Nhạc nềnScene_Tragic

Đối Mặt Kẻ Thực Thi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gót giày da của hai nhân viên an ninh nện đều đặn trên lớp gạch men sáng bóng của hành lang tầng năm. Trịnh Hải Đăng đi giữa họ, cơ thể mỏi mệt sau một đêm thức trắng bên giường bệnh của con và ca trực ngày vừa bắt đầu trong giông bão. Bộ đồ bảo hộ màu xám bám đầy bụi than của anh trông hoàn toàn lạc lõng giữa không gian sang trọng, nặc mùi tinh dầu sả chanh của tòa nhà điều hành trung tâm.


Đăng đưa tay lên chỉnh lại chiếc kính cận gọng đen. Vết rạn nứt nhẹ ở góc trái tròng kính khẽ làm méo mó ánh sáng phản chiếu từ những tấm kính cường lực màu xanh lục bao quanh tòa nhà. Qua lớp kính ấy, anh có thể nhìn thấy những ống khói khổng lồ của Khu công nghiệp Vĩnh Phát đang không ngừng phun ra những luồng khí xám xịt vào bầu trời miền Trung u ám. Phía dưới kia, khuất sau những rặng tràm xơ xác, là bể chứa chất thải nguy hại số 4 – nguồn cơn của thứ độc chất đang âm thầm tàn phá cơ thể con trai anh.


"Vào đi, anh Đăng. Giám đốc đang đợi," một gã an ninh lạnh lùng gõ cửa phòng, rồi đẩy nhẹ vai anh bước vào.


Văn phòng Giám đốc vận hành Trần Thế Cường rộng gần trăm mét vuông, biệt lập và tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng rít nhẹ của hệ thống điều hòa trung tâm. Nội thất trong phòng hoàn toàn bằng gỗ tự nhiên sẫm màu, tương phản gay gắt với lớp khói bụi công nghiệp phủ đầy thị trấn Kỳ Anh bên ngoài cửa sổ.


Trần Thế Cường ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn. Gã đàn ông bốn mươi tám tuổi ấy có gương mặt vuông chữ điền góc cạnh, mái tóc chải chuốt gọn gàng bóng loáng không một sợi tóc lệch. Gã không ngước lên ngay khi Đăng bước vào, mà vẫn thong thả lật giở một tập hồ sơ kỹ thuật, ngón tay đeo chiếc nhẫn vàng lớn khẽ gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn. Sự im lặng kéo dài hơn một phút, một đòn thao túng tâm lý quen thuộc nhằm đè bẹp ý chí của cấp dưới trước khi cuộc đối thoại bắt đầu.


"Ngồi đi, Đăng," Cường lên tiếng, giọng trầm ấm và điềm tĩnh một cách đáng sợ. Gã đóng tập hồ sơ lại, ngước mắt nhìn Đăng qua cặp kính không gọng sang trọng. "Tôi nghe Hải báo cáo lại rằng sáng nay ca trực của anh có một vài... sự cố đáng tiếc? Anh làm vỡ dụng cụ thí nghiệm, lại còn ngửi thấy mùi hóa chất lạ ngoài danh mục?"


Đăng không ngồi xuống chiếc ghế da đối diện. Anh đứng thẳng, hai bàn tay siết chặt vào nhau đến mức các đốt ngón tay trắng bợt. Cơn đau đầu do hít phải khí TCE nồng độ cao đêm qua lại nhói lên, nhưng hình ảnh bé Bảo Nam quằn quại trên giường bệnh cấp cứu với ống thở nội khí quản đã tiếp thêm cho anh một sự liều lĩnh chưa từng có.


"Giám đốc Cường," Đăng khàn giọng nói, âm thanh khô khốc phát ra từ cổ họng bỏng rát. "Tôi không muốn vòng vo. Tôi vừa thực hiện phép thử định tính trên nguồn nước giếng khoan của gia đình tôi và các hộ dân sát vách tường rào nhà máy. Kết quả cho thấy nồng độ chì (Pb2+) vượt ngưỡng an toàn của Bộ Y tế hơn một trăm năm mươi lần. Và hơi thở của con trai tôi... nó có mùi ngọt hăng hắc đặc trưng của dung môi hữu cơ clo hóa. Đó là TCE."


Cường khẽ nhướng mày, gã tựa lưng vào ghế da, đan hai bàn tay vào nhau. Gương mặt gã không hề lộ ra một chút dao động hay hoảng hốt nào. Gã cười nhạt, một nụ cười nửa miệng đầy vẻ coi thường:


"TCE? Chì? Đăng à, anh là kỹ sư trưởng bộ phận chất thải của một tập đoàn hóa chất quốc gia, chứ không phải một gã tập sự nông nổi. Anh mang một chai nước giếng khoan tự múc ở nhà vào phòng lab nội bộ, nhỏ vài giọt thuốc thử rẻ tiền rồi lên đây kết luận nhà máy đầu độc con trai anh? Số liệu tự đo đạc của anh không có bất kỳ giá trị pháp lý nào cả. Ngược lại, hành vi tự ý sử dụng hóa chất ngoài danh mục ca trực và làm vỡ bình định mức thủy tinh của anh đã đủ để tôi kỷ luật cảnh cáo rồi."


"Đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên!" Đăng bước tới một bước, hai tay chống xuống mặt bàn gỗ gụ, đối diện trực tiếp với ánh mắt lạnh lùng của Cường. "Bể chứa chất thải nguy hại số 4 đã bị nứt đáy. Axit sulfuric dư từ dây chuyền sản xuất phân bón đang ăn mòn lớp bê tông móng, giải phóng chì tự do và dung môi TCE thấm thấu thẳng vào tầng chứa nước nông dưới lòng đất Kỳ Anh. Mạch nước đó chảy thẳng vào giếng khoan nhà tôi! Tôi biết các ông đã nhận được cảnh báo áp suất đáy bể sụt giảm từ đêm qua nhưng lại bắt Hải xóa sạch dữ liệu trên máy chủ!"


Tiếng thở dốc của Đăng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Anh đang đặt cược tất cả danh dự và sự nghiệp của mình vào lời cáo buộc này.


Trần Thế Cường từ từ ngồi thẳng dậy. Nụ cười nhạt trên môi gã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh tanh như tiền. Gã không hề phủ nhận hay giải thích về vết nứt bể chứa số 4. Đối với một kẻ thực thi tàn nhẫn như Cường, việc tranh cãi về mặt kỹ thuật với một kỹ sư dưới quyền là điều thừa thãi. Gã mở ngăn kéo bàn, lôi ra một tập tài liệu dày hai mươi trang bọc trong bìa da màu xanh đậm, đập mạnh xuống mặt bàn gỗ phát ra một tiếng *bộp* khô khốc.


"Anh nhìn cho kỹ cái này đi, Đăng," Cường chỉ ngón tay vào trang cuối của tập tài liệu, nơi có một chữ ký tươi bằng mực xanh quen thuộc. "Đây là Bản cam kết bảo mật thông tin (NDA) do chính tay anh ký khi nhận chức kỹ sư trưởng bộ phận chất thải ba năm trước. Trong này ghi rất rõ: bất kỳ cá nhân nào tiết lộ thông số hóa học, chỉ số vận hành hoặc đưa ra các cáo buộc không có căn cứ gây ảnh hưởng đến uy tín và sản xuất của tập đoàn Vĩnh Phát ra bên ngoài, sẽ phải bồi thường thiệt hại tối thiểu mười tỷ đồng và đối mặt với án phạt tù hình sự về tội xâm phạm bí mật kinh doanh."


Nhìn thấy tập tài liệu NDA, tim Đăng thắt lại một nhịp. Anh biết rõ sức nặng của chiếc thòng lọng pháp lý này. Tập đoàn Vĩnh Phát sở hữu một đội ngũ pháp chế sừng sỏ sẵn sàng nghiền nát bất kỳ cá nhân nào dám đứng lên chống lại họ.


"Bản thỏa thuận NDA này sẽ vô hiệu pháp lý nếu nó được dùng để che giấu một hành vi phạm tội hủy hoại môi trường và đầu độc con người!" Đăng nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Tôi sẽ gửi đơn tố cáo kèm mẫu nước rò rỉ này lên Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh. Họ sẽ phải cử đoàn thanh tra đột xuất vào cuộc!"


Cường nghe thấy thế bỗng bật cười thành tiếng. Tiếng cười của gã vang lên ghê rợn giữa văn phòng sang trọng. Gã đứng dậy, đi vòng qua chiếc bàn lớn, tiến lại gần Đăng. Gã vỗ mạnh lên vai anh, lực vỗ mạnh đến mức khiến bả vai trái của Đăng nhói đau:


"Sở Tài nguyên? Anh Đăng ơi anh Đăng, anh ngây thơ đến thế sao? Anh nghĩ ai đã phê duyệt báo cáo đánh giá tác động môi trường đạt chuẩn cho cái nhà máy này suốt mười năm qua? Anh nghĩ ai đã ký xác nhận an toàn kỹ thuật cho chính cái bể chứa số 4 mà anh vừa nhắc tới vào năm 2021?"


Cường đi lại phía tủ tài liệu bên tường, rút ra một văn bản mỏng bọc trong túi nilon bảo quản. Gã thong thả đặt nó đè lên tập thỏa thuận NDA trước mặt Đăng.


"Nhìn đi. Biên bản nghiệm thu môi trường và an toàn kỹ thuật bể chứa chất thải số 4, ngày 15 tháng 11 năm 2021. Người ký xác nhận với tư cách Kỹ sư trưởng bộ phận hóa nghiệm thực địa... chính là Trịnh Hải Đăng."


Đăng bàng hoàng nhìn xuống tờ giấy. Chữ ký của chính anh hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn neon. Ký ức của đêm đông lạnh giá năm 2021 ập về tàn nhẫn. Khi đó, mẹ anh đang nằm viện vì cơn hen suyễn cấp tính, gia đình cạn kiệt tài chính, và Cường đã hứa sẽ duyệt khoản tiền thưởng cuối năm trị giá hai trăm triệu đồng kèm theo chiếc ghế kỹ sư trưởng nếu Đăng đồng ý ký khống vào biên bản nghiệm thu này mà không qua khảo sát thực địa đáy bể chứa.


Anh đã ký. Anh đã chọn sự im lặng và thỏa hiệp để đổi lấy sinh kế gia đình.


"Anh đã ký vào biên bản xác nhận bể chứa số 4 hoàn toàn đạt chuẩn kết cấu chống thấm," Cường ghé sát tai Đăng, giọng nói trầm thấp đầy vẻ đe dọa. "Bây giờ, nếu anh gửi đơn lên sở, kẻ đầu tiên bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội cố ý làm giả hồ sơ kỹ thuật gây hậu quả nghiêm trọng... chính là anh. Tập đoàn sẽ kiện anh ra tòa vì vi phạm NDA đòi bồi thường mười tỷ đồng. Căn nhà cấp bốn của anh sẽ bị tịch thu, danh dự của dòng họ Trịnh nhà anh tại Kỳ Anh sẽ bị chà đạp tột cùng. Anh sẽ vào tù, Đăng ạ."


Đăng lùi lại một bước, tấm lưng gầy gộc của anh đập mạnh vào cạnh chiếc tủ gỗ. Chiếc kính cận gọng đen rạn nứt suýt chút nữa rơi khỏi sống mũi. Anh nhận ra mình đã tự tay thắt chiếc thòng lọng quanh cổ từ hai năm trước. Sự im lặng đồng lõa của quá khứ giờ đây đã quay trở lại, biến thành thứ vũ khí chí mạng chống lại anh.


"Và quan trọng nhất..." Cường thong thả bước quay lại ghế ngồi của mình, giọng gã trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn tột cùng. "Con trai anh – thằng bé Bảo Nam – đang nằm phòng hồi sức cấp cứu ở viện tỉnh đúng không? Toàn bộ chi phí máy thở, thuốc thải độc chì chuyên dụng đắt tiền nhập khẩu hàng ngày của nó... đều đang được chi trả thông qua thẻ bảo hiểm y tế nội bộ dành cho người nhà cấp quản lý của tập đoàn Vĩnh Phát. Nếu anh bị sa thải vì vi phạm kỷ luật và bị khởi tố, thẻ bảo hiểm đó sẽ bị khóa lập tức. Anh lấy đâu ra hàng trăm triệu đồng mỗi tuần để giữ mạng sống cho con trai mình khi tài khoản ngân hàng của anh bị phong tỏa?"


Lời đe dọa của Cường như một nhát dao đâm thẳng vào tử huyệt của Đăng. Anh có thể chấp nhận đi tù, có thể chấp nhận mất danh dự, nhưng anh không thể nhìn con trai mình bị rút ống thở vì thiếu tiền viện phí. Đăng cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, hai bàn tay anh nắm chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu.


Cường nhìn biểu cảm đau đớn, tuyệt vọng của Đăng với một sự thỏa mãn kín đáo. Gã mở tập hồ sơ mới trên bàn, đẩy một tờ biên bản hóa nghiệm trống về phía Đăng, kèm theo chiếc bút máy mạ vàng sang trọng:


"Tôi cho anh một cơ hội cuối cùng để sửa sai. Đây là Biên bản kiểm định an toàn môi trường định kỳ ca trực ngày hôm nay của bể chứa số 4. Chỉ số pH đạt 7.2, nồng độ kim loại nặng nằm trong ngưỡng cho phép. Ký vào đây đi, Đăng. Ký xong, anh vẫn là kỹ sư trưởng uy tín của nhà máy, con trai anh vẫn được điều trị bằng những điều kiện y tế tốt nhất. Còn nếu anh từ chối..."


Cường bỏ lửng câu nói, ánh mắt gã khóa chặt lấy Đăng đầy áp lực dồn nén.


Thời gian trong văn phòng như ngừng trôi. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường nghe rõ mồn một như tiếng đếm ngược của tử thần. Đăng đứng lặng người trước chiếc bàn gỗ gụ, nhìn chiếc bút máy mạ vàng đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới ánh đèn. Một bên là sự thỏa hiệp nhục nhã để giữ mạng sống cho con và sự bình yên giả tạo cho gia đình; một bên là sự thật khoa học trần trụi nhưng sẽ đẩy anh vào cảnh mất trắng tất cả, đối mặt với án tù và sự thù ghét của cả thị trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!