Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Nước Cờ Đường Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão đổ xuống ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông như trút nước. Tiếng sấm rền rĩ lăn qua những dãy núi đá đen trọc lóc, dội vào khu lều rách nát của đám tạp dịch đệ tử những luồng gió lạnh buốt xương.


Diệp Vô Song ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu rách ẩm mốc, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng tối ngoài cửa lều. Trên chiếc bàn gỗ mục nát trước mặt anh là một khối mộc bài rách nát bằng gỗ mun đen, bề mặt hằn sâu những đường rãnh ngoằn ngoèo như mạng nhện. Đây là di vật duy nhất mà nghĩa phụ Diệp Phàm để lại cho anh trước khi qua đời. Nhưng đêm nay, nó không còn là một vật tưởng niệm vô hại nữa, mà là chiếc búa tạ đang chực chờ đập nát chút sinh cơ mỏng manh cuối cùng của anh.


"Ba trăm linh thạch hạ phẩm..."


Diệp Vô Song lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tự giễu. Khoản nợ khổng lồ này do thúc thúc Diệp Hoài—một cựu đệ tử ngoại môn đã chết thảm trong một nhiệm vụ mờ ám—để lại. Đối với một kẻ phế mạch bẩm sinh, đan điền rỗng tuếch không một chút linh lực như anh, ba trăm linh thạch hạ phẩm là một con số không tưởng. Chấp Pháp Đường ngoại môn đã định đoạt: hạn chót là đêm nay, nếu không nộp đủ linh thạch, anh sẽ bị phế bỏ tứ chi, đày vào hầm mỏ sâu vạn trượng làm nô dịch khai khoáng cho đến chết.


Nhưng Diệp Vô Song biết rõ, ba trăm linh thạch chỉ là cái cớ. Kẻ đứng sau giật dây—Chấp sự Chấp Pháp Đường Mục Hải và tên quản sự tham lam Triệu Phán—thực chất đang thèm khát khối mộc bài mun đen này. Bọn chúng nghi ngờ khối mộc bài này ẩn chứa bản đồ dẫn đến mật thất cổ xưa của ngoại môn, nơi cất giấu những bí bảo của tiền nhân.


"Bịch! Bịch! Bịch!"


Tiếng bước chân nặng nề dẫm lên bùn nhão vang lên từ ngoài lối đi hẹp. Diệp Vô Song không hề hoảng loạn. Anh thong thả nhét khối mộc bài mun đen vào ngực áo, tay phải lén nắm chặt một khối ám khí sắt vụn rỉ sét—di vật duy nhất của thúc thúc Diệp Hoài để lại.


"Ầm!"


Tấm màn che lều rách nát bị một luồng linh lực thô bạo xé rách tả tơi. Gió mưa lạnh buốt ùa vào, mang theo hai bóng người cao lớn bước vào trong lều. Kẻ đi đầu mặc y phục chấp pháp màu đen viền đỏ, gương mặt hống hách đầy vẻ khinh khỉnh, tay cầm một chiếc roi da cẩm thạch tỏa ra luồng khí tức xám xịt của tu sĩ Luyện Khí tầng 7. Đó chính là Mục Hải. Đi sau hắn là Triệu Phán, gã trung niên mập mạp mặc áo chấp sự màu vàng sẫm dính đầy vết dầu mỡ, đôi mắt híp lại đầy xảo quyệt.


"Diệp Vô Song, đã đến giờ lành rồi." Triệu Phán cười khẩy, ngón tay mập mạp gõ gõ lên cuốn sổ nợ da thú cầm trên tay. "Ba trăm linh thạch hạ phẩm của thúc thúc ngươi, đêm nay ngươi định trả bằng cách nào? Hay là để ta sai người bẻ gãy hai tay hai chân ngươi trước, rồi ném xuống hầm mỏ cho rảnh nợ?"


Diệp Vô Song chậm rãi đứng dậy, vóc dáng gầy gò dưới lớp y phục xám rách rưới trông thật yếu ớt trước uy áp của hai tu sĩ. Anh nhìn thẳng vào mắt Mục Hải, giọng nói bình thản đến đáng sợ: "Chấp sự Mục Hải, quản sự Triệu Phán. Khoản nợ của thúc thúc ta vốn đã được gia hạn đến tháng sau. Đêm nay các ngươi cưỡng bách ép nợ, chẳng lẽ không sợ quy tắc của tông môn sao?"


"Quy tắc?" Mục Hải bật cười lớn, tiếng cười vang lên kèn kẹt giữa tiếng sấm rền ngoài trời. Hắn vung nhẹ chiếc roi da cẩm thạch, một luồng roi phong xé gió rạch nát chiếc bàn gỗ mục nát trước mặt Diệp Vô Song thành trăm mảnh. "Ở cái ngoại môn Thái Huyền Tiên Tông này, lời của đại trưởng lão Mục Vân Dực chính là quy tắc! Ngươi chỉ là một kẻ phế mạch giun dế, không có tư chất tu tiên thì sống chỉ tốn linh khí của đất trời. Khôn hồn thì giao khối mộc bài mun đen của nghĩa phụ ngươi ra đây, ta có thể đại từ đại bi xóa bỏ khoản nợ này cho ngươi!"


"Nếu ta nói không?" Diệp Vô Song nheo mắt.


"Không? Vậy thì đi chết đi!"


Mục Hải gầm lên, chiếc roi da trong tay hắn hóa thành một vệt sáng xám đen, mang theo kịch độc và linh lực bạo ngược quất thẳng vào lồng ngực Diệp Vô Song.


Diệp Vô Song đã chuẩn bị từ trước. Ngay khoảnh khắc Mục Hải vung tay, anh đột ngột lùi lại nửa bước, tay phải vung mạnh khối ám khí sắt vụn rỉ sét hướng thẳng vào mặt Mục Hải.


"Keng!"


Mục Hải chỉ cần phất tay nhẹ, luồng linh lực hộ thân của tu sĩ Luyện Khí tầng 7 đã dễ dàng đánh bay khối sắt vụn. Tuy nhiên, đòn tấn công nhỏ này đã làm lệch hướng đi của chiếc roi da đi một tấc. Dẫu vậy, dư chấn của roi phong vẫn quất trúng vai trái của Diệp Vô Song, tiếng xương cốt rạn nứt vang lên giòn giã. Nhục thân phàm nhân của anh không thể chống đỡ nổi lực đánh của tu sĩ, máu tươi lập tức thấm đỏ vai áo xám, đan điền phế mạch vốn đã rách nát nay lại nứt thêm một đường nghiêm trọng, đau đớn kịch liệt dội lên tận não bộ.


Nhưng Diệp Vô Song không hề kêu rên một tiếng. Tận dụng khoảng trống thời gian ngắn ngủi khi Mục Hải gạt bỏ khối sắt vụn, anh đã lao ra khỏi vết rách phía sau lều, lao thẳng vào màn mưa bão tối tăm bên ngoài.


"Đuổi theo! Tên phế vật đó muốn chạy vào khu phế tích!" Triệu Phán hét lên, lập tức vận hành Thổ Nạp Công đuổi theo sát nút.


Diệp Vô Song điên cuồng chạy trốn giữa những con hẻm bùn lầy của khu Phế tích Ngoại Môn. Nơi đây vốn là nghĩa địa binh khí cũ nát của tông môn, địa hình cực kỳ hiểm trở với những khối đá lớn và phế liệu linh khí ngổn ngang. Cơn đau từ vai trái và đan điền rách nát như muốn xé đôi cơ thể anh, nhưng ý chí sinh tồn lì lợm đã giúp anh giữ vững sự tỉnh táo. Anh luồn lách qua những khe đá hẹp, lợi dụng địa hình quen thuộc để kéo dài khoảng cách.


"Rầm!"


Một luồng chấn động đất đá dữ dội bộc phát từ phía sau. Triệu Phán đã đuổi kịp, gã thi triển pháp thuật ngự khí chấn động, đánh sập một mảng tường đá lớn phía trước lối thoát của Diệp Vô Song, bụi đất lẫn nước mưa bắn tung tóe.


"Chạy đi đâu!" Mục Hải từ trên cao đáp xuống, chiếc roi da cẩm thạch lại một lần nữa vung lên, khóa chặt mọi đường lui của Diệp Vô Song. Roi phong mang theo sát ý ngút trời quất mạnh, ép Diệp Vô Song phải lùi sát vào rìa một khe nứt không gian hoang phế dưới đất.


"Giao mộc bài ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Mục Hải gầm rít.


Diệp Vô Song nhìn xuống khe nứt đen ngòm sâu thẳm dưới chân, nơi tỏa ra luồng tử khí âm hàn lạnh lẽo. Đây chính là lối vào cấm địa Cổ Nhân Di Tích—nơi tông môn cấm tuyệt đối đệ tử bén mảng tới vì đầy rẫy bẫy rập cổ xưa.


"Muốn mộc bài sao? Tự đi mà nhặt!"


Diệp Vô Song nghiến răng, rút khối mộc bài mun đen từ trong ngực ra, giả vờ ném mạnh về phía vách đá đối diện để đánh lạc hướng. Đúng như dự đoán, cả Mục Hải và Triệu Phán đều giật mình, ánh mắt vô thức nhìn theo hướng mộc bài bay. Tận dụng tích tắc ngắn ngủi đó, Diệp Vô Song thu hồi mộc bài vào ngực, dồn hết sức tàn lao thẳng xuống khe nứt đen ngòm dưới chân.


"Thằng nhóc điên rồi! Nó nhảy xuống cấm địa!" Tiếng hét hoảng hốt của Triệu Phán vang lên bên tai Diệp Vô Song trước khi anh hoàn toàn chìm vào bóng tối sâu thẳm.


Trọng lực kéo cơ thể Diệp Vô Song rơi tự do xuống lòng đất. Nhục thân phàm nhân của anh va đập mạnh vào những vách đá nhô ra, máu thịt rách nát, xương sườn gãy thêm mấy chiếc. Đau đớn tột cùng khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, nhưng anh vẫn cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững thần trí.


"Bùm!"


Cơ thể Diệp Vô Song rơi mạnh xuống một sàn đá lạnh ngắt, phủ đầy bụi bặm vạn năm. Cú va chạm cực mạnh khiến anh phun ra một ngụm máu tươi lớn, đan điền phế mạch rách toạc hoàn toàn, linh hồn run rẩy như ngọn đèn trước gió. Anh nằm thoi thóp giữa vũng máu của chính mình, hơi thở đứt quãng.


Khi ánh mắt lờ đờ của Diệp Vô Song dần thích nghi với bóng tối, anh nhận ra mình đang nằm giữa một căn phòng đá rộng lớn—Cổ Nhân Di Tích. Ở trung tâm phòng đá là một bức tượng cầm sư đổ nát bằng đá xám, tay ôm một cây cổ cầm gãy mất ba dây.


Ngay dưới chân bức tượng, vũng máu phế mạch của Diệp Vô Song đang loang lổ chảy ra, chạm vào những đường rãnh trận pháp cổ xưa khắc trên sàn đá. Đột ngột, những đường rãnh trận pháp rực sáng lên luồng ánh sáng đỏ sậm kỳ dị. Bức tượng cầm sư đổ nát bắt đầu rung động nhẹ, phát ra tiếng rền rĩ âm u vạn năm.


Từ trong hốc đá dưới chân bức tượng, một cuốn da thú cổ xưa đã mục nát một nửa từ từ trồi lên, tỏa ra dao động nhân quả tà dị đến cực điểm. Trên bề mặt cuốn da thú, năm chữ cổ viết bằng máu hiện lên rực rỡ: "Vạn Pháp Đồng Quy Khế".


Cùng lúc đó, tiếng nổ lớn vang lên từ phía trên cổng đá của mật thất. Mục Hải và Triệu Phán đang điên cuồng dùng pháp thuật oanh tạc cổng đá để xông vào.


"Rắc... Rắc..."


Cổng đá phòng ngự cổ xưa bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn dưới sức công phá của tu sĩ Luyện Khí tầng 7. Thời gian của Diệp Vô Song chỉ còn tính bằng giây.


"Vạn Pháp Đồng Quy... Trói buộc vận mệnh... Cộng sinh cảnh giới..."


Một luồng thông tin tà dị đột ngột tràn vào thức hải rách nát của Diệp Vô Song, giải thích rõ ràng cơ chế hoạt động của cấm thuật cổ xưa này. Muốn kích hoạt khế ước, anh phải dùng máu đan điền phế mạch của mình nhỏ lên cuốn da thú, đồng thời đọc thần chú nhân quả để khóa chặt vận mệnh với một mục tiêu có tu vi mạnh mẽ.


Diệp Vô Song thở dốc, máu tươi liên tục trào ra từ khóe môi. Trong đầu anh lập tức hiện lên một cái tên—Lục Thiên Đô.


Lục Thiên Đô, đệ nhất thiên kiêu của Thái Huyền Tiên Tông, vị chân truyền đệ tử ngạo nghễ ngự trị trên đỉnh ngọc nội môn, tu vi đã đạt đến Trúc Cơ Cảnh trung kỳ và đang chuẩn bị đột phá Kim Đan. Đó là thực thể mạnh mẽ nhất, xa vời nhất mà một kẻ phế mạch tạp dịch như Diệp Vô Song có thể biết đến.


"Muốn ta chết sao? Vậy thì kéo kẻ mạnh nhất giới này làm tấm khiên cho ta!"


Ý chí sinh tồn điên cuồng bùng phát trong đôi mắt đen sâu thẳm của Diệp Vô Song. Anh dùng hết sức tàn còn lại, tay phải thọc mạnh vào lồng ngực rách nát, tự rạch đan điền phế mạch của mình để lấy ra giọt máu tinh khiết nhất chứa đựng tàn hồn Cổ Tộc ẩn giấu, nhỏ thẳng lên cuốn da thú cổ xưa.


"Vạn pháp đồng quy, nhân quả trói buộc! Lấy máu ta làm khế, lấy mệnh Lục Thiên Đô làm khiên! Ký!"


Diệp Vô Song khàn giọng gầm lên, đọc vang thần chú nhân quả tà dị.


"Ầm!"


Cổng đá cổ xưa bị Mục Hải vung roi đánh sập hoàn toàn, bụi đất bay mù mịt. Mục Hải và Triệu Phán xông vào với gương mặt đầy sát ý hung hãn: "Tên phế vật kia, nộp mạng ra đây!"


Nhưng ngay khoảnh khắc bọn chúng bước vào, cuốn da thú Vạn Pháp Đồng Quy Khế trên tay Diệp Vô Song bùng phát ra một luồng ánh sáng đỏ máu rực rỡ, nhuộm đỏ toàn bộ mật thất cổ xưa. Từ trong luồng ánh sáng đỏ sậm ấy, một sợi chỉ đỏ nhân quả hư ảo, tà dị bắn thẳng ra ngoài không gian, xuyên qua vách đá dày đặc của lòng đất, hướng thẳng về phía đỉnh núi nội môn—nơi Lục Thiên Đô đang tọa trấn bế quan.


Khế ước rực sáng, sợi chỉ đỏ nhân quả bắn thẳng về phía nội môn, kết nối hai số phận cách biệt một trời một vực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!