Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Nhất Kiếm Sát Ý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tào Hùng từ từ hạ thấp chiếc la bàn đồng đen, sát cơ lạnh lẽo bao phủ toàn bộ căn lều rách nát phế tích.


Mảnh vải đen dính máu khế ước đỏ sậm nằm gọn trong lòng bàn tay thô ráp của gã cường giả Trúc Cơ, tỏa ra một luồng oán khí mờ ảo nhấp nháy liên tục. Chiếc kim sắt đen trên la bàn truy vết huyết khí như một con rết điên cuồng, không ngừng chỉ thẳng vào mảnh vải, rồi lại lệch về phía lồng ngực của Diệp Vô Song. Sát ý của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ áp xuống nặng nề như một tòa núi đá, khiến sương mù buổi sáng xung quanh nghĩa địa binh khí đông cứng lại thành những giọt nước lạnh buốt.


Diệp Vô Song vẫn quỳ sụp dưới bùn nhão. Da thịt anh run rẩy kịch liệt, đầu dập sát đất, trông hệt như một tên tạp dịch phế mạch đang sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc. Nhưng dưới tà áo rộng dính đầy bùn đất, đôi mắt anh lại lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ. Thần thức của anh lúc này chỉ còn khoảng năm mươi lăm phần trăm, đan điền phế mạch vẫn còn âm ỉ đau rát sau đợt thăng cấp cưỡng ép. Anh biết rõ, chỉ cần Tào Hùng vung tay, anh có thể dùng Chuyển Dịch Thương Tổn để gạt phăng đòn đánh sang Lục Thiên Đô, nhưng như vậy bí mật về khế ước cộng sinh sẽ lập tức bại lộ trước một cường giả Lục gia.


Anh bắt buộc phải dắt mũi gã tu sĩ Trúc Cơ này sang hướng khác.


"Hắc Nhất..." Một luồng thần niệm lạnh lẽo của Diệp Vô Song đột ngột xuyên qua sợi chỉ đỏ khế ước, bắn thẳng vào thức hải của thủ lĩnh ám vệ đang đứng phía sau Tào Hùng.


Hắc Nhất khẽ rùng mình dưới lớp mặt nạ sắt vô cảm. Gã chưa kịp phản ứng, Diệp Vô Song đã âm thầm vận hành lực lượng khế ước, tự bóp nghẹt cơ tim của chính mình dưới tà áo rộng.


"Phập!"


Cơn đau tim dữ dội, nghẹt thở tột cùng bùng phát trong ngực Diệp Vô Song. Chuyển Dịch Thương Tổn kích hoạt tức khắc. Sâu trong nội môn, Lục Thiên Đô đang nằm trên giường ngọc đột ngột trợn trừng mắt, hộc ra một ngụm máu tươi đen kịt. Đồng thời, phụ ước sinh tử trong tim Hắc Nhất cũng co thắt kịch liệt, khiến gã khuỵu gối xuống bùn, lồng ngực đau đớn như bị vạn kim châm cứu.


"Hắc Nhất! Ngươi lại phát tác nội thương sao?" Tào Hùng không ngoảnh đầu lại, nhưng giọng nói đã mang theo vài phần nghi hoặc.


"Báo... báo cáo Tào đại nhân..." Hắc Nhất cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau rách nát kinh mạch do Diệp Vô Song đe dọa tự hủy từ xa. Gã hiểu rằng nếu gã không dập tắt sự nghi ngờ của Tào Hùng ngay lúc này, tên điên phế mạch kia sẽ tự sát kéo theo cả gã lẫn thiếu chủ chôn thây. Hắc Nhất khàn giọng nói tiếp: "Mảnh vải đen đó... thực chất là thuộc hạ nhặt được từ một tên gián điệp của Mục gia lẻn vào phế tích đêm qua."


"Gián điệp Mục gia?" Ánh mắt Tào Hùng khẽ động.


"Đúng vậy!" Hắc Nhất vội vã thọc tay vào túi áo, lấy ra một bình ngọc nhỏ chứa giọt máu tươi của đệ tử Mục gia mà gã đã chuẩn bị từ trước. Gã lén nhỏ giọt máu ấy lên bề mặt chiếc la bàn đồng đen trên tay Tào Hùng. "Tên gián điệp đó định lén đặt tà thuật nguyền rủa lên căn lều của tên phế vật này để đổ tội cho hắn, hòng che mắt Lục gia ta. Thuộc hạ đã giao thủ với hắn đêm qua, mảnh vải này là do thuộc hạ chém đứt từ y phục của hắn!"


"Xoẹt!"


Giọt máu Mục gia vừa chạm vào rãnh la bàn, chiếc kim sắt đen đang chỉ vào mảnh vải bỗng nhiên giật mạnh, xoay ngoắt một góc trăm tám mươi độ, chỉ thẳng tắp về hướng đông nam—nơi tọa lạc của Mục phủ nguy nga tại Thanh Vân Trấn.


"Mục Vân Dực! Lão chó nhà ngươi dám dùng tà thuật nguyền rủa thiếu chủ, lại còn muốn đổ tội cho một tên tạp dịch phế mạch!" Tào Hùng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Sự nghi ngờ của gã hoàn toàn bị đánh lệch hướng bởi bằng chứng huyết khí trùng khớp hoàn hảo của Mục gia. Sát ý Trúc Cơ bùng phát, gã không thèm liếc nhìn Diệp Vô Song thêm một lần nào nữa, lập tức vung tay áo rộng: "Hắc Nhất! Dẫn theo ám vệ, lập tức cùng ta tiến về Mục phủ! Hôm nay Lục gia ta phải san phẳng Mục phủ để đòi lại công đạo cho thiếu chủ!"


"Tuân lệnh!" Hắc Nhất cắn răng đứng dậy, lén liếc nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Vô Song một cái đầy sợ hãi, rồi lướt nhanh theo gót Tào Hùng biến mất vào màn sương mù dày đặc.


Khi tiếng bước chân nặng nề của tu sĩ Trúc Cơ hoàn toàn tan biến ngoài nghĩa địa binh khí, Diệp Vô Song mới chậm rãi đứng thẳng dậy khỏi bùn nhão. Anh khẽ lau vệt bùn trên mặt, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về hướng đông nam, nơi Mục phủ sắp sửa gánh chịu cơn thịnh nộ của Lục gia.


"Sức mạnh đi mượn... mãi mãi có kẽ hở." Diệp Vô Song tự lẩm bẩm, bàn tay trái của anh khẽ siết chặt. Cơn đau tim tự hủy vừa rồi vẫn còn dư âm âm ỉ trong lồng ngực. Nếu Tào Hùng ra tay nhanh hơn một khắc, hoặc nếu Hắc Nhất liều mạng phản bội, anh đã rơi vào cảnh thập tử nhất sinh. Khế ước có thể chuyển dịch sát thương, nhưng nó không thể ngăn cản kẻ thù phong tỏa nhục thân hay linh hồn anh từ xa.


Anh bắt buộc phải có một kỹ năng công kích thực tế, một chiêu sát phạt có thể tự chủ thi triển mà không phụ thuộc hoàn toàn vào việc chịu đòn thụ động.


"Tiểu tử, ngươi muốn học kiếm sao?" Giọng nói u uất của tàn hồn Cổ Nhạc Sư vang lên trong thức hải anh, mang theo một tia trầm tư.


"Phải. Kiếm đạo sát phạt nhanh nhất, thích hợp nhất để cận chiến giết địch khi khế ước bị hạn chế." Diệp Vô Song lạnh lùng đáp.


"Ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông có một nơi gọi là Kiếm Ý Động. Ở sâu trong hang động đó có một lão điên tên là Độc Cô Kiếm Sư. Đạo cơ của lão tuy đã bị phế, nhưng kiếm ý sát lục của lão vạn năm không tan. Nếu ngươi có thể chịu đựng được nỗi đau xé rách nhục thân, lão có thể dạy ngươi cách ngưng tụ sát ý thành kiếm mà không cần dùng đến linh mạch bẩm sinh."


Diệp Vô Song không do dự một giây nào. Anh lập tức lách người đi xuyên qua màn sương mù lạnh buốt, hướng thẳng về phía sau núi ngoại môn, nơi Kiếm Ý Động ẩn mình trong bóng tối.


***


Kiếm Ý Động là một hang động tự nhiên ẩm ướt, nằm khuất sau những vách đá dựng đứng của dãy núi Thái Huyền. Ngay từ cửa động, những luồng kiếm khí hỗn loạn do các vị tổ sư kiếm đạo để lại vạn năm trước đã gầm rú liên tục như tiếng thú dữ gầm vang. Sức gió kiếm bén ngót thổi ra từ hang tối lạnh thấu xương, có thể dễ dàng xé nát y phục và cào rách da thịt của bất kỳ đệ tử ngoại môn nào dám bén mảng đến gần.


Diệp Vô Song bước vào trong động. Từng luồng kiếm khí vô hình rạch qua mặt anh, để lại những vệt máu đỏ tươi nhạt màu trên gò má thanh tú. Anh không hề lùi bước, tay trái cầm chặt thanh Kiếm Gỗ Giấu Đồng Quy Thạch, thong thả bước sâu vào bóng tối.


"Ai dám làm phiền giấc ngủ của ta? Cút!"


Một tiếng gầm điên cuồng, khàn đặc đột ngột vang lên từ sâu trong hang động. Ngay sau đó, một bóng người rách rưới lướt ra từ bóng tối. Đó là một lão già tóc tai bù xù như tổ quạ, mặc hắc y rách nát loang lổ vết máu khô, tay cầm một cành cây khô héo nhưng tỏa ra một luồng kiếm ý hủy diệt vạn vật cực kỳ khủng khiếp.


Độc Cô Kiếm Sư.


Lão già mù một mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Vô Song, không nói một lời, vung cành cây khô trong tay chém ra một luồng kiếm ý áp chế vô hình. Luồng kiếm ý ấy nặng nề như một trận bão tuyết, trong tích tắc đã khóa chặt lấy nhục thân phàm nhân của Diệp Vô Song, ép chặt anh xuống nền đá cứng.


"Rắc! Rắc!"


Xương cốt toàn thân Diệp Vô Song kêu lên những tiếng chịu lực nặng nề. Nhục thân của anh bị kiếm khí vô hình cào xước, hàng trăm vết rách nhỏ xuất hiện trên da thịt, máu tươi rỉ ra thấm đẫm tà áo xám tạp dịch. Cơn đau đớn như bị hàng vạn lưỡi dao xẻ thịt truyền thẳng vào thần kinh, nhưng Diệp Vô Song vẫn cắn chặt răng, đôi mắt đen sâu thẳm không hề dao động, tay phải vung thanh kiếm gỗ đào lên chống đỡ luồng áp chế.


"Hừ! Một tên phế vật không có linh mạch bẩm sinh, đan điền rỗng tuếch mà cũng muốn học kiếm của ta?" Độc Cô Kiếm Sư cười điên cuồng, cành cây khô trong tay lão khẽ rung nhẹ, tăng cường luồng kiếm ý áp chế lên gấp đôi. "Kiếm đạo của ta là sát phạt, là hủy diệt! Kẻ không có linh lực để ngự khí hóa kiếm như ngươi, chỉ xứng làm rác rưởi dưới chân ta! Cút ngay trước khi ta chém đứt tứ chi ngươi!"


Diệp Vô Song quỳ một gối xuống đất, máu tươi từ trán chảy xuống khóe mắt, tầm nhìn của anh nhòe đi trong huyết sắc. Cơn đau đớn thể xác cực hạn kích thích ý chí sinh tồn lì lợm trong xương tủy anh bùng phát dữ dội.


"Linh lực... ta không có. Nhưng kẻ thù của ta... có rất nhiều!" Diệp Vô Song khàn giọng cười lạnh, nụ cười đầy vẻ điên cuồng và tàn nhẫn.


Trong tích tắc, anh kích hoạt **Linh Lực Đồng Bộ**.


Sợi chỉ đỏ khế ước trên cổ wrist trái bùng phát ánh sáng đỏ sậm rực rỡ. Thông qua liên kết nhân quả, Diệp Vô Song cưỡng ép rút ngược luồng linh lực lôi điện màu vàng nhạt cuồn cuộn từ đan điền của Lục Thiên Đô đang nằm dưỡng thương ở nội môn. Luồng linh lực Trúc Cơ bạo ngược ấy dội thẳng vào kinh mạch phụ của Diệp Vô Song, chạy dọc theo cánh tay phải nạp đầy vào thanh kiếm gỗ đào.


Thanh kiếm gỗ đào ngàn năm giấu Đồng Quy Thạch bên trong bùng phát những tia sét màu vàng lôi điện lách lách dữ dội.


Chưa dừng lại ở đó, Diệp Vô Song kết hợp toàn bộ oán khí tích tụ từ khế ước phản phệ, cùng với sát ý tột cùng của bản thân đối với sự bất công của tông môn, ngưng tụ tất cả vào một điểm duy nhất trên mũi kiếm gỗ.


**Kiếm Ý Ngưng Tụ Pháp**!


"Phá cho ta!" Diệp Vô Song gầm lên một tiếng, vung kiếm chém ra một chiêu sát phạt thuần túy.


"Hưu!"


Một luồng kiếm khí màu đen xám sắc lẹm, mang theo tiếng sấm rền bạo liệt và oán khí ngút trời xé toạc không khí, chém thẳng vào luồng kiếm ý áp chế của Độc Cô Kiếm Sư.


"Oành!"


Một tiếng nổ lớn vang dội khắp hang động. Luồng kiếm ý áp chế của lão kiếm sư bị chiêu **Nhất Kiếm Sát Ý** của Diệp Vô Song chẻ đôi hoàn toàn, biến sát thương tinh thần thành những đốm sáng tàn lụi trong không trung. Lực phản chấn cực mạnh khiến Độc Cô Kiếm Sư phải lùi lại ba bước, cành cây khô trên tay lão bị chấn nứt làm đôi.


Lão già mù nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ đào của Diệp Vô Song, rồi lại nhìn vào vết rách da rỉ máu trên cổ tay trái của anh. Gương mặt điên khùng của lão bỗng chốc cứng đờ, rồi bộc phát ra một tiếng cười lớn đầy kinh ngạc:


"Ha ha ha! Thú vị! Thật là thú vị! Dùng linh lực của kẻ khác để đồng bộ vào kiếm, kết hợp với oán khí phản phệ để ngưng tụ sát ý? Ngươi không có linh mạch, nhưng lại biến chính nỗi đau và khế ước của mình thành kiếm ý sát phạt! Tên điên! Ngươi thực sự là một tên điên thiên tài!"


Độc Cô Kiếm Sư ném nửa cành cây gãy đi, ánh mắt một mắt lóe lên tia sáng sắc sảo chưa từng có: "Được! Ta sẽ truyền thụ cho ngươi bản gốc của **Kiếm Ý Ngưng Tụ Pháp**. Nhưng hãy nhớ kỹ, mỗi lần ngươi vung kiếm, sát ý phản phệ sẽ cắn xé nhục thân ngươi gấp mười lần. Nếu nhục thân ngươi không đủ mạnh, ngày ngươi đại thành cũng chính là ngày ngươi tự chém đứt kinh mạch của mình!"


"Tôi không sợ đau. Tôi chỉ sợ chết." Diệp Vô Song lạnh lùng đứng thẳng dậy, thanh kiếm gỗ đào trong tay vẫn tỏa ra luồng sát khí đen xám lạnh thấu xương.


***


Suốt mười ngày đêm tiếp theo, Kiếm Ý Động trở thành địa ngục rèn luyện của Diệp Vô Song.


Dưới sự chỉ điểm tàn nhẫn của Độc Cô Kiếm Sư, Diệp Vô Song phải chịu đựng nỗi đau xé rách cơ bắp và gân cốt để luyện tập vung kiếm. Mỗi đêm, anh phải vung kiếm liên tục mười vạn lần dưới những luồng kiếm khí hỗn loạn của hang động. Mỗi một nhát kiếm vung ra, oán khí từ khế ước dội về lại như hàng vạn cây kim châm cứu đâm sâu vào từng khớp xương, khiến nhục thân anh rách da nứt thịt, máu tươi thấm đẫm nền đá hầm mỏ.


Nhưng Diệp Vô Song không hề rên rỉ một tiếng. Anh dùng chính nỗi đau đớn cực hạn ấy làm chất xúc tác để mài giũa sát ý của mình. Anh học cách thu liễm toàn bộ lôi điện đồng bộ từ Lục Thiên Đô, không để dạt thoát ra ngoài một tia nào, mà nén chặt tất cả vào trong thân kiếm gỗ đào đào rỗng giấu Đồng Quy Thạch.


Nhục thân phế mạch của anh, sau khi được tôi luyện liên tục dưới áp lực kiếm khí và sát ý, đã trở nên săn chắc và dẻo dai hơn trước rất nhiều. Đạo cơ khế ước trong đan điền cũng dần thích nghi với dòng năng lượng bạo ngược dội về.


Đêm thứ mười, trăng khuyết treo cao trên đỉnh núi ngoại môn.


Diệp Vô Song đứng trước một khối hắc thiết khổng lồ nặng hàng nghìn cân sâu trong Kiếm Ý Động. Khối hắc thiết này vốn là linh quặng thô cực kỳ cứng rắn, đao kiếm thường chém vào chỉ để lại vệt xước nhỏ.


Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen sâu thẳm hoàn toàn tĩnh lặng. Anh từ từ nhấc thanh kiếm gỗ đào đào rỗng lên, vận hành **Kiếm Ý Ngưng Tụ Pháp**.


Trong tích tắc, toàn bộ sát khí tích lũy mười ngày qua cùng với một tia linh lực lôi điện vàng nhạt đồng bộ từ Lục Thiên Đô co rút lại, hóa thành một đường chỉ màu đen xám sắc lẹm chạy dọc theo lưỡi kiếm gỗ.


"Nhất Kiếm... Sát Ý!" Diệp Vô Song khẽ lẩm bẩm, một kiếm đâm ra nhanh như chớp giật.


"Hưu!"


Không có tiếng nổ lớn, không có lôi điện bùng phát hoành tráng. Chỉ có một vệt sáng đen xám lướt qua không trung không tiếng động.


"Xoẹt!"


Khối hắc thiết khổng lồ nặng hàng nghìn cân bỗng nhiên đứng im, rồi từ từ nứt ra làm hai nửa hoàn mỹ, đổ rạp xuống đất đá vụn. Đường chém nhẵn nhụi như gương, không hề có một chút dấu vết gồ ghề nào.


Thanh kiếm gỗ đào thô sơ trong tay Diệp Vô Song chỉ bị nứt nhẹ một đường nhỏ dọc theo thân kiếm, nhưng mảnh Đồng Quy Thạch sơ cấp giấu bên trong vẫn hoạt động ổn định phong tỏa đan điền.


"Thành công rồi..." Diệp Vô Song nhìn khối hắc thiết bị chém đôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Anh đã có chiêu sát phạt cận chiến của riêng mình, một chiêu kiếm không cần linh mạch bẩm sinh vẫn có thể chém sắt như chém bùn.


Anh cúi đầu chào Độc Cô Kiếm Sư đang ngồi uống rượu điên khùng trong góc tối, rồi nhanh chóng lách người bước ra khỏi Kiếm Ý Động, hướng thẳng về phía phế tích ngoại môn để trở về căn lều rách của mình.


Sương mù buổi sáng sớm lạnh buốt bao phủ khắp nghĩa địa binh khí. Diệp Vô Song thong thả bước đi trên con đường mòn quen thuộc, trong lòng đang tính toán bước tiếp theo để đối phó với sự nghi ngờ của Tào Hùng và Mục gia.


Thế nhưng, khi bước qua ranh giới phế tích ngoại môn, bước chân của Diệp Vô Song đột ngột khựng lại.


Đồng tử anh co rút kịch liệt.


Trước mắt anh, căn lều rách nát vốn là nơi trú ẩn duy nhất của anh và nghĩa muội Diệp Tiểu Nhiên đã hoàn toàn bị san phẳng thành một đống đổ nát hoang tàn. Vải bạt bị xé rách tả tơi, những chiếc cọc gỗ bị gãy đôi cắm xiêu vẹo dưới bùn nhão dính đầy vết chân lộn xộn.


Diệp Vô Song lao thẳng vào đống đổ nát, điên cuồng bới tìm.


Không có bóng dáng của Diệp Tiểu Nhiên.


Trên nền đất bùn nhão lạnh buốt, chỉ còn lại chiếc túi thơm tự thêu chứa linh thảo của nàng đã bị giẫm nát bấy, tỏa ra một mùi hương thảo dược nghẹn ngào lẫn lộn với mùi hương nhang tà dị của Mục gia còn lưu lại trong không khí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!