Chiếc Bẫy Năm Tỷ Đồng
Cơn mưa phùn mang theo vị mặn chát của muối biển Kỳ Anh vẫn rả rích không dứt, nhuộm xám xịt cả khoảng sân trước cổng Chợ trung tâm. Khói bụi từ những ống khói của Khu công nghiệp Vĩnh Phát lững lờ trôi dưới thấp, quện vào hơi nước tạo thành một thứ sương mù hóa chất nồng hắc, bám chặt vào da thịt, vào những mái ngói loang lổ. Trịnh Hải Đăng đứng tựa lưng vào mép tường gạch sần sùi của một ki-ốt bỏ hoang sát rìa chợ. Từng luồng khí lạnh buốt luồn qua lớp áo bảo hộ lao động mỏng sũng nước, khiến anh run lên bần bật.
Cơn đau từ mạn sườn trái dập nát sau cú ngã mốc lộ giới lúc sáng giờ đây co thắt dữ dội theo từng nhịp thở. Đăng phải khom người xuống, tay trái ép chặt vào lồng ngực để giữ cho phổi không phập phồng quá mạnh. Đau đớn thể xác chưa là gì so với sự rát buốt tột cùng ở lòng bàn tay phải. Vết bỏng phồng rộp do cứu cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng khỏi lò than đang mưng mủ nặng nề, dịch vàng rỉ ra thấm đẫm dải băng gạc y tế bết dính bùn đất. Anh hoàn toàn không thể dùng lực ở tay phải, mọi cử động dù là nhỏ nhất ở các ngón tay cũng đủ kích hoạt một luồng đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Qua tròng kính bên phải rạn nứt của chiếc kính cận gọng đen, tầm nhìn của Đăng mờ đục, nhòe nhoẹt dưới làn nước mưa.
Sau buổi thử nước công khai đầy giông bão, người dân Kỳ Anh tuy hoang mang nhưng vẫn chưa ai dám đứng ra ký vào đơn kiện tập thể. Họ sợ mất việc, sợ sự trả thù của nhà máy. Chị Hoa tạp hóa sau khi dũng cảm đứng ra bảo vệ anh cũng đã phải bế đứa con nhỏ lẩn tránh vào trong ngõ sâu vì sợ sự hung hãn của Nguyễn Văn Thể và đám công nhân lò cao cực đoan. Đăng đứng đó, cô độc và kiệt quệ, tay trái siết chặt chiếc ba lô vải bạt cũ kỹ chứa chai thuốc thử Dithizone còn lại.
Đột nhiên, chiếc điện thoại cục gạch trong túi áo Đăng rung lên bần bật. Số lạ. Anh lóng ngóng dùng tay trái nhấn nút nghe, áp sát vào tai.
"Anh Đăng phải không?" Giọng nói ở đầu dây bên kia trầm thấp, khàn đặc và liên tục đứt quãng bởi tiếng gió rít. "Tôi là Tư, cựu công nhân tổ lò hơi ca đêm đây. Tôi biết anh đang tìm bằng chứng về đường ống xả thải ngầm của bể chứa số 4. Tôi có giữ bản vẽ kẽm và sơ đồ thiết kế hệ thống van bypass cũ từ năm mười năm trước... Bản gốc có chữ ký phê duyệt của ban giám đốc cũ."
Tim Đăng đập lệch một nhịp. Bản vẽ thiết kế ngầm mười năm trước chính là mắt xích lịch sử mà anh và phóng viên Hà Phương đang tìm kiếm trong tuyệt vọng để chứng minh hành vi xả thải có hệ thống của tập đoàn Vĩnh Phát. Anh siết chặt điện thoại, khàn giọng hỏi:
"Anh Tư... anh đang ở đâu? Tại sao anh lại có tài liệu này?"
"Tôi không thể nói nhiều qua điện thoại. Tai mắt của đội an ninh Lê Văn Dũng ở khắp nơi. Tôi thấy anh thử nước ở chợ lúc sáng, tôi nể cái gan của anh nên mới dám liên lạc. Anh ra quán cà phê Lối Cũ ở rìa đồi cát phía Tây thị trấn ngay đi. Tôi đợi ở phòng VIP phía sau. Nhớ đi một mình, đừng mang theo phóng viên hay ai cả. Nếu tôi thấy người lạ, tôi sẽ đốt sạch tài liệu ngay lập tức."
Tiếng tút dài vang lên cắt đứt cuộc gọi. Đăng nhìn màn hình điện thoại, lòng dấy lên một sự nghi ngờ bản năng. Quán cà phê Lối Cũ nằm ở khu vực hẻo lánh, sát rìa đồi cát di động, nơi hầu như không có người qua lại vào buổi trưa mưa gió thế này. Nhưng hình ảnh bé Bảo Nam đang nằm hôn mê sâu tại phòng 302 bệnh viện tỉnh, dòng dịch truyền thải độc chì EDTA chảy chậm vào ven tay nhỏ bé của con, cùng lời cảnh báo của bác sĩ Đức về việc men gan của con đang tăng vọt từng giờ đã đè bẹp mọi sự thận trọng cuối cùng của anh. Anh không còn thời gian để chần chừ. Để cứu con, dù là một tia hy vọng mỏng manh nhất, anh cũng phải đánh cược.
Đăng khoác lại chiếc ba lô vải cũ lên vai trái, bước đi lầm lũi trong mưa hướng về phía đồi cát phía Tây. Bước chân anh xiêu vẹo, hơi thở khò khè nặng nhọc do chấn thương dập sườn trái hành hạ.
***
Cùng lúc đó, tại văn phòng đối ngoại sang trọng của Tập đoàn Vĩnh Phát tại thành phố Vinh, Nguyễn Hồng Phong ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da thuộc cao cấp. Gã đàn ông bốn mươi lăm tuổi đeo kính gọng vàng lịch lãm, mặc bộ vest may đo phẳng phiu không một tì vết, thong thả xoay chiếc bút máy mạ vàng trong tay. Trước mặt gã, trên chiếc bàn kính cường lực, là một tập tài liệu dày ghi rõ: "Ngân sách Ngoại giao Môi trường – Quý II".
Phong khẽ nhấp một ngụm trà ấm, ánh mắt sắc lạnh nhìn gã đàn ông mặt sẹo đang đứng khép nép đối diện. Đó là Hoàng Sẹo, tay sai đắc lực của đội trưởng an ninh Dũng.
"Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa?" Giọng Phong ôn hòa, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một áp lực nghẹt thở.
Hoàng Sẹo cúi đầu, giọng lầm lì: "Báo cáo Phó tổng, thằng Đăng đã sập bẫy. Gã đàn ông đóng vai cựu công nhân lò hơi đã hẹn nó ra quán cà phê Lối Cũ. Thằng Thắng phó công an thị trấn đã nhận trước một trăm triệu từ quỹ ngoại giao môi trường của chúng ta, đang cùng ba cảnh sát khu vực túc trực sát bên cạnh. Chỉ cần thằng Đăng cầm chiếc túi xách, tụi nó sẽ ập vào bắt quả tang tại chỗ vì tội tống tiền doanh nghiệp."
Phong mỉm cười, một nụ cười không chút hơi ấm. Gã thong thả gõ ngón tay đeo nhẫn ngọc bích xuống tập tài liệu: "Năm trăm triệu tiền mặt trích từ ngân sách ngoại giao môi trường lần này sẽ là dấu chấm hết cho danh dự của Trịnh Hải Đăng. Một kẻ kỹ sư trưởng bị sa thải, vì lòng tham vô độ đã dựng chuyện nguồn nước nhiễm độc để tống tiền tập đoàn năm tỷ đồng, dùng chính bệnh tình của đứa con trai đang hấp hối làm mồi nhử dư luận. Kịch bản này thế nào?"
"Phó tổng quả là cao tay," Hoàng Sẹo nịnh nọt. "Phóng viên Lê Thị Bích của đài truyền hình tỉnh đã chuẩn bị sẵn máy quay ở xe bọc kín bên ngoài. Chỉ cần thằng Thắng lôi phong bì tiền ra, Bích sẽ phát sóng trực tiếp bản tin khẩn cấp. Sức ép dư luận bẩn trên mạng xã hội địa phương sẽ dập tắt hoàn toàn buổi thử nước ở chợ sáng nay của nó."
"Tốt," Phong khẽ gật đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ nhìn về phía những đám mây đen đang cuồn cuộn kéo đến từ phía biển. "Nhớ bảo thằng Thắng làm cho sạch sẽ. Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến tập đoàn. Thằng Đăng muốn làm người hùng môi trường? Tôi sẽ biến nó thành một kẻ tội đồ đê hèn nhất trong mắt người dân Kỳ Anh."
***
Quán cà phê Lối Cũ hiện ra giữa những đụn cát xám xịt của rìa thị trấn Kỳ Anh. Đó là một ngôi nhà gỗ hai tầng cũ kỹ, mái lợp lá cọ xơ xác vì mưa bão, nằm cô độc bên rặng phi lao đón gió biển. Tiếng xào xạc của lá phi lao hòa cùng tiếng sóng vỗ bờ cát tạo nên một bầu không khí u uất, lạnh lẽo đến rợn người. Quán hoàn toàn vắng khách. Chỉ có một chiếc xe máy Dream cũ dựng bên hiên ngoài.
Đăng dùng tay trái đẩy cánh cửa gỗ bước vào. Tiếng chuông gió treo trên cửa vang lên những tiếng lách cách khô khốc. Bên trong quán tối tăm, ngập mùi gỗ ẩm mốc và khói thuốc lá nồng nặc. Một gã đàn ông mặc chiếc áo khoác gió màu đen sụp mũ kín mặt đang ngồi ở góc tối của phòng VIP phía sau tấm bình phong tre.
Đăng bước đến, lồng ngực đau nhói khi anh cố gắng đứng thẳng. Anh đeo chiếc kính cận rạn nứt nặng, nhìn gã đàn ông bằng ánh mắt cảnh giác:
"Anh là Tư? Sơ đồ đường ống ngầm đâu?"
Gã đàn ông ngước lên, để lộ gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn giả tạo, khẽ gật đầu rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện: "Anh Đăng ngồi đi. Đi đường mưa bão thế này chắc mệt lắm. Tôi đã để tài liệu trong chiếc túi da này. Nhưng trước khi giao cho anh, tôi muốn chắc chắn anh không mang theo máy ghi âm hay có phóng viên bám đuôi."
Đăng đặt chiếc ba lô vải bạt cũ kỹ của mình lên chiếc ghế gỗ bên cạnh, ngồi xuống. Cơn đau từ mạn sườn trái dập nát lại nhói lên bần bật, khiến anh phải bặm chặt môi để không phát ra tiếng rên. Vết bỏng ở lòng bàn tay phải rỉ dịch vàng ướt đẫm băng gạc, rát buốt như bị xát muối.
"Tôi đi một mình," Đăng khàn giọng nói, tay trái khẽ vuốt dải băng gạc ẩm ướt ở tay phải. "Anh biết tình trạng của con tôi rồi đấy. Tôi không có thời gian để chơi trò trốn tìm. Đưa sơ đồ cho tôi, tôi cần đối chiếu với số liệu rò rỉ của bể chứa số 4."
Gã đàn ông tỏ vẻ lo lắng, mắt liên tục láo liên nhìn ra phía cửa sổ: "Từ từ đã anh Đăng. Tôi phải kiểm tra bên ngoài một chút. Anh ngồi đợi đây, tôi đi vệ sinh một lát rồi vào chúng ta giao dịch."
Gã đứng dậy, bước nhanh ra phía sau phòng VIP. Đăng ngồi lại một mình trong không gian tĩnh mịch của quán. Đầu óc anh quay cuồng vì sốt nhẹ và kiệt sức do chấn thương dập sườn trái hành hạ suốt từ sáng. Cảm giác buồn nôn dâng lên cổ họng. Đăng gượng dậy, dùng tay trái bám vào cạnh bàn gỗ để giữ thăng bằng, rồi bước vào phòng vệ sinh nhỏ ở góc phòng VIP để rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo.
Anh không hề hay biết rằng, ngay khi bóng anh vừa khuất sau cánh cửa phòng vệ sinh, gã đàn ông tự xưng là Tư lò hơi đã lén lút quay trở lại từ lối cửa ngách. Với những thao tác cực kỳ nhanh nhẹn và chuyên nghiệp của một kẻ quen nghề trộm cắp, gã lách tay vào chiếc ba lô vải bạt cũ của Đăng đang đặt trên ghế. Gã kéo khóa ngăn kéo phía dưới đáy ba lô – nơi Đăng thường để các dụng cụ đo đạc thực địa – và lén nhét vào đó một phong bì màu nâu dày cộp, nặng trĩu tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn đồng. Đó là năm trăm triệu đồng tiền mặt được trích trực tiếp từ Ngân sách Ngoại giao Môi trường của tập đoàn Vĩnh Phát.
Sau khi nhét xong phong bì tiền bẩn, gã đàn ông lén lút rút lui ra cửa sau quán cà phê, biến mất vào rặng phi lao giữa đồi cát mịt mù gió bão.
Đăng bước ra khỏi phòng vệ sinh, tay trái lau những giọt nước lạnh bám trên gương mặt tiều tụy, sạm đen vì nắng gió. Anh bước lại gần bàn, định xách chiếc ba lô lên để rời đi vì nhận ra gã đàn ông kia đã đi quá lâu và có điều gì đó bất thường cực lớn đang diễn ra.
Nhưng ngay khi ngón tay trái của Đăng vừa chạm vào quai đeo ba lô, cánh cửa chính của quán cà phê Lối Cũ bị đạp văng ra với một tiếng động lớn.
*Rầm!*
"Cảnh sát đây! Tất cả đứng im, giữ nguyên vị trí!"
Nguyễn Văn Thắng – Phó trưởng công an thị trấn Kỳ Anh – mặc sắc phục cảnh sát bệ vệ, bụng phệ, ánh mắt dò xét hách dịch, dẫn đầu ba cảnh sát khu vực cầm gậy ba khúc ập vào phòng VIP. Đi ngay sau họ là phóng viên Lê Thị Bích của đài truyền hình tỉnh, tay lăm lăm chiếc máy quay đang bật sáng đèn led đỏ rực chỉ thẳng vào mặt Đăng.
Đăng khựng lại, lồng ngực thắt chặt khi nhìn thấy Thắng và Bích. Bản năng của một kỹ sư trưởng lâu năm lập tức cảnh báo anh về một chiếc bẫy chết người đã được giăng sẵn. Anh cố gắng dùng tay trái đẩy mạnh chiếc ba lô ra xa khỏi bàn, hét lớn:
"Các anh làm gì thế này? Tôi không làm gì sai cả!"
"Đứng im!" Thắng quát lớn, giọng gã vang dội đầy uy quyền hành pháp bị mua chuộc. Gã chỉ thẳng tay vào Đăng: "Chúng tôi nhận được tin báo mật từ quần chúng nhân dân về việc anh Trịnh Hải Đăng đang thực hiện hành vi cưỡng đoạt tài sản, tống tiền doanh nghiệp ngay tại địa bàn thị trấn Kỳ Anh. Yêu cầu anh hợp tác để chúng tôi tiến hành khám xét hành chính khẩn cấp!"
Hai gã cảnh sát khu vực vạm vỡ lập tức lao vào khống chế Đăng. Một gã bẻ ngược cánh tay trái của anh ra sau lưng, gã còn lại đè mạnh vai anh xuống mặt bàn gỗ thô ráp.
"Á!"
Đăng hét lên đau đớn tột cùng khi vết dập sườn trái bị ép mạnh vào cạnh bàn cứng, đau buốt nhói như có hàng trăm cây kim đâm xuyên qua phổi khiến anh hoàn toàn nghẹt thở, không thể hít vào nổi một ngụm khí. Bàn tay phải bị bỏng phồng rộp mưng mủ bị va đập xuống mặt bàn, dải băng gạc rách toạc rỉ máu đỏ tươi loang lổ trên mặt gỗ mục.
"Thả tôi ra! Đây là dàn dựng! Tôi bị hãm hại!" Đăng gào lên trong tuyệt vọng, mắt trái mù mờ sau tròng kính rạn nứt cố nhìn về phía chiếc ba lô vải cũ.
Thắng không thèm đếm xỉa đến lời giải thích của Đăng. Gã thong thong bước đến bên chiếc ba lô vải bạt cũ kỹ đang nằm nghiêng trên ghế gỗ. Trước ống kính máy quay đang ghi hình trực tiếp của phóng viên Bích, Thắng dùng tay kéo mạnh khóa kéo ngăn dưới đáy ba lô.
Gã thò tay vào trong và lôi ra một phong bì màu nâu dày cộp, buộc bằng dây chun chắc chắn. Thắng dùng ngón tay xé toạc mép phong bì, để lộ ra những xấp tiền polymer màu xanh lam mệnh giá năm mươi nghìn và năm trăm nghìn đồng mới cứng, thơm mùi mực in.
"Bà con nhìn cho rõ nhé," Thắng lớn tiếng nói trước ống kính máy quay, gương mặt gã lộ rõ vẻ smug đắc thắng. "Đây là năm trăm triệu đồng tiền mặt – tang vật của vụ án tống tiền doanh nghiệp Vĩnh Phát do Trịnh Hải Đăng thực hiện. Anh Đăng đã dùng bệnh tình của con trai mình để đe dọa, ép buộc ban giám đốc nhà máy phải chung chi số tiền năm tỷ đồng nếu không sẽ tiếp tục vu khống nguồn nước nhiễm độc gây hoang mang dư luận xã hội."
Lê Thị Bích dí sát ống kính máy quay vào đống tiền polymer bẩn thỉu vừa được lôi ra từ chiếc ba lô cũ nát của Đăng, giọng cô ta phát ngôn đầy vẻ nghiêm trọng, giả tạo trên sóng truyền hình địa phương:
"Kính thưa quý vị khán giả, đây là chân tướng thực sự của người cha từng được tung hô là người hùng đi tìm nguồn nước sạch ở Kỳ Anh. Sự thật trần trụi đã phơi bày: tất cả chỉ là một kịch bản tống tiền doanh nghiệp tinh vi, tàn nhẫn tột cùng, chà đạp lên chính sinh mạng của đứa con ruột đang nằm viện cấp cứu để trục lợi cá nhân..."
"Không phải! Tôi không nhận tiền! Các người ngậm máu phun người!" Đăng gào thét, nước mắt uất hận trào ra hòa lẫn với mồ hôi lạnh trên gương mặt sạm đen. Anh cố gắng vùng vẫy bằng chút sức lực tàn tạ cuối cùng của tay trái, định nhào lên để giật lại chiếc ba lô nhưng bị hai gã cảnh sát đè nghiến xuống nền đất ẩm mốc của quán cà phê.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng còng số 8 lạnh buốt khóa chặt hai cổ tay Đăng ra sau lưng. Vết bỏng ở tay phải bị còng sắt siết chặt, đau buốt thấu tận xương tủy khiến anh run lên bần bật, toàn thân co rút lại vì đau đớn.
"Áp giải đối tượng về đồn công an huyện Kỳ Anh để lập biên bản bắt người phạm tội quả tang!" Thắng ra lệnh, giọng gã hách dịch đầy thỏa mãn khi nghĩ đến chiếc phong bì nặng trĩu đang đợi mình từ Ngân sách Ngoại giao Môi trường của tập đoàn.
Đăng bị hai gã cảnh sát lôi xộc dậy, bả vai trái đau buốt nhói dữ dội hơn sau cú ngã mốc lộ giới. Anh bị kéo lê bước đi trên nền đất nhão của đồi cát phía Tây dưới làn mưa phùn lạnh giá. Chiếc kính cận gọng đen rạn nứt nặng tròng trái bị rơi tuột khỏi mặt anh, rơi xuống vũng bùn đen bám đầy bụi than công nghiệp, bị gót giày của Thắng giẫm lên nứt vỡ thêm một đường dài ngang qua tròng kính trái.
Bên ngoài quán cà phê Lối Cũ, một đám đông người dân Kỳ Anh hiếu kỳ và những công nhân lò cao bị kích động bởi tin đồn từ trước đã đứng vây kín xung quanh dưới những đụn cát xám xịt. Họ nhìn Đăng bị áp giải ra xe cảnh sát với những chiếc còng số 8 khóa chặt tay, xung quanh là đống tiền tang vật polymer được niêm phong trong túi nilon trong suốt.
Những tiếng la hét, chửi bới tàn nhẫn lập tức bùng nổ giữa màn mưa bão:
"Đồ khốn nạn! Hóa ra nó lừa gạt chúng ta để lấy tiền tống tiền nhà máy!"
"Nó dùng mạng sống của con nó để làm giàu kìa! Đúng là loại cầm thú!"
"Làm hại cả dòng họ Trịnh mất việc làm vì lòng tham vô đáy của mày! Cút đi thằng phản bội!"
Nguyễn Văn Hùng đứng trong đám đông công nhân, gương mặt thanh niên trẻ sạm đen vì nắng gió bỗng trở nên xám ngoét khi nhìn thấy anh rể bị còng tay áp giải lên xe. Hùng cúi đầu, bàn tay nắm chặt lại đầy xấu hổ và căm giận. Sự nghi kỵ và thù ghét của người dân Kỳ Anh đối với Đăng lúc này đã đạt đến đỉnh điểm của sự cực đoan.
Đăng bị đẩy mạnh vào hàng ghế sau của chiếc xe cảnh sát. Qua ô cửa kính nhòe nước mưa, anh nhìn thấy bóng dáng Hoàng Sẹo đang đứng khuất sau rặng phi lao ven đường cát, nở một nụ cười đắc ý tột cùng. Chiếc xe cảnh sát rú còi dồn dập, lao vút đi trong màn mưa bão mịt mù, đưa anh thẳng về phía phòng biệt giam cô độc của đồn công an huyện Kỳ Anh.
***
Cùng lúc đó, tại phòng hồi sức cấp cứu Khoa Nhi của Bệnh viện đa khoa tỉnh tại thành phố Vinh, bầu không khí tĩnh mịch, ngập tràn mùi cồn sát trùng bỗng bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào dồn dập của các y tá ngoài hành lang.
Nguyễn Mai Chi ngồi gục bên giường bệnh số 302, bàn tay chai sần vì dọn hàng rau ở chợ nghèo của cô đang nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của bé Bảo Nam. Đứa con trai tám tuổi của cô vẫn nằm hôn mê sâu, hơi thở khò khè phụ thuộc hoàn toàn vào chiếc máy thở nội khí quản bên giường. Dòng dịch truyền thải độc chì EDTA vẫn chảy chậm từng giọt vào ven tay nhỏ bé của con dưới sự giám sát thầm lặng của y tá Liên.
Bỗng nhiên, chiếc điện thoại thông minh cũ kỹ của Chi rung lên liên tục trong túi xách. Những tin nhắn chia sẻ bài viết từ mạng xã hội địa phương Kỳ Anh dồn dập ập đến từ những người láng giềng ở chợ nghèo.
Chi run rẩy mở màn hình điện thoại ra. Đập vào mắt cô là dòng tiêu đề đỏ rực, chói mắt của trang tin bẩn địa phương:
"NÓNG: BẮT QUẢ TANG KỸ SƯ TRỊNH HẢI ĐĂNG TỐNG TIỀN DOANH NGHIỆP VĨNH PHÁT NĂM TRĂM TRIỆU ĐỒNG BẰNG BỆNH TÌNH CỦA CON TRAI."
Bên dưới bài viết là đoạn video ghi hình trực tiếp rõ nét cảnh chồng cô – Trịnh Hải Đăng – gương mặt sạm đen, tiều tụy, chiếc kính cận gọng đen rạn nứt nặng bị cảnh sát đè nghiến xuống bàn gỗ. Cảnh tượng Thắng lôi từ đáy chiếc ba lô vải cũ của anh ra một phong bì màu nâu dày cộp chứa đầy những xấp tiền polymer mới cứng hiện lên rõ mồn một trước mắt cô.
*Xoảng!*
Chiếc điện thoại trên tay Chi rơi tuột xuống nền gạch men lạnh lẽo của phòng bệnh, màn hình nứt vỡ loang lổ. Toàn thân cô run lên bần bật, huyết quản như đông cứng lại. Sự dằn vặt, đau đớn và mặc cảm tội lỗi tích tụ suốt bao ngày qua bỗng chốc biến thành một cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Anh Đăng... tại sao anh lại làm thế này?" Chi khóc nghẹn ngào, giọng cô khản đặc, u uất tột cùng. "Tôi đã tin anh... Tôi đã nghĩ anh đi tìm công lý để cứu con... Hóa ra anh dùng mạng sống của Bảo Nam để đi tống tiền người ta lấy năm trăm triệu sao? Anh có còn là con người nữa không?"
Đúng lúc đó, Vy Thị Tú – mẹ vợ Đăng – và Nguyễn Văn Hùng từ ngoài hành lang lao vào phòng bệnh. Bà Tú gương mặt sắc sảo đầy vẻ khinh bỉ, giật mạnh tờ đơn ly hôn soạn sẵn từ trong túi xách ném thẳng vào mặt Chi, giọng chua ngoa đay nghiến:
"Con thấy chưa Chi? Mẹ đã bảo thằng Đăng là kẻ tâm thần phá hoại, tham lam vô độ mà con không nghe! Giờ nó đi tù vì tội tống tiền, bôi tro trát trấu vào mặt dòng họ chúng ta! Ký đơn ly hôn ngay lập tức rồi bế cháu về ngoại lánh nạn, đừng để cái danh vợ kẻ tống tiền bám lấy con suốt đời nữa!"
Hùng đứng bên cạnh, nắm chặt tay, cúi đầu đầy bất lực: "Chị Chi... ký đi chị. Cả nhà máy đang chửi rủa anh Đăng. Em cũng sắp bị đuổi việc vì gánh nợ liên đới của anh ấy rồi."
Chi nhìn tờ đơn ly hôn nhàu nát trên giường bệnh của con, nhìn đứa con trai mỏng manh đang thở máy, rồi nhìn vào màn hình điện thoại đang phát đi bản tin bôi nhọ danh dự của chồng. Niềm tin cuối cùng của người vợ nghèo hoàn toàn sụp đổ tột cùng trong bóng tối của sự lừa dối dàn dựng.
Ngay lúc đó, nữ y tá trực ca bước vào phòng bệnh, gương mặt đầy vẻ ái ngại và lạnh lùng. Cô ta đặt một tờ giấy báo tạm ứng viện phí mới lên bàn, giọng đều đều không chút cảm xúc:
"Chị Chi, hạn nộp tạm ứng viện phí chuyên khoa thải độc năm mươi triệu đồng của cháu Bảo Nam đã trôi qua ba mươi phút rồi. Phía nhà máy Vĩnh Phát vừa có quyết định chính thức phong tỏa hoàn toàn khoản hỗ trợ y tế nội bộ của gia đình chị. Nếu trong vòng mười lăm phút nữa gia đình không nộp đủ tiền mặt tự túc để thanh toán viện phí, bệnh viện bắt buộc phải ngừng truyền biệt dược thải độc chì EDTA cho cháu theo quy định hành chính."
Mai Chi nhìn tờ giấy báo viện phí năm mươi triệu đồng đặt trước mặt, rồi nhìn đứa con trai đang nằm hôn mê sâu bên giường bệnh. Toàn bộ thế giới xung quanh người mẹ nghèo như sụp đổ hoàn toàn vào hố sâu tăm tối của sự bất lực và tuyệt vọng tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!