Liên Minh Trong Phòng Bệnh
Tiếng còi xe cấp cứu rú vang ngoài xa rồi lịm dần dưới màn mưa xối xả của thành phố Vinh. Trịnh Hải Đăng lết từng bước chân nặng nề qua sảnh lớn của Bệnh viện Đa khoa Tỉnh. Cơn bão số 2 ngoài kia đang quét qua miền Trung, trút xuống những dòng nước lạnh buốt, nhưng cái lạnh ngoài da thịt chẳng thấm tháp gì so với sự buốt giá đang đông cứng trong tâm can người cha thất nghiệp. Bộ đồ bảo hộ lao động màu xám sờn rách của anh ướt sũng, bết chặt vào người, bốc lên mùi bùn đất và dư vị hăng hắc của hóa chất lưu huỳnh từ KCN Vĩnh Phát. Mỗi bước đi, cơn đau từ mạn sườn phải – nơi gã đội trưởng an ninh Lê Văn Dũng nện chiếc gậy ba khúc vào sáng nay – lại nhói lên dữ dội, khiến Đăng phải khòm lưng gập người để thở. Chiếc kính cận gọng đen rạn nứt nhẹ ở góc trái nhòe nhoẹt nước mưa, làm nhòe đi ánh đèn huỳnh quang trắng ở hành lang bệnh viện thành những vệt sáng méo mó, kỳ dị.
Đăng đưa bàn tay run rẩy, các khớp ngón tay vẫn còn rớm máu do móng tay găm chặt lúc nãy, khẽ chạm vào cạp quần sau lưng. Cuốn sổ tay da cũ kỹ – bùa hộ mệnh chứa đựng các chỉ số rò rỉ thực tế suốt ba năm qua – vẫn nằm an toàn dưới lớp áo sũng nước. Anh không còn một đồng trong túi. Sổ tiết kiệm một trăm hai mươi triệu của Bảo Nam đang bị bào mòn ở Kỳ Anh, còn thẻ bảo hiểm y tế nội bộ của con thì đã bị khóa chặt theo lệnh của Giám đốc tài chính Trường. Hạn nộp năm mươi triệu tạm ứng viện phí tự túc chỉ còn chưa đầy mười hai tiếng. Nếu không có tiền, bệnh viện sẽ ngừng truyền biệt dược thải độc chì EDTA cho đứa con trai tám tuổi đang nằm hôn mê sâu của anh. Đăng biết, anh đang đứng trước bờ vực thẳm. Con đường sống duy nhất của Bảo Nam lúc này nằm trong tay bác sĩ Nguyễn Minh Đức – Trưởng khoa Nhi.
Tại bàn trực hành chính của Khoa Nhi Bệnh viện Đa khoa Tỉnh, bầu không khí cũng đang căng thẳng đến mức nghẹt thở.
"Cô Liên, tôi yêu cầu cô giao toàn bộ hồ sơ bệnh án giấy của bệnh nhi Trịnh Bảo Nam cho tôi ngay lập tức để kiểm tra lại quy trình nhập liệu," giọng nói sắc lẹm, lạnh lùng của Nguyễn Thị Hoa – Phó khoa xét nghiệm – vang lên cắt ngang tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Hoa mặc chiếc áo blouse trắng xộc xệch, mái tóc uốn xoăn nhẹ búi vội sau gáy, đôi mắt sau cặp kính cận dày cộp lấp loáng một sự lo âu, giận dữ được che đậy vụng về. Đôi bàn tay sơn móng màu mận chín của mụ gõ dồn dập xuống mặt bàn gỗ.
Y tá Trần Thị Liên, một cô gái hai mươi tư tuổi có gương mặt thanh tú, khẽ rụt vai lại trước áp lực của vị phó khoa. Liên liếc nhìn tập hồ sơ bệnh án bọc bìa xanh đang nằm ngay sát tay mình, ngón tay cô siết chặt mép tập giấy giấy. Cô biết, trong tập hồ sơ này có kết quả xét nghiệm máu gốc của Bảo Nam với chỉ số nhiễm độc chì lên tới 45 mcg/dL – ngưỡng ngộ độc cấp tính đe dọa tính mạng mà chính tay cô đã in ra từ máy phân tích sinh hóa đêm qua. Nhưng trên hệ thống điện tử của bệnh viện lúc này, con số đó đã bị chỉnh sửa thành 10 mcg/dL – ngưỡng an toàn của trẻ em đô thị.
"Dạ... thưa bác sĩ Hoa," Liên ngập ngừng, giọng run run của một y tá trẻ dưới quyền. "Bệnh án của cháu Nam đang trong diện theo dõi đặc biệt của Trưởng khoa Đức. Bác sĩ Đức dặn em phải giữ nguyên hồ sơ giấy tại bàn trực để phục vụ đợt hội chẩn chuyên môn vào chiều nay. Em không thể tự ý bàn giao khi chưa có lệnh của Trưởng khoa..."
"Cô đang dùng Trưởng khoa Đức để ép tôi đấy à?" Hoa gằn giọng, bước lên một bước, dí sát gương mặt trang điểm đậm nhưng tái nhợt vào Liên. "Tôi là Phó khoa xét nghiệm, tôi có quyền tối cao trong việc hiệu chuẩn các chỉ số lâm sàng nghi ngờ sai số thiết bị. Thiết bị phân tích của chúng ta cũ kỹ, chỉ số bốn mươi lăm đêm qua hoàn toàn là do màng lọc máy bị nghẹt. Tôi đã cho chạy lại và kết quả thực tế chỉ là mười. Cô giữ cái bệnh án giấy sai lệch đó để làm gì? Định bôi nhọ uy tín của bệnh viện tỉnh trước các nhà tài trợ lớn sao? Giao ra đây!"
"Không được giao!"
Một giọng nói trầm ấm nhưng vô cùng uy nghiêm, đanh thép vang lên từ phía cuối hành lang. Bác sĩ Nguyễn Minh Đức bước nhanh tới. Vị bác sĩ bốn mươi tám tuổi có gương mặt nghiêm nghị, mái tóc chớm bạc ở hai bên thái dương chải chuốt gọn gàng, khoác trên mình chiếc áo blouse trắng phẳng phiu, toát lên phong thái điềm tĩnh, liêm chính của một nhà khoa học chân chính. Đôi mắt ông sau cặp kính gọng tròn cổ điển nhìn thẳng vào Hoa, sắc lẹm như một lưỡi dao mổ.
Nguyễn Thị Hoa khựng lại, đôi bàn tay sơn móng mận chín khẽ run lên một nhịp trước khi mụ kịp thu về, khoanh trước ngực để lấy lại vẻ kiêu ngạo giả tạo:
"Anh Đức, anh đến đúng lúc lắm. Cô y tá Liên này đang chống đối mệnh lệnh chuyên môn của tôi. Tôi chỉ muốn thu hồi bệnh án giấy của ca Trịnh Bảo Nam để điều chỉnh lại cho khớp với chỉ số mười microgam trên decilit đã được hiệu chuẩn trên hệ thống điện tử."
Bác sĩ Đức bước đến sát bàn trực, đặt bàn tay to rộng của mình đè chặt lên tập bệnh án giấy bọc bìa xanh, nhìn thẳng vào mắt Hoa, giọng nói chậm rãi nhưng nặng như chì:
"Hiệu chuẩn? Hay là sửa đổi chứng cứ lâm sàng trái phép, thưa bác sĩ Hoa? Chỉ số nhiễm độc chì bốn mươi lăm microgam trên decilit là kết quả chạy máy ba lần độc lập, có chữ ký bảo chứng chuyên môn của tôi và kỹ thuật viên ca trực. Gan của đứa trẻ đang suy cấp tính, các tế bào thần kinh vận động ở chân đang hoại tử, cháu bé liên tục co giật và hôn mê sâu. Cô định dùng con số mười để giải thích cho tình trạng lâm sàng nguy kịch đó sao? Mười microgam là ngưỡng bình thường! Nếu chỉ số bình thường, tại sao đứa trẻ lại đang phải thở máy trong phòng cách ly đặc biệt?"
Hoa biến sắc, mụ quay mặt đi tránh ánh nhìn trực diện của Đức, giọng nói bắt đầu lộ ra vẻ hoảng loạn, ngụy biện:
"Lâm sàng có nhiều nguyên nhân khác! Có thể cháu bé bị viêm màng não hoặc ngộ độc thực phẩm cấp tính từ nguồn thức ăn gia đình. Anh Đức, anh là Trưởng khoa Nhi nhưng anh không có quyền can thiệp vào quy trình xét nghiệm sinh hóa của khoa tôi. Ban giám đốc bệnh viện vừa nhận được khoản tài trợ thiết bị y tế trị giá năm tỷ đồng từ Quỹ an sinh của Tập đoàn Vĩnh Phát. Giám đốc bệnh viện đã nhắc nhở chúng ta phải cực kỳ cẩn trọng với các ca bệnh nhạy cảm liên quan đến Kỳ Anh. Anh định vì một ca bệnh không rõ nguồn gốc mà làm mất đi cơ hội cứu sống hàng nghìn đứa trẻ khác nhờ trang thiết bị mới sao?"
"Tài trợ năm tỷ?" Đức khẽ cười nhạt, nụ cười chứa đựng một sự khinh bỉ tột cùng đối với liên minh bẩn giữa doanh nghiệp và những kẻ bán rẻ y đức. "Tập đoàn Vĩnh Phát tài trợ năm tỷ để mua sự im lặng của chúng ta trước dòng nước độc nhiễm chì đang giết dần giết mòn trẻ em Kỳ Anh! Tôi lấy lời thề Hippocrates làm kim chỉ nam cho đời mình, chứ không lấy năm tỷ của kẻ ác làm thước đo mạng sống bệnh nhân. Chỉ số bốn mươi lăm này là sự thật khoa học không thể chối cãi. Cô Hoa, cô hành động theo lệnh của ai? Có phải là Phó tổng Phong của Vĩnh Phát không?"
"Anh... anh vu khống!" Hoa hét lên, gương mặt mụ đỏ bừng vì bị vạch trần tâm đen. "Tôi hành động theo quy trình chuyên môn! Tôi sẽ báo cáo việc này lên Ban giám đốc bệnh viện. Anh chống lại quyết định hiệu chuẩn hệ thống là chống lại Ban giám đốc!"
"Cô cứ việc báo cáo," bác sĩ Đức dứt khoát cầm tập bệnh án giấy lên, lôi chiếc chìa khóa từ túi áo ra, mở tủ sắt lưu trữ phía sau bàn trực, bỏ tập hồ sơ vào trong rồi khóa lại bằng hai vòng khóa xích sắt rỉ sét. Ông quay lại nhìn Hoa, giọng nói ôn hòa nhưng đanh thép: "Tôi kiên quyết bảo lưu bệnh án giấy gốc này. Nếu Ban giám đốc muốn kỷ luật tôi, muốn đình chỉ công tác của tôi để làm hài lòng Vĩnh Phát, tôi chấp nhận. Nhưng chừng nào tôi còn đứng ở đây với tư cách Trưởng khoa Nhi, không một ai được chạm vào hồ sơ của bệnh nhân Trịnh Bảo Nam!"
Hoa tức tối giậm mạnh gót giày da xuống nền gạch, quay người bỏ đi, không quên để lại một cái nhìn đầy thù hằn: "Anh sẽ phải hối hận, anh Đức ạ! Quyết định đình chỉ công tác của anh sẽ có hiệu lực trước năm giờ chiều nay!"
Khi bóng của Hoa khuất sau ngã rẽ hành lang, bác sĩ Đức khẽ thở dài, vai ông hơi chùng xuống. Sự mệt mỏi của một người chiến sĩ đơn độc chống lại cả hệ thống bao che hiện rõ trên vầng trán hằn sâu nếp nhăn của ông. Ông quay sang y tá Liên, khẽ gật đầu:
"Cảm ơn cô, Liên. Cô đã làm rất tốt. Giờ hãy quay lại canh chừng phòng cách ly ba trăm linh hai. Đừng để bất kỳ người lạ nào tiếp cận cháu Nam."
"Dạ, bác sĩ Đức... anh Đăng, bố cháu Nam, đang đứng đợi ngoài sảnh phụ từ nãy giờ," Liên ghé sát tai Đức, lén lút thì thầm.
Bác sĩ Đức khẽ giật mình, đôi mắt sau cặp kính tròn nheo lại: "Dẫn cậu ấy vào phòng bệnh đặc biệt số ba trăm linh hai ngay. Đi lối cầu thang thoát hiểm phía sau, tránh camera giám sát của sảnh chính."
***
Phòng bệnh đặc biệt số 302 nằm ở cuối hành lang khu cách ly Khoa Nhi. Căn phòng vô trùng biệt lập, lạnh ngắt, ngập tràn mùi cồn sát trùng nồng nặc và mùi ozone từ máy lọc khí. Ánh sáng mờ đục từ ô cửa kính nhỏ hắt vào, chỉ đủ làm sáng lên góc giường bệnh nơi bé Trịnh Bảo Nam đang nằm bất động. Cậu bé tám tuổi gầy gò, làn da dẻ tái nhợt do thiếu máu nghiêm trọng, nổi rõ những đường tĩnh mạch xanh xao dưới lớp da mỏng manh. Cánh tay nhỏ xíu của em hằn sâu những vết kim tiêm chằng chịt, nối với hệ thống dây truyền dịch thải độc chì EDTA chảy chậm từng giọt. Chiếc máy thở nội khí quản bên cạnh phát ra những tiếng rít đều đặn, cơ ngực yếu ớt của đứa trẻ phập phồng theo nhịp máy, xen lẫn tiếng tít tít đơn điệu, lạnh lùng của máy đo nhịp tim.
Đăng quỳ sụp xuống bên cạnh mép giường bệnh của con. Đôi bàn tay thô ráp bám đầy bụi than của anh run rẩy khẽ chạm vào bàn tay lạnh ngắt của Bảo Nam. Nhìn những vết sẹo co giật thần kinh nhẹ đã bắt đầu co rút ở bắp chân con, lòng Đăng như có ngàn vạn mũi dao đâm nát.
"Nam ơi... bố xin lỗi..." Đăng nghẹn ngào, giọt nước mắt uất nghẹn chứa đựng nỗi dằn vặt tột cùng lăn dài trên gò má sạm đen, nhỏ xuống tấm ga trải giường trắng muốt. "Chính bố... chính sự im lặng hèn nhát của bố suốt ba năm qua đã rước thứ nước độc đó về đầu độc con... Bố xin lỗi con..."
Tiếng cửa phòng khẽ mở xạc nhẹ, bác sĩ Đức bước vào cùng y tá Liên. Đức nhanh chóng chốt chặt cửa trong, kéo rèm che kín ô cửa kính quan sát. Ông bước đến bên giường bệnh, nhìn Đăng bằng ánh mắt đầy cảm thông nhưng cũng không giấu nổi sự lo âu chuyên môn.
"Anh Đăng, đứng dậy đi," bác sĩ Đức khẽ đặt tay lên bả vai lành lặn của Đăng, đỡ anh đứng dậy. "Tình trạng của cháu Nam đang cực kỳ nguy kịch. Chì đã bắt đầu vượt qua hàng rào máu não gây phù não nhẹ. Đó là lý do cháu xuất hiện các cơn co giật toàn thân liên tục đêm qua. Liệu pháp chelation thải độc bằng EDTA đang được áp dụng, nhưng chúng ta đang gặp một rào cản chí mạng."
Đăng quay lại, chiếc kính gọng đen rạn nứt nhòe nước mắt, giọng anh khản đặc:
"Tôi biết... Chi nói bảo hiểm y tế nội bộ của con đã bị khóa. Bệnh viện yêu cầu năm mươi triệu đóng tạm ứng trước sáng mai nếu không sẽ dừng thuốc. Bác sĩ Đức, tôi không còn một đồng nào... Tôi đã bị sa thải. Nhưng tôi có cái này!"
Đăng vội vàng lôi cuốn sổ tay da cũ kỹ từ cạp quần sau ra, đặt lên chiếc bàn inox cạnh giường bệnh. Anh lật từng trang giấy sờn gáy bám bụi hóa chất, chỉ vào những cột số liệu ghi chép tay dồn dập:
"Đây là chỉ số rò rỉ thực tế của bể chứa số bốn trong suốt ba năm qua do chính tay tôi đo đạc và ghi chép. N nồng độ chì và dung môi hữu cơ clo hóa TCE rò rỉ ngấm thẳng xuống mạch nước ngầm Kỳ Anh vượt ngưỡng cho phép từ một trăm đến một trăm năm mươi lần! Đây là sự thật khoa học! Vĩnh Phát biết rõ, Cường biết rõ, nhưng họ đã bắt tôi im lặng bằng chữ ký khống năm 2021!"
Bác sĩ Đức cầm cuốn sổ tay lên, lật giở từng trang. Đôi mắt ông mở to kinh hoàng trước những con số thực chứng rành rành. Là một chuyên gia độc chất học lâm sàng, ông hiểu ngay mối liên kết dịch tễ học khủng khiếp giữa những con số này và hàng chục ca suy gan bất thường của trẻ em Kỳ Anh mà ông đang điều trị.
"Trời đất..." Đức thốt lên, giọng ông run rẩy. "Họ biết rõ mạch nước ngầm bị nhiễm độc mà vẫn để người dân sử dụng suốt ba năm qua sao? Đây không còn là vi phạm môi trường thông thường nữa, đây là tội ác giết người hàng loạt!"
"Đúng thế!" Đăng nắm chặt tay, gân xanh nổi đầy trên cổ, ánh mắt sục sôi phẫn nộ. "Họ sa thải tôi, khóa bảo hiểm của con tôi để ép tôi phải giao nộp cuốn sổ này và im lặng vĩnh viễn. Bác sĩ Đức, tôi cầu xin ông, hãy giúp tôi bảo vệ bệnh án gốc của Bảo Nam. Đó là bằng chứng y khoa lâm sàng duy nhất kết nối chất độc của họ với tổn thương thể xác của con tôi!"
Bác sĩ Đức khép cuốn sổ tay lại, trả lại cho Đăng với một cái nhìn kiên định, dứt khoát:
"Anh Đăng, tôi vừa đối đầu trực diện với phó khoa Hoa tại bàn trực. Mụ ta đã nhận lệnh từ Phong – Phó tổng Vĩnh Phát – để sửa đổi chỉ số ngộ độc chì của Bảo Nam trên hệ thống điện tử từ bốn mươi lăm xuống còn mười microgam. Tôi đã khóa bệnh án giấy gốc trong tủ sắt riêng của mình. Nhưng Hoa nói đúng, Ban giám đốc bệnh viện bị mua chuộc bởi khoản tài trợ năm tỷ của họ. Quyết định đình chỉ công tác chuyên môn của tôi sẽ được ban hành trước năm giờ chiều nay. Khi tôi bị đình chỉ, họ sẽ dùng quyền lực hành chính để phá khóa tủ sắt, tịch thu bệnh án giấy và tiêu hủy toàn bộ chứng cứ."
Cú sốc hành chính như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Đăng. Anh bấu chặt tay vào thành giường bệnh, cảm giác bất lực, tuyệt vọng đè nặng:
"Vậy là... chúng ta mất hết sao? Sự thật sẽ bị họ dập tắt bằng tiền sao?"
"Không!" Bác sĩ Đức lắc đầu, ánh mắt ông lóe lên một sự quyết đoán, quả cảm tột cùng. Ông thò tay vào túi áo blouse trắng rộng, lôi ra một chiếc hộp xốp nhỏ bọc kín bằng băng keo y tế màu vàng. Bên trong hộp xốp là một ống nghiệm thạch anh chuyên dụng chứa khoảng 5ml dung dịch máu màu đỏ sẫm.
"Đây là mẫu máu tĩnh mạch đối chứng nguyên bản của bé Bảo Nam," Đức hạ thấp giọng, đặt chiếc hộp xốp vào tay Đăng. "Tôi đã lén lấy mẫu máu này vào đêm qua, ngay trước khi Hoa can thiệp vào hệ thống máy tính. Ống nghiệm thạch anh này chứa lượng chì nguyên bản bốn mươi lăm microgam chưa bị pha loãng, chưa bị can thiệp. Đây là vật chứng sinh học tối thượng. Tôi giao nó cho anh."
Đăng nhìn ống nghiệm máu trong tay mình, lồng ngực đập liên hồi vì kinh ngạc và xúc động:
"Bác sĩ Đức... cái này..."
"Anh phải mang mẫu máu này thoát khỏi Kỳ Anh ngay lập tức," Đức nắm chặt lấy bả vai Đăng, giọng ông dồn dập, căng thẳng. "Hãy lên thành phố Vinh, tìm đến một phòng thí nghiệm độc lập, chạy phân tích phổ hấp thụ nguyên tử AAS để có kết quả kiểm định độc lập có đóng dấu bảo chứng pháp lý. Chỉ có kết quả kiểm định độc lập từ bên ngoài mới đập tan được các báo cáo giả mạo của Vĩnh Phát trước tòa án tỉnh. Tôi sẽ dùng cái chức danh Trưởng khoa Nhi và cái bệnh án giấy khóa trong tủ sắt kia làm lá chắn sống, câu giờ cho anh ở Kỳ Anh này. Tôi chấp nhận bị đình chỉ, chấp nhận mất giấy phép hành nghề, nhưng anh phải hứa với tôi: phải đưa mẫu máu này đến đích an toàn!"
Lời gửi gắm nặng tựa thái sơn của bác sĩ Đức khiến Đăng nghẹn ngào. Anh nhìn vị bác sĩ chính trực trước mặt – người xa lạ sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp, danh dự cả đời để đồng hành cùng anh cứu mạng một đứa trẻ nghèo. Đăng đưa bàn tay thô ráp, bloody rớm máu ra, nắm chặt lấy bàn tay ấm áp, liêm chính của Đức.
"Tôi hứa," Đăng kiên định gật đầu, chiếc kính gọng đen rạn nứt phản chiếu ánh sáng quyết tâm kiên cường từ đôi mắt anh. "Bằng cả sinh mạng của tôi, tôi sẽ bảo vệ mẫu máu này và đưa sự thật ra ánh sáng. Liên minh của chúng ta bắt đầu từ đây."
Bác sĩ Đức khẽ mỉm cười thanh thản, ông siết chặt tay Đăng lần cuối rồi quay sang Liên:
"Liên, cô hãy dẫn anh Đăng ra ngoài bằng lối cửa sau khoa dược. Cẩn thận, bọn chúng có thể đã cài cắm người giả danh túc trực quanh bệnh viện."
Đăng cẩn thận nhét chiếc hộp xốp chứa mẫu máu vào sâu trong túi áo khoác bảo hộ bảo vệ, kéo khóa kín. Anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán đứa con trai đang hôn mê sâu, thầm thì một lời hứa sắt đá trước khi quay người lách mình ra cửa phòng bệnh.
Đúng lúc Đăng vừa bước chân ra khỏi phòng bệnh đặc biệt số 302, từ phía hành lang chính ngoài xa, tiếng bước chân dồn dập của ba gã đàn ông mặc thường phục, đội mũ lưỡi trai sụp xuống mặt vang lên rầm rập. Ánh mắt một gã quét qua lối rẽ hành lang cách ly, khẽ ra hiệu cho đồng bọn tiến thẳng về phía phòng 302. Đội an ninh tư nhân của nhà máy Vĩnh Phát đã bắt đầu cài cắm người giả danh người nhà bệnh nhân để giám sát chặt chẽ phòng bệnh của Bảo Nam.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!