Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Truy Binh Áp Lực

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão kéo dài từ đêm qua cuối cùng cũng dứt, nhưng nó không mang lại sự hanh thông cho Phế tích Ngoại Môn. Ngược lại, bầu không khí nơi nghĩa địa binh khí cũ nát này càng trở nên đặc quánh, âm u bởi màn sương lạnh bốc lên từ bùn nhão và những thanh kiếm gãy rỉ sét.


Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trong căn lều rách nát của mình, hô hấp của anh vô cùng khẽ khàng, gần như hòa làm một với tiếng gió lùa qua khe vải bạt. Đan điền phế mạch của anh lúc này đã tạm thời ổn định sau đợt thăng cấp cưỡng ép từ vụ đột phá Trúc Cơ của Lục Thiên Đô. Năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm cùng ba hòm Huyết Khí Thảo cướp được từ Đan Dược Đường đã bị anh tiêu hao một phần không nhỏ để rèn cốt tôi thể. Nhờ có dược lực kinh người ấy bảo vệ, da thịt anh dù vẫn còn cảm giác bỏng rát như lửa đốt, nhưng hệ thống kinh mạch phụ đã dẻo dai hơn trước gấp ba lần, đan điền phế mạch cũng không còn rò rỉ linh lực nghiêm trọng nữa. Tu vi của anh lúc này đã vững vàng ở Luyện Khí Cảnh tầng 3 viên mãn, chỉ thiếu một bước nữa là có thể tự chủ đột phá lên tầng trung kỳ.


Thế nhưng, Diệp Vô Song không hề có một chút buông lỏng. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào khoảng không tối tăm trước mặt, thần sắc lạnh lẽo như băng vạn năm.


"Tiểu tử, có một luồng khí tức Trúc Cơ Cảnh đang tiến vào ngoại môn. Tốc độ cực nhanh, sát khí vô cùng ngưng thực!" Giọng nói u uất, thâm trầm của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải Diệp Vô Song, mang theo một sự cảnh báo vô cùng nghiêm trọng.


Diệp Vô Song khẽ nhíu mày. Anh không cần Cổ Nhạc Sư nhắc nhở thêm, bởi vì ngay khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ không gian xung quanh căn lều rách bỗng nhiên chùng xuống.


"Oành!"


Một luồng uy áp khổng lồ, nặng nề như núi đá từ trên trời giáng xuống, đè bẹp màn sương mù dày đặc xung quanh phế tích. Tiếng rên rĩ âm u của những thanh binh khí rỉ sét cắm dưới đất lập tức bị dập tắt hoàn toàn. Mặt đất bùn nhão xung quanh căn lều bắt đầu rạn nứt ra những đường rãnh nhỏ chịu lực.


Trúc Cơ Cảnh! Đây là uy áp chân chính của một tu sĩ Trúc Cơ, thứ lực lượng hoàn toàn vượt trội, có thể tùy ý bóp chết hàng vạn phàm nhân và tạp dịch đệ tử chỉ bằng một ý niệm.


Diệp Vô Song lập tức hít sâu một hơi, hai tay khẽ kết ấn dưới tà áo rộng. Anh vận hành Quy Tức Thuật mô phỏng theo nhịp thở ngủ đông của Lão Quy. Trong tích tắc, nhịp tim của anh giảm xuống mức cực hạn, dòng linh lực lôi điện màu vàng nhạt trong đan điền hoàn toàn thu liễm, chìm sâu vào vết nứt nhân quả được Đồng Quy Thạch sơ cấp phong tỏa. Cơ thể anh trở nên lạnh ngắt, khí tức yếu ớt đến mức không khác gì một kẻ phế mạch phàm nhân rỗng tuếch, không có một chút dao động tu vi nào lọt ra ngoài.


"Bịch! Bịch! Bịch!"


Tiếng bước chân nặng nề, mang theo tiếng va đập của giáp sắt gõ xuống nền đá vụn vang lên ngoài lều. Mỗi một bước chân dẫm xuống đều như nện thẳng vào lồng ngực người nghe, khiến khí huyết sôi trào.


Diệp Vô Song không chần chừ, anh lách người bước ra khỏi lều rách, lập tức quỳ sụp xuống nền bùn nhão lạnh buốt, đầu cúi gằm sát đất, hai vai run rẩy liên tục như một tên tạp dịch phế vật đang sợ hãi tột độ trước uy áp cường giả. Đây là màn kịch mà anh đã diễn hàng trăm lần tại ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông, nhẫn nhục chịu đựng để che giấu sát ý tột cùng trong xương tủy.


Qua khe mắt ti hí hướng xuống đất, Diệp Vô Song nhìn thấy một đôi chiến ủng bằng hắc thiết nặng trịch bước dừng lại ngay trước mặt mình.


Kẻ đến là một nam tử trung niên vạm vỡ, mặc giáp sắt đen nặng nề có thêu gia huy Lôi Đình của Lục thị nội môn. Gương mặt gã góc cạnh, đầy sẹo chém tàn nhẫn, đôi mắt lóe lên tia sáng sấm sét vô cùng sắc bén. Trên tay phải của gã đang nâng một chiếc la bàn bằng đồng đen, bên trên có khắc những đường rãnh chứa máu tươi đang xoay tròn điên cuồng—La bàn truy vết huyết khí.


Tào Hùng. Cường giả Trúc Cơ sơ kỳ của Lục gia, truy binh trí tuệ nguy hiểm nhất được phái xuống ngoại môn để điều tra nguyên nhân Lục Thiên Đô liên tục bị trọng thương vô lý.


"Ngươi chính là tên tạp dịch phế mạch Diệp Vô Song?" Giọng nói của Tào Hùng vang lên như tiếng sấm rền bên tai, mang theo luồng linh lực chấn động khiến màng nhĩ Diệp Vô Song đau nhói.


"Báo... báo cáo tiên sư đại nhân! Đệ tử... đệ tử chính là Diệp Vô Song! Xin tiên sư bớt giận, đệ tử chỉ là một kẻ phế mạch quét dọn rác thải, không hề vi phạm tông quy!" Diệp Vô Song khàn giọng van xin, đầu dập mạnh xuống bùn nhão, tỏ vẻ hèn nhát tột cùng.


Tào Hùng khẽ hừ lạnh một tiếng, luồng thần thức Trúc Cơ bạo ngược của gã lập tức hóa thành một bàn tay vô hình quét thẳng qua người Diệp Vô Song, dò xét sâu vào từng tấc xương cốt và đan điền của anh.


Dưới luồng quét thần thức bạo lực ấy, nhục thân phế mạch của Diệp Vô Song rung lên bần bật. Thế nhưng, nhờ có Quy Tức Thuật vận hành hoàn hảo kết hợp với năng lượng cô lập của viên Đồng Quy Thạch sơ cấp giấu sát ngực, đan điền của anh trong mắt Tào Hùng chỉ là một khoảng không rỗng tuếch, kinh mạch rách nát không có lấy một tia linh khí tự nhiên.


"Quả thực là một phế vật rác rưởi không có linh mạch bẩm sinh," Tào Hùng thu hồi thần thức, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ và chán ghét. Gã không tin một kẻ giun dế thế này lại có thể là ma đầu ký sinh làm tổn hại đến đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô.


Tuy nhiên, chiếc la bàn truy vết huyết khí trên tay gã vẫn đang rung nhẹ, kim chỉ hướng sắt đen thỉnh thoảng lại lệch về phía căn lều rách của Diệp Vô Song. Điều này khiến Tào Hùng không hoàn toàn từ bỏ nghi ngờ.


Gã quay ngoắt người lại, nhìn về phía bóng đen đang đứng cúi đầu im lặng sau lưng mình. Đó là Hắc Nhất, thủ lĩnh ám vệ do Lục Thiên Đô phái xuống, người đang mặc y phục dạ hành màu đen và đeo mặt nạ sắt vô cảm.


"Hắc Nhất!" Tào Hùng quát lớn, giọng nói đầy sự uy nghiêm trấn áp: "Thiếu chủ ở nội môn liên tục bị trọng thương nội tạng, bả vai rách nát, thậm chí đêm qua còn trúng kịch độc Thất Bộ Đoạt Hồn Sa suýt chết! Ngươi là thủ lĩnh ám vệ bảo vệ thiếu chủ, vì sao lại để chuyện này xảy ra? Có phải có ma đầu ký sinh đang ẩn nấp xung quanh khu phế tích ngoại môn này mà ngươi cố tình che giấu?"


Hắc Nhất đứng im dưới mặt nạ sắt, hai nắm tay gã siết chặt đến mức phát ra tiếng xương cốt kêu răng rắc. Ánh mắt gã lướt qua bóng lưng gầy gò đang quỳ dưới bùn của Diệp Vô Song.


Lúc này, trong lòng Hắc Nhất dâng lên một sự đấu tranh dữ dội. Gã biết rõ kẻ quỳ dưới đất kia chính là nguồn cơn của mọi tai họa, là ma đầu thực sự đang khống chế mạng sống của thiếu chủ và chính gã. Nếu gã ra ám hiệu cầu cứu Tào Hùng ngay lúc này, với tu vi Trúc Cơ của Tào Hùng, gã tin chắc Diệp Vô Song sẽ bị bóp nát đầu trong chớp mắt.


Nhưng ngay khoảnh khắc Hắc Nhất vừa định hé môi, một luồng oán khí lạnh thấu xương đột ngột bùng phát từ vết xăm khế ước trên cổ tay trái của Diệp Vô Song.


Thông qua sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—nối liền vô hình giữa hai người, Diệp Vô Song đã kích hoạt Thần Thức Thiết Thính để nghe lén toàn bộ suy nghĩ và kế hoạch của Hắc Nhất. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn dưới bùn nhão.


"Muốn phản bội ta sao?" Diệp Vô Song thầm nghĩ, ý niệm lạnh lùng vang lên trong thức hải Hắc Nhất.


Ngay lập tức, Diệp Vô Song dùng tay phải lén bóp mạnh vào lồng ngực trái của mình, dùng lực lượng linh lực Luyện Khí tầng 3 cưỡng ép bóp nghẹt cơ tim của chính bản thân.


"Phập!"


Cơn đau tim dữ dội, nghẹt thở tột cùng bùng phát trong ngực Diệp Vô Song. Ngay lập tức, cấm thuật Chuyển Dịch Thương Tổn được kích hoạt. Cơn đau tim chí mạng ấy dội ngược 100% qua khế ước sang lồng ngực của Lục Thiên Đô tại nội môn, khiến vị thiên kiêu đang bế quan đột ngột ôm ngực hộc máu.


Và bởi vì Hắc Nhất đang gánh chịu khế ước phụ ước sinh tử bảo vệ thiếu chủ, lồng ngực gã dưới lớp giáp đen cũng đột ngột co thắt dữ dội, tim gã như bị một bàn tay sắt khổng lồ bóp nát. Hắc Nhất nghẹt thở, hai mắt trợn trừng dưới mặt nạ sắt, đầu gối khuỵu xuống nền đất bùn nhão, ho ra một ngụm máu tươi đen kịt.


"Hắc Nhất! Ngươi làm sao vậy?" Tào Hùng biến sắc, vội vàng tiến lên một bước định đỡ lấy gã.


"Khụ... Khụ..." Hắc Nhất đau đớn tột cùng, gã ngước mắt nhìn bóng lưng Diệp Vô Song đang khẽ run lên dưới đất. Gã hiểu rõ lời cảnh cáo tàn nhẫn của main: *Nếu ngươi dám nói nửa lời, ta sẽ tự bóp nát tim mình ngay tại chỗ, kéo theo Lục Thiên Đô và ngươi cùng chôn thây!*


Nỗi sợ hãi tột cùng bẻ gãy hoàn toàn ý chí phản kháng cuối cùng của thủ lĩnh ám vệ. Gã cắn răng, nuốt ngược ngụm máu vào trong cổ họng, cố gắng đứng vững lại, khàn giọng báo cáo theo đúng kịch bản ly gián mà Diệp Vô Song đã truyền âm vào đầu gã trước đó:


"Báo... báo cáo Tào đại nhân! Thuộc hạ... thuộc hạ vừa rồi bị nội thương cũ tái phát do đêm qua chống đỡ sát thủ ám toán thiếu chủ. Thực chất... ám vệ đã điều tra kỹ. Không hề có ma đầu ký sinh nào ở ngoại môn này cả!"


"Cái gì? Vậy thương thế của thiếu chủ từ đâu mà ra?" Tào Hùng nhíu mày quát hỏi.


Hắc Nhất hít một hơi thật sâu, ánh mắt đầy sự lạnh lùng và quyết đoán: "Thực chất, kẻ đứng sau mưu hại thiếu chủ... chính là Trưởng lão ngoại môn Mục Vân Dực! Lão ta cậy thế quản lý ngoại môn, lén lút tiếp xúc với tà tu ma đạo, sử dụng một loại tà thuật nguyền rủa nhân quả từ xa để ám hại đạo cơ của thiếu chủ, hòng giúp con gái lão là Mục Tuyết độc chiếm vị trí chân truyền đệ tử nội môn!"


"Mục Vân Dực?" Tào Hùng chấn động, đôi mắt híp lại đầy sát khí: "Ngươi có bằng chứng gì không?"


Hắc Nhất không thèm đáp lời, gã lén lút thọc tay vào túi áo, lấy ra một bình ngọc nhỏ chứa một giọt máu tươi mà gã đã bí mật thu thập từ một tên đệ tử thân tín của Mục gia dưới hầm mỏ trước đó. Gã lén nhỏ giọt máu ấy lên bề mặt chiếc la bàn truy vết huyết khí trên tay Tào Hùng.


"Xoẹt!"


Giọt máu ngấm vào rãnh la bàn, chiếc kim sắt đen đang đứng im bỗng nhiên giật mạnh, xoay ngoắt một góc trăm tám mươi độ, chỉ thẳng về hướng đông nam—nơi tọa lạc của Mục phủ nguy nga tại Thanh Vân Trấn!


"Quả nhiên là huyết khí dao động của Mục gia!" Tào Hùng gầm lên một tiếng đầy giận dữ, thế giới quan của gã hoàn toàn bị dắt mũi bởi bằng chứng giả hoàn hảo này. Sự nghi ngờ về ma đầu ký sinh lập tức bị chuyển hướng hoàn toàn sang cuộc tranh chấp chính trị tàn tạ giữa Lục gia và Mục gia.


"Mục Vân Dực! Hắn dám dùng tà thuật hại thiếu chủ của ta, Lục gia ta tuyệt đối sẽ không để lão sống sót rời khỏi Thanh Vân Đại Lục!" Tào Hùng sát cơ ngút trời, gã vung tay áo rộng, chuẩn bị dẫn theo Hắc Nhất rời đi để tiến thẳng về phía Mục phủ điều tra tàn sát.


Diệp Vô Song quỳ dưới đất, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Kế hoạch mượn đao giết người của anh đã thành công một nửa. Chỉ cần Tào Hùng dồn toàn bộ hỏa lực tiêu diệt Mục gia, anh sẽ rảnh tay hoàn thành bế quan tôi thể mà không sợ bị dòm ngó.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Tào Hùng vừa quay lưng bước đi được ba bước, chiếc chiến ủng hắc thiết của gã đột ngột dẫm phải một vật gì đó dưới lớp bùn nhão cạnh căn lều rách của Diệp Vô Song.


"Rắc!"


Tiếng vật thể gãy nứt vang lên trầm đục.


Tào Hùng dừng bước chân, nhướng mày cúi xuống nhìn. Gã dùng mũi giày gạt lớp bùn nhão sang một bên, để lộ ra một mảnh vải đen rách rưới dính đầy bùn đất.


Điều đáng nói là, trên mảnh vải đen ấy có dính một vết máu khô lớn. Vết máu khô này không có màu đỏ tươi thông thường, mà là màu đỏ sậm tà dị, tỏa ra một luồng oán khí và dao động nhân quả mờ ảo, nhấp nháy ánh sáng đỏ sậm dưới sương mù.


Máu khế ước rò rỉ từ vụ bộc phát của Vạn Pháp Đồng Quy Khế đêm qua!


"Vù vù vù!"


Ngay khoảnh khắc mảnh vải đen lộ ra, chiếc la bàn truy vết huyết khí trên tay Tào Hùng bỗng nhiên rung động dữ dội chưa từng có. Chiếc kim sắt đen xoay tròn điên cuồng như phát điên, rồi chỉ thẳng tắp xuống mảnh vải đen dính máu đỏ sậm dưới chân gã, phát ra những tiếng kêu rít buốt tai.


Tào Hùng cúi người, dùng ngón tay bọc giáp sắt nhặt mảnh vải đen lên, đưa sát mũi ngửi. Sắc mặt gã trong chớp mắt trở nên vô cùng vặn vẹo, vạn phần tàn nhẫn.


"Luồng huyết khí này... dao động nhân quả này... trùng khớp hoàn hảo 100% với tàn dư tà thuật trên người thiếu chủ!"


Tào Hùng khàn giọng nói, đôi mắt gã lóe lên sát ý tột cùng, từ từ quay ngoắt người lại, khóa chặt tầm mắt sắc bén như dao cạo vào đỉnh đầu Diệp Vô Song đang quỳ dưới đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!