Nhạc nềnScene_Tragic

Kế Hoạch Đêm Mưa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ ghép tạm của nhà thầy Viễn khép lại sau lưng, nuốt chửng thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp duy nhất của ngọn đèn bão. Trịnh Hải Đăng bước thẳng vào màn mưa xám xịt của Kỳ Anh. Cơn bão số 2 bắt đầu tăng áp, trút xuống những luồng nước lạnh buốt xối xả, quất rát rạt vào da thịt. Gió giật mạnh rít lên từng hồi qua rặng tràm ven đầm lầy phía Nam, thổi tạt những hạt mưa xiên khoai thẳng vào chiếc kính cận gọng đen rạn nứt góc trái của anh. Đăng phải liên tục dùng vạt áo khoác bảo hộ ẩm ướt để lau đi lớp nước nhòe nhoẹt bám trên tròng kính, nhưng vô ích. Tầm nhìn của anh giờ đây chỉ là một khoảng mông lung xám xịt, bị chia cắt bởi những vệt sáng nhạt nhòa từ những ống khói khổng lồ của Khu công nghiệp Vĩnh Phát ở phía chân trời.


Mỗi bước chân lội qua vũng bùn nhão nhoét là một lần Đăng phải nghiến chặt răng chịu đựng. Vết thương mạn sườn phải do cú đấm tàn nhẫn của Lê Văn Dũng hồi sáng vẫn nhói lên bần bật theo từng nhịp thở, đau buốt như có mảnh sành găm sâu vào cơ thịt. Nhưng đau đớn nhất vẫn là lòng bàn tay phải. Vết bỏng phồng rộp – hậu quả của cú giật mình liều mạng thò tay vào bếp than đỏ rực để cứu cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng – đang mưng mủ, căng phồng dưới lớp mỡ trăn bết dính mà thầy Viễn vừa băng bó vội bằng một dải băng gạc y tế cũ. Chỉ cần ngón tay khẽ cử động, một luồng đau đớn thấu xương tủy lập tức chạy dọc theo cánh tay, khiến Đăng run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra hòa lẫn với nước mưa bão.


Đăng đưa bàn tay trái run rẩy lên, siết chặt chiếc ba lô vải bạt cũ trước ngực. Bên trong đó, được bọc cẩn thận qua ba lớp túi nilon chống nước, là hai báu vật sống còn: cuốn sổ tay da cũ của chính anh ghi chép các chỉ số rò rỉ suốt ba năm qua, và cuốn sổ tay sém góc của người tiền nhiệm quá cố Hoàng. Nằm cạnh hai cuốn sổ là chiếc hộp xốp nhỏ bọc kín băng keo y tế chứa mẫu máu đối chứng nguyên bản của bé Bảo Nam. Đăng biết rõ, thời gian của con trai anh không còn nhiều. Ở phòng cấp cứu khoa Nhi, Bảo Nam đang phải duy trì sự sống bằng máy thở, từng giờ trôi qua là một bước tiến gần hơn của chất độc chì tàn phá hệ thần kinh trung ương của đứa trẻ tám tuổi. Viện phí năm mươi triệu treo lơ lửng, bảo hiểm y tế bị khóa chặt. Đăng không còn đường lui. Anh phải chứng minh được hành vi xả thải độc hại của Vĩnh Phát là có hệ thống, kéo dài suốt mười năm qua để buộc chúng phải bồi thường y tế.


Nhưng cuốn sổ tay mười năm trước của Hoàng chỉ là chứng cứ lịch sử. Để tạo thành một gọng kìm khoa học không thể chối cãi trước tòa án tỉnh và đoàn thanh tra, Đăng cần một mẫu bùn thải tươi, đậm đặc chứa thạch tín và chì lấy trực tiếp từ đáy bể chứa chất thải nguy hại số bốn ngay trong thời điểm hiện tại. Chỉ có cách đối chiếu dấu vết hóa học (chemical fingerprint) giữa mẫu bùn hiện tại, dữ liệu lịch sử trong sổ tay của Hoàng, và mẫu máu của Bảo Nam, anh mới có thể đập tan mọi luận điệu ngoại phạm của tập đoàn.


Đột nhập vào bể chứa số bốn giữa ban ngày là tự sát. Khu vực đó được bao bọc bởi ba lớp hàng rào kẽm gai rỉ sét, hệ thống camera hồng ngoại quét liên tục và đội tuần tra khét tiếng của Lê Văn Dũng. Muốn hành động, Đăng cần một người dẫn đường thầm lặng, một người nắm rõ từng kẽ hở của hệ thống phòng thủ nhà máy. Anh nghĩ đến chú Sáu Quốc.


Đăng lầm lũi đi men theo ranh giới rặng tràm, tránh xa con lộ chính nơi những chiếc xe bán tải của đội an ninh tuần tra thường xuyên qua lại. Đến khoảng sáu giờ tối, khi trời sập tối hoàn toàn và những ánh đèn cao áp của nhà máy bắt đầu bật sáng, Đăng đã tiếp cận được khu vực cổng phụ phía Tây của KCN Vĩnh Phát. Đây là lối đi dành riêng cho các xe chở xỉ than và lò hơi, khuất sau những rặng tre rậm rạp và bãi rác thải công nghiệp.


Trong bốt gác cổng phụ xập xệ, chú Sáu Quốc đang ngồi một mình bên chiếc radio cũ phát tiếng rè rè của bản tin dự báo thời tiết bão số 2. Chú Sáu năm nay năm mươi lăm tuổi, dáng người đậm đà, nước da ngăm đen vì nắng gió miền Trung và cả một đời bám trụ bên những lò hơi nóng bỏng. Ngón tay trái của chú bị cụt một đốt – dấu vết của một vụ nổ áp suất lò hơi mười năm trước, vụ tai nạn đã cướp đi những người đồng nghiệp thân thiết của chú, trong đó có cả cha của Đăng, ông Trịnh Khắc Thận.


Đăng nấp sau bụi tre gai ướt sũng, khẽ cất tiếng gọi nhỏ, giọng khản đặc vì lạnh:


"Chú Sáu... Chú Sáu ơi!"


Chú Sáu Quốc giật mình, đặt vội chiếc điếu cày xuống bàn, đôi mắt mờ đục cảnh giác nhìn ra màn mưa tối tăm. Chú nhận ra bóng dáng cao gầy, hơi khom của Đăng đang run rẩy dưới tán tre. Chú vội vàng bước ra khỏi bốt gác, kéo sụp chiếc mũ cối xuống trán, ngoắc tay ra hiệu cho Đăng lẻn nhanh vào bên trong phòng trực.


"Trời đất ơi, Đăng! Sao con lại mò đến đây?" Chú Sáu hốt hoảng khóa chặt cửa bốt gác, kéo tấm rèm che kính lại. Chú nhìn Đăng ướt sũng như chuột lột, gương mặt sạm đi vì kiệt sức, trán rớm máu và bàn tay phải băng bó bết mỡ trăn. "Đội an ninh của thằng Dũng đang lùng sục khắp thị trấn tìm con đấy! Thằng Cường COO ra lệnh bằng mọi giá phải tịch thu tài liệu của con. Sao con không trốn đi Vinh với vợ con?"


Đăng tháo chiếc kính cận rạn nứt ra, run rẩy lau vội vào một góc khăn khô chú Sáu đưa cho, giọng anh nghẹn lại:


"Chú Sáu... con không thể đi. Bé Bảo Nam... nó bị ngộ độc chì cấp tính từ nguồn nước giếng khoan nhà con. Thận của nó đang suy, men gan tăng vọt, đang phải thở máy ở phòng cấp cứu. Thẻ bảo hiểm y tế bị chúng nó khóa rồi, chúng nó muốn dùng mạng sống của con trai con để ép con im lặng!"


Chú Sáu nghe đến đây, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần khẽ run lên. Chú bấu chặt vào mép bàn gỗ rỉ sét, gương mặt già nua thoáng chốc tối sầm lại. Ký ức về người bạn thân Trịnh Khắc Thận – người đã qua đời vì bệnh ung thư phổi do hít bụi than lò hơi mà không nhận được một đồng bồi thường – lại dội về trong tâm trí chú.


"Thằng bé Nam... đứa nhỏ hay vẽ tranh sông Kỳ đó sao?" Giọng chú Sáu run run, chứa đựng một sự xót xa tột cùng. "Bọn dã thú... chúng nó không chừa một ai sao? Thằng Thận năm xưa chết oan uổng, giờ đến lượt cháu nội nó..."


"Con cần phải lấy được mẫu bùn thải tươi ở đáy bể chứa số bốn ngay trong đêm nay, chú Sáu," Đăng bước lên, ánh mắt sau tròng kính rạn nứt rực lên một quyết tâm điên cuồng. "Chỉ có mẫu bùn đó mới đối chiếu được độc chất với máu của Bảo Nam. Con biết chú gác cổng phụ này hai mươi năm, chú nắm rõ sơ đồ tuần tra của tụi nó. Con cầu xin chú... hãy giúp con cứu mạng cháu nội của bố Thận!"


Chú Sáu Quốc lặng đi. Chú nhìn ra ngoài cửa sổ bốt gác, nơi những ánh đèn pha của nhà máy quét qua màn mưa bão trắng xóa. Chú biết rõ cái giá phải trả nếu tiếp tay cho Đăng. Chú chỉ còn hai năm nữa là đến tuổi nhận lương hưu ít ỏi. Nếu bị phát hiện, chú không chỉ bị sa thải lập tức, mất trắng lương hưu, mà còn có thể bị khép tội đồng phạm phá hoại an ninh nhà máy, bị tống giam.


"Đăng à..." Chú Sáu thở dài, giọng nói trĩu nặng áp lực. "Chú già rồi, chỉ còn vài năm nữa là được về hưu nuôi bà nhà đang đau yếu. Nếu chú giúp con, chú sẽ mất tất cả..."


Đăng không cầu xin thêm. Anh lặng lẽ mở ba lô, lôi cuốn sổ tay sém góc của kỹ sư Hoàng đặt lên bàn gỗ bên cạnh cuốn sổ tay của mình.


"Chú Sáu, đây là cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng mười năm trước. Thầy Viễn đã giữ nó. Hoàng không tự tử, cậu ấy bị chúng nó sát hại dìm xác dưới đầm lầy vì cố tố cáo hành vi xả thải ngầm. Cha con, kỹ sư Hoàng, và giờ là Bảo Nam... tất cả đều là nạn nhân của sự im lặng đồng lõa của chúng ta. Con chấp nhận mất tất cả, chấp nhận đi tù vì từng ký khống biên bản môi trường năm xưa, chỉ để đổi lấy dòng nước sạch cho con trai con được sống. Còn chú, chú muốn tiếp tục im lặng nhìn cháu nội của bố Thận chết oan uổng sao?"


Nhìn vào góc sém đen của cuốn sổ tay lịch sử và những vệt phồng rộp đỏ rực trên lòng bàn tay phải của Đăng, chú Sáu Quốc như bị một luồng roi quất mạnh vào lương tâm. Đôi mắt mờ đục của người công nhân già đỏ hoe. Chú nắm chặt lấy bàn tay trái lành lặn của Đăng, giọng nói khản đặc nhưng dứt khoát:


"Được rồi! Thằng Thận sống khảng khái cả đời, chú không thể làm một lão già hèn nhát trước vong linh của nó. Đêm nay, chú sẽ giúp con!"


Chú Sáu nhanh chóng bước đến bên chiếc tủ sắt đựng hồ sơ cá nhân của bốt gác. Chú lôi từ dưới đáy tủ ra một chiếc hộp nhựa nhỏ, bên trong chứa một bản sao lịch trực ca đêm viết tay của tổ tuần tra cơ động và một chùm chìa khóa rỉ sét.


Chú trải bản vẽ sơ đồ mặt bằng cũ của nhà máy lên bàn, dùng ngón tay cụt chỉ vào khu vực bể chứa chất thải nguy hại số bốn:


"Con nhìn kỹ đây. Bể chứa số bốn nằm ở góc Đông Nam nhà máy, giáp ranh với đầm lầy chết. Bình thường, khu vực này được bảo vệ bởi ba lớp hàng rào kẽm gai và ba camera hồng ngoại quét liên tục 24/7 truyền tín hiệu về phòng điều khiển trung tâm của thằng Giang IT. Thằng Dũng an ninh luôn cho một tổ tuần tra cơ động hai người đi xe máy lượn qua đây mỗi bốn mươi lăm phút một lần."


Đăng nín thở lắng nghe, tư duy logic của một kỹ sư trưởng lập tức hoạt động hết công suất để ghi nhớ từng chi tiết.


"Nhưng đêm nay có bão lớn giật cấp 8," chú Sáu Quốc hạ thấp giọng, ánh mắt lóe lên sự nhạy bén thực địa. "Gió bão và mưa xối xả sẽ làm giảm hiệu quả quét nhiệt của camera hồng ngoại. Nước mưa lạnh buốt trút xuống liên tục sẽ làm loãng thân nhiệt của con, khiến camera khó phát hiện ra chuyển động nếu con di chuyển chậm và sát mặt đất. Thêm vào đó, mưa bão lớn trên cấp 6 sẽ ép bọn tuần tra phải trú mưa trong cabin xe bán tải thay vì đi xe máy tuần tra thực địa dọc hàng rào. Đây là kẽ hở duy nhất của tụi nó."


Chú Sáu chỉ tay vào rặng tràm ven đầm lầy phía Nam:


"Chú đã lén sao chép lịch trực đêm nay. Ca trực từ mười hai giờ đêm đến hai giờ sáng là của thằng Lê Văn Cảnh – một kẻ mẫn cán nhưng máy móc, và thằng Hoàng Sẹo. Lúc một giờ sáng, bão sẽ đổ bộ trực tiếp vào Kỳ Anh, sấm sét dữ dội nhất. Con hãy lợi dụng góc khuất bóng cây tràm cổ thụ sát góc hàng rào phía Đông Nam để tiếp cận. Ở đó có một góc chết camera hồng ngoại do tán lá cây tràm che khuất, chú đã kiểm tra nhiều lần khi đi tuần phụ."


"Con hiểu rồi," Đăng gật đầu, lòng bàn tay phải khẽ siết lại gây ra một cơn đau nhói buốt. "Con sẽ cắt hàng rào kẽm gai ở góc chết đó để bò vào chân bể chứa."


"Nhưng con không được đi lối cổng phụ này để thoát ra," chú Sáu ngăn lại, gương mặt vô cùng nghiêm nghị. "Nếu có động, thằng Dũng sẽ lập tức khóa toàn bộ các cổng chính và phụ. Chú giao cho con chiếc chìa khóa rỉ sét này."


Chú Sáu đặt vào bàn tay trái của Đăng một chiếc chìa khóa sắt to bản, rỉ sét loang lổ:


"Đây là chìa khóa mở cửa hầm khu hành chính cũ của nhà máy. Lối vào hầm nằm khuất sau trạm biến áp phụ số hai, ngay sát cạnh bể chứa số bốn. Tầng hầm này đã bị bỏ hoang mười năm nay, không có camera giám sát và có một đường cống thoát nước mưa cũ dẫn thẳng ra rãnh thoát nước ngoài ranh giới nhà máy ven đầm lầy. Nếu bị vây ráp, con hãy lách vào lối đó để thoát thân ra ngoài. Chú sẽ lén tắt đèn chiếu sáng khu vực rào chắn phía Tây trong vòng năm phút đúng lúc một giờ mười lăm phút sáng để tạo thêm bóng tối cho con rút lui."


Đăng đón lấy chiếc chìa khóa rỉ sét, cảm nhận cái lạnh buốt của kim loại chạm vào da thịt. Chiếc chìa khóa này không chỉ là lối thoát hiểm, mà còn là tín vật kết nối anh với lịch sử bưng bít của nhà máy.


"Chú Sáu... chú làm vậy sẽ gặp nguy hiểm lớn," Đăng nhìn chú bằng ánh mắt lo lắng.


Chú Sáu Quốc khẽ cười xòa, nụ cười hào sảng nhưng đượm buồn của một người thợ cả già:


"Chú sống đến từng này tuổi, hít đủ thứ khí độc của cái nhà máy này, phổi cũng hỏng một nửa rồi. Chết không đáng sợ, đáng sợ là sống mà hèn nhát nhìn con cháu mình bị đầu độc. Con hãy đi chuẩn bị dụng cụ đi. Đợi đến đúng mười hai giờ đêm, khi bão đạt đỉnh, hãy xuất kích."


Đăng cúi đầu chào chú Sáu, giấu chiếc chìa khóa rỉ sét vào cạp quần sau bên cạnh hai cuốn sổ tay, rồi lách mình ra cửa sau bốt gác, biến mất vào màn mưa bão đen kịt.


Anh tìm đến một căn chòi canh tôm bỏ hoang sát rìa đầm lầy chết để chuẩn bị hậu cần. Căn chòi dột nát, gió bão rít qua khe liếp tre kèn kẹt, nước mưa dột xuống nền đất ẩm mốc thành từng giọt lộp bộp. Đăng ngồi bệt dưới đất, thắp một ngọn nến nhỏ giấu sau chiếc thùng phuy rỉ sét để tránh ánh sáng lọt ra ngoài.


Bàn tay phải bị bỏng phồng rộp đau đớn tột cùng khi anh cố gắng thực hiện các thao tác cơ học. Mỗi lần cầm nắm vật dụng là một lần lớp da phồng rộp rỉ nước vàng, đau buốt tận óc. Nhưng Đăng không dừng lại. Anh kiên nhẫn dùng bàn tay trái lành lặn phối hợp với các ngón tay trái để chuẩn bị các dụng cụ lấy mẫu thực địa.


Anh lôi từ trong ba lô ra ba chai thủy tinh tối màu đã được khử trùng bằng axit nitric loãng từ phòng thí nghiệm của Trung tại Vinh gửi về qua đường bưu điện trước đó. Việc xử lý chai bằng axit là bắt buộc theo tiêu chuẩn TCVN để ngăn chặn các ion kim loại nặng như chì bám dính vào thành thủy tinh, làm sai lệch kết quả phân tích định lượng sau này. Đăng cẩn thận bọc băng keo sáp quanh cổ chai để chống rò rỉ, rồi đặt chúng vào chiếc túi vải tối màu chuyên dụng.


Tiếp theo, anh chuẩn bị một chiếc gậy lấy mẫu tự chế bằng một đoạn ống nhựa PVC cũ nhặt được ven đường, đầu gậy được buộc chặt một chiếc cốc nhựa chịu axit bằng dây thép liêm khiết. Bàn tay phải bị bỏng đau đớn khiến việc siết dây thép trở nên cực kỳ khó khăn. Đăng phải dùng răng để cắn chặt đầu dây thép, dùng lực của bả vai để siết chặt chiếc cốc nhựa vào đầu gậy. Máu từ vết bỏng rỉ ra thấm đỏ cả dải băng gạc y tế, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, kiên định.


Anh mặc bộ đồ bảo hộ tối màu, đeo găng tay cao su dày để bảo vệ da khỏi tính axit cực mạnh của bùn thải bể chứa số bốn. Cuối cùng, anh đeo chiếc kính cận gọng đen rạn nứt góc trái lên mắt. Góc nứt nhẹ làm hạn chế tầm nhìn ngoại vi, tạo ra một vệt mờ ảo ảnh bên mắt trái, nhưng nó nhắc nhở anh về cái giá vật lý đầu tiên anh phải trả cho sự phản tỉnh của mình.


Đăng bước ra khỏi căn chòi canh tôm. Trời đã về đêm, cơn bão số 2 chính thức đổ bộ vào Kỳ Anh với sức tàn phá khủng khiếp. Sấm sét nổi lên rạch nát bầu trời đen kịt, những tiếng sét đánh đanh tai nổ ra liên tiếp trên các cột thu lôi của nhà máy Vĩnh Phát. Gió bão gầm rú thổi rạp rặng tràm, mưa trút xuống như trút nước, biến đầm lầy chết thành một lòng chảo nước độc màu đỏ gạch cuộn sóng dữ dội.


Đăng đứng dưới màn mưa xối xả, nước bão lạnh buốt làm dịu đi cơn rát bỏng trên bàn tay phải. Anh nhìn về phía bức tường rào bê tông xám xịt của nhà máy Vĩnh Phát khuất sau những rặng tràm cổ thụ. Đêm nay, giữa cơn giông bão điên cuồng này, anh sẽ đột nhập vào sào huyệt của kẻ ác để giành lại công lý và sự sống cho con trai mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!