Nhạc nềnScene_Tragic

Phép Thử Đổi Màu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo thức của nhà máy hóa chất Vĩnh Phát rú lên từng hồi dài, xé toạc màn sương mù xám xịt của buổi rạng đông Kỳ Anh. Gió biển miền Trung mang theo vị mặn chát của muối và mùi hăng nồng quen thuộc của khí lưu huỳnh cuộn vào từng ngóc ngách của khu công nghiệp.


Trịnh Hải Đăng đứng trước cánh cổng sắt khổng lồ bám đầy bụi than của nhà máy. Chiếc ba lô vải cũ sờn trên vai anh nặng trịch. Bên trong đó, chai mẫu nước giếng khoan tối màu được bọc kín bằng nhiều lớp màng xốp bong bóng, im lìm như một quả bom nổ chậm. Đăng đưa tay lên chỉnh lại chiếc kính cận gọng đen. Vết rạn nứt nhẹ ở góc trái tròng kính – hậu quả của cú ngã vội vã đêm qua khi bế con chạy trong mưa – khiến tầm nhìn của anh hơi méo mó. Cơn đau đầu do hít phải khí TCE nồng độ cao tại giếng nước nhà vẫn âm ỉ nhói lên sau gáy, nhưng nỗi lo sợ về tình trạng của bé Bảo Nam tại phòng cấp cứu còn kinh khủng hơn gấp vạn lần. Chỉ số men gan của con đang tăng vọt theo từng giờ. Anh chỉ có chưa đầy hai mươi tư giờ để tìm ra câu trả lời chính xác cho bác sĩ Đức.


"Anh Đăng! Hôm nay vào ca sớm thế anh?"


Tiếng gọi của chú Sáu Quốc, người bảo vệ gác cổng phụ, kéo Đăng ra khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Chú Sáu đang cầm chiếc chổi tre quét dọn đống lá tràm rụng đầy sau trận bão đêm qua. Gương mặt người cựu công nhân lò hơi hằn sâu những nếp nhăn khổ cực, một ngón tay trái của chú bị cụt – dấu vết của tai nạn lao động mười năm trước tại nhà máy cũ.


"Dạ, em vào chuẩn bị ít tài liệu ca trực trước, chú Sáu," Đăng khàn giọng trả lời, cố nặn ra một nụ cười xã giao để che giấu sự bất an. Anh siết chặt quai ba lô, bước nhanh qua bốt gác.


"Ừ, tranh thủ đi con. Mà thằng bé Nam sao rồi? Nghe bả nhà tao nói đêm qua thấy xe cấp cứu hú còi chạy qua ngõ nhà mày dồn dập lắm," chú Sáu hỏi với giọng lo lắng thực sự.


Đăng khựng lại một nhịp, lồng ngực thắt nghẹn: "Cháu... cháu đang nằm theo dõi ở viện tỉnh, chú ạ. Bác sĩ bảo nghi ngộ độc."


"Tội nghiệp thằng bé. Nước nôi, khói bụi cái xứ này giờ độc hại quá. Thôi, lo làm việc kiếm tiền mà chạy chữa cho con," chú Sáu thở dài, quay lại với đống lá tràm.


Đăng bước nhanh hơn. Đi qua dãy hành lang dài của khu điều hành, mùi hóa chất nồng nặc hơn hẳn. Tiếng gầm rú trầm đục của các bồn trộn axit từ xưởng sản xuất bên cạnh truyền qua vách tường, rung lên bần bật dưới lòng bàn chân anh. Anh rẽ vào phòng thay đồ, nhanh chóng khoác lên mình bộ đồ bảo hộ màu xám bám đầy bụi than và đeo chiếc thẻ công tác ghi danh xưng: *Trịnh Hải Đăng – Kỹ sư trưởng bộ phận chất thải*. Thân phận này từng là niềm tự hào của cả dòng họ Trịnh ở Kỳ Anh, nhưng giờ đây, nó nặng nề như một chiếc gông cùm xích chặt lấy lương tâm anh.


Đăng bước tới trước cửa phòng hóa nghiệm số 1. Đây là cấm địa kỹ thuật của nhà máy, nơi trang bị những thiết bị phân tích hiện đại nhất, chỉ có kỹ sư trưởng và nhân viên ca trực có vân tay đăng ký mới có thể ra vào. Anh đặt ngón tay cái lên đầu đọc cảm biến. Một tiếng *tít* khô khốc vang lên, cánh cửa kính cường lực dày hai lớp từ động trượt mở, phả ra luồng không khí lạnh ngắt của máy điều hòa trung tâm hòa lẫn mùi cồn sát trùng và dung môi hữu cơ.


Đăng bước vào, việc đầu tiên anh làm là quét mắt nhìn xuống sàn nhà dưới chân máy ly tâm công nghiệp. Đúng như anh nhớ, cuốn sổ tay da cũ kỹ của anh đang nằm im lìm dưới gầm bàn gỗ, góc sổ bám một lớp bụi hóa chất màu xám nhạt. Đăng nhanh chóng cúi xuống nhặt cuốn sổ lên, phủi nhẹ lớp bụi rồi nhét vội vào ngăn kéo bàn làm việc riêng của mình. Cuốn sổ tay này chứa đựng những ghi chép tay vô giá về các chỉ số xả thải thực tế vượt ngưỡng trong suốt ba năm qua – những con số chưa từng được "làm sạch" trên hệ thống dữ liệu điện tử của nhà máy.


"Thầy Đăng? Thầy vào ca sớm thế ạ?"


Một giọng nói trẻ trung, rụt rè vang lên từ phía góc phòng. Đó là Út Khoa, cậu kỹ thuật viên tập sự hai mươi hai tuổi do chính Đăng dìu dắt. Khoa mặc bộ đồ bảo hộ quá khổ, mái tóc cắt ngắn gọn gàng dưới chiếc mũ vải trùm đầu, đang loay hoay lau chùi các cuve thạch anh của máy đo quang phổ.


Đăng giật mình, nhanh chóng đóng ngăn kéo bàn lại. Anh cố giữ giọng điệu bình tĩnh của một người thầy: "Ờ, Khoa đấy à. Đêm qua ca trực thế nào? Có dị biến gì về chỉ số nước thải đầu ra không?"


Út Khoa ngập ngừng một lát, ánh mắt cậu đảo quanh phòng như thể sợ hãi có ai đó đang nghe lén qua hệ thống camera giám sát 24/7 lắp ở góc trần nhà. Cậu bước lại gần Đăng, hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu: "Thầy... đêm qua lúc hai giờ sáng, khi trời mưa to nhất, hệ thống tự động báo áp suất đáy bể chứa số 4 sụt giảm đột ngột. Em định lập biên bản báo cáo thì anh Hải trưởng ca ca B bước vào. Anh ấy... anh ấy giật lấy tờ sớ của em, bảo đó là lỗi cảm biến do sét đánh, rồi tự tay xóa lịch sử cảnh báo trên máy chủ."


Đôi bàn tay Đăng đang xếp tập tài liệu bỗng run lên. Vết nứt đáy bể chứa số 4. Đúng như những gì anh suy luận đêm qua. Sự rò rỉ không phải là giả thuyết, nó là sự thật hiển nhiên đang diễn ra dưới lòng đất Kỳ Anh, thấm thẳng vào mạch nước ngầm cấp cho giếng khoan nhà anh.


"Hải đã xóa sạch dữ liệu?" Đăng nhìn thẳng vào mắt Khoa, giọng anh trầm xuống đầy áp lực.


"Dạ... anh ấy bảo em lo việc của mình, nếu hé răng ra nửa lời thì đừng hòng được ký xác nhận thực tập để ra trường," Khoa cúi đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi và dằn vặt của một trí thức trẻ trước ranh giới đạo đức nghề nghiệp.


Đăng đặt tay lên vai Khoa, cảm nhận được sự run rẩy của cậu học trò. Hình ảnh của Khoa lúc này phản chiếu chính xác hình ảnh của Đăng mười năm trước – hèn nhát, cam chịu vì miếng cơm manh áo. Anh khẽ thở dài:


"Khoa, nghe thầy nói này. Bây giờ thầy cần em giúp thầy một việc cực kỳ quan trọng. Việc này có thể ảnh hưởng đến cả tương lai của em tại nhà máy này, em có dám làm không?"


Út Khoa ngước lên nhìn Đăng, ánh mắt cậu chạm vào chiếc kính gọng đen rạn nứt và gương mặt tiều tụy nhưng kiên định đáng sợ của người thầy. Cậu nuốt nước bọt, gật đầu dứt khoát: "Thầy đã dạy em từ những ngày đầu vào đây. Không có thầy, em đã bị đuổi từ ca trực trước vì làm vỡ ống nghiệm đắt tiền rồi. Thầy cần em làm gì ạ?"


"Thầy mang theo một mẫu nước giếng khoan ở nhà đi xét nghiệm định tính chì và dung môi hữu cơ. Thầy cần chạy sắc ký lớp mỏng (TLC) ngay bây giờ. Em đứng gác ngoài cửa phòng lab cho thầy. Nếu thấy Trần Đình Hải hoặc bất kỳ ai thuộc ban giám đốc đến gần, lập tức gõ cửa ba tiếng báo động."


Khoa mở to mắt ngạc nhiên, nhìn chiếc ba lô vải của Đăng. Cậu biết việc tự ý mang mẫu nước bên ngoài vào phân tích tại phòng lab nội bộ là vi phạm nghiêm trọng quy chế bảo mật thông tin của tập đoàn, có thể bị sa thải lập tức. Nhưng nhìn vẻ khẩn thiết trong mắt Đăng, cậu không hề do dự:


"Dạ, em hiểu rồi. Thầy cứ làm đi, em ra hành lang lau dọn bồn rửa dụng cụ ngay trước cửa."


Khoa nhanh chóng bước ra ngoài, khép hờ cánh cửa kính.


Trong phòng thí nghiệm lúc này chỉ còn lại tiếng oang oang đều đặn của hệ thống thông gió. Đăng hít một hơi sâu để ổn định lại tinh thần. Anh bước đến tủ hóa chất chuyên dụng, dùng chìa khóa kỹ sư trưởng mở ngăn bảo mật khóa mã. Anh lấy ra một lọ thủy tinh màu hổ phách chứa thuốc thử Dithizone (diphenylthiocarbazone) tinh khiết – loại hóa chất nhạy cảm với ánh sáng chuyên dùng để phát hiện vết kim loại nặng. Dung dịch Dithizone gốc có màu xanh lục đặc trưng khi hòa tan trong dung môi chloroform.


Đăng đặt lọ hóa chất lên bàn thí nghiệm. Anh cẩn thận mở ba lô, lôi chai mẫu nước giếng khoan tối màu ra. Đôi tay anh, vốn nổi tiếng trong giới hóa nghiệm tỉnh về sự chuẩn xác và điềm tĩnh, lúc này lại run rẩy một cách lạ lùng. Anh dùng pipet tự động hút chính xác 5ml mẫu nước giếng khoan cho vào một ống nghiệm thủy tinh sạch.


"Bảo Nam... con phải cố chịu đựng," Đăng lẩm nhẩm, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán.


Anh bắt đầu quy trình chuẩn độ sắc ký lớp mỏng (TLC) để phân tách ion chì ra khỏi các tạp chất hữu cơ khác trong nước giếng. Đăng dùng một ống mao dẫn siêu nhỏ, lén lút chấm một giọt mẫu nước lên bản mỏng silica gel đã được hoạt hóa. Bên cạnh vệt mẫu nước giếng, anh chấm một giọt mẫu nước đối chứng tinh khiết để làm mốc so sánh.


Sau đó, anh nhẹ nhàng đặt bản mỏng vào bình triển khai chứa dung môi pha động gồm hỗn hợp methanol và axit axetic loãng. Dung môi bắt đầu thấm dịch chuyển chậm chạp từ dưới lên trên tấm bản mỏng theo hiện tượng mao dẫn. Đăng đứng im lặng, dán mắt vào tấm bản mỏng silica gel. Dưới ánh đèn cực tím (UV) của buồng tối cầm tay, vệt hóa chất di chuyển tạo thành những dải sắc tố mờ nhạt.


Mười phút chờ đợi trôi qua dài tựa thế kỷ. Khi dung môi đã đi được ba phần tư chiều cao bản mỏng, Đăng dùng kẹp gắp bản mỏng ra, sấy khô bằng máy thổi khí ấm cầm tay.


Bây giờ là bước quyết định: định tính kim loại nặng bằng thuốc thử Dithizone.


Đăng dùng một ống nhỏ giọt, hút dung dịch Dithizone màu xanh lục bảo. Anh nghiêng bản mỏng silica gel một góc ba mươi độ, nhẹ nhàng nhỏ từng giọt thuốc thử lên vệt sắc tố đã được phân tách từ mẫu nước giếng.


Một phản ứng hóa học kỳ diệu nhưng tàn nhẫn xảy ra ngay trước mắt anh.


Ngay khi giọt thuốc thử màu xanh lục vừa chạm vào vết sắc tố trên bản mỏng, màu xanh lục của Dithizone nhanh chóng bị hòa tan, bị nuốt chửng bởi một màu đỏ tía đậm sẫm, rực rỡ và nhức nhối như màu máu khô. Vệt màu đỏ tía loang rộng ra trên nền trắng của tấm silica gel, tạo thành một vệt sắc tố sắc nét, trùng khớp hoàn toàn với vị trí của ion chì (Pb2+) trên đường chạy chuẩn độ.


Đăng lùi lại một bước, suýt nữa làm rơi chiếc kẹp gắp. Tròng kính gọng đen rạn nứt của anh phản chiếu vệt màu đỏ tía kinh hoàng đó.


Đỏ tía đậm sẫm. Điều này có nghĩa là nồng độ chì trong giếng nước gia đình anh không chỉ vượt ngưỡng thông thường, mà nó đã đạt tới mức cực độc, vượt ngưỡng an toàn cho phép của Bộ Y tế ít nhất 150 lần. Thứ nước mà vợ anh dùng để nấu cháo cho con, thứ nước mà Bảo Nam uống mỗi ngày sau những buổi chạy chơi ngoài sân nắng... thực chất là một dòng dung dịch chì đậm đặc đang tàn phá hủy hoại từng tế bào gan, từng sợi dây thần kinh trong bộ não non nớt của đứa trẻ.


Nỗi đau đớn và mặc cảm tội lỗi trỗi dậy mạnh mẽ, bóp nghẹt lấy cổ họng Đăng. Anh đã biết về sự rò rỉ của bể chứa số 4 từ nhiều tháng trước, nhưng anh đã chọn cách im lặng để giữ lấy chiếc ghế kỹ sư trưởng, giữ lấy đồng lương nuôi gia đình. Chính sự hèn nhát của anh đã tự tay đầu độc con trai mình.


"Cộc! Cộc! Cộc!"


Ba tiếng gõ cửa dồn dập, sắc lạnh vang lên từ phía ngoài hành lang.


Tín hiệu báo động của Út Khoa.


Đăng giật mình tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng nội tâm. Anh nghe thấy tiếng bước chân nện gót da dứt khoát đang tiến gần về phía phòng hóa nghiệm số 1, đi kèm là giọng nói hách dịch, hăm dọa quen thuộc của Trần Đình Hải, trưởng ca ca B:


"Cậu Khoa! Làm cái gì mà đứng thập thò trước cửa phòng lab thế kia? Anh Đăng đâu? Có trong phòng không?"


"Dạ... dạ, thầy Đăng đang hiệu chuẩn lại thiết bị đo pH cho xưởng lò hơi ạ! Thầy bảo hóa chất độc hại nên không cho ai vào làm phiền," giọng Út Khoa run rẩy cố gắng ngăn cản.


"Tránh ra! Tôi cần vào kiểm tra máy chủ để xuất báo cáo ca đêm cho Giám đốc Cường. Tránh ra ngay!"


Tiếng khóa cửa từ tự động reo lên một tiếng *bíp* dài. Trần Đình Hải đã sử dụng thẻ quét quyền quản lý ca trực của mình để ghi đè hệ thống cửa.


Trong phòng lab, Đăng hoảng loạn tột độ. Bản mỏng sắc ký chứa vệt màu đỏ tía chứng cứ vẫn đang nằm lộ thiên trên bàn thí nghiệm. Lọ Dithizone và chai mẫu nước giếng khoan tối màu chưa kịp cất giấu. Nếu Hải bước vào và nhìn thấy những thứ này, anh sẽ bị khép tội ăn cắp hóa chất, vi phạm cam kết bảo mật NDA và bị sa thải lập tức trước khi kịp chuyển giao kết quả cho bác sĩ Đức.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Út Khoa đẩy cửa bước vào trước một bước, cố tình dùng thân người gầy nhỏ của mình chắn tầm nhìn của Hải đang đi ngay sát sau lưng. Khoa nhìn lướt qua bàn thí nghiệm, ánh mắt cậu khóa chặt vào ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu nước rò rỉ gốc từ bể chứa số 4 mà Đăng đã lén mang theo để đối chứng.


Không một lời nói, Khoa dũng cảm lao tới, tay trái cậu lướt nhanh qua bàn, giật lấy ống nghiệm chứa mẫu nước rò rỉ gốc và nhét tọt vào túi chiếc áo khoác bảo hộ quá khổ của mình trước khi Hải kịp bước qua bậu cửa.


"Anh Đăng! Làm cái trò gì trong này mà khóa trái cửa thế?"


Trần Đình Hải bước vào phòng, gương mặt bóng bẩy của gã cau lại đầy đố kỵ. Hải mặc chiếc áo sơ mi hàng hiệu đắt tiền dưới lớp áo bảo hộ mở phanh, đôi mắt sắc lẹm dò xét từng ngóc ngách trong phòng thí nghiệm. Gã hít một hơi thật sâu, mũi gã giật giật liên tục.


"Mùi gì thế này?" Hải chỉ thẳng tay vào bàn thí nghiệm, giọng gã rít lên đầy nghi ngờ. "Mùi chloroform? Và cả mùi lưu huỳnh đặc trưng của thuốc thử Dithizone nữa? Ca trực sáng nay làm gì có danh mục phân tích kim loại nặng? Anh đang lén lút làm cái gì ngoài quy trình của nhà máy hả Đăng?"


Hải chiếm ưu thế tuyệt đối khi bắt quả tang mùi hóa chất lạ và sự lóng ngóng của Đăng. Gã tiến lại gần bàn thí nghiệm, ánh mắt dừng lại trên chiếc ngăn kéo bàn làm việc của Đăng đang khép hờ, nơi có một góc của bản mỏng silica gel lồi ra ngoài.


"Cái gì trong ngăn kéo kia, Đăng? Anh định giấu tôi cái gì?" Hải bước tới, tay định thọc vào ngăn kéo.


Đăng đứng chắn trước bàn, trái tim anh đập dồn dập như đánh trống trận. Anh biết mình không thể để Hải chạm vào bản mỏng sắc ký đó. Nếu Hải có được bằng chứng vật lý này để báo cáo lên Giám đốc vận hành Trần Thế Cường, cuộc đời anh và cơ hội cứu mạng Bảo Nam sẽ chấm dứt ngay tại đây.


Trong một quyết định chiến thuật chớp nhoáng, Đăng cố tình dùng cùi chỏ tay trái gạt mạnh vào bình định mức thủy tinh chứa 500ml dung dịch ethanol và nước cất đặt ngay sát mép bàn.


*Xoảng!*


Chiếc bình thủy tinh rơi xuống sàn gạch men, vỡ tan tành thành trăm mảnh. Dung dịch cồn tràn ra tung tóe, thấm đẫm vào chiếc ngăn kéo gỗ đang khép hờ, cuốn trôi và làm loang lổ hoàn toàn các vết sắc tố trên tấm bản mỏng silica gel bên trong. Mùi cồn nồng nặc lập tức bốc lên, át đi hoàn toàn mùi chloroform và Dithizone trong không khí.


"Ối! Tôi xin lỗi, tay chân dạo này lóng ngóng quá," Đăng giả vờ hốt hoảng, cúi xuống vớ lấy tập khăn giấy lau chùi vết nước tràn trên bàn.


"Anh làm cái trò gì thế hả Đăng?!" Hải giật mình lùi lại để tránh nước cồn bắn vào giày da đắt tiền của mình, gã gào lên giận dữ. "Kỹ sư trưởng mà thao tác vụng về như một đứa tập sự thế à?"


"Tôi thành thật xin lỗi trưởng ca Hải," Đăng đứng thẳng dậy, chỉnh lại chiếc kính cận gọng đen rạn nứt, giọng nói của anh đã lấy lại vẻ trầm tĩnh, ôn hòa thường ngày. "Đêm qua tôi túc trực bên giường bệnh của con trai cả đêm không ngủ, tinh thần có chút không tỉnh táo. Sáng nay tôi vào sớm chỉ để hiệu chuẩn lại máy đo mẫu nước thải định kỳ của xưởng lò hơi số 2 theo yêu cầu của tổ bảo trì. Tôi lỡ tay làm đổ bình dung dịch hiệu chuẩn thôi."


Lập luận của Đăng đưa ra hoàn toàn hợp lý về mặt kỹ thuật, khiến Hải không thể bắt bẻ ngay lập tức. Gã nhìn xuống đống đổ nát dưới sàn, rồi lại nhìn vào chiếc ngăn kéo đã bị nước cồn thấm đẫm, phá hủy hoàn toàn tấm bản mỏng sắc ký bên trong. Vết sắc tố đỏ tía của chì đã bị hòa tan thành một bãi màu loang lổ vô nghĩa.


Bản mỏng sắc ký đầu tiên đã bị hủy hoại hoàn toàn. Cái giá phải trả là cực kỳ đắt đỏ, Đăng chỉ kịp ghi nhớ kết quả nồng độ chì bằng mắt thường mà không thể lưu giữ lại hình ảnh hay vật chứng vật lý nào của phép thử TLC này để mang về cho bác sĩ Đức.


Tuy nhiên, đó là quyết định chiến thuật chính xác duy nhất lúc này để tước đi bằng chứng vật lý mà Hải có thể dùng để báo cáo Cường. Hải không có bằng chứng, gã chỉ có sự nghi ngờ cảm tính.


Hải sneer một tiếng lạnh lùng, gã bước sát lại gần Đăng, khoảng cách gần đến mức Đăng có thể ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi khói thuốc lá trên người gã. Hải thì thầm, giọng nói đầy nọc độc đố kỵ:


"Anh Đăng à, anh đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì. Con trai anh đang nằm viện cấp cứu vì ngộ độc, và anh đang cố tìm cách đổ lỗi cho nhà máy để kiếm tiền đền bù đúng không? Tôi cảnh báo anh, mọi động thái của anh tại phòng lab này đều nằm trong tầm mắt của tôi. Chỉ cần anh có một hành vi mờ ám nào nữa, tôi sẽ báo cáo trực tiếp với Giám đốc Cường để tống cổ anh ra khỏi cái nhà máy này không một xu cắc đền bù."


Nói rồi, Hải quay sang nhìn Út Khoa bằng ánh mắt đe dọa:


"Còn cậu nữa, lo mà dọn dẹp bãi chiến trường này đi. Đừng có mà hùa theo những kẻ sắp hết thời."


Hải quay lưng bước ra khỏi phòng hóa nghiệm số 1, tiếng gót giày da nện xuống nền hành lang nghe lạnh lùng và tàn nhẫn.


Cánh cửa kính cường lực trượt khép lại. Không khí trong phòng thí nghiệm lạnh ngắt trở lại. Đăng quỳ sụp xuống sàn nhà bám đầy mảnh thủy tinh vỡ, đôi bàn tay gầy gộc nắm chặt lấy nhau đến mức móng tay găm vào da thịt rỉ máu. Anh đã xác nhận được nước giếng nhà mình bị nhiễm chì nặng, nhưng anh đã mất đi bản sắc ký gốc.


"Thầy Đăng... thầy có sao không ạ?"


Út Khoa chạy lại, quỳ xuống bên cạnh Đăng. Cậu lén lút nhìn quanh phòng, rồi thọc tay vào túi áo bảo hộ rộng thùng sình. Cậu rút ra chiếc ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu nước rò rỉ gốc từ chân bể chứa số 4 vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị pha loãng.


"Thầy ơi, em vẫn giữ được cái này," Khoa thì thầm, ánh mắt lấp lánh niềm tin chính trực của tuổi trẻ.


Đăng ngước lên nhìn cậu học trò. Anh nhận lấy ống nghiệm thủy tinh từ tay Khoa, cảm nhận được hơi ấm và cả sự dũng cảm của thế hệ trẻ đang đặt cược tương lai để bảo vệ lẽ phải. Anh siết chặt ống nghiệm chứa dòng nước đục rò rỉ gốc trong lòng bàn tay.


"Cảm ơn em, Khoa. Em đã cứu mạng con trai thầy," Đăng khàn giọng nói, giọt nước mắt dằn vặt bấy lâu nay cuối cùng cũng lăn dài trên gương mặt khắc khổ, rơi xuống chiếc kính gọng đen rạn nứt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!