Nghịch Chấn Sinh Tử Đài
Gió lạnh rít gào qua những khe đá nứt nẻ của Sinh Tử Đài, cuốn theo cát bụi xám xịt và mùi máu tanh nồng nặc tích tụ từ ngàn năm qua. Trên đài đấu đá đen rộng lớn, kết giới trận pháp hắc thạch đang tỏa ra ánh sáng xám tro dày đặc, cô lập hoàn toàn không gian bên trong với hàng vạn đệ tử ngoại môn đang nín thở quan sát bên ngoài.
Mũi đao kịch độc của Tạ Đằng chỉ còn cách lồng ngực Diệp Vô Song nửa tấc. Đao phong cuồng bạo xé rách không khí, mang theo lục quang tà dị của độc dược Thất Bộ Đoạt Hồn Sa rít lên chói tai. Tạ Đằng gầm rú đầy điên cuồng, gương mặt vạm vẹo lộ rõ vẻ đắc ý tột độ. Gã tin chắc rằng đao này giáng xuống, tên tạp dịch phế mạch trước mắt sẽ lập tức đầu lìa khỏi cổ, nhục thân thối rữa thành một vũng máu đen.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc tử vong cận kề ấy, Diệp Vô Song không hề né tránh. Anh đứng yên như một pho tượng đá cổ xưa, buông thõng hai tay, phơi bày hoàn toàn lồng ngực gầy gò dưới mũi đao sát phạt. Trong lòng bàn tay trái rỉ máu của anh, viên Đồng Quy Thạch sơ cấp màu đỏ máu xù xì đang được siết chặt. Máu tươi rỉ ra từ vết thương cũ thấm đẫm viên đá thô ráp, kích hoạt cấm thuật Vạn Pháp Đồng Quy Khế trong đan điền đến mức cực hạn.
Khóe môi Diệp Vô Song khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào mắt Tạ Đằng, không có lấy một tia sợ hãi, chỉ có sự bình thản đến gai người.
"Phập!"
Mũi đao kịch độc đâm ngập vào lồng ngực bên phải của Diệp Vô Song.
Tiếng thịt xương bị xẻ rách vang lên trầm đục. Dưới đài, đám đông đệ tử ngoại môn đồng loạt la ó kinh hô, nhiều kẻ nhắm mắt lại không dám chứng kiến cảnh tượng phế vật bị phanh thây. Trên khán đài cao, Chấp sự Mục Hải đập mạnh tay xuống thành ghế, cười lớn đầy hả hê: "Chết rồi! Tên phế vật đó chết chắc rồi!"
Trưởng lão Mục Vân Dực khẽ nhấp một ngụm trà, khóe mắt chim ưng nheo lại, ánh mắt tham lam lập tức khóa chặt vào ngực áo của Diệp Vô Song, nơi cất giấu khối mộc bài mun đen di vật.
Thế nhưng, nụ cười của Mục Hải và Tạ Đằng lập tức đông cứng lại.
Mũi đao đâm ngập vào ngực Diệp Vô Song, nhưng không có một giọt máu nào chảy ra. Sắc mặt anh vẫn hồng nhuận, nhịp thở vô cùng đều đặn, thậm chí chân mày cũng không hề nhíu lại một phân. Ngay khoảnh khắc mũi đao chạm vào da thịt anh, sợi chỉ đỏ khế ước—Xích Huyết Đồng Quy Ty—ẩn hiện dưới da cổ tay trái bỗng nhiên bùng phát ánh sáng đỏ sậm rực rỡ như hoàng hôn đẫm máu.
Cấm thuật Chuyển Dịch Thương Tổn được kích hoạt 100%.
***
Cùng lúc đó, tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông, biệt phủ Lục Phủ tráng lệ.
Đệ nhất thiên kiêu Lục Thiên Đô đang ngồi xếp bằng trên bệ đá bạch ngọc giữa Linh Tuyền Nhãn trù phú. Hắn đang vận chuyển lôi điện linh lực đến vòng tuần hoàn cuối cùng để củng cố đạo cơ nửa bước Trúc Cơ của mình. Nhờ có Linh Tuyền Chi Thủy tịnh hóa sạch sẽ đan độc thối thể từ tối qua, nhục thân của hắn đang ở trạng thái sung mãn và hoàn mỹ nhất.
Đột ngột, lồng ngực Lục Thiên Đô chấn động kịch liệt.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên rùng rợn ngay trong lồng ngực hắn. Một cơn đau rách da xé thịt bùng phát trực diện bên ngực phải. Lục Thiên Đô trợn trừng mắt, lồng ngực hắn lõm xuống một mảng lớn, máu tươi đỏ sậm phun ra xối xả từ miệng và mũi, nhuộm đỏ cả bộ kim bào lộng lẫy.
Chưa dừng lại ở đó, độc tính tà tị của Thất Bộ Đoạt Hồn Sa lập tức dội ngược qua sợi chỉ đỏ khế ước, ăn mòn thẳng vào kinh mạch lôi điện của hắn. Làn da tuấn mỹ của Lục Thiên Đô trong nháy mắt chuyển sang màu xanh tím độc hại, đan điền lôi điện tụ khí bị chấn động dữ dội, suýt chút nữa nổ tung cắn trả.
"Khặc... Aaa!" Lục Thiên Đô hét lên một tiếng thảm thiết, ngã gục xuống bệ đá bạch ngọc, hai tay điên cuồng cào cấu lồng ngực đẫm máu. Hắn gầm rú trong u uất và hoảng loạn tột độ: "Tên khốn kiếp ngoại môn... ngươi lại tự sát hại ta!"
Hắn lập tức hiểu ra, tên ký sinh trùng Diệp Vô Song kia lại dùng nhục thân làm mồi nhử, gánh chịu một đòn đâm xuyên tim kịch độc ở ngoại môn, khiến hắn từ xa phải gánh chịu toàn bộ thương thế chí mạng này.
***
Trở lại Sinh Tử Đài ngoại môn.
Tạ Đằng đang đắc ý bỗng nhiên cảm thấy có điều bất thường. Gã cố sức ấn mạnh đao thế để chém đôi Diệp Vô Song, nhưng thanh đại đao sắt bén như đâm vào một bức tường khí vô hình, không thể tiến thêm một phân nào.
Nhưng điều kinh hoàng nhất mới thực sự bắt đầu.
Một luồng lực lượng phản phệ nhân quả cực hạn, bạo ngược và lạnh lẽo từ Vạn Pháp Đồng Quy Khế bùng phát ngược trở lại dọc theo thân đao. Viên Đồng Quy Thạch sơ cấp trong lòng bàn tay trái của Diệp Vô Song rực sáng lên luồng ánh sáng tím đen tà dị, giải phóng toàn bộ oán khí và sát ý phản phệ tích tụ.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Thanh đại đao bằng sắt bén cấp linh khí hạ phẩm của Tạ Đằng đột ngột rạn nứt chằng chịt, rồi nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn sắt vụn bắn ra xung quanh. Lực phản chấn khổng lồ dội ngược trực tiếp bẻ gãy toàn bộ xương cánh tay phải của Tạ Đằng, tiếng xương gãy vụn vang lên răng rắc ghê người.
"Aaa!" Tạ Đằng rú lên đau đớn, nhưng tiếng hét của gã lập tức bị dập tắt.
Luồng oán khí phản phệ màu tím đen như một con rồng đất hung bạo, men theo kinh mạch rách nát của gã lao thẳng vào đan điền. Đối với một tu sĩ Luyện Khí tầng 8 cực hạn, đan điền chứa đầy linh lực đỏ rực chính là tử huyệt. Khi luồng oán khí bạo ngược của khế ước tràn vào, nó lập tức kích nổ toàn bộ linh lực tự nhiên của gã.
"Uỳnh!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay từ bên trong bụng Tạ Đằng.
Lồng ngực và đan điền của Tạ Đằng nổ tung thành một hố máu ghê rợn, lục phủ ngũ tạng vỡ vụn hoàn toàn. Đôi mắt gã trợn trừng đầy kinh hoàng, hoang mang và tột cùng không hiểu nổi vì sao bản thân lại tự hủy hoại đan điền khi đâm trúng đối thủ. Thân hình vạm vỡ của gã đổ rầm xuống mặt đài đá đen, co giật vài cái rồi hoàn toàn tắt thở, chết không nhắm mắt.
Toàn bộ Sinh Tử Đài trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.
Hàng vạn đệ tử ngoại môn đứng xem dưới đài chết lặng, thế giới quan của bọn họ hoàn toàn sụp đổ. Không một ai hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra. Bọn họ chỉ nhìn thấy Tạ Đằng đâm trúng ngực Diệp Vô Song, sau đó đại đao tự nổ tung, cánh tay gã tự gãy, và đan điền tự bạo chết tại chỗ.
"Vận khí nguyền rủa... Thật sự là vận khí nguyền rủa!" Một tên đệ tử lắp bắp, gương mặt cắt không còn giọt máu, hoảng sợ lùi lại phía sau.
"Kẻ nào chạm vào hắn... đều tự gãy tay nổ đan điền mà chết! Hắn là quỷ! Hắn không phải là người!"
Tiếng xôn xao hoảng loạn bắt đầu lan rộng khắp đám đông đệ tử.
Diệp Vô Song vẫn đứng yên tại chỗ. Anh thong thả phủi phủi những dăm gỗ nát của thanh kiếm gãy bám trên y phục xám cũ kỹ, tay trái khéo léo nhét viên Đồng Quy Thạch sơ cấp rỉ máu vào lại trong ngực áo, sát cạnh khối mộc bài mun đen. Nhờ có Linh Tuyền Chi Thủy tịnh hóa nhục thân tối qua, đan điền phế mạch của anh dù bị rách thêm một đường nhỏ do linh lực phản phệ dội qua, nhưng vẫn vững vàng đứng vững, không hề bị bạo thể.
Trên đài cao, trưởng lão Mục Vân Dực đột ngột đứng bật dậy. Chén trà linh thảo bằng ngọc bích trên tay lão bị bóp nát vụn thành bột mịn, nước trà nóng rẫy đổ xuống tay áo đạo bào xám sậm nhưng lão không hề hay biết. Đôi mắt chim ưng của lão co rút lại đến cực hạn, khóa chặt vào bóng dáng Diệp Vô Song.
Lão là cường giả Trúc Cơ Cảnh trung kỳ, thần thức nhạy bén vô cùng, nhưng vừa rồi lão hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ dao động linh lực tu vi hay thuật pháp nào phát ra từ người Diệp Vô Song. Đối với lão, Diệp Vô Song vẫn chỉ là một tên phế vật phàm nhân rỗng tuếch. Nhưng cái chết kỳ dị, nổ đan điền của Tạ Đằng rõ ràng không phải là ngẫu nhiên.
"Dị số... Tên phế vật này chắc chắn mang dị số nguyền rủa!" Mục Vân Dực lầm bầm, sát ý trong mắt bùng lên ngút trời. Lão liếc nhìn Mục Hải đang run rẩy sau lưng, khàn giọng ra lệnh: "Mục Hải, lập tức phái người phong tỏa Sinh Tử Đài! Ta muốn đích thân lục soát nhục thân và linh hồn của tên tạp dịch này!"
"Rõ... rõ!" Mục Hải vội vàng đáp, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự sợ hãi.
Trong góc tối dưới khán đài, thủ lĩnh ám vệ Hắc Nhất đứng ẩn mình dưới lớp mặt nạ sắt che nửa mặt. Truyền âm phù bên thắt lưng gã bỗng nhiên rung lên dữ dội, phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, đầy thảm thiết của Lục Thiên Đô:
"Hắc... Hắc Nhất... Khặc... Mang hắn đi ngay lập tức! Đưa hắn đến mật thất Lục Phủ... Ta sắp không chịu nổi rồi... Hắn mà bị Mục Vân Dực lục soát linh hồn... khế ước vỡ nát... ta cũng sẽ chết! Mang hắn đi... MAU!"
Hắc Nhất siết chặt chuôi kiếm sắt đen, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lớp mặt nạ sắt. Gã nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của Diệp Vô Song đang thong thả bước xuống đài giữa vạn người kinh sợ, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng đối với kẻ phế mạch này. Gã biết rõ, đêm nay, Lục gia và Chấp Pháp Đường ngoại môn sẽ bùng nổ một cuộc xung đột ngầm tàn khốc nhất lịch sử tông môn chỉ để tranh giành mạng sống của một tên tạp dịch phế vật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!