Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Mục Gia Bắt Cóc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng sớm ở nghĩa địa binh khí phế tích ngoại môn lạnh đến thấu xương. Diệp Vô Song đứng chết lặng giữa đống đổ nát của căn lều rách nát từng là nơi trú ngụ của anh và nghĩa muội. Vải bạt rách tả tơi bay phấp phới trong gió lạnh, những chiếc cọc gỗ bị bẻ gãy đôi cắm xiêu vẹo dưới bùn nhão dính đầy vết chân lộn xộn.


Anh cúi người, nhặt lên từ vũng bùn lạnh một chiếc túi thơm tự thêu nhỏ nhắn. Chiếc túi thơm vốn chứa linh thảo xua đuổi côn trùng của Diệp Tiểu Nhiên giờ đây đã bị giẫm rách nát bấy, dính đầy bùn đất đen kịt. Hương thơm dịu nhẹ của thảo dược bị lấn át bởi một mùi hương nhang tà dị quen thuộc còn vương lại trong không khí—mùi hương nhang đặc trưng của Mục gia tại Thanh Vân Trấn.


Bàn tay trái của Diệp Vô Song siết chặt chiếc túi thơm đến mức nát vụn thành bụi cám dưới lòng bàn tay. Trên cổ tay trái của anh, vết sẹo hình sợi chỉ đỏ sậm—Xích Huyết Đồng Quy Ty—đột ngột rực sáng ánh hồng nhạt mờ ảo dưới lớp da thịt, dao động theo nhịp đập phẫn nộ của trái tim.


"Vút!"


Một tiếng xé gió sắc nhọn vang lên từ phía bìa rừng rậm rạp. Một mũi tên tre mang theo một mảnh giấy da thú xé rách cắm phập vào thân cây mục ngay sát cạnh Diệp Vô Song. Anh thản nhiên bước lại, rút mũi tên ra và mở mảnh giấy da thú dính bùn nhão.


Trên giấy da thú là nét chữ hống hách, vặn vẹo của Mục Hải:


*"Muốn con nhóc tạp dịch phế vật kia sống sót, giờ Ngọ hôm nay mang Mộc Bài Rách Nát của nghĩa phụ ngươi đến bìa rừng Thanh Vân Trấn giao ra. Nếu chậm trễ một khắc, ta sẽ lệnh cho Mục Tuyết lột da mặt nó, phế bỏ kinh mạch của nó dâng cho đan sư làm dược nô thử thuốc!"*


Cơn giận dữ tột độ bùng lên trong lồng ngực Diệp Vô Song, nhưng gương mặt anh lại lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đe dọa, không có lấy một tia hoang mang hay đau khổ yếu đuối.


Anh hiểu rõ sự tàn bạo và xảo quyệt của Mục Vân Dực và Mục gia. Bọn chúng vừa bị Tào Hùng dùng la bàn truy vết huyết khí dồn vào đường cùng do màn kịch ly gián của Hắc Nhất đêm qua. Trong cơn điên cuồng muốn tìm đường thoát thân và cướp đoạt mồi nhử bảo mạng, bọn chúng đã lựa chọn bắt cóc Diệp Tiểu Nhiên để ép anh giao ra khối mộc bài mun đen—chìa khóa mở ra Cổ Thần Phế Tích dưới lòng đất. Nếu anh thỏa hiệp giao mộc bài, cả anh và Diệp Tiểu Nhiên đều sẽ bị diệt khẩu không tiếng động ngay lập tức để xóa sạch dấu vết.


Cách duy nhất để giải quyết triệt để mối đe dọa này là dùng bạo lực tiêu diệt tận gốc toàn bộ Mục gia.


Nhưng địa lao Mục gia nằm sâu trong Thanh Vân Trấn, được bảo vệ bởi các trận pháp phòng ngự và huyễn trận tinh vi của thế gia hạng hai. Thần thức của Diệp Vô Song hiện tại chỉ còn khoảng năm mươi lăm phần trăm sau những đợt bế quan tôi luyện kiếm ý kịch liệt tại Kiếm Ý Động, không thể tự mình định vị chính xác vị trí của Diệp Tiểu Nhiên ở khoảng cách xa vạn dặm. Anh bắt buộc phải mượn mạng lưới tình báo và lực lượng ám vệ của Lục gia để dọn đường.


Diệp Vô Song chậm rãi ngồi xếp bằng xuống một tảng đá lạnh bên cạnh đống đổ nát. Anh nhắm chặt mắt, chìm thần thức sâu vào trong đan điền, nơi Vạn Pháp Đồng Quy Khế đang hoạt động ổn định. Anh khóa chặt luồng nhân quả rực sáng kết nối qua sợi chỉ đỏ trên cổ tay trái, bắt đầu kích hoạt cấm thuật **Thần Thức Ký Sinh Pháp**.


Một sợi tơ hồng mỏng manh, hư ảo từ trán Diệp Vô Song lặn sâu vào không gian, nương theo sợi chỉ đỏ khế ước, vượt qua vạn dặm khoảng cách ranh giới nội môn, lẻn thẳng vào thức hải của Lục Thiên Đô đang bế quan dưỡng thương tại Lục Phủ.


***


Sâu trong mật thất tráng lệ của Lục Phủ tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông.


Lục Thiên Đô đang nằm xếp bằng trên giường ngọc bích tinh khiết, gương mặt tuấn mỹ vô song tái nhợt không một giọt máu, lồng ngực bên phải vẫn còn quấn băng gạc trắng loang lổ vết máu khô sau cú đâm xuyên tim dội ngược từ đài đấu sinh tử hôm trước. Đột ngột, thức hải của hắn chấn động dữ dội. Một luồng thần niệm lạnh lẽo, tà dị màu đỏ sậm từ hư không bộc phát, hóa thành một bóng người hư ảo của Diệp Vô Song ngự trị ngay giữa tâm thức hải của hắn.


"Kẻ nào dám xâm nhập thức hải của ta? Cút ra!" Lục Thiên Đô kinh hoàng gầm thét trong tâm trí, cố gắng vận hành linh lực lôi điện vàng nhạt của nửa bước Trúc Cơ để oanh tạc bóng ma hư ảo.


Nhưng luồng linh lực lôi điện vừa chạm vào bóng ma của Diệp Vô Song liền bị sợi chỉ đỏ khế ước hấp thụ hoàn toàn, truyền ngược lại một cơn đau buốt thấu tận tâm can vào đan điền của chính hắn.


"Lục Thiên Đô, bớt phí sức lực đi." Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của Diệp Vô Song vang lên trong thức hải hắn như tiếng vọng từ địa ngục. "Nếu ngươi muốn sống sót qua giờ Ngọ hôm nay, lập tức ra lệnh cho thủ lĩnh ám vệ Hắc Nhất cung cấp cho ta bản đồ chi tiết địa lao Mục gia và cách thức phá giải huyễn trận bảo vệ của bọn chúng."


"Ngươi... tên phế vật ký sinh trùng chết tiệt này!" Lục Thiên Đô gầm lên đầy u uất và căm hận. "Ngươi bị Mục gia truy sát thì liên quan gì đến ta? Ta thà để bọn chúng phân thây ngươi ra làm trăm mảnh!"


"Liên quan gì sao?" Bóng ma Diệp Vô Song khẽ nhếch môi cười đầy tàn nhẫn.


Ở ngoài thế giới thực, tại phế tích ngoại môn, Diệp Vô Song chậm rãi đưa hai bàn tay lên cổ mình. Anh không hề do dự, dùng lực lượng nhục thân săn chắc sau mười ngày tôi luyện kiếm ý, siết chặt lấy cổ họng của chính mình.


"Khạc... khạc..."


Kinh quản của Diệp Vô Song bị bóp nghẹt kịch liệt, dưỡng khí bị cắt đứt hoàn toàn, gương mặt anh nhanh chóng đỏ bừng rồi tím tái dưới áp lực nghẹt thở tự tàn hại.


Cơ chế **Chuyển Dịch Thương Tổn** của Vạn Pháp Đồng Quy Khế kích hoạt tức khắc 100%.


Trong mật thất Lục Phủ, Lục Thiên Đô đang nằm trên giường ngọc đột ngột trợn trừng mắt. Hai tay hắn vô thức đưa lên bóp chặt lấy cổ họng mình, gương mặt tuấn mỹ vặn vẹo điên cuồng vì nghẹt thở. Phế quản của hắn như bị một gọng kìm sắt khổng lồ bóp nát, lồng ngực đau đớn như muốn nổ tung, máu tươi rỉ ra nơi khóe môi do áp lực tim co thắt kịch liệt.


"Ngươi... ngươi điên rồi..." Lục Thiên Đô nghẹt thở khàn giọng gầm rú trong thức hải, linh hồn hắn run rẩy tột độ trước sự điên cuồng tàn nhẫn của Diệp Vô Song. Tên phế vật này thực sự dám tự sát để kéo hắn chết chung!


"Bản đồ địa lao... và cách giải huyễn trận Mục gia." Giọng nói vô cảm của Diệp Vô Song lại vang lên, bàn tay ngoài đời thực của anh càng siết chặt thêm một phân. "Ta đếm đến ba. Một... Hai..."


"Dừng tay! Ta đồng ý! Ta ra lệnh ngay!" Lục Thiên Đô hoảng sợ tột độ gào lên khóc lóc trong tâm trí. Hắn không muốn chết, hắn là đệ nhất thiên kiêu của tông môn, tương lai của hắn là phi thăng thượng giới, hắn không thể chôn thây cùng một tên tạp dịch phế mạch điên khùng này.


Diệp Vô Song lạnh lùng buông tay khỏi cổ họng mình. Anh hít một hơi thật sâu để điều hòa lại nhịp thở, da thịt cổ họng nhanh chóng hồi phục nhờ linh lực lôi điện cộng sinh tự chữa trị.


Trong mật thất, Lục Thiên Đô ngã gục xuống giường ngọc, thở dốc hồng hộc, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh như vừa từ cõi chết trở về. Hắn run rẩy lấy ra tấm truyền âm phù màu đỏ sậm ẩn giấu dưới gối, khàn giọng ra lệnh: "Hắc Nhất... lập tức... cung cấp toàn bộ bản đồ địa lao Mục gia và cách phá giải huyễn trận cho tên phế vật Diệp Vô Song... Nhanh lên!"


Diệp Vô Song thu hồi thần thức ký sinh, chậm rãi mở mắt ra trong căn lều đổ nát tại phế tích ngoại môn. Thần thức của anh bị tiêu hao thêm mười lăm phần trăm, đầu óc có chút choáng váng nhẹ, nhưng ánh mắt anh lại ngập tràn sát ý lạnh lẽo.


Chỉ vài khắc sau, từ trong bóng tối của nghĩa địa binh khí, một bóng đen quen thuộc lướt nhanh như gió thoảng đáp xuống trước mặt anh. Ám vệ Hắc Nhất quỳ một gối xuống bùn nhão, gương mặt dưới lớp mặt nạ sắt vô cảm nhưng bả vai run rẩy nhẹ vì sợ hãi. Gã cung kính dâng lên một tấm da dê cũ kỹ vẽ chi tiết lộ trình địa lao Mục gia và một viên phù chú màu xanh nhạt.


"Báo... báo cáo Diệp đại nhân, đây là bản đồ địa lao Mục phủ tại Thanh Vân Trấn và Phá Trận Phù dùng để tạm thời làm tê liệt huyễn trận bảo vệ trong vòng nửa khắc do thiếu chủ lệnh cho thuộc hạ bàn giao." Giọng nói của Hắc Nhất run rẩy khàn đặc.


Diệp Vô Song giật lấy tấm bản đồ và viên phù chú nhét vào ngực áo, bên cạnh khối mộc bài mun đen và Đồng Quy Thạch sơ cấp. Anh liếc nhìn Hắc Nhất bằng ánh mắt lạnh thấu xương:


"Lôi kéo thêm Tô Diệu Âm cho ta. Nói với nàng, giờ Hợi đêm nay khi bão sấm sét đổ xuống Thanh Vân Trấn, ta sẽ san phẳng Mục phủ. Kho dược liệu thô của Mục gia... ta chia cho nàng một nửa."


Hắc Nhất khẽ rùng mình, vội vã cúi đầu: "Thuộc hạ tuân lệnh!" rồi lướt vút đi biến mất vào màn sương mù lạnh buốt.


Diệp Vô Song đứng dậy từ đống đổ nát, tay trái nắm chặt thanh kiếm gỗ đào thô sơ có vết nứt dọc nhỏ giấu Đồng Quy Thạch bên trong. Sát khí đen xám của Nhất Kiếm Sát Ý vừa luyện thành rực sáng mờ ảo xung quanh lưỡi kiếm gỗ, báo hiệu một đêm mưa tàn sát đẫm máu sắp sửa nhuộm đỏ Thanh Vân Trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!