Huyết Chiến Sinh Tử Đài
Sương mù buổi sớm tại ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông chưa bao giờ tan nhanh đến thế. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lách qua những tán lá thông già cỗi, rọi xuống Sinh Tử Đài—một quảng trường đá rộng lớn màu đen xám, nằm biệt lập giữa khu vực rìa nghĩa địa binh khí và Chấp Pháp Đường ngoại môn. Những tảng đá hắc thạch lát nền đài đã bị mòn vẹt theo tuế nguyệt, loang lổ những vệt màu nâu sậm khô khốc của huyết tương tích tụ từ hàng vạn cuộc huyết chiến sinh tử suốt ngàn năm qua. Không khí nơi đây lạnh lẽo, nồng nặc mùi rỉ sét của binh khí cũ nát và mùi ẩm mốc của đất cát sau cơn bão đêm qua.
Xung quanh Sinh Tử Đài, hàng ngàn đệ tử ngoại môn đã tụ tập đông nghịt từ sớm. Tiếng xầm xì, bàn tán vang lên xôn xao như bầy ong vỡ tổ.
"Nghe nói chưa? Tên tạp dịch phế mạch Diệp Vô Song kia tối qua uống thuốc độc tự sát không chết, hôm nay lại bị Chấp Pháp Đường ép lên đài quyết đấu sinh tử!"
"Hừ, vận khí của hắn quá quái dị. Vương Minh đấm hắn một cái tự gãy nát tay, gã Chấp sự tuần tra dưới hầm mỏ cũng chết bất đắc kỳ tử sau khi chạm vào hắn. Nhưng hôm nay đối thủ của hắn là Tạ Đằng—Luyện Khí tầng 8 cực hạn! Để xem cái 'vận khí nguyền rủa' của hắn có đỡ nổi một đao của Tạ sư huynh hay không."
"Mục trưởng lão đích thân giám sát trận đấu này, Diệp Vô Song tuyệt đối không có đường sống rời đài!"
Trên khán đài cao bằng đá đen ở phía bắc, trưởng lão ngoại môn Mục Vân Dực ngồi thong thả trên chiếc ghế bành chạm khắc xương thú. Lão mặc đạo bào màu xám sậm thêu mây mờ, gương mặt gầy gò như chim ưng vô cảm, đôi mắt ti hí sắc lẹm thỉnh thoảng lóe lên tia sáng tàn nhẫn. Lão khẽ nhấp một ngụm trà linh thảo, chiếc quạt xếp bằng xương thú biến dị gác hờ trên đùi. Sau lưng lão, Chấp sự Mục Hải đứng thẳng, cánh tay phải vẫn còn quấn băng gạc sau vụ chấn động linh lực hôm trước, nhưng gương mặt gã đầy vẻ đắc ý, ánh mắt nhìn xuống Diệp Vô Song như nhìn một cái xác chết.
"Gia chủ yên tâm, Tạ Đằng đã nhận viên Trúc Cơ Đan hứa hẹn của ta. Gã chắc chắn sẽ ra tay tàn nhẫn nhất, chém đứt đầu tên tạp dịch kia ngay lập tức để lập công." Mục Hải lén truyền âm vào tai Mục Vân Dực.
Mục Vân Dực không đáp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lùng liếc qua chiếc mộc bài rách nát mun đen đang ẩn hiện sau lớp y phục của Diệp Vô Song. Đối với lão, mạng sống của một tên tạp dịch phế mạch không đáng một xu, nhưng khối mộc bài di vật của Diệp Phàm chứa đựng bản đồ dẫn đến mật thất cổ xưa thì bắt buộc phải thuộc về Mục gia.
Ở phía đối diện dưới đài, Diệp Vô Song đứng thản nhiên bên cạnh thành đài đá. Nhục thân của anh sau khi được tịnh hóa hoàn toàn bởi Linh Tuyền Chi Thủy trong giải dược Cửu Chuyển tối qua đã đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất của Luyện Khí tầng 3. Khí huyết lưu thông mạnh mẽ dưới làn da thanh tú, đan điền phế mạch được viên Đồng Quy Thạch sơ cấp trấn giữ trở nên vững chắc như bàn thạch. Anh mặc bộ y phục tạp dịch màu xám cũ kỹ nhưng sạch sẽ, bên hông giắt thanh kiếm gỗ đào thô sơ—thực chất là thanh Kiếm Gỗ Giấu Đồng Quy Thạch mới được anh rèn lại sau vụ thích sát đêm qua.
"Diệp sư đệ... huynh thực sự phải lên đài sao?" Lục Tiểu Đồng đứng bên cạnh, gương mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt vì sợ hãi, hai tay nắm chặt lấy vạt áo Diệp Vô Song. "Tạ Đằng là kẻ điên khát máu, đao pháp của hắn cực kỳ tàn nhẫn..."
Diệp Vô Song khẽ vỗ vai Lục Tiểu Đồng, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo, giọng nói bình thản đến đáng sợ: "Tiểu Đồng, yên tâm đi. Kẻ phải lo lắng hôm nay không phải là ta."
Nói xong, anh thong thả bước lên những bậc thềm đá đen dẫn lên Sinh Tử Đài. Mỗi bước đi của anh đều vô cùng vững chãi, không một chút run rẩy hay sợ hãi của một kẻ phế mạch đối mặt với cái chết.
Ở phía bên kia đài, một thân ảnh vạm vỡ lao vút lên như một con báo săn. Tạ Đằng đáp xuống mặt đài đá phát ra một tiếng "Uỳnh" nặng nề. Gã mặc chiến y màu xám bó sát, để lộ cơ bắp cuồn cuộn như sắt nguội. Gương mặt gã đầy vẻ kiêu ngạo, đôi mắt thô lố tỏa ra sát khí ngút trời. Trên tay gã cầm một thanh đại đao bằng sắt bén tỏa ra hàn quang lục độc nhẹ, đao phong khẽ động tạo ra những tiếng rít xé gió chói tai.
"Diệp Vô Song! Tên phế vật hèn nhát!" Tạ Đằng chỉ thẳng mũi đao vào ngực anh, cười lớn đầy khinh bỉ. "Hôm nay ta sẽ dùng đầu của ngươi để đổi lấy viên Trúc Cơ Đan của Mục trưởng lão! Khôn hồn thì tự mình quỳ xuống dập đầu tạ tội, ta sẽ cho ngươi một đao nhanh gọn, không phải chịu nỗi đau lột da xẻ thịt!"
Diệp Vô Song đứng yên cách Tạ Đằng mười trượng. Anh không thèm đáp lời, chỉ lặng lẽ rút thanh kiếm gỗ đào đào rỗng bên hông ra, cầm hờ bằng tay phải. Hành động này lập tức khiến toàn bộ đám đông dưới đài cười rộ lên đầy chế giễu.
"Haha! Nhìn kìa! Hắn định dùng một thanh kiếm gỗ đào để đấu với đại đao của Tạ sư huynh sao?!"
"Tên phế vật này bị trúng độc hỏng não rồi! Kiếm gỗ đào đó chỉ để xua đuổi yêu trùng cấp thấp, chạm vào đại đao của Tạ sư huynh là nát vụn ngay tức khắc!"
Trên đài cao, chấp sự điều hành đấu trường Tiêu Sát bước ra giữa hai người. Gã mặc đạo bào chấp sự màu xám sẫm, gương mặt lạnh lùng như người chết, tay cầm cuốn sổ sinh tử đấu trường. Tiêu Sát liếc nhìn Diệp Vô Song một cái đầy khinh bỉ, rồi lớn tiếng tuyên bố:
"Sinh Tử Đài ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông! Một bước lên đài, sinh tử tự phụ! Trận đấu kết thúc khi một bên hoàn toàn tắt thở hoặc chủ động nhận thua bằng cách quỳ xuống dâng hiến toàn bộ tài sản. Trận pháp kết giới... KÍCH HOẠT!"
Tiêu Sát vung tay áo phóng ra một đạo lệnh bài màu đen nạp vào trận nhãn bên thành đài. Ngay lập tức, bốn cột đá đen ở bốn góc Sinh Tử Đài bùng phát ánh sáng màu xám tro. Một màn sáng năng lượng lờ mờ, dày đặc từ từ dâng lên, bao bọc toàn bộ đài đấu trong một kết giới phòng ngự cực mạnh, ngăn cách hoàn toàn không gian bên trong với thế giới bên ngoài. Trận pháp này được thiết lập để không một ai từ bên ngoài có thể can thiệp vào cuộc chém giết bên trong.
"Quyết đấu... BẮT ĐẦU!"
Tiêu Sát vừa dứt lời, thân hình gã liền lùi nhanh ra ngoài rìa kết giới, để lại khoảng không gian rộng lớn cho hai đối thủ.
"Chết đi, tên phế vật!"
Tạ Đằng gầm lên một tiếng như sấm sét. Linh lực Luyện Khí tầng 8 cực hạn trong cơ thể gã bùng phát dữ dội, hóa thành một luồng khí lưu màu đỏ rực bao bọc lấy toàn thân. Gã vung mạnh thanh đại đao, chém ra ba luồng đao phong màu đỏ rực xé rách không khí, rạch nát nền hắc thạch dưới chân, lao thẳng về phía Diệp Vô Song với tốc độ kinh người.
Ba luồng đao phong mang theo sát ý ngập trời, khóa chặt mọi đường lui của Diệp Vô Song.
Diệp Vô Song nhắm chặt mắt trong một tích tắc. Trong thức hải của anh, sợi chỉ đỏ khế ước kết nối với Lục Thiên Đô đột ngột rung động dữ dội, truyền về một luồng linh lực lôi điện ấm nóng dồi dào. Kỹ năng Tử Vong Cảm Ứng lập tức được kích hoạt, hiển thị rõ ràng đường đi của ba luồng đao phong trước 3 giây.
Anh khẽ nghiêng người sang trái nửa bước, luồng đao phong thứ nhất lướt sát qua vai anh, chém nát một góc y phục xám rách rưới nhưng không hề chạm vào da thịt. Ngay sau đó, Diệp Vô Song vung thanh kiếm gỗ đào lên, dẫn lưu một tia linh lực khế ước đi qua thân kiếm gỗ để kích hoạt màng bảo vệ, gạt nhẹ vào cạnh sườn của luồng đao phong thứ hai.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên từ thanh kiếm gỗ thô sơ. Lực lượng đao phong bạo liệt của Tạ Đằng bị gạt lệch hướng, chém thẳng xuống mặt đài đá đen tạo thành một rãnh sâu hoắm bốc khói xám.
Thế nhưng, luồng đao phong thứ ba quá nhanh và mạnh mẽ. Diệp Vô Song dù đã lách người né tránh, nhưng dư chấn năng lượng vẫn quất mạnh vào bả vai trái của anh, xé toạc lớp áo vải thô.
Ngay khoảnh khắc bả vai trái của Diệp Vô Song bị lực đạo đao phong cào xước nhẹ rỉ máu, cấm thuật Chuyển Dịch Thương Tổn lập tức tự động kích hoạt 100%. Sợi chỉ đỏ khế ước dưới da cổ tay anh phát sáng hồng nhạt rực rỡ, chuyển dịch toàn bộ lực sát thương vật lý và chấn động nội tạng đi ngược dòng truyền dẫn.
***
Cùng lúc đó, tại nội môn Thái Huyền Tiên Tông, biệt phủ Lục Phủ tráng lệ.
Lục Thiên Đô đang ngồi xếp bằng trên bệ đá bạch ngọc bế quan tĩnh dưỡng sau vụ trúng độc hôm trước. Sắc mặt hắn vẫn còn hơi nhợt nhạt, kinh mạch lôi điện đang từ từ khép lại dưới sự xoa dịu của Linh Tuyền Chi Thủy.
Đột ngột, lồng ngực Lục Thiên Đô chấn động dữ dội. Hắn mở trừng mắt, phun ra một ngụm máu tươi nhạt, bả vai trái của hắn tự dưng xuất hiện một vết cào xước rách da rỉ máu xối xả, đau rát như bị đao chém trực diện.
"Khặc... tên khốn kiếp ngoại môn kia lại đang làm cái gì thế này?!" Lục Thiên Đô gầm lên đầy u uất và điên cuồng, hai tay bóp chặt lấy bả vai trái đẫm máu. Hắn biết rõ, tên ký sinh trùng Diệp Vô Song kia chắc chắn đang gánh chịu đòn tấn công của kẻ khác, khiến hắn ở nội môn phải làm tấm khiên gánh chịu thương thế vô lý từ xa.
***
Trở lại Sinh Tử Đài ngoại môn.
Tạ Đằng thấy ba luồng đao phong của mình chỉ xé rách được y phục của Diệp Vô Song mà không hề làm hắn ngã gục, trong lòng lập tức dâng lên sự tức giận tột độ. Gã cảm thấy tôn nghiêm của một đệ tử Luyện Khí tầng 8 bị xúc phạm nghiêm trọng trước một tên tạp dịch phế mạch.
"Vận khí của ngươi quả nhiên dai nhách! Nhưng để xem ngươi đỡ đòn này thế nào!"
Tạ Đằng gầm lên, tốc độ di chuyển tăng vọt lên gấp đôi. Thân hình vạm vỡ của gã hóa thành một vệt tàn ảnh màu xám đỏ, áp sát cự ly gần với Diệp Vô Song. Gã vung đao chém liên tục mười tám đao thế cuồng bạo, tạo thành một lưới đao phong dày đặc bao phủ lấy toàn thân Diệp Vô Song.
Diệp Vô Song liên tục lùi lại, bước chân lảo đảo giả vờ như đang bị dồn vào sát mép đài đấu. Anh dùng thanh kiếm gỗ đào liên tục đỡ hờ các đòn chém để che mắt thiên hạ.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Tiếng va chạm chói tai vang lên liên tục dồn dập. Đám đông đệ tử dưới đài hò reo điên cuồng, bọn họ phấn khích tột độ khi thấy Diệp Vô Song bị áp đảo hoàn toàn, chỉ còn biết chống đỡ một cách chật vật.
"Haha! Hắn sắp rơi xuống đài rồi!"
"Tạ sư huynh chém nát hắn đi!"
Mục Vân Dực trên khán đài cao khẽ nhấp trà, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Lão tin rằng trận đấu này đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của mình.
Thế nhưng, không một ai chú ý rằng, dù Diệp Vô Song bị dồn vào thế bí, đôi mắt đen sâu thẳm của anh vẫn vô cùng bình tĩnh, lạnh lùng quan sát từng kẽ hở trong đao thế của Tạ Đằng. Anh đang âm thầm tính toán lượng linh lực lôi điện đồng bộ rút từ Lục Thiên Đô để chuẩn bị cho đòn phản công quyết định.
"Kiếm gỗ đào của ngươi... nát đi cho ta!" Tạ Đằng gầm lên, vung một đao cực mạnh chém thẳng từ trên xuống đầu Diệp Vô Song.
Diệp Vô Song không né tránh, vung thanh kiếm gỗ đào lên chống đỡ trực diện. Anh muốn dùng đòn va chạm này để bộc lộ sát ý. Anh vận hành Linh Lực Đồng Bộ, rút một luồng linh lực lôi điện từ đan điền Lục Thiên Đô nạp đầy vào kiếm gỗ đào, đồng thời thi triển Nhất Kiếm Sát Ý.
"Oành!"
Một tiếng nổ lớn vang lên ngay giữa đài đấu. Luồng linh lực lôi điện bạo liệt va chạm cực mạnh với đao thế của Tạ Đằng tạo ra những tia lửa vàng lách tách bắn ra xung quanh.
Thế nhưng, tu vi Luyện Khí tầng 8 cực hạn của Tạ Đằng quá vững vàng, đao pháp của gã mang theo sức nặng vật lý khổng lồ. Thanh kiếm gỗ đào đào rỗng ngụy trang của Diệp Vô Song không thể chịu nổi lực chấn động quá lớn.
"Rắc!"
Thanh kiếm gỗ đào ngự trị bấy lâu đột ngột bị chém gãy đôi làm hai mảnh dăm gỗ nát.
Ngay khoảnh khắc thanh kiếm gỗ bị gãy, viên Đồng Quy Thạch sơ cấp màu đỏ máu xù xì giấu kín bên trong thân kiếm gỗ đào rỗng bị bắn ra ngoài, rơi xuống mặt đài đá đen rạn nứt, tỏa ra một luồng dao động nhân quả màu đỏ sậm mờ ảo.
Diệp Vô Song biến sắc tột độ. Anh biết rõ, viên Đồng Quy Thạch sơ cấp này là móng nền định hình khế ước trong đan điền, nếu để lộ ra ngoài ánh sáng lâu trước mặt Mục Vân Dực và các đại lão, bí mật về cấm thuật nhân quả của anh sẽ bị bại lộ hoàn toàn.
Không một chút do dự, Diệp Vô Song đổ người sát đất, tay trái lướt nhanh như một con rắn độc, chộp lấy viên Đồng Quy Thạch sơ cấp giấu chặt vào lòng bàn tay trái của mình, rồi nhanh chóng lùi lại ba bước để giữ khoảng cách.
"Hahaha! Kiếm gỗ đào của ngươi đã gãy! Bảo vật giấu bên trong cũng lộ ra rồi!" Tạ Đằng nhìn thấy viên đá đỏ máu trên tay main, đôi mắt gã lập tức đỏ rực lên vì lòng tham. Gã nghĩ rằng đó là một loại linh thạch thượng phẩm cực kỳ quý hiếm mà tên tạp dịch này may mắn nhặt được dưới hầm mỏ. "Đưa viên đá đó đây cho ta, ta sẽ chừa cho ngươi một toàn thây!"
Diệp Vô Song đứng vững ở sát mép đài đấu, tay trái nắm chặt viên Đồng Quy Thạch sơ cấp dán sát vào lòng bàn tay rỉ máu khế ước để tiếp tục duy trì liên kết. Anh nhìn thanh kiếm gỗ đào đã gãy đôi dưới đất, rồi ngước mắt nhìn Tạ Đằng đang đắc thắng tiến lại gần.
Một ý nghĩ chiến thuật tàn nhẫn và điên cuồng lập tức hình thành trong đầu Diệp Vô Song.
"Kiếm gỗ đã gãy, Đồng Quy Thạch sơ cấp cũng đã bị lộ... Ta không thể kéo dài trận đấu này thêm nữa. Cách duy nhất để tiêu diệt Tạ Đằng một cách hợp pháp mà không bị nghi ngờ tà thuật chính là... dùng chính nhục thân của ta làm mồi nhử dội ngược sát thương cực hạn."
Anh biết rõ nhục thân của mình sau khi uống giải dược Cửu Chuyển chứa Linh Tuyền Chi Thủy tối qua đã đạt trạng thái hoàn mỹ nhất, có khả năng chịu đựng chấn động cực lớn. Trong khi đó, Lục Thiên Đô ở nội môn đang ở trạng thái sung mãn nhất của nửa bước Trúc Cơ, hoàn toàn đủ sức gánh chịu một đòn đâm chí mạng xuyên tim mà không chết ngay lập tức. Chỉ cần khế ước chuyển dịch 100% sát thương đao chém sang Lục Thiên Đô, lực phản phệ nhân quả dội ngược cực mạnh từ khế ước bùng phát sẽ tự động làm nổ tung đan điền của kẻ tấn công.
Diệp Vô Song khẽ nhắm mắt, từ bỏ hoàn toàn tư thế phòng thủ. Anh buông thõng hai tay xuống hai bên sườn, lồng ngực gầy gò phơi bày hoàn toàn trước mũi đao kịch độc của đối thủ. Trên khuôn mặt thanh tú của thiếu niên mười sáu tuổi đột ngột hiện lên một nụ cười lạnh lùng, ngạo nghễ và tàn nhẫn tột độ.
"Tạ Đằng, muốn Trúc Cơ Đan của Mục Vân Dực sao? Vậy thì... tới đây lấy mạng của ta đi." Diệp Vô Song khàn giọng nói, giọng nói chứa đựng một sự khinh bỉ vô tận.
"Tên phế vật to gan! Chết đi cho ta!"
Tạ Đằng bị nụ cười của Diệp Vô Song chọc giận điên cuồng. Gã gầm lên một tiếng như dã thú bạt mạng, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 8 cực hạn vào thanh đại đao sắt bén.
Gã lao vút tới như một tia chớp đỏ rực, vung đao chém thẳng một chiêu chí mạng hướng về phía cổ họng và lồng ngực của Diệp Vô Song. Đao phong bạo liệt xé rách không khí rít lên chói tai, mang theo sát ý ngút trời muốn chém đôi nhục thân của đối thủ trong chớp mắt.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi đao kịch độc sắt bén chỉ còn cách cổ họng Diệp Vô Song nửa tấc, đao phong bạo liệt thổi tung mái tóc đen của anh, nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn trên môi Diệp Vô Song vẫn không hề suy chuyển một phân. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào mắt Tạ Đằng, sâu thẳm như một vực sâu không đáy chứa đựng cái chết.
Tạ Đằng nhìn thấy nụ cười và ánh mắt ấy của Diệp Vô Song, trong lòng đột ngột rùng mình lạnh gáy, linh hồn gã như ngửi thấy mùi tử vong cận kề...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!