được ám vệ của Lục Thiên Đô? Làm thế nào một kẻ phế mạch như ngươi lại có thể..."
"Cách thức không quan trọng." Diệp Vô Song ngắt lời nàng bằng một giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng uy áp vô hình. "Quan trọng là lợi ích. Tô Diệu Âm, ta biết nàng cần tài nguyên để đột phá nửa bước Trúc Cơ, đúc lại đạo cơ hoàn mỹ của Thần Ma Kiếm Điển. Mục gia kiểm soát toàn bộ đường dây vận chuyển linh thạch lậu và sở hữu một kho dược liệu thô cực kỳ trù phú tại Thanh Vân Trấn. Sau khi san phẳng Mục phủ đêm nay, ta chỉ lấy Tiểu Nhiên và khối mộc bài di vật. Toàn bộ kho dược liệu thô và một nửa số linh thạch lậu của bọn chúng... sẽ thuộc về nàng."
Một nửa kho dược liệu thô của một thế gia hạng hai!
Lời đề nghị sòng phẳng và tàn nhẫn này đánh trúng vào điểm yếu lớn nhất của Tô Diệu Âm. Nàng bị các thế gia trong tông môn chèn ép, thiếu thốn tài nguyên đến mức phải dùng kiếm gỗ đào để ngụy trang kiếm ý. Nếu có được kho dược liệu này, nàng hoàn toàn có thể tự tin đúc thành công đạo cơ hoàn mỹ mà không cần quỳ gối trước bất kỳ trưởng lão nào.
"Được! Thành giao!" Tô Diệu Âm quyết đoán gật đầu, ánh mắt nàng lóe lên một tia quật cường. "Ta sẽ làm tiên phong, chém nát cổng chính Mục phủ và thu hút toàn bộ hỏa lực của lính canh ngoại vi. Nhưng huyễn trận bảo vệ địa lao thì sao? Kiếm của ta không thể chém đứt trận pháp phòng ngự trong chớp mắt."
Diệp Vô Song đẩy viên phù chú màu xanh nhạt—Phá Trận Phù—về phía nàng: "Tấm phù này sẽ làm tê liệt huyễn trận trong vòng nửa khắc. Hắc Nhất và Hắc Nhị sẽ đi theo nàng trong bóng tối để dọn dẹp các cung thủ trên mái nhà. Còn Lục Tiểu Đồng..."
Anh quay sang nhìn cậu bé tạp dịch mười lăm tuổi đang run rẩy đứng bên cạnh một chiếc giỏ tre lớn. Lục Tiểu Đồng nuốt nước bọt, cố gắng giữ cho giọng mình không bị run:
"Diệp ca... đệ đã chuẩn bị xong rồi. Toàn bộ bột phấn hoa gây mê lấy từ kho phế thải của Đan Dược Đường đã được đệ trộn lẫn với chu sa đỏ. Chỉ cần bão sấm sét nổi lên, gió lớn sẽ thổi luồng bột này bao phủ toàn bộ ngoại vi Mục phủ, khiến lính canh tầm thấp bị ảo giác trong vòng ba mươi nhịp thở."
"Tốt." Diệp Vô Song gật đầu, ánh mắt anh quét qua bóng đen thứ hai đang đứng im lặng bên cạnh Hắc Nhất. Đó là Hắc Nhị—sát thủ của Lục gia bị khế ước phản phệ làm tổn thương kinh mạch kinh hoàng đêm qua, hiện tại gã phải quy phục main để nhận thuốc giảm đau định kỳ.
Hắc Nhị cúi gầm mặt, nhưng sâu trong đôi mắt gầy gò của gã vẫn ẩn giấu một tia oán hận ngút trời. Gã lén lút di chuyển ngón tay trái dưới tà áo rộng, cố gắng kích hoạt một ký hiệu truyền âm ẩn giấu trong chiếc nhẫn chứa độc châm hòng báo tin ngầm cho Mục gia để mưu đồ phản phản sát.
Nhưng gã vừa mới vận động một tia linh lực nhỏ, Diệp Vô Song đã lập tức cảm ứng được thông qua cấm thuật **Huyết Hồn Khống Chế**.
"Hừ!"
Diệp Vô Song khẽ hừ lạnh một tiếng, thần thức lực lượng suy yếu còn bốn mươi phần trăm đột ngột bộc phát, hóa thành một luồng oán khí đỏ sậm chém thẳng vào thức hải của Hắc Nhị.
"Ách... a..."
Hắc Nhị lập tức ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân co giật dữ dội dưới bùn nhão. Kinh mạch toàn thân gã như bị hàng vạn con rết độc cắn xé, linh hồn bị bóp nghẹt đến mức nghẹt thở, máu tươi rỉ ra từ lỗ tai dưới áp lực phản phệ tàn tạ của phụ ước nô bộc. Gã đau đớn gào lên không ra tiếng, gương mặt vặn vẹo đầy sự hoảng sợ tột độ.
"Hắc Nhị, nếu ngươi còn muốn sống để nhận thuốc giảm đau kinh mạch vào ngày mai, thì hãy thu hồi cái móng vuốt bẩn thỉu của ngươi lại." Giọng nói của Diệp Vô Song lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm găm thẳng vào linh hồn gã. "Lần sau, ta sẽ để khế ước tự động nghiền nát đan điền của ngươi."
"Thuộc... thuộc hạ đáng chết... xin chủ nhân tha mạng..." Hắc Nhị run rẩy dập đầu xuống đất xối xả, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, không còn dám mang theo một chút ý nghĩ phản kháng nào.
Tô Diệu Âm chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn này, trong lòng khẽ run lên một cái. Thiếu niên trước mặt nàng thực sự là một con rắn độc lý trí đến cực hạn, ra tay tàn độc không để lại một kẽ hở nào cho kẻ thù.
***
"Tất cả các ngươi lui ra ngoài canh gác. Ta cần một canh giờ để chuẩn bị nhục thân." Diệp Vô Song lạnh lùng ra lệnh.
Tô Diệu Âm, Lục Tiểu Đồng cùng hai tên ám vệ nhanh chóng lướt ra ngoài, khép chặt cánh cửa gỗ mục nát của lò gạch, để lại một mình Diệp Vô Song giữa không gian u tối ẩm ướt.
Diệp Vô Song đứng dậy, thong thả cởi bỏ lớp trường y phục tạp dịch xám rách rưới dính đầy bùn đất, để lộ ra nhục thân gầy gò nhưng săn chắc. Trên cổ tay trái của anh, vết sẹo hình sợi chỉ đỏ sậm—Xích Huyết Đồng Quy Ty—đang phát sáng đỏ máu rực rỡ, dao động mạnh mẽ báo hiệu luồng linh lực Trúc Cơ của Lục Thiên Đô đang cuồn cuộn dội về không ngừng.
Đan điền phế mạch của anh lúc này nóng bỏng như lửa đốt, các vết nứt nhân quả li ti rỉ ra từng tia lôi điện vàng nhạt cực kỳ đau đớn. Anh biết rõ, cuộc đột kích Mục phủ đêm nay sẽ vô cùng khốc liệt. Khi Tô Diệu Âm giết người, hay khi anh gánh chịu sát thương từ các trưởng lão Trúc Cơ của Mục gia, khế ước sẽ hoạt động với cường độ cực cao. Nếu nhục thân của anh vẫn giữ ở Luyện Khí tầng 3, đan điền phế mạch sẽ lập tức bị năng lượng phản phệ dội về làm nổ tung thành tro bụi.
Anh bắt buộc phải cưỡng ép nhục thân tiến hóa lên **Luyện Khí Hậu Kỳ (Tầng 7 - Tầng 9)** ngay trong canh giờ này.
Diệp Vô Song bước lại gần một chiếc bồn tắm bằng gỗ thông cũ kỹ chứa đầy nước mưa lạnh ngắt đặt giữa lò gạch. Anh lấy ra từ trong túi trữ vật năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm trộm được từ Đan Dược Đường và ba hòm Huyết Khí Thảo phơi khô.
"Rào... rào..."
Anh đổ toàn bộ năm mươi viên đan dược màu xanh ngọc và hàng trăm gốc thảo dược chứa đầy huyết khí vào bồn nước. Tiếp đó, anh lấy ra một bình sứ nhỏ chứa độc tố cấm của tà dược Lý Trường Sinh—một loại dịch độc màu xanh lục bốc mùi hôi thối nồng nặc—và nhỏ mười giọt vào bồn tắm.
"Xèo... xèo... xèo..."
Nước lạnh trong bồn gỗ lập tức sôi sùng sục, bốc lên những luồng khói đen kịt hôi thối tột cùng. Độc tố cấm và dược lực khổng lồ của năm mươi viên Thối Thể Đan va chạm dữ dội, biến bồn nước tắm thành một thứ dịch lỏng màu đỏ sẫm tà dị, tỏa ra sát khí oán linh lạnh thấu xương. Đây chính là quy trình tàn khốc của **Độc Môn Tôi Thể Pháp**.
Diệp Vô Song không hề do dự, bước chân vào bồn tắm gỗ và ngâm toàn bộ cơ thể mình xuống dưới thứ dịch lỏng sôi sục kịch độc ấy.
"Ách... a... a..."
Ngay khoảnh khắc da thịt chạm vào nước độc, một cơn đau đớn kinh hoàng, tột độ bùng phát toàn thân Diệp Vô Song. Da thịt anh như bị hàng vạn lưỡi dao rỉ sét cưa xẻ liên tục, nước độc ăn mòn lớp da phàm nhân bên ngoài, khiến toàn thân anh bỏng rộp, rỉ máu tươi xối xả nhuộm đỏ bồn nước tắm.
Dược lực khổng lồ của Thối Thể Đan cưỡng ép len lỏi qua các lỗ chân lông rách nát, đâm thẳng vào tận xương tủy, bẻ gãy và đúc lại từng khúc xương sườn, xương sống của anh.
"Rắc... rắc... rắc..."
Tiếng xương cốt vỡ vụn rồi tự tái tạo vang lên trầm đục trong lò gạch u tối. Diệp Vô Song cắn chặt răng đến mức rỉ máu tươi nơi khóe môi, hai tay bấu chặt vào thành bồn gỗ đến mức móng tay bật ra găm sâu vào thớ gỗ rỉ máu. Đôi mắt anh trợn trừng, tơ máu đỏ bao phủ toàn bộ tròng mắt, nhưng sâu trong đó vẫn là một sự tỉnh táo và ý chí sinh tồn lì lợm đến đáng sợ. Anh không hề gào thét yếu đuối, chỉ âm thầm vận hành **Nghịch Luyện Kinh Mạch Thuật**.
"Linh Khí Dẫn Lưu Quyết! Dẫn cho ta!"
Diệp Vô Song gầm lên trong tâm trí. Luồng linh lực lôi điện vàng nhạt dội về từ khế ước của Lục Thiên Đô lập tức bị cưỡng ép đi vòng qua đan điền rách nát, nạp trực tiếp vào hệ thống kinh mạch phụ đang bị độc tố kéo căng.
Làn da bỏng rộp của anh bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, lộ ra lớp da mới màu đồng cổ săn chắc, tỏa ra ánh sáng mờ ảo của huyết mạch hoàng tộc Cổ Tộc thức tỉnh sơ cấp. Mật độ xương cốt của anh tăng lên gấp ba lần bình thường, cứng cáp như sắt nguội.
"Oành!"
Một luồng uy áp linh lực mạnh mẽ bộc phát từ bồn gỗ, quét sạch toàn bộ khói độc xung quanh lò gạch. Đan điền phế mạch được gia cố vững chắc, kinh mạch phụ mở rộng hoàn toàn.
Tu vi của Diệp Vô Song cưỡng ép vượt qua bình cảnh, liên tục nhảy vọt:
Luyện Khí tầng 4...
Luyện Khí tầng 5...
Luyện Khí tầng 6...
Cho đến khi dừng lại vững vàng ở **Luyện Khí Hậu Kỳ (Tầng 7)**!
Thần thức của anh mở rộng ra phạm vi năm mươi mét xung quanh, nhạy bén cảm nhận được từng hạt mưa đang rơi ngoài hiên đất. Vết xăm khế ước đỏ sậm trên cổ tay trái lan rộng ra đến nửa cánh tay, tỏa ra ánh sáng đỏ tà dị đầy uy áp.
Diệp Vô Song bước ra khỏi bồn tắm gỗ, thong thả mặc vào bộ hắc y trường bào giản dị mới mua từ chợ đen. Cơ thể gầy gò của anh giờ đây đã săn chắc, cao ráo hơn trước, khí chất trầm thầm như vực sâu không đáy.
***
"Ầm!!!"
Một tiếng sấm sét nổ vang trời đất Thanh Vân Đại Lục, rạch đôi màn đêm đen kịt bằng một tia chớp màu vàng tím bạo liệt. Cơn mưa bão khổng lồ chính thức đổ xuống Thanh Vân Trấn, nước mưa xối xả dội xuống mái ngói đổ nát của lò gạch phát ra những tiếng rào rào chói tai.
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra, Tô Diệu Âm bước vào trong phòng, trên người nàng đã ướt đẫm nước mưa. Nàng cầm trên tay thanh kiếm gỗ cổ xưa Thanh Phong, dùng một viên đá mài sắc bén chậm rãi vuốt dọc theo lưỡi kiếm gỗ đào đào rỗng. Những tiếng "xoẹt... xoẹt..." ghê rợn vang lên đều đặn dưới ánh sáng chớp giật ngoài cửa sổ.
Nàng ngước mắt nhìn Diệp Vô Song, đôi mắt sắc lẹm khẽ co rút lại khi cảm nhận được luồng uy áp Luyện Khí tầng 7 ngưng thực bộc phát từ nhục thân của anh. Chỉ trong vòng một canh giờ, tên phế mạch này thực sự đã cưỡng ép thăng cấp lên tầng 7 với một nhục thân cứng cáp như thể tu!
"Sát khí của ngươi... còn nồng nặc hơn cả cơn bão ngoài kia." Tô Diệu Âm khẽ thở dài, nàng siết chặt chuôi kiếm gỗ Thanh Phong, giọng nói trở nên cực kỳ nghiêm nghị:
"Diệp Vô Song, ta đã mài sắc kiếm gỗ Thanh Phong. Nhưng ta bắt buộc phải cảnh báo ngươi một lần cuối trước khi xuất phát: Mục phủ được bảo vệ nghiêm ngặt, nếu cuộc đột kích đêm nay thất bại và chúng ta bị Chấp Pháp Đường ngoại môn bắt quả tang tại hiện trường tự ý tàn sát một thế gia..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!