Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đột Nhập Đan Dược Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên đỉnh núi ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông vẫn chưa tan hết, đặc quánh và lạnh lẽo như những dải lụa trắng quấn chặt lấy các lối đi hẹp bằng đá xám. Diệp Vô Song thong thả bước đi trên con đường mòn dẫn về khu phế tích ngoại môn. Sau lưng anh, một bóng đen mờ ảo lướt đi không tiếng động rồi chìm hẳn vào bóng râm của những thân cây cổ thụ rêu phong. Đó là Hắc Nhất. Gã thủ lĩnh ám vệ Lục gia giờ đây chẳng khác nào một con chó săn trung thành nhưng đầy uất hận, bị buộc phải đi theo bảo vệ kẻ phế mạch mà gã hận thấu xương để giữ mạng cho chủ nhân của mình.


Diệp Vô Song không thèm ngoái đầu lại. Anh bước vào căn lều rách nát của mình dựng bên rìa nghĩa địa binh khí cũ nát. Căn lều ẩm ướt sực nức mùi sắt rỉ và đất mục, nhưng đối với anh, đây là nơi ẩn mình an toàn nhất ngoại môn. Anh ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rơm rách, cẩn thận cởi bỏ lớp y phục tạp dịch xám loang lổ vết máu khô.


Trên cổ tay trái của anh, vết rạch sâu từ mảnh gốm vỡ hồi sáng vẫn còn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi nhạt màu, nhưng nhờ có lực lượng cộng sinh của khế ước tự động chữa trị, da thịt đã bắt đầu khép miệng. Tuy nhiên, sâu trong đan điền phế mạch, cơn đau rát buốt vẫn âm ỉ truyền đến. Vết nứt li ti màu đỏ sậm trên vách đan điền mỏng manh đang rò rỉ từng tia linh lực lôi điện vàng nhạt, thiêu đốt kinh mạch phụ của anh nóng bỏng.


Diệp Vô Song cẩn thận lấy ra bình ngọc bích chứa Linh Tuyền Chi Thủy vừa tống tiền được từ Lục Thiên Đô. Anh mở nắp, một luồng linh khí tinh khiết, mát lạnh như sương sớm lập tức lan tỏa trong không gian chật hẹp của căn lều. Không do dự, anh ngửa cổ uống một ngụm nhỏ chất lỏng màu lam tinh khiết ấy.


"Ực."


Dòng nước suối linh thiêng vừa trôi xuống cổ họng, một cảm giác mát rượi, dịu nhẹ lập tức lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng. Linh Tuyền Chi Thủy nhanh chóng chảy vào đan điền, bao bọc lấy vết nứt đỏ sậm đang rò rỉ. Cơn đau rát buốt như bị lửa đốt lập tức dịu đi, những vết nứt li ti bắt đầu được tịnh hóa, gột rửa sạch sẽ đan độc tích tụ từ những đợt thối thể thô sơ trước đó.


Thế nhưng, sắc mặt Diệp Vô Song vẫn lạnh lùng và thâm trầm. Anh nhắm mắt, chìm thần thức vào sâu trong thức hải. Giọng nói u uất, trầm lặng của tàn hồn Cổ Nhạc Sư đột ngột vang lên bên tai anh, mang theo tiếng thở dài từ vạn cổ:


"Tiểu tử, Linh Tuyền Chi Thủy chỉ có thể giúp ngươi tịnh hóa đan độc và xoa dịu vết thương tạm thời mà thôi. Đan điền phế mạch của ngươi vốn bị phong ấn, nay lại cưỡng ép chứa đựng linh dịch Trúc Cơ dội về từ khế ước. Ngươi có cảm nhận được không? Luồng lôi dịch trong đan điền của ngươi đang bắt đầu dao động dữ dội. Đó là điềm báo Lục Thiên Đô đang điên cuồng tu luyện để chuẩn bị đột phá Trúc Cơ sơ kỳ thực sự tại nội môn."


Diệp Vô Song khẽ siết chặt nắm tay, đôi mắt đen sâu thẳm lóe lên một tia sáng lạnh lẽo: "Ý của tiền bối là, một khi hắn đột phá Trúc Cơ, lượng linh lực khổng lồ dội về qua khế ước sẽ lập tức làm nổ tung đan điền của tôi?"


"Đúng vậy," Cổ Nhạc Sư khàn giọng đáp, "Nhục thân phàm nhân của ngươi quá yếu ớt, không thể làm màng lọc tự nhiên để chứa đựng linh lực Trúc Cơ bạo ngược. Muốn sống sót qua đợt thăng cấp cưỡng ép sắp tới của hắn, ngươi bắt buộc phải có ít nhất năm mươi viên Thối Thể Đan và một lượng lớn Huyết Khí Thảo để rèn luyện gân cốt, nâng cao sức chịu đựng vật lý của nhục thân lên gấp ba lần bình thường. Nếu không, ngày hắn đột phá cũng chính là ngày ngươi nổ tung thành một vũng máu đen."


Năm mươi viên Thối Thể Đan. Một con số không tưởng đối với một đệ tử tạp dịch phế mạch ngoại môn. Thông thường, mỗi tạp dịch đệ tử chỉ được phát một viên Thối Thể Đan kém chất lượng sau mỗi ba tháng lao dịch nặng nhọc. Nếu đi mua ở chợ đen Thanh Vân Trấn, giá của năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm sẽ lên tới hàng nghìn linh thạch hạ phẩm—khoản tiền mà Diệp Vô Song có nằm mơ cũng không tích lũy nổi trong vòng vài ngày.


Khóe môi Diệp Vô Song khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng và thực tế. Anh không tin vào vận may, càng không tin vào sự từ bi của tông môn. Nếu không thể có được bằng cách thông thường, vậy thì chỉ còn một con đường duy nhất.


Cướp.


Nơi duy nhất cất giữ số lượng lớn Thối Thể Đan và Huyết Khí Thảo tại ngoại môn chính là Đan Dược Đường—khu vực chế thuốc sực nức mùi dược thảo do thiên tài dược đạo kiêu ngạo Tào Ngụy quản lý.


Tuy nhiên, Đan Dược Đường được bảo vệ nghiêm ngặt bởi một hệ thống trận pháp phòng ngự lôi điện tự động cực mạnh. Bất kỳ đệ tử ngoại môn nào lén lút tiếp cận kho dược mà không có lệnh bài của trưởng lão sẽ lập tức bị trận pháp quét thần thức, kích hoạt lôi điện thiêu rụi thành tro bụi trong tích tắc.


Nhưng Diệp Vô Song đã có một nước cờ hoàn hảo. Anh khẽ vuốt ve vết xăm khế ước đỏ sậm trên cổ tay trái. Khế ước này không chỉ chuyển dịch sát thương và cộng sinh tu vi, mà còn liên kết sâu sắc linh hồn của anh và Lục Thiên Đô.


"Lục Thiên Đô là đệ nhất thiên kiêu của tông môn," Diệp Vô Song thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt, "Khí tức linh hồn của hắn chắc chắn đã được ghi nhận vào danh sách an toàn của mọi trận pháp phòng ngự tự động trong tông môn, kể cả Đan Dược Đường. Chỉ cần ta dùng Nhân Quả Cộng Chấn để giả lập hoàn hảo dao động linh hồn của hắn, trận pháp tự động sẽ nhận lầm ta là Lục Thiên Đô và mở cửa cho ta bước vào."


Đêm hôm đó, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ dãy núi Thái Huyền Tiên Tông. Bóng tối đen kịt như mực nuốt chửng mọi cảnh vật, chỉ có tiếng gió rít gào qua những khe đá lạnh lẽo.


Diệp Vô Song khoác lên mình bộ y phục dạ hành màu đen tro, thong thả rời khỏi khu phế tích. Hắc Nhất ẩn mình trong bóng tối cách đó không xa, gã nhìn thấy hướng đi của Diệp Vô Song liền biến sắc, vội vàng truyền âm ngăn cản: "Diệp Vô Song! Ngươi điên rồi sao? Hướng đó là Đan Dược Đường! Nơi đó có trận pháp sát phạt Trúc Cơ, ngươi muốn tự sát để kéo theo thiếu chủ của ta chết chung à?"


Diệp Vô Song không thèm dừng bước, chỉ khẽ nhếch môi truyền âm đáp lại: "Hắc Nhất, nếu ngươi không muốn chủ nhân của ngươi đột ngột nổ tung đan điền khi đang bế quan, thì tốt nhất hãy im lặng và canh gác bên ngoài cho ta. Ta tự có cách của mình."


Hắc Nhất nghiến răng kèn kẹt, uất hận tột cùng nhưng buộc phải im lặng lướt theo sau để làm nhiệm vụ cảnh giới tầm xa.


Đan Dược Đường ngoại môn là một tòa kiến trúc bằng đá xám khổng lồ, sực nức mùi thuốc bắc nồng nặc và khói lò luyện đan tỏa ra nghi ngút từ các ống khói cao vút. Xung quanh tòa nhà, một lớp màng ánh sáng màu xanh lam nhạt ẩn hiện trong đêm tối—đó chính là trận pháp phòng ngự tự động.


Lúc này, trên đài trận pháp trước cổng kho dược, dược đạo thiên tài Tào Ngụy đang thong thả đi tuần tra. Gã mặc áo bào dược sư màu xanh lá chải chuốt, tay cầm một chiếc bình ngọc nhỏ, gương mặt kiêu ngạo tự phụ luôn ngẩng cao đầu khinh khỉnh. Tào Ngụy là kẻ lập dị, ích kỷ, cực kỳ coi thường đám đệ tử tạp dịch và luôn tìm cách độc quyền nguồn dược liệu ngoại môn để trục lợi riêng.


Diệp Vô Song ẩn mình sau một cột đá lớn ngoài tầm quét của trận pháp, đôi mắt đen sâu thẳm quan sát kỹ lưỡng nhịp điệu tuần tra của Tào Ngụy.


"Tiền bối, giúp tôi hộ pháp thức hải," Diệp Vô Song thầm truyền âm cho Cổ Nhạc Sư.


"Được, chuẩn bị gánh chịu áp lực tinh thần đi. Kích hoạt Nhân Quả Cộng Chấn giả lập linh hồn thiên kiêu sẽ tiêu hao rất lớn thần thức của ngươi đấy."


Diệp Vô Song nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực lượng vào vết xăm khế ước trên cổ tay trái. Anh vận hành thần thức, len lỏi qua sợi chỉ đỏ khế ước đang nối liền với thức hải của Lục Thiên Đô ở nội môn.


"Xoẹt!"


Một cơn đau nhói như hàng vạn cây kim châm đâm thẳng vào não bộ khiến Diệp Vô Song khẽ rùng mình, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Thần thức của anh bị tiêu hao điên cuồng, nhanh chóng sụt giảm mất 30%. Thế nhưng, trong thức hải của anh, một luồng dao động linh hồn tà dị, mạnh mẽ mang theo khí tức lôi điện màu vàng nhạt bắt đầu ngưng tụ.


Dao động linh hồn của Diệp Vô Song dần dần biến đổi, co rút và kéo căng, cho đến khi nó đạt đến một tần số rung động hoàn chỉnh, giống hệt như khí tức linh hồn kiêu ngạo, bạo ngược của đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô.


Khi Tào Ngụy vừa đi khuất sau góc tường đá của kho dược, Diệp Vô Song lập tức bước ra khỏi bóng tối, tiến thẳng về phía lớp màng ánh sáng xanh lam của trận pháp phòng ngự.


"Vù..."


Ngay khoảnh khắc bước chân anh chạm vào ranh giới trận pháp, lớp màng ánh sáng lập tức bùng phát những tia điện màu xanh lam, quét thẳng qua nhục thân và linh hồn của anh để dò tìm danh tính.


Tim Diệp Vô Song đập đều đặn, không một chút dao động dồn dập. Anh duy trì hoàn hảo tần số Nhân Quả Cộng Chấn. Trận pháp phòng ngự quét qua luồng khí tức lôi điện giả tạo trên người anh, các ký tự phù chú cổ xưa trên trận bàn khẽ rung lên, hiển thị một luồng sáng màu xanh lá cây an toàn—quyền truy cập được chấp thuận.


Lớp màng ánh sáng tự động rẽ ra một lối đi nhỏ vừa vặn một người qua. Diệp Vô Song lướt nhanh qua kẽ hở, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, lách vào bên trong kho dược liệu của Đan Dược Đường mà không hề kích hoạt bất kỳ tiếng chuông báo động nào.


Bên trong kho dược rộng lớn, hàng trăm kệ gỗ mun cao ngất ngưởng xếp san sát nhau, trên đó đặt vô số bình ngọc bích, hộp gỗ mun và các hòm chứa dược liệu thô tỏa ra mùi thơm phức của thuốc.


Diệp Vô Song di chuyển nhanh chóng trong bóng tối của các kệ gỗ. Nhờ có cuốn sổ tay ghi chép thói quen và sơ đồ của vong huynh Diệp Văn để lại, anh dễ dàng định vị được khu vực cất giữ đan dược nhị phẩm.


Anh dừng lại trước một kệ gỗ lớn dán nhãn "Thối Thể Đan". Trên kệ xếp đầy những chiếc bình sứ màu trắng. Diệp Vô Song mở nắp một chiếc bình, ngửi thấy mùi thơm nồng ấm của huyết khí thảo và xương cốt yêu thú được luyện chế tinh vi. Đúng là Thối Thể Đan cực phẩm của ngoại môn.


Không do dự, Diệp Vô Song lấy ra chiếc túi trữ vật cấp thấp giấu trong người, nhanh tay gom sạch các bình sứ trên kệ vào túi. Mười viên, hai mươi viên, ba mươi viên... cho đến khi gom đủ năm mươi viên Thối Thể Đan hoàn chỉnh, anh mới dừng tay. Tiếp đó, anh lướt sang kệ chứa dược liệu thô, nẫng sạch ba hòm gỗ chứa Huyết Khí Thảo phơi khô chất lượng tốt nhất.


Trong lúc đang thu hoạch dồn dập, ánh mắt Diệp Vô Song bỗng bị thu hút bởi một chiếc hộp ngọc bích màu vàng kim đặt trang trọng trên chiếc bệ đá ở giữa kho. Chiếc hộp tỏa ra dao động linh lực cực kỳ mạnh mẽ, sực nức mùi thơm của một loại đan dược cấp cao—Hóa Thần Đan hoặc đan dược đột phá Trúc Cơ hoàn mỹ.


Diệp Vô Song tiến lại gần, tay phải khẽ chạm vào nắp hộp ngọc định mở ra. Thế nhưng, ngay khi ngón tay anh vừa tiếp xúc với bề mặt hộp, một luồng sát khí lôi điện đỏ rực đột ngột bùng phát từ trận pháp phụ khắc trên thân hộp, suýt chút nữa đã đánh thẳng vào thần thức của anh.


"Nguy hiểm!" Tử Vong Cảm Ứng trong đầu Diệp Vô Song reo vang dữ dội. Anh lập tức thu tay lại, lùi nhanh ba bước trong bóng tối. Trận pháp phụ trên chiếc hộp ngọc này quá mạnh và tinh vi, được kết nối trực tiếp với thần thức của trưởng lão Dược Các nội môn. Nếu anh cưỡng ép phá vỡ, trận pháp sẽ kích hoạt lôi điện cắn trả lập tức và đánh động toàn bộ tông môn.


"Tiểu tử, đừng tham lam! Trận pháp đó ngươi hiện tại không phá nổi đâu, rút lui mau!" Cổ Nhạc Sư vội vàng cảnh báo trong thức hải.


Diệp Vô Song lạnh lùng từ bỏ chiếc hộp ngọc vàng kim, lập tức quay người định rút lui ra ngoài theo lối cũ.


Thế nhưng, đúng lúc này, tiếng bước chân nặng nề của Tào Ngụy đột ngột vang lên từ phía cửa chính của kho dược.


Tào Ngụy thong thả bước vào kho để kiểm tra đợt dược liệu mới nhập. Gã là một dược sư thiên tài, kinh nghiệm luyện đan phong phú đã rèn luyện cho gã một khứu giác cực kỳ nhạy bén, nhạy hơn cả tu sĩ thông thường gấp mười lần.


Ngay khi vừa bước chân vào phòng, chân mày Tào Ngụy đột ngột nhíu chặt lại. Gã dừng bước, mũi khẽ hít hà trong không khí ẩm ướt của kho dược.


"Mùi gì thế này?" Tào Ngụy lẩm bẩm, ánh mắt gã lóe lên tia sáng nghi ngờ tột độ: "Mùi dược thảo... không đúng, có mùi máu tươi nhạt màu! Hơn nữa... mùi máu này lại mang theo một chút oán khí tà dị và dao động lôi điện của Lục gia? Kẻ nào đang ở đây?"


Đó là mùi máu khế ước rò rỉ nhẹ từ lỗ chân lông của Diệp Vô Song. Áp lực từ việc duy trì Nhân Quả Cộng Chấn quá lâu đã khiến vết nứt đan điền của anh bị kéo căng, rỉ ra vài giọt máu khế ước đỏ sậm mà anh chưa kịp tịnh hóa sạch sẽ.


Tào Ngụy biến sắc, tay phải gã lập tức nắm chặt lấy chuôi kiếm thắt lưng, linh lực Luyện Khí tầng 7 bùng phát mạnh mẽ xung quanh cơ thể. Gã bước từng bước thận trọng tiến về phía kệ gỗ chứa Thối Thể Đan, ánh mắt sắc lẹm quét sạch mọi góc tối.


"Kẻ nào đang ẩn nấp trong kho? Bước ra đây cho ta!"


Diệp Vô Song đứng nép mình sau chiếc kệ gỗ mun lớn ở góc khuất, hơi thở của anh đã hoàn toàn biến mất nhờ kích hoạt Quy Tức Vô Ảnh. Nhịp tim anh giảm xuống mức tối thiểu, nhục thân lạnh ngắt như một tảng đá vô tri vô giác. Thế nhưng, anh biết rõ, Tào Ngụy đang tiến lại gần và khứu giác của gã sẽ sớm ngửi ra vị trí của anh nếu anh không hành động ngay lập tức.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Vô Song không hề hoảng loạn. Anh nhanh chóng thò tay vào túi áo, lấy ra một ít bột phấn hoa gây mê—loại bột độc nhẹ mà anh nhặt nhạnh được từ khu phế tích ngoại môn trước đó.


Anh vận hành một tia linh lực nhỏ từ khế ước, khẽ búng ngón tay phải.


"Vút!"


Túi bột phấn hoa gây mê bay lơ lửng trong không trung không tiếng động, rơi thẳng xuống chiếc kệ gỗ chứa các loại linh thảo dễ bay hơi ở phía đối diện, cách xa vị trí của Diệp Vô Song hàng chục mét.


"Bùm!"


Túi bột vỡ tan, giải phóng một luồng khói phấn hoa màu xám nhạt tỏa ra mùi thơm ngọt lịm tà dị, hòa lẫn vào mùi của linh thảo xung quanh tạo thành một phản ứng hóa học nhỏ bốc khói mờ mờ.


"Hắt xì! Hắt xì!"


Tào Ngụy bị mùi khói phấn hoa ngọt lịm đột ngột xộc thẳng vào mũi, lập tức hắt hơi liên tục dữ dội. Khứu giác nhạy bén của gã hoàn toàn bị tê liệt tạm thời bởi độc tính gây mê của phấn hoa, đầu óc gã choáng váng nhẹ, nước mắt nước mũi chảy ra ròng ròng.


"Khốn kiếp! Linh thảo biến chất bốc khói sao?" Tào Ngụy vừa ho sặc sụa vừa che mũi thét lên giận dữ. Gã vội vàng lao về phía chiếc kệ gỗ bốc khói để dập tắt phản ứng, hoàn toàn bị đánh lạc hướng khứu giác và sự chú ý khỏi góc tối của Diệp Vô Song.


Chớp lấy thời cơ ngàn năm có một, Diệp Vô Song lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma trong màn sương khói phấn hoa. Anh lách qua kẽ hở trận pháp phòng ngự vẫn đang hiển thị luồng sáng xanh an toàn của Lục Thiên Đô, nhảy vọt qua cửa sổ nhỏ phía sau kho dược và biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc ngoài trời.


Hắc Nhất đang canh gác từ xa nhìn thấy bóng dáng Diệp Vô Song lướt ra an toàn, gã mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lướt theo hộ tống anh biến mất vào bóng đêm của khu phế tích ngoại môn.


***


Sáng hôm sau, một tiếng gầm rú đầy giận dữ và kinh hoàng vang dội khắp Đan Dược Đường ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông.


"Kẻ nào! Kẻ nào dám cướp sạch kho Thối Thể Đan của ta!"


Tào Ngụy đứng trước chiếc kệ gỗ trống trơn, gương mặt gã vặn vẹo vì giận dữ, hai tay run rẩy chỉ vào khoảng trống. Năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm và ba hòm Huyết Khí Thảo chất lượng tốt nhất đã biến mất không để lại một dấu vết vật lý nào.


Ngay lập tức, các trưởng lão Chấp Pháp Đường ngoại môn dẫn theo hàng chục đệ tử chấp pháp ập vào phong tỏa toàn bộ Đan Dược Đường để điều tra.


Trưởng ban quản lý trận pháp quét bước đến trước trận bàn phòng ngự tự động của kho dược, vận hành linh lực để truy xuất lịch sử ghi chép khí tức linh hồn của những kẻ đã ra vào kho đêm qua.


"Tào sư huynh, trận pháp phòng ngự tự động không hề bị phá hủy hay có dấu hiệu đột nhập cưỡng ép," tên đệ tử trận pháp run rẩy báo cáo, gương mặt tái nhợt vì kinh ngạc: "Lịch sử ghi chép hiển thị... đêm qua chỉ có duy nhất một luồng khí tức linh hồn an toàn đi vào kho dược lúc canh ba."


"Là kẻ nào? Mau nói!" Tào Ngụy nghiến răng quát lớn.


Tên đệ tử trận pháp nuốt nước bọt cái ực, run giọng đáp: "Khí tức linh hồn hiển thị... là đệ nhất thiên kiêu nội môn, thiếu chủ Lục gia—Lục Thiên Đô!"


"Cái gì?!"


Tào Ngụy chết lặng tại chỗ, thế giới quan của gã hoàn toàn sụp đổ.


Lục Thiên Đô? Vị đệ nhất thiên kiêu kiêu ngạo tột cùng của nội môn, kẻ sở hữu tài nguyên vô tận của Lục gia, tại sao lại lén lút đột nhập vào kho dược ngoại môn hẻo lánh này chỉ để ăn trộm năm mươi viên Thối Thể Đan và ba hòm Huyết Khí Thảo rác rưởi của đệ tử tạp dịch?


Điều này hoàn toàn phi lý! Nhưng ghi chép khí tức linh hồn của trận pháp phòng ngự tự động là tuyệt đối chính xác, không một tu sĩ Luyện Khí cảnh nào có thể làm giả được khí tức linh hồn độc nhất vô nhị của một nửa bước Trúc Cơ thiên kiêu.


"Lục gia... các ngươi khinh người quá đáng!" Tào Ngụy nghiến răng kèn kẹt, đôi mắt gã đỏ ngầu vì giận dữ và nhục nhã. Gã tin chắc rằng Lục gia hoặc Lục Thiên Đô đang cậy thế hiếp người, lén lút cướp đoạt tài nguyên ngoại môn của gã để phục vụ cho đợt bế quan đột phá Trúc Cơ sắp tới của hắn.


Sự kiện "Vụ cướp kho dược liệu ngoại môn" lập tức gây ra một cơn địa chấn lớn, làm rạn nứt sâu sắc mối quan hệ giữa Đan Dược Đường ngoại môn và thế lực Lục gia nội môn.


Trong khi toàn bộ tông môn đang hỗn loạn truy tìm kẻ nội gián và phong tỏa ngoại môn để điều tra, Diệp Vô Song đang ngồi thản nhiên trong căn lều rách nát của mình ở khu phế tích. Anh nhìn năm mươi viên Thối Thể Đan cực phẩm tỏa mùi thơm nồng ấm đặt trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, đầy sự tính toán chiến thuật.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!