Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

La Bàn Áp Sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sáng tại phế tích ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông vẫn chưa tan hết, đặc quánh và lạnh lẽo như những dải lụa xám tro quấn chặt lấy các lối đi hẹp đầy rác thải binh khí rỉ sét. Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm rách nát trong căn lều ẩm ướt của mình. Trước mặt anh, năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm tỏa ra mùi dược hương nồng ấm, được xếp gọn gàng bên cạnh ba hòm gỗ chứa đầy Huyết Khí Thảo phơi khô chất lượng tốt nhất mà anh vừa nẫng tay trên từ Đan Dược Đường đêm qua. Cơn đau âm ỉ nơi đan điền phế mạch đã được tịnh hóa hoàn toàn nhờ Linh Tuyền Chi Thủy, nhục thân phàm nhân gầy gò của anh đang ở trạng thái hoàn mỹ nhất, sẵn sàng cho quy trình tôi thể rèn cốt đầy đau đớn sắp tới.


Nhưng Diệp Vô Song không vội vàng nuốt đan dược. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khẽ híp lại, tai trái khẽ giật nhẹ.


"Tít... Tít... Tít..."


Một chuỗi âm thanh kim loại reo vang dồn dập, chói tai đột ngột vang lên từ phía ngoài lối vào khu phế tích ngoại môn. Tiếng kêu ấy vô cùng đều đặn, mang theo một tần số rung động tà dị khiến linh lực lôi điện vàng nhạt trong đan điền của anh khẽ gợn sóng phản ứng.


"Tiểu tử, có kẻ đang dùng pháp bảo dò tìm nhân quả áp sát nơi này!" Giọng nói u uất, trầm lặng của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên trong thức hải Diệp Vô Song, mang theo sự cảnh báo vội vã: "Dao động của Vạn Pháp Đồng Quy Khế đêm qua khi ngươi đột nhập kho dược đã để lại tơ hồng nhân quả dạt thoát trong không khí. Trận pháp phòng ngự thông thường không phát hiện được, nhưng loại pháp bảo chuyên dụng này có thể lần theo sợi tơ đỏ tìm thẳng đến tận ổ của ngươi!"


Diệp Vô Song lạnh lùng đứng dậy. Anh không hề hoảng loạn, lập tức vung tay áo thu gom toàn bộ năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm và ba hòm Huyết Khí Thảo vào chiếc túi trữ vật giấu sát ngực áo, bên cạnh khối mộc bài mun đen di vật của nghĩa phụ Diệp Phàm và viên Đồng Quy Thạch sơ cấp.


Anh lách người bước ra khỏi lều rách, nấp sau một tảng đá lớn rêu phong, khẽ hé mắt nhìn về phía lối vào phế tích.


Dưới làn sương mù mờ ảo, một bóng dáng nhỏ nhắn đang chậm rãi tiến vào. Đó là một thiếu nữ khoảng mười bảy tuổi, gương mặt thanh tú nhưng đầy vẻ nghiêm túc, sống mũi cao đeo một chiếc kính gọng tròn bằng đồng cổ che nửa khuôn mặt. Nàng khoác trên mình bộ đạo y màu xám rộng thùng thình của đệ tử trận đạo, tay trái ôm một cuốn sổ ghi chép dày cộm, tay phải nâng một chiếc la bàn bằng đồng đỏ tinh vi—La Bàn Dò Tìm Nhân Quả.


Ninh Tiểu Thư. Thiên tài trận đạo lập dị của ngoại môn.


Lúc này, chiếc kim chỉ hướng bằng sắt đen trên la bàn của Ninh Tiểu Thư đang xoay tròn điên cuồng, mỗi lần nó hướng về phía căn lều rách của Diệp Vô Song, tiếng kêu "tít tít" lại rít lên dồn dập và chói tai hơn.


"Lạ thật..." Ninh Tiểu Thư khẽ đẩy gọng kính tròn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sự tò mò, sắc sảo vang lên giữa không gian tĩnh mịch: "Luồng năng lượng lạ dạt thoát từ Đan Dược Đường đêm qua không thuộc về ngũ hành linh khí thông thường, rõ ràng là dao động nhân quả tơ hồng cổ xưa. Nó kéo dài một đường thẳng tắp đến tận khu nghĩa địa binh khí hẻo lánh này. Chẳng lẽ kẻ trộm kho dược thực sự ẩn náu ở đây?"


Đi sau nàng là hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường ngoại môn vác đao bản lớn, sắc mặt đầy sự cảnh giác và phẫn nộ. Một tên tiến lên gầm gừ: "Ninh sư muội, nơi này chỉ có lũ tạp dịch phế vật sinh sống, làm sao có kẻ nào đủ bản lĩnh đột nhập qua mắt Tào Ngụy sư huynh để trộm sạch kho dược? Hay là la bàn tự chế của muội lại bị lỗi kỹ thuật rồi?"


Ninh Tiểu Thư khẽ hừ lạnh một tiếng, đôi mắt dưới gọng kính tròn lóe lên tia sáng kiêu ngạo của một nhà nghiên cứu: "La bàn của ta được thiết kế dựa trên Thiên Địa Trận Pháp Phổ, tuyệt đối không bao giờ nhầm lẫn. Luồng nhân quả này vô cùng đậm đặc, kẻ đứng sau chắc chắn đang ở quanh đây!"


Nói đoạn, nàng bước từng bước thận trọng, nâng la bàn tiến thẳng về phía căn lều rách nát của Diệp Vô Song. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba mươi trượng.


Nấp sau tảng đá, Diệp Vô Song cảm nhận được luồng quét thần thức sắc bén từ la bàn đang rà soát từng tấc đất, tiến sát nút căn lều rách của mình. Anh biết rõ, nếu để Ninh Tiểu Thư bước vào lều, mùi khói phấn hoa gây mê còn sót lại trên kệ gỗ và tơ hồng khế ước rò rỉ trong không khí sẽ lập tức vạch trần danh tính của anh.


"Không thể dùng huyễn trận thông thường để che mắt," Diệp Vô Song thầm nghĩ, ánh mắt thâm trầm tính toán chiến thuật nhanh chóng: "La bàn của nàng quét trực tiếp vào bản chất nhân quả, huyễn trận ngũ hành thông thường sẽ bị nó phá hủy huyễn ảnh trong vòng một giây."


"Tiểu tử, dùng Nhân Quả Cộng Chấn bẻ cong hướng chỉ của kim la bàn!" Cổ Nhạc Sư chỉ điểm trong thức hải: "Mượn khí tức lôi điện của Lục Thiên Đô dội về qua sợi chỉ đỏ để làm nhiễu loạn tần số dò tìm của nàng!"


Diệp Vô Song lập tức hành động. Anh nhắm mắt, khẽ vuốt ve vết xăm khế ước phát sáng mờ ảo trên cổ tay trái. Anh vận hành thần thức, kích hoạt Nhân Quả Cộng Chấn, bẻ cong một sợi tơ nhân duyên màu đỏ hư ảo xung quanh căn lều, kết nối nó với một thanh binh khí rỉ sét khổng lồ cắm sâu dưới lòng đất nghĩa địa cách đó mười trượng.


"Xoẹt!"


Một luồng dao động lôi điện vàng nhạt vô hình bùng phát.


Ngay lập tức, chiếc kim sắt đen trên la bàn của Ninh Tiểu Thư đột ngột giật mạnh, xoay ngoắt một góc chín mươi độ, chỉ thẳng về phía thanh binh khí rỉ sét khổng lồ kia. Tiếng "tít tít" chói tai rít lên liên tục.


"A! Trận pháp phản ứng mạnh hơn rồi!" Ninh Tiểu Thư reo lên đầy phấn khích, lập tức đổi hướng bước chân, chạy nhanh về phía thanh binh khí rỉ sét cổ xưa: "Ở hướng này! Mau theo ta!"


Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường vội vàng vác đao đuổi theo sau.


Lợi dụng khoảnh khắc ngắn ngủi khi Ninh Tiểu Thư bị đánh lạc hướng, Diệp Vô Song lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, không tiếng động rời khỏi tảng đá rêu phong. Anh biết rõ, thủ đoạn Nhân Quả Cộng Chấn chỉ có thể bẻ cong kim la bàn tạm thời trong vòng mười hơi thở, khi Ninh Tiểu Thư phát hiện ra thanh binh khí rỉ sét không có người, nàng sẽ lập tức quét ngược trở lại.


"Nơi duy nhất có thể cô lập hoàn toàn dao động khế ước lúc này chính là Quy Tức Động dưới đáy hồ nước ngoại môn," Diệp Vô Song lạnh lùng tính toán đường lui: "Nơi đó là lãnh địa của Lão Quy, hoàn toàn không có bất kỳ dao động linh khí hay nhân quả nào có thể lọt ra ngoài."


Anh vận hành Quy Tức Thuật, nín thở hoàn toàn, ngưng tụ toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 3 vào sâu trong đan điền phế mạch để biến cơ thể thành một trạng thái 'vô tính chất' giống hệt phàm nhân, rồi lướt vút đi trong sương mù dày đặc hướng về phía hồ nước sâu.


Chưa đầy mười hơi thở sau, tại bãi binh khí rỉ sét, Ninh Tiểu Thư dùng cán la bàn gạt đống đất cát xung quanh thanh binh khí cổ xưa nhưng chỉ thấy một khoảng không rỗng tuếch. Chiếc kim sắt đen trên la bàn đột ngột dừng xoay, đứng im re.


"Không đúng!" Ninh Tiểu Thư khẽ nhíu mày, đẩy gọng kính tròn đầy vẻ nghi ngờ: "Kim la bàn vừa bị một luồng lực lượng nhân quả mạnh mẽ cưỡng ép bẻ cong hướng chỉ. Có kẻ đang thao túng trận pháp dò tìm của ta! Hắn đang lừa ta!"


Nàng quay ngoắt người lại, nâng la bàn quét một vòng diện rộng diện tích phế tích. Chiếc kim sắt đen lập tức giật mạnh, chỉ thẳng về hướng hồ nước ngoại môn sâu thẳm nằm ở bìa rừng.


"Hắn đang chạy về phía hồ nước! Đuổi theo!" Ninh Tiểu Thư thét lớn, tốc độ di chuyển của nàng cực nhanh, lướt đi trên mặt đất như một cơn gió lốc. Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường hoảng hốt bám sát phía sau.


Lúc này, Diệp Vô Song đã tiếp cận sát mép hồ nước ngoại môn. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ màu xám đen, bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc lạnh thấu xương. Anh không hề do dự, hít một hơi thật sâu rồi gieo mình xuống nước.


"Tõm!"


Một tiếng động nhỏ vang lên, mặt nước dao động thành những vòng tròn lan rộng rồi nhanh chóng trở lại trạng thái phẳng lặng.


Diệp Vô Song lặn sâu xuống đáy hồ nước lạnh buốt. Áp lực nước khổng lồ đè nặng lên lồng ngực gầy gò của anh, nhưng nhục thân phàm nhân đã qua tôi luyện vẫn chịu đựng hoàn hảo. Anh bơi nhanh về phía một hang động ẩm ướt, tối tăm nằm sâu dưới lòng hồ—Quy Tức Động, nơi ngủ say vạn năm của linh thú thủ hộ Lão Quy.


Tiến vào trong động, Diệp Vô Song lập tức lấy chiếc Vảy Rùa Cổ màu xám đen xù xì do Lão Quy tặng ra khỏi ngực áo. Anh áp chặt chiếc vảy rùa vào giữa lồng ngực mình, cắn răng rạch nhẹ đầu ngón tay trái, nhỏ một giọt máu huyết hoàng tộc Cổ Tộc lên bề mặt chiếc vảy rùa.


"Xoẹt!"


Chiếc Vảy Rùa Cổ ngấm máu, lập tức tỏa ra một lớp màng năng lượng màu xám đen mờ ảo tự nhiên, bao bọc hoàn toàn xung quanh cơ thể Diệp Vô Song. Lớp màng này cô lập tuyệt đối, nuốt chửng mọi dao động thần thức và nhân quả phát ra từ nhục thân và khế ước của anh.


Đồng thời, anh kích hoạt Quy Tức Vô Ảnh ở mức tối đa. Nhịp tim của anh giảm xuống còn một nhịp mỗi phút, cơ thể lạnh ngắt như một xác chết phàm nhân, hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối lạnh lẽo của hang nước sâu.


Trên bờ hồ, Ninh Tiểu Thư cùng hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường đã đuổi đến sát mép nước.


Ninh Tiểu Thư nâng la bàn dò tìm quét dọc theo mặt hồ nước xám đen. Chiếc kim sắt đen trên la bàn chỉ thẳng xuống lòng hồ sâu thẳm, tiếng "tít tít" vang lên vô cùng dồn dập, chói tai, báo hiệu mục tiêu đang ở ngay dưới đáy nước.


"Hắn ở dưới hồ!" Ninh Tiểu Thư chỉ tay xuống dòng nước lạnh buốt, đôi mắt dưới gọng kính tròn đầy vẻ kiên định: "Trận pháp hiển thị luồng nhân quả lạ đang nằm sâu dưới đáy hồ này!"


Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường nhìn nhau đầy e ngại. Một tên ngập ngừng nói: "Ninh sư muội... đáy hồ này là Quy Tức Động, nơi ngủ say của linh thú thủ hộ Lão Quy vạn năm qua. Tông quy nghiêm cấm đệ tử bén mảng xuống hồ làm phiền giấc ngủ của ngài. Nếu chúng ta lặn xuống, ngộ nhỡ đánh thức cổ thú, hậu quả không ai gánh nổi đâu!"


Ninh Tiểu Thư khẽ cắn môi, lòng hiếu kỳ và sự kiêu ngạo của một thiên tài trận đạo không cho phép nàng bỏ cuộc giữa chừng: "Ta chỉ quét la bàn qua mặt nước, không trực tiếp xuống động. Để ta tăng công suất trận pháp lên tối đa!"


Nói đoạn, nàng lấy ra một viên linh thạch trung phẩm lấp lánh linh khí, ấn mạnh vào khay năng lượng phía dưới la bàn.


"Oành!"


La Bàn Dò Tìm Nhân Quả nhận được nguồn năng lượng khổng lồ, lập tức bùng phát một luồng ánh sáng đỏ sậm rực rỡ, phóng ra một luồng quét thần thức nhân quả cực mạnh, xuyên thẳng qua làn nước lạnh buốt, đâm sâu xuống đáy Quy Tức Động.


Dưới đáy động tối tăm, Diệp Vô Song cảm nhận được luồng quét thần thức bạo ngược đang tiến thẳng về phía mình. Chiếc Vảy Rùa Cổ trên ngực anh bắt đầu rung động kịch liệt, lớp màng bảo vệ màu xám đen bị luồng quét mạnh mẽ chèn ép đến mức xuất hiện các vết rạn nứt nhỏ li ti.


"Tiểu tử, chống đỡ lấy! Nếu lớp màng bảo vệ vỡ ra, ngươi sẽ bị lộ danh tính ngay lập tức!" Cổ Nhạc Sư lo lắng thét lên trong thức hải.


Diệp Vô Song nghiến răng kèn kẹt, tay trái siết chặt chiếc Vảy Rùa Cổ rạn nứt, mặc cho áp lực nước đè nặng làm lồng ngực đau nhói. Anh không thể vận linh lực để chống đỡ, vì linh lực bộc phát sẽ làm hỏng hoàn toàn trạng thái quy tức ẩn nấp.


Đúng lúc lớp màng bảo vệ của chiếc vảy rùa sắp sửa sụp đổ hoàn toàn trước luồng quét dồn dập, sâu trong bóng tối của Quy Tức Động, một đôi mắt khổng lồ màu vàng óng, to như hai chiếc đèn lồng lớn đột ngột mở ra.


Lão Quy thức tỉnh.


Cổ thú vạn năm cảm nhận được luồng quét thần thức bạo ngược từ trên bờ hồ đang làm phiền giấc ngủ của mình, liền nổi giận lôi đình.


"Gừ..."


Một tiếng gầm trầm đục, uy nghiêm vút lên từ dưới đáy hồ sâu, làm rung chuyển toàn bộ địa mạch ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông. Một luồng uy áp khổng lồ, bạo ngược tương đương Nguyên Anh Cảnh của Yêu Vương cấp 4 bùng phát, hóa thành một cơn địa chấn linh lực khổng lồ quét ngược trở lại mặt nước.


"Uỳnh!"


Mặt hồ phẳng lặng bỗng nhiên bùng nổ, phun lên những cột nước cao hàng chục trượng. Luồng uy áp Nguyên Anh bạo liệt đánh thẳng vào bờ hồ, chấn động không gian.


"A!"


Ninh Tiểu Thư rú lên một tiếng kinh hoàng, cả cơ thể nhỏ nhắn của nàng bị luồng uy áp đánh bay ngược ra xa hàng chục mét, đập mạnh vào thân cây cổ thụ. Chiếc La Bàn Dò Tìm Nhân Quả trên tay nàng bị chấn động mạnh, viên linh thạch trung phẩm nổ tung thành tro bụi, chiếc kim sắt đen bị nhiễu loạn hoàn toàn, xoay tròn điên cuồng rồi đứng im re không phát ra tiếng động nào nữa.


Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường đi cùng cũng bị chấn hộc máu mồm, hoảng sợ tột độ quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tục về phía mặt hồ: "Lão Quy bớt giận! Đệ tử vô tri làm phiền giấc ngủ của ngài! Xin ngài từ bi tha mạng!"


Ninh Tiểu Thư chật vật bò dậy, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi, chiếc kính gọng tròn bị lệch sang một bên đầy nhếch nhác. Nàng nhìn chiếc la bàn bị hỏng hoàn toàn trên tay, rồi nhìn mặt nước hồ đang cuồn cuộn sóng dữ, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng.


"Không... không phải kẻ trộm kho dược..." Ninh Tiểu Thư run rẩy đẩy lại gọng kính, giọng nói đầy sự hốt hoảng và thất vọng: "Luồng nhân quả lạ vừa rồi... hóa ra chỉ là dao động của linh thú thủ hộ Lão Quy đang ngủ say dưới đáy hồ mà thôi. La bàn của ta đã bị nhầm lẫn khí tức cổ xưa của ngài với kẻ trộm..."


"Mau... mau rời khỏi đây thôi Ninh sư muội! Lão Quy mà nổi giận thật sự, cả ngoại môn này sẽ bị ngài san bằng vĩnh viễn đấy!" Hai tên đệ tử Chấp Pháp Đường hoảng loạn kéo tay Ninh Tiểu Thư, trối chết bỏ chạy ra khỏi khu vực hồ nước.


Dưới đáy Quy Tức Động lạnh lẽo, Diệp Vô Song chứng kiến toàn bộ cảnh tượng truy binh rút chạy qua thần thức cảm ứng. Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, lớp màng bảo vệ của Vảy Rùa Cổ dần dần tan biến.


Lão Quy khổng lồ khẽ liếc nhìn bóng dáng gầy gò của Diệp Vô Song đang đứng trong góc tối. Đôi mắt vàng óng của cổ thú tỏa ra ánh sáng thông thái, đầy sự bao dung ngầm che chở cho hậu duệ hoàng tộc Cổ Tộc, rồi chậm rãi khép mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu vạn năm một lần nữa.


Diệp Vô Song cúi đầu cung kính chào cổ thú, rồi thong thả bơi ngược trở lại mặt nước.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc anh vừa bước chân lên bờ hồ đầy sương mù, còn chưa kịp vắt khô bộ y phục dạ hành đẫm nước, một cơn đau buốt tột cùng đột ngột bùng phát từ cổ tay trái của anh.


"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"


Sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—trên cổ tay anh bỗng rực sáng rực rỡ màu lôi điện vàng nhạt, co thắt dữ dội như một sợi xích sắt nung đỏ đang siết chặt lấy da thịt anh.


Một luồng linh lực lôi điện khổng lồ, bạo ngược và nóng bỏng như nước lũ dâng trào đột ngột ngược dòng qua khế ước, dội thẳng vào đan điền phế mạch của Diệp Vô Song làm vách đan điền rạn nứt phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê người.


"Tiểu tử! Nguy to rồi!" Tàn hồn Cổ Nhạc Sư thét lên kinh hoàng trong thức hải: "Lục Thiên Đô ở nội môn đã bắt đầu vận hành Vô Cực Tiên Quyết đến mức cực hạn! Hắn đang tiến hành đột phá Trúc Cơ sơ kỳ sớm hơn dự tính! Luồng linh lực thăng cấp khổng lồ của hắn đang dội về cưỡng ép kéo tu vi của ngươi thăng cấp theo!"


Diệp Vô Song phun ra một ngụm máu tươi đỏ sậm xuống nền đất ẩm ướt, cả cơ thể gầy gò của anh khẽ run lên bần bật dưới áp lực linh lực bạo liệt. Đan điền phế mạch của anh đang bị kéo căng đến mức cực hạn, rỉ máu xối xả bên trong, đe dọa sẽ nổ tung thành tro bụi trong vòng vài canh giờ nữa nếu nhục thân phàm nhân của anh không được rèn luyện vững chắc kịp thời.


"Lục Thiên Đô..." Diệp Vô Song khẽ lau vệt máu nơi khóe môi, ánh mắt đen sâu thẳm lóe lên sát ý lạnh lùng và điên cuồng tột độ: "Ngươi điên cuồng tu luyện để kéo tu vi của ta lên sao? Được... ta sẽ dùng chính năm mươi viên Thối Thể Đan của ngươi để rèn nhục thân này thành sắt thép, xem đan điền của ta nổ tung trước, hay đạo cơ của ngươi bị ta hút cạn trước!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!