Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ép Buộc Thiên Kiêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên đỉnh núi ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông vẫn chưa tan hết, đặc quánh và lạnh lẽo như những dải lụa trắng quấn chặt lấy các lối đi hẹp bằng đá xám. Trong màn sương mù ấy, một bóng đen cao lớn khoác hắc y, đeo mặt nạ sắt lạnh lùng đang bế xốc một thiếu niên gầy gò, lướt đi với tốc độ kinh hoàng. Đó là Hắc Nhất, thủ lĩnh ám vệ Lục gia. Gã đang vận dụng toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 9 của mình, đạp lên những ngọn cây, nhảy vọt qua các vọng gác ngoại môn mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào.


Trong vòng tay gã, Diệp Vô Song thản nhiên nhắm hờ mắt, gương mặt thanh tú không một chút hoợn sóng. Gió lạnh rít gào bên tai tạt vào mặt anh buốt giá, nhưng anh không bận tâm. Thần thức của anh đang chìm sâu vào đan điền phế mạch của mình. Sau trận quyết chiến đẫm máu với Tạ Đằng trên Sinh Tử Đài, đan điền của anh tuy đã được Đồng Quy Thạch sơ cấp gia cố, nhưng lực phản phệ khổng lồ từ cú đâm xuyên tim của đối thủ vẫn để lại một vết nứt li ti màu đỏ sậm mới. Vết nứt này đang rỉ ra từng tia linh lực lôi điện vàng nhạt, thiêu đốt kinh mạch phụ của anh nóng bỏng như lửa đốt.


Anh khẽ siết chặt lòng bàn tay trái, nơi viên Đồng Quy Thạch sơ cấp xù xì đang được giấu kín dưới lớp tay áo rộng. Anh biết rõ, đan điền của mình đang ở giới hạn chịu đựng cực hạn. Nếu không có Trúc Cơ Đan phế phẩm chứa linh khí dạt thoát mạnh mẽ để củng cố và Linh Tuyền Chi Thủy để tịnh hóa đan độc, nhục thân phế mạch này sẽ sớm bị năng lượng cộng sinh dội về phá hủy hoàn toàn.


"Vèo!"


Hắc Nhất đáp xuống một khoảng sân rộng lát đá bạch ngọc tinh khiết, bao phủ bởi một lớp sương linh khí nồng đậm gấp mười lần ngoại môn. Đây là đỉnh ngọn núi trù phú nhất ngoại môn—Lục Phủ, biệt phủ tráng lệ của đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô. Xung quanh phủ đệ được bao bọc bởi trận pháp phòng ngự kim lôi cực mạnh, những luồng sét vàng nhạt thỉnh thoảng lách tách chạy dọc trên các bức tường đá cẩm thạch.


Hắc Nhất không thèm đi cửa chính, gã lướt nhanh qua hành lang vắng vẻ, dùng lệnh bài đặc biệt mở ra một cánh cửa đá ẩn giấu sau bức bình phong ngọc bích, tiến thẳng vào mật thất sâu dưới lòng đất. Mật thất này nằm ngay bên dưới nhãn mạch của Linh Tuyền Nhãn, sực nức mùi máu tươi tanh nồng lẫn lộn với mùi dược thảo quý hiếm và hơi lạnh thấu xương.


"Bịch!"


Hắc Nhất đặt Diệp Vô Song xuống sàn đá lạnh lẽo, rồi vội vàng quỳ rập xuống, đầu cúi sát đất, giọng run rẩy: "Thiếu chủ! Thuộc hạ đã mang Diệp Vô Song đến!"


Ở phía cuối mật thất, trên một chiếc giường ngọc bích tỏa ra hàn khí buốt giá, đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô đang ngồi tựa lưng vào thành giường. Bộ kim bào thêu rồng vàng lộng lẫy thường ngày của hắn giờ đây rách nát, đẫm máu khô màu đỏ sậm. Lồng ngực bên phải của hắn quấn đầy băng gạc trắng xóa, nhưng máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra loang lổ. Làn da tuấn mỹ vô song của hắn giờ đây phủ một lớp sương màu xanh tím tà dị—đó là độc tính của Thất Bộ Đoạt Hồn Sa đang bị linh lực Trúc Cơ cưỡng ép áp chế.


Khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Diệp Vô Song bước vào, đôi mắt Lục Thiên Đô đột ngột bùng lên hai ngọn lửa căm hờn và sát ý ngút trời. Hắn nghiến răng kèn kẹt, gầm lên một tiếng đầy u uất và điên cuồng:


"Diệp... Vô... Song! Tên ký sinh trùng khốn kiếp! Ngươi lại dám tự hủy hoại nhục thân để hại ta! Ta muốn băm vằm ngươi thành vạn mảnh!"


Sát khí bùng phát cuồng bạo. Lục Thiên Đô vung tay phải, một luồng lôi điện màu vàng nhạt rít gào lao thẳng về phía Diệp Vô Song. Hắn là nửa bước Trúc Cơ, một đòn tùy ý này cũng đủ để nghiền nát một tu sĩ Luyện Khí sơ kỳ thông thường.


Thế nhưng, Diệp Vô Song không thèm né tránh. Anh đứng yên tại chỗ, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào luồng lôi điện đang lao tới, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng vô cảm.


"Thiếu chủ! Đừng!" Hắc Nhất kinh hoàng hét lên, gã không hướng về phía Diệp Vô Song để cản đòn, mà lập tức lao mình chắn trước mặt Lục Thiên Đô, dùng nhục thân gánh chịu toàn bộ luồng lôi điện của chủ nhân.


"Oành!"


Hắc Nhất bị chấn lui ba bước, giáp sắt trên vai sém đen, nhưng gã vẫn quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chân Lục Thiên Đô, giọng nói đầy sự sợ hãi tột cùng: "Thiếu chủ bớt giận! Ngài quên rồi sao? Đòn này đánh trúng hắn, ngài cũng sẽ gánh chịu 100% sát thương tương ứng! Ngài đang bị thương xuyên tim, nếu gánh thêm một đòn này, đạo cơ của ngài sẽ vỡ nát hoàn toàn!"


Lục Thiên Đô khựng lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt, máu tươi nơi khóe môi lại rỉ ra xối xả. Hắn trừng mắt nhìn Diệp Vô Song, lồng ngực gào thét trong sự bất lực tột độ. Đúng vậy! Khế ước chết tiệt kia trói buộc vận mệnh của hắn vào tên phế vật này. Muốn giết Diệp Vô Song, trước tiên hắn phải tự sát. Mà mỗi lần Diệp Vô Song bị thương, hắn lại là kẻ gánh chịu hậu quả đau đớn gấp bội.


"Hắc Nhất, lui ra." Diệp Vô Song thản nhiên lên tiếng, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ. Anh bước từng bước chậm rãi trên sàn đá mật thất, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng rơi vào tai Lục Thiên Đô lại nặng nề như tiếng gõ cửa của tử thần.


Diệp Vô Song đi đến bên chiếc bàn trà đá giữa mật thất. Trên bàn, một chiếc chén ngọc bích quý giá đã bị Lục Thiên Đô đập vỡ tan tành trong cơn thịnh nộ trước đó, những mảnh gốm vỡ sắc bén nằm rải rác dưới đất. Anh cúi xuống, thong thả nhặt lên một mảnh gốm vỡ sắc lẹm, đặt lên lòng bàn tay trái của mình.


"Lục Thiên Đô, ngươi nghĩ tu vi nửa bước Trúc Cơ của ngươi có thể đè bẹp được ta sao?" Diệp Vô Song ngước mắt nhìn thẳng vào vị thiên kiêu đang run rẩy trên giường ngọc.


"Ngươi muốn làm gì?" Đôi mắt Lục Thiên Đô co rút lại khi nhìn thấy mảnh gốm vỡ trên tay main. Một nỗi sợ hãi vô hình, nhục nhã dâng lên trong lòng vị đệ nhất thiên kiêu.


"Ta chỉ muốn chứng minh cho ngươi thấy, ai mới là kẻ nắm giữ chuôi dao trong khế ước này."


Nói rồi, Diệp Vô Song thản nhiên miết mạnh mảnh gốm vỡ vào lòng bàn tay trái của mình.


"Xoẹt!"


Một đường cắt sắc lẹm rạch toạc da thịt, máu tươi đỏ tươi rỉ ra xối xả từ lòng bàn tay Diệp Vô Song. Anh không hề nhíu mày, gương mặt vô cảm như thể nhục thân này không thuộc về mình.


Ngay khoảnh khắc đó, một tiếng rú thảm thiết vang dội khắp mật thất.


"Áaaa!"


Lục Thiên Đô ngã nhào xuống giường ngọc. Lòng bàn tay trái của hắn đột ngột rách toạc một đường sâu hoắm, thịt xương lộ ra, máu tươi phun ra xối xả như suối chảy. Cơn đau rách da xé thịt ập đến trực diện khiến toàn thân hắn co giật kịch liệt, lồng ngực vốn đang băng bó lại nứt ra, máu nhuộm đỏ cả nền đá bạch ngọc.


"Thiếu chủ!" Hắc Nhất kinh hoàng lao đến nâng chủ nhân dậy, nhưng gã không dám chạm vào vết thương của Lục Thiên Đô, chỉ biết run rẩy nhìn Diệp Vô Song với ánh mắt cầu xin tột cùng.


"Diệp... Vô... Song... ngươi là đồ điên! Ngươi là con quỷ!" Lục Thiên Đô thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi mắt trợn trừng đầy sự nhục nhã và hoảng loạn. Hắn là thiên kiêu đứng đầu thế giới, là niềm hy vọng phi thăng của Lục gia, nay lại bị một tên tạp dịch phế mạch dẫm đạp dưới chân, dùng chính sinh mạng của hắn để tống tiền.


"Lục Thiên Đô, thu hồi cái uy áp linh lực rách nát của ngươi lại." Diệp Vô Song lạnh lùng dẫm chân lên vũng máu của đối thủ, mảnh gốm vỡ trên tay vẫn rỉ máu: "Áp lực linh hồn của ngươi làm đan điền ta khó chịu. Mà ta khó chịu, ta sẽ tự rạch thêm vài đường trên ngực áo. Ngươi đoán xem, lồng ngực đang sụp đổ của ngươi có chịu nổi thêm một kiếm nữa không?"


Lực lượng linh lực nửa bước Trúc Cơ của Lục Thiên Đô lập tức sụp đổ hoàn toàn. Hắn vội vàng thu hồi toàn bộ uy áp tinh thần, không dám để lộ ra một chút dao động linh lực nào xung quanh Diệp Vô Song. Hắn run rẩy ôm lấy bàn tay trái đang chảy máu, giọng nói đầy u uất và khàn đặc:


"Ngươi... ngươi rốt cuộc muốn cái gì?"


Diệp Vô Song thong thả ném mảnh gốm vỡ xuống đất, tiếng gốm va chạm vào đá vang lên lách cách lạnh lẽo. Anh khoanh tay trước ngực, nhìn xuống vị thiên kiêu đang quỳ rạp dưới đất:


"Ta cần Linh Tuyền Chi Thủy để tịnh hóa đan độc thối thể, và mười viên Trúc Cơ Đan phế phẩm để ổn định vết nứt đan điền. Giao ra đây, ta sẽ để ngươi yên ổn bế quan phục hồi thương thế."


"Trúc Cơ Đan phế phẩm?" Lục Thiên Đô nghiến răng, lồng ngực phập phồng căm hận: "Đó là tài nguyên ta chuẩn bị để đột phá Trúc Cơ hoàn mỹ! Linh Tuyền Chi Thủy là nhãn mạch linh thiêng của Lục gia, mỗi tháng chỉ ngưng tụ được một giọt! Ngươi lấy đi, ta làm sao phục hồi kinh mạch?"


Diệp Vô Song không đáp. Anh chỉ thản nhiên cúi xuống, nhặt lại mảnh gốm vỡ rỉ máu dưới đất, đưa thẳng lên sát cổ họng mình, lưỡi gốm sắc bén chỉ còn cách động mạch cổ nửa phân.


"Đừng! Đưa cho hắn! Hắc Nhất, lập tức đưa cho hắn!" Lục Thiên Đô hoảng sợ tột độ, hét lên điên cuồng. Hắn cảm nhận được sát ý thực tế phát ra từ Diệp Vô Song. Tên điên này thật sự dám tự sát để kéo hắn chết chung.


Hắc Nhất không dám chậm trễ một giây, vội vàng bò rạp đến góc mật thất, mở ra chiếc rương ngọc bảo quản pháp bảo. Gã run rẩy dâng lên một bình ngọc bích chứa chất lỏng màu lam tinh khiết tỏa ra linh khí nồng đậm—Linh Tuyền Chi Thủy, và một chiếc hộp gỗ mun chứa mười viên đan dược màu xám đen tỏa ra lôi điện lách tách—Trúc Cơ Đan phế phẩm.


Diệp Vô Song thản nhiên nhận lấy hai món tài nguyên quý giá, nhét vào ngực áo bên cạnh viên Đồng Quy Thạch sơ cấp và mộc bài di vật. Anh nhìn lướt qua Lục Thiên Đô đang run rẩy đẫm máu, giọng nói hờ hững vang lên:


"Rất tốt. Lục Thiên Đô, ngươi nên ngoan ngoãn tu luyện cho tốt đi. Ngươi đột phá Trúc Cơ sớm một ngày, ta sẽ thăng cấp sớm một ngày. Nhưng nếu ngươi lén lút mưu hại sau lưng ta... lòng bàn tay này chỉ là sự khởi đầu thôi."


Nói rồi, Diệp Vô Song thong thả quay lưng bước ra khỏi mật thất đá đen. Hắc Nhất vội vàng lướt theo sau để âm thầm hộ tống anh rời khỏi Lục Phủ quay về phế tích ngoại môn, bảo đảm anh không gặp phải bất kỳ mối nguy hiểm nào từ Chấp Pháp Đường đang phong tỏa bên ngoài.


Trong mật thất ẩm ướt đầy mùi máu, Lục Thiên Đô dốc toàn lực vận chuyển lôi điện linh lực để khép vết thương ở lòng bàn tay trái, nhưng cơn đau rách da thịt vẫn khiến hắn run rẩy liên hồi. Hắn đập mạnh tay xuống bệ đá bạch ngọc, gầm lên trong u uất tột cùng:


"Ta không cam lòng! Ta là đệ nhất thiên kiêu... Ta không thể làm nô lệ cho một tên phế vật!"


Hắn trừng mắt nhìn vết máu đỏ sậm trên sàn đá, ánh mắt vặn vẹo đầy sát ý điên cuồng. Hắn lén lấy ra một tấm truyền âm phù màu đỏ sậm ẩn giấu dưới gối ngọc, khàn giọng truyền âm:


"Hắc Nhất... sau khi đưa hắn về, lập tức bí mật triệu tập trận pháp sư Vân Trung Tử đến gặp ta. Ta muốn thiết lập đại trận Ám Ảnh Ngăn Cách... Ta bắt buộc phải cắt đứt sợi chỉ đỏ khế ước chết tiệt này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!