Sự Thật Trong Cuốn Băng Ghi Âm
Bóng tối trong phòng tạm giam của đồn công an thị trấn Kỳ Anh đặc quánh, lạnh lẽo và nồng hặc mùi vôi vữa ẩm mốc trộn lẫn với hơi nước bão rỉ ra từ những khe nứt trên bức tường xám ngoét. Ánh đèn neon treo trên trần nhà nhấp nháy liên tục phát ra những tiếng kêu o o đầy nhức nhối, rọi thẳng luồng ánh sáng trắng bợt xuống chiếc bàn gỗ thẩm vấn loang lổ vết mực đen. Trịnh Hải Đăng ngồi gục đầu trên chiếc ghế sắt đóng chặt xuống nền bê tông. Hai cổ tay anh bị chiếc còng số 8 bằng thép lạnh siết chặt ra phía sau lưng, mỗi lần anh khẽ cử động, vòng sắt lại cứa sâu vào da thịt, cào rách những vết thương cũ rỉ máu đỏ tươi ẩm ướt.
Cơ thể Đăng đã kiệt quệ hoàn toàn sau hai mươi tư giờ không ăn không ngủ. Cơn đau từ mạn sườn trái dập nát sau cú ngã mốc lộ giới lúc sáng giờ đây co thắt dữ dội theo từng nhịp thở, buốt nhói như có những mảnh sành găm sâu vào màng phổi, khiến hơi thở của anh trở nên nông, khò khè và đứt quãng. Nhưng đau đớn nhất vẫn là lòng bàn tay phải. Vết bỏng phồng rộp do thò tay vào lò than cứu cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng giờ đây đã mưng mủ nặng nề, dịch vàng rỉ ra bết dính vào dải băng gạc y tế bẩn thỉu. Không có chiếc kính cận gọng đen rạn nứt tròng trái đã bị giẫm nát ở hiện trường quán Lối Cũ, tầm nhìn của Đăng hoàn toàn mù mờ, nhòe nhoẹt. Anh chỉ có thể nhận biết thế giới xung quanh qua những mảng sáng tối chập chờn và tiếng mưa bão gầm rú không dứt ngoài cửa sổ sắt tròn.
*Rầm!*
Cánh cửa sắt phòng thẩm vấn bị đạp mở bạo lực. Nguyễn Văn Thắng – Phó trưởng công an thị trấn Kỳ Anh – bước vào với phong thái bệ vệ, chiếc bụng phệ ních chặt trong sắc phục cảnh sát xộc xệch. Gã thảy mạnh tập ảnh chụp hiện trường bắt quả tang xuống mặt bàn gỗ trước mặt Đăng. Những bức ảnh polymer bóng loáng ghi lại cận cảnh chiếc ba lô vải cũ của anh bị lôi ra một phong bì màu nâu dày cộp chứa đầy những xấp tiền polymer xanh lè mệnh giá năm trăm nghìn đồng.
"Ký vào đây đi, Đăng," Thắng rít một hơi thuốc lá dài, phả luồng khói xanh nồng nặc thẳng vào gương mặt tiều tụy của anh. Gã dùng ngón tay mập mạp gõ mạnh xuống tờ biên bản tự khai nhận tội tống tiền doanh nghiệp năm tỷ đồng đã soạn sẵn. "Anh đừng ngoan cố nữa. Tang chứng, vật chứng rõ ràng. Bản tin phát sóng trực tiếp của đài truyền hình tỉnh lúc trưa đã phơi bày toàn bộ bộ mặt thật của anh rồi. Ký vào để nhận sự khoan hồng của pháp luật, bằng không..."
Thắng bỏ lửng câu nói, khẽ nghiêng người sát tai Đăng, giọng gã trầm xuống đầy vẻ đe dọa tàn nhẫn: "Anh nên nhớ, đứa con trai Trịnh Bảo Nam của anh đang nằm ở phòng cách ly 302 bệnh viện tỉnh. Thẻ bảo hiểm y tế nội bộ của nó đã bị khóa. Hạn nộp năm mươi triệu viện phí tự túc đã trôi qua. Chỉ cần tôi giữ anh ở đây thêm mười hai tiếng nữa mà không có chữ ký này, bệnh viện sẽ lập tức ngừng truyền dịch thải độc chì EDTA cho nó theo quy định hành chính. Đứa trẻ sẽ chết vì phù não cấp, và kẻ giết chết nó chính là sự ngoan cố của người cha đấy!"
Trái tim Đăng như bị bóp nghẹt, máu trong người anh sôi lên sùng sục. Anh cố ngước khuôn mặt sạm đen, mắt phải đỏ sọc nhìn thẳng vào bóng tối nhạt nhòa của Thắng, khàn giọng gào lên:
"Các người... các người là lũ cầm thú! Tôi không hề nhận tiền của ai cả! Chính các người đã cho người đóng giả cựu công nhân lò hơi tên Tư để hẹn tôi ra quán Lối Cũ, lén bỏ phong bì tiền bẩn đó vào đáy ba lô của tôi khi tôi đi vệ sinh! Đây là một vụ dàn dựng bẫy vu khống đê hèn để bịt đầu mối vụ rò rỉ bể thải số 4!"
Thắng cười khẩy, dập tắt điếu thuốc ngay trên tờ biên bản tự khai, tàn thuốc đen sẫm loang ra trên mặt giấy trắng: "Dàn dựng? Ai tin anh? Ai đứng ra làm chứng cho một kẻ kỹ sư trưởng bị sa thải đang hoảng loạn tìm tiền cứu con? Tôi cắt lời anh luôn: ở cái thị trấn Kỳ Anh này, lời nói của công an và báo chí tỉnh mới là luật. Ký ngay!"
Đăng nhắm nghiền mắt, nén cơn đau nhói buốt ở mạn sườn trái. Trong đầu anh vang lên lời dặn của luật sư Lê Văn Nam trước khi anh bước vào cuộc chiến: *"Trong bất kỳ tình huống bị bắt giữ khẩn cấp nào tại địa phương, anh phải giữ im lặng tuyệt đối. Không được ký bất kỳ giấy tờ tự khai nào khi chưa có tôi diện kiến. Chỉ cần anh ký, họ sẽ hợp thức hóa toàn bộ bẫy vu khống."* Đăng cắn chặt môi đến rớm máu, bướng bỉnh lắc đầu, giữ im lặng tuyệt đối trước những lời chửi rủa và đập bàn thị uy dồn dập của Thắng.
***
Trong lúc Đăng đang phải chịu đựng cuộc thẩm vấn nghẹt thở trong phòng giam, thì tại Phòng Kiểm soát Môi trường của nhà máy Vĩnh Phát, kỹ sư trẻ Nguyễn Văn Toàn đang đứng chết lặng bên khung cửa kính nhìn ra những làn khói xám xịt bốc lên từ lò hơi số 2.
Toàn vừa nghe thấy Trần Đình Hải – trưởng ca ca B – cười nói đắc ý qua điện thoại với giám đốc vận hành Cường về việc Đăng đã bị bắt giam vĩnh viễn và không còn cơ hội ngóc đầu dậy. Tai Toàn ù đi. Cậu nhớ đến gương mặt khắc khổ của thầy Trịnh Hải Đăng, người đã từng thức trắng đêm cùng cậu hiệu chuẩn máy đo sắc ký, người đã tự tay băng bó vết bỏng hóa chất cho cậu khi cậu mới vào nghề, và là người duy nhất dám đứng ra thử nước để cứu sống những đứa trẻ Kỳ Anh, trong đó có cả đứa cháu ruột của cậu.
lòng Toàn dấy lên một sự dằn vặt lương tâm dữ dội. Cậu biết rõ Đăng bị oan. Cậu biết chiếc phong bì 500 triệu kia là dòng tiền bẩn trích từ Ngân sách Ngoại giao Môi trường của Vĩnh Phát do Phó tổng Phong phê duyệt để bịt đầu mối. Nhưng nỗi sợ hãi mất việc làm, sợ mẹ già ở quê bị cắt trợ cấp y tế đã ghìm chặt đôi chân cậu suốt mười hai giờ qua.
"Toàn! Cậu đứng đờ người ra đó làm gì? Mau đi kiểm tra lại hệ thống van xả đáy bể chứa số 4 ca trực đêm nay đi!" Hải lớn tiếng quát, cắt đứt dòng suy nghĩ của Toàn.
"Dạ... em đi ngay," Toàn lóng ngóng trả lời, tay chân run rẩy.
Khi đi ngang qua chiếc bàn làm việc cũ của Đăng đã bị niêm phong sơ sài bằng băng keo đỏ, Toàn chợt khựng lại. Cậu nhìn thấy chiếc túi vải bạt cá nhân của Đăng bị vứt chỏng chơ trong góc phòng kỹ thuật sau cuộc khám xét của đội an ninh Dũng. Chú Sáu Quốc – người bảo vệ gác cổng phụ đang quét dọn hành lang ngoài – khẽ ho nhẹ một tiếng, lén nháy mắt với Toàn rồi chỉ tay vào chiếc ba lô cũ.
Toàn hiểu ý. Cậu giả vờ cúi xuống nhặt chiếc bút bi bị rơi, lách tay vào ngăn khóa kéo bí mật phía sau lớp đệm lưng của chiếc ba lô cũ. Ngón tay cậu chạm vào một vật cứng, thon dài bằng kim loại. Đó là một chiếc bút bi màu đen ngụy trang – thiết bị ghi âm giấu kín mà Đăng luôn mang theo bên mình như một thói quen nghề nghiệp để ghi chép các chỉ số thực địa.
Tim Toàn đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu nhanh tay rút chiếc bút ghi âm giấu kín ra, nhét tọt vào trong ống tất chân của mình, rồi bước nhanh ra ngoài hành lang. Chú Sáu Quốc âm thầm khép cánh cửa phòng kỹ thuật lại, tiếp tục quét lá tràm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Toàn chạy vội ra phía nhà vệ sinh bỏ hoang sát rặng tràm, run rẩy rút điện thoại cục gạch ra bấm số gọi cho phóng viên Hà Phương:
"Chị Phương... Tôi là Toàn đây. Thầy Đăng... thầy ấy có mang theo một thiết bị ghi âm giấu kín ngụy trang thành bút bi màu đen trong túi áo bảo hộ khi ra quán Lối Cũ. Tôi vừa lén lấy được nó từ đống đồ đạc bị tịch thu của thầy ấy ở phòng kỹ thuật... File ghi âm cuộc đối thoại tại quán cà phê vẫn còn nguyên vẹn trong này! Tôi đang ở bìa rừng tràm phía Tây, chị và luật sư Nam mau đến lấy đi!"
***
Ba mươi phút sau, tại văn phòng đồn công an thị trấn Kỳ Anh, bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng tột độ. Luật sư trẻ Lê Văn Nam – mặc bộ vest đen sờn vai nhưng phong thái thẳng tắp, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận – cùng phóng viên Hà Phương dứt khoát đẩy cửa bước vào phòng thẩm vấn.
Nguyễn Văn Thắng đang đứng giơ chiếc gậy ba khúc định nện xuống bả vai trái đang chấn thương của Đăng để ép anh ký biên bản. Thấy Nam và Phương xuất hiện cùng hai cán bộ của Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Nghệ An đi cùng, Thắng khựng lại, gương mặt béo phì biến sắc lập tức nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ hách dịch:
"Luật sư Nam? Đây là khu vực tạm giam khẩn cấp đối tượng phạm tội quả tang cưỡng đoạt tài sản. Yêu cầu các vị ra ngoài, chúng tôi đang tiến hành lấy lời khai theo đúng quy trình!"
"Quy trình?" Lê Văn Nam cười lạnh, cậu bước thẳng đến bàn thẩm vấn, đập mạnh tập văn bản pháp luật xuống trước mặt Thắng. "Anh Thắng, tôi chỉ ra cho anh thấy: Quyết định tạm giữ khẩn cấp của công an thị trấn Kỳ Anh đối với thân chủ tôi – anh Trịnh Hải Đăng – hoàn toàn vi phạm nghiêm trọng Điều 110 Bộ luật Tố tụng Hình sự Việt Nam. Các anh bắt người mà không có sự phê chuẩn của Viện kiểm sát cùng cấp, không có chứng cứ phạm tội thực tế ngoài một phong bì tiền bị nhét lén vào ba lô!"
"Vu khống!" Thắng đỏ mặt tía tai, đập bàn quát lớn. "Tang vật năm trăm triệu đồng lôi ra từ ba lô của nó trước sự chứng kiến của đài truyền hình tỉnh mà anh bảo là không có chứng cứ thực tế sao? Anh muốn bị tước thẻ luật sư vì tội cản trở người thi hành công vụ không?"
"Kẻ cản trở công lý ở đây chính là các anh!" Hà Phương bước lên, cô rút chiếc máy ảnh Nikon sờn da ra, bật màn hình hiển thị bức ảnh chụp cận cảnh gã đàn ông giả danh Tư lò hơi đang lén lút nhét chiếc phong bì màu nâu vào đáy ba lô của Đăng qua khe cửa sổ kính của quán Lối Cũ. "Bức ảnh này được tôi chụp từ khoảng cách năm mươi mét bên đồi cát phía Tây lúc mười hai giờ trưa nay. Các anh muốn giải thích thế nào về gã đàn ông này?"
Thắng tái mặt, mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán, gã lúng túng nhìn tập ảnh rồi quay sang nhìn hai cán bộ Viện kiểm sát tỉnh đang đứng nghiêm nghị phía sau Nam. Tuy nhiên, gã vẫn cố đấm ăn xôi, dùng giọng điệu hành chính kéo dài thời gian:
"Một bức ảnh chụp từ xa không đủ giá trị pháp lý để chứng minh ngoại phạm. Chúng tôi cần phải thu giữ thiết bị của cô để gửi lên tỉnh giám định kỹ thuật hình sự xem có cắt ghép hay không. Quy trình này mất ít nhất hai tuần. Cho đến lúc đó, nghi phạm Trịnh Hải Đăng vẫn phải bị tạm giam để phục vụ điều tra!"
"Hai tuần sao?" Lê Văn Nam bước lên một bước, dứt khoát rút chiếc bút ghi âm giấu kín màu đen – vật chứng mà Toàn vừa dũng cảm chuyển giao – đặt thẳng lên mặt bàn gỗ thẩm vấn. "Vậy thì anh nghe cho rõ cái này đi. Đây là thiết bị ghi âm giấu kín của thân chủ tôi, ghi lại nguyên văn toàn bộ cuộc đối thoại tại quán cà phê Lối Cũ từ lúc anh Đăng bước vào cho đến khi các anh đạp cửa ập vào bắt giữ!"
Nam nhấn nút kích hoạt trên đầu chiếc bút. Loa phát thanh nhỏ của thiết bị phát ra những tiếng rè rè của gió bão, rồi giọng nói trầm thấp, giả tạo của gã Tư lò hơi giả mạo vang lên rõ mồn một trong phòng giam tĩnh lặng:
*"...Tôi đã để tài liệu thiết kế ngầm trong chiếc túi da này... Anh Đăng ngồi đợi đây, tôi đi vệ sinh một lát rồi vào chúng ta giao dịch..."*
Tiếp theo là tiếng bước chân lén lút quay lại, tiếng sột soạt của khóa kéo ba lô, tiếng gã lẩm bẩm: *"Năm trăm triệu của Phó tổng Phong gửi cho mày đây, thằng kỹ sư rác rưởi. Đi tù vui vẻ nhé."*
Và cuối cùng là tiếng đạp cửa rầm rầm cùng giọng quát hống hách của chính Nguyễn Văn Thắng: *"Cảnh sát đây! Tất cả đứng im... Tang vật năm trăm triệu đồng tống tiền doanh nghiệp đây rồi!"*
Đoạn băng ghi âm kết thúc bằng tiếng gào thét uất hận của Đăng và tiếng cười đắc thắng của Thắng. Toàn bộ căn phòng thẩm vấn như rơi vào một hố sâu im lặng đến rợn người. Gương mặt béo phì của Thắng cắt không còn giọt máu, hai đầu gối gã run rẩy va vào nhau lập cập dưới sắc phục cảnh sát. Gã lén nhìn hai cán bộ Viện kiểm sát tỉnh đang ghi chép dồn dập vào sổ công tác.
"Anh Thắng," luật sư Nam khóa chiếc bút ghi âm lại, giọng cậu đanh thép, lạnh lùng như dao cạo. "Đoạn ghi âm này chứng minh thân chủ tôi hoàn toàn ngoại phạm, và hành vi bắt giữ của các anh là một vụ dàn dựng bẫy vu khống pháp lý hình sự có tổ chức, nhận hối lộ từ Ngân sách Ngoại giao Môi trường của Vĩnh Phát để bịt đầu mối thảm họa. Anh vẫn muốn giữ thân chủ tôi ở đây để gửi đi giám định hai tuần sao?"
Thắng nuốt nước bọt cái ực, gã cố bám víu vào chiếc phao cứu sinh cuối cùng, giọng run rẩy: "Tôi... tôi chỉ làm theo tin báo tố giác tội phạm của quần chúng... Thiết bị này vẫn cần phải được giám định âm thanh theo đúng thủ tục tư pháp cấp tỉnh..."
"Tôi không có thời gian để đợi thủ tục trì hoãn của các anh!" Hà Phương bước lên, ánh mắt cô sục sôi ý chí chiến đấu của một phóng viên dũng cảm. "Tôi thông báo cho anh biết: một bản sao lưu của file ghi âm này đã được tôi truyền thẳng về máy chủ của tòa soạn báo Thời Đại tại Hà Nội. Tổng biên tập Phan Thanh đang cầm bản duyệt in. Nếu trong vòng mười lăm phút nữa anh Đăng không được ký lệnh thả tự do tạm thời tại chỗ vì thiếu căn cứ tạm giữ, file ghi âm vạch trần toàn bộ hành vi bẫy người và ép cung của công an thị trấn Kỳ Anh sẽ được phát sóng trực tuyến trên trang nhất báo điện tử Thời Đại cả nước!"
Lời tuyên bố của Phương như một đòn sấm sét đánh thẳng vào lòng kiêu ngạo hành chính của Thắng. Gã thừa hiểu, nếu file ghi âm này bị phát tán ra trung ương, không chỉ chiếc ghế phó trưởng công an của gã bay mất, mà gã và cả liên minh bẩn địa phương sẽ phải đối mặt với án tù giam vĩnh viễn vì tội nhận hối lộ và lạm dụng chức vụ quyền hạn.
Thắng nhìn sang hai cán bộ Viện kiểm sát tỉnh đang lắc đầu nghiêm nghị, rồi nhìn vào chiếc còng số 8 trên tay Đăng. Gã lau mồ hôi lạnh chảy ròng rã trên cổ, run rẩy rút chiếc chìa khóa còng từ trong túi quần ra, khàn giọng ra lệnh cho gã cảnh sát dưới quyền:
"Mở... mở còng cho anh Đăng. Lập biên bản trả tự do tạm thời vì... thiếu căn cứ tạm giữ khẩn cấp cục bộ."
***
*Cạch.*
Chiếc còng số 8 bằng thép lạnh buốt được tháo ra khỏi hai cổ tay rách da rớm máu của Đăng. Anh khụy xuống, tay trái bám chặt vào cạnh bàn để giữ cho cơ thể không đổ sụp. Cơn đau từ vết dập sườn trái và vết bỏng mưng mủ ở tay phải hành hạ khiến anh thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Nam và Phương lao vào đỡ lấy anh. Đăng cố gượng dậy, mắt phải đỏ sọc nhòe nhoẹt nhìn Nam, khàn giọng hỏi vội vã:
"Bảo Nam... con tôi... viện phí thế nào rồi?"
Nam ái ngại nhìn Đăng, đôi mắt sau cặp kính cận thoáng qua một nỗi xót xa tột cùng. Cậu hạ thấp giọng, cố gắng kìm nén sự giận dữ:
"Anh Đăng... anh phải bình tĩnh nghe tôi nói. Chị Khánh bên Quỹ Bảo vệ Nguồn nước Cộng đồng đã lén lút chuyển khoản tạm ứng ba mươi triệu cứu trợ khẩn cấp cho bệnh viện Vinh để duy trì máy thở cho Bảo Nam thêm mười hai tiếng nữa. Nhưng... chị Chi đã ký vào đơn ly hôn dưới sức ép của bà Tú và Hùng rồi. Chị ấy tin vào bản tin bôi nhọ tống tiền trên tivi lúc trưa. Và tệ hơn nữa..."
Nam khựng lại, ngập ngừng nhìn ra phía cửa sổ đồn công an đang bị nước bão quật xối xả.
"Còn chuyện gì nữa? Nam! Cậu nói đi!" Đăng siết chặt vai Nam bằng bàn tay trái run rẩy.
"Căn nhà cấp bốn của anh ở rìa thị trấn..." Nam khàn giọng, mắt đỏ lên. "Đám côn đồ của Hùng Sứt dưới sự chỉ đạo của Dũng an ninh đã kéo đến bao vây hoàn toàn. Tụi nó đang ném gạch đá đập phá nát cửa kính, rập rình khói lửa phía xa để dằn mặt anh trước khi anh kịp quay về lấy tài liệu. Kỳ Anh không còn an toàn cho gia đình anh nữa rồi."
Đăng đứng lặng giữa phòng giam, lồng ngực đau nhói như bị bóp nghẹt. Anh nhìn xuống bàn tay phải bị bỏng rách nát rỉ dịch vàng loang lổ gạc y tế, rồi nhìn ra ngoài trời mưa bão mịt mù của Kỳ Anh. Lời hứa bên giường bệnh của con trai Bảo Nam: *"Bố sẽ mang dòng nước sạch trở lại cho con"* vang lên bên tai như một mệnh lệnh sinh tử. Anh đã thoát khỏi chiếc bẫy tù tội đầu tiên nhờ sự dũng cảm của Toàn và đồng minh, nhưng cuộc chiến pháp lý một mất một còn với tập đoàn Vĩnh Phát chỉ mới chính thức bắt đầu, và cái giá đầu tiên anh phải trả chính là sự đổ vỡ của tổ ấm gia đình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!