Nhạc nềnScene_Tragic

Phép Thử Trước Sân Đình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biển Kỳ Anh buổi sớm mang theo cái lạnh cắt da của miền Trung và mùi lưu huỳnh nồng nặc quen thuộc từ những ống khói khổng lồ của Khu công nghiệp Vĩnh Phát. Trên bầu trời xám xịt, những dải khói đen đục cuồn cuộn tuôn ra, bao phủ lên những mái nhà ngói đỏ đã ngả màu xám tro của thị trấn. Dưới mặt đất, dòng sông Kỳ lặng lẽ trôi, mặt nước đục ngầu váng mỡ như một nhân chứng câm lặng cho thảm họa ngầm đang âm thầm tàn phá mảnh đất này.


Trịnh Hải Đăng đứng tựa lưng vào một cột mốc lộ giới bằng bê tông sát lối vào Chợ trung tâm Kỳ Anh. Cơ thể anh là một bản đồ của sự đau đớn. Lồng ngực trái nhói buốt dữ dội sau cú dập sườn nghiêm trọng từ đêm giông bão; mỗi hơi thở sâu đều khiến anh phải nhăn mặt, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Lòng bàn tay phải bị bỏng phồng rộp nặng do cứu cuốn sổ tay của kỹ sư Hoàng khỏi lò than giờ đây đang mưng mủ, rỉ dịch vàng bết dính vào dải băng gạc y tế ẩm ướt dưới lớp găng tay bảo hộ mỏng. Anh hoàn toàn không thể dùng lực ở tay phải, mọi thao tác sắp xếp đều phải cậy nhờ vào bàn tay trái run rẩy.


Đeo chiếc kính gọng đen rạn nứt tròng trái làm hạn chế tầm nhìn, Đăng lóng ngóng dùng tay trái lôi từ trong ba lô vải bạt cũ ra một chiếc bàn gỗ dã chiến gấp gọn. Anh dựng bàn ngay trước lối vào chợ, nơi những người mẹ nghèo đang quảy gánh rau, gánh cá đi qua. Trên mặt bàn gỗ thô ráp, Đăng xếp ba chiếc cốc thủy tinh sạch tinh khiết, một ống đong chia vạch và một chai thủy tinh màu hổ phách bọc kín trong lớp vải tối màu để tránh ánh sáng mặt trời. Bên trong chai là dung dịch thuốc thử kim loại nặng Dithizone màu xanh lá cây đậm – thứ vũ khí hóa học duy nhất anh giữ lại được để vạch trần thảm họa.


Những tiếng xì xào bắt đầu vang lên từ đám đông đi chợ sớm. Người dân Kỳ Anh đứng giãn ra thành một vòng tròn, nhìn Đăng bằng những ánh mắt đầy nghi kỵ, dò xét và cả sự thù ghét lộ rõ.


"Thằng Đăng 'phản bội' kìa! Nó còn vác cái mặt về đây làm gì?"

"Nghe nói nó bị nhà máy sa thải vì làm ăn gian dối, giờ định quay lại phá hoại công ăn việc làm của bà con xã này sao?"

"Đúng là đồ tâm thần! Nhà máy đóng cửa thì cả thị trấn này chết đói à?"


Trong đám đông, Nguyễn Văn Hùng – em ruột của Chi, đồng thời là công nhân vận hành băng chuyền tại Vĩnh Phát – đang đứng khoanh tay, gương mặt hầm hầm tức giận. Hùng mặc bộ đồng phục công nhân màu xanh sờn vai, ánh mắt nhìn Đăng đầy vẻ xấu hổ và căm ghét. Hùng bước lên một bước, gầm ghè:


"Anh Đăng! Anh điên vừa thôi! Chị Chi và thằng Nam đã phải trốn lên Vinh vì đống rắc rối anh gây ra rồi. Anh còn vác cái đống chai lọ này về đây để bôi tro trát trấu vào mặt dòng họ Trịnh nữa à? Cút đi trước khi tôi gọi anh em công nhân ra đuổi!"


Đăng nhìn Hùng, ánh mắt sau tròng kính rạn nứt không một chút dao động, chỉ có nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Anh biết Hùng không phải kẻ ác, cậu ta chỉ là một người lao động nghèo sợ mất đi chiếc xe máy trả góp và đồng lương tăng ca ít ỏi để nuôi mẹ già. Sự im lặng để đổi lấy sinh kế ngắn hạn chính là liều thuốc độc đang giết chết thế hệ tương lai của chính họ.


"Hùng, và cả bà con Kỳ Anh nữa," Đăng lên tiếng, giọng anh khàn đặc nhưng vang rõ giữa tiếng ồn ào của chợ búa. "Tôi đứng đây hôm nay không phải để tranh cãi, cũng không phải để xin sự thương hại. Tôi từng là kỹ sư trưởng hóa nghiệm của nhà máy Vĩnh Phát suốt mười lăm năm. Chính tay tôi đã ký vào những báo cáo môi trường giả mạo để giữ chiếc ghế của mình, và cái giá tôi phải trả là đứa con trai tám tuổi của tôi đang nằm hôn mê sâu ở phòng hồi sức cấp cứu vì nhiễm độc chì cấp tính từ chính nguồn nước giếng khoan gia đình!"


Đám đông bỗng im bặt một nhịp. Những người mẹ trẻ đi chợ nghe đến hai từ "nhiễm độc" và "con trẻ" liền vô thức siết chặt tay con mình lại.


"Bà con nhìn xem," Đăng dùng tay trái chỉ vào ba chiếc cốc thủy tinh. "Nước giếng khoan múc lên trông rất trong vắt, ngửi không thấy mùi lạ nếu không có khứu giác nhạy bén. Nhưng mắt thường của bà con không thể nhìn thấy ion chì (Pb2+) và dung môi hữu cơ clo hóa TCE đang hòa tan trong đó. Tôi thách ai trong ban giám đốc dám uống cạn một cốc nước này trước mặt tôi!"


Đăng cố gắng giải thích về cơ chế hóa học, về việc ion chì thay thế canxi tàn phá hệ thần kinh ngoại vi của trẻ nhỏ như thế nào, nhưng những thuật ngữ học thuật khô khan chỉ nhận lại những cái lắc đầu ngơ ngác của người dân. Họ không hiểu thế nào là chuẩn độ, thế nào là quang phổ. Họ chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe.


Nhận ra sự bế tắc của lý thuyết, Đăng quyết định dùng đến phản ứng hóa học trực quan. Anh nhìn quanh đám đông, lớn tiếng hỏi:


"Có ai ở đây dám mang một chai nước giếng khoan từ nhà mình ra đây không? Tôi sẽ thử ngay trước mắt bà con. Chỉ mất đúng ba mươi giây!"


Người dân nhìn nhau, e ngại "Quy ước im lặng Kỳ Anh" – luật bất thành văn rằng bất kỳ ai nói về ô nhiễm nguồn nước đều bị coi là kẻ phá hoại công việc của thị trấn. Không ai dám bước lên. Sự im lặng độc hại bao trùm lấy khoảng sân chợ.


Đúng lúc đó, một người phụ nữ có gương mặt khắc khổ bước ra từ một sạp rau nhỏ. Đó là một người mẹ trẻ, tay bế đứa con nhỏ khoảng ba tuổi đang ho hen khò khè, da dẻ xanh xao nhợt nhạt. Cô đặt một chai nhựa chứa nước giếng khoan nhà mình lên bàn gỗ của Đăng, giọng run rẩy:


"Anh Đăng... anh thử nước giếng nhà tôi đi. Con tôi ba tháng nay cứ đau bụng âm ỉ, nôn mửa liên tục mà trạm y tế xã chỉ chẩn đoán rối loạn tiêu hóa thông thường. Tôi sợ lắm..."


"Cảm ơn chị," Đăng gật đầu, lòng thắt lại khi nhìn thấy đứa trẻ xanh xao.


Anh dùng bàn tay trái run rẩy mở nắp chai nước của người mẹ, rót khoảng năm mươi mililit nước vào chiếc cốc thủy tinh thứ nhất. Nước trong vắt, không một chút gợn đục. Đăng tiếp tục dùng tay trái lấy chai thuốc thử Dithizone màu xanh lá cây đậm ra. Vết bỏng ở lòng bàn tay phải nhói lên đau đớn thấu xương tủy khi anh vô tình cử động ngón tay cái để giữ thăng bằng, nhưng anh nghiến răng chịu đựng.


"Bà con nhìn kỹ nhé," Đăng nói, tay trái nhỏ ba giọt dung dịch Dithizone vào cốc nước trong.


*Tách. Tách. Tách.*


Ba giọt dung dịch màu xanh lá cây đậm vừa chạm vào mặt nước trong vắt liền xảy ra một phản ứng hóa học mãnh liệt. Dòng nước xoáy mạnh, và ngay lập tức, toàn bộ cốc nước chuyển sang màu đỏ tía sẫm như màu máu đông, đậm đặc và đáng sợ.


*A!*


Những tiếng hét kinh hoàng vang lên từ đám đông các bà mẹ. Người mẹ trẻ bế con gục xuống bên bàn, hai tay run bần bật khi nhìn thấy cốc nước sinh hoạt hàng ngày của gia đình biến thành màu máu ngay trước mắt.


"Trời ơi! Nước đỏ như máu thế này mà con tôi uống hàng ngày sao?"

"Có thật là có độc không anh Đăng?"


Sự hoang mang dâng lên đỉnh điểm. Đúng lúc đó, một tiếng còi rè chói tai vang lên từ chiếc loa cầm tay cắt ngang bầu không khí hoảng loạn.


"Tránh ra! Tất cả tránh ra!"


Lê Văn Tám – trưởng thôn Kỳ Anh – béo múp míp, mặc bộ đồ trung niên sẫm màu, tay cầm chiếc loa pin bước tới. Đi sau gã là Nguyễn Văn Thể – tổ trưởng công nhân lò cao – cùng nhóm mười lăm công nhân vạm vỡ mang theo gậy gộc lao vào dọn đường.


"Bà con đừng nghe lời gã điên này dụ dỗ!" Tám hét lớn vào loa tay, giọng gã hách dịch và đầy đe dọa. "Thằng Đăng dùng hóa chất ảo thuật để lừa đảo bà con đấy! Nó nhỏ thuốc độc của nó vào nước để dọa chúng ta hoang mang dư luận! Nhà máy Vĩnh Phát vừa tài trợ hàng trăm triệu xây nhà văn hóa thôn, nước của họ xả ra đạt chuẩn châu Âu, làm sao có độc được? Thằng Đăng muốn phá hoại thành tích nông thôn mới của xã chúng ta!"


Nguyễn Văn Thể xông lên trước, đôi mắt đỏ ngầu vì kích động. Hắn gầm lên:


"Đồ phản bội! Mày cút xéo khỏi Kỳ Anh! Mày muốn chúng tao mất việc làm, con cái chúng tao chết đói hết hả?"


*Rầm!*


Thể dùng chân đạp mạnh vào chiếc bàn gỗ dã chiến của Đăng. Chiếc bàn đổ sập xuống nền đất cát bám đầy bụi than. Hai chiếc cốc thủy tinh sạch vỡ tan tành, những mảnh thủy tinh bắn tung tóe. Chai thuốc thử Dithizone quý giá rơi xuống đất, Đăng nhoài người ra dùng tay trái chụp lấy để bảo vệ vật chứng.


Cú ngã mạnh khiến mạn sườn trái bị dập sườn của Đăng đập vào mốc lộ giới bằng bê tông. Một cơn đau buốt nhói dữ dội thấu tận tim gan truyền đến, khiến Đăng nghẹt thở, gương mặt sạm đen biến dạng vì đau đớn. Bàn tay phải bị bỏng quệt xuống nền đất đá hộc rách toạc lớp gạc y tế, dịch mủ và máu tươi rỉ ra rát buốt tột cùng.


Nhưng Đăng không đánh trả. Anh dùng bắp tay trái gượng dậy, đứng thẳng tắp trước mặt Thể và đám công nhân hung hãn. Anh nâng cao chai thuốc thử Dithizone còn nguyên vẹn trong tay trái lên trời, hét lớn:


"Tôi không làm ảo thuật! Nếu ông Tám bảo tôi lừa đảo, tôi thách ông tự tay múc nước giếng nhà ông ra đây! Tôi sẽ nhỏ thuốc thử này ngay trước mặt bà con! Nếu nước nhà ông không đổi màu đỏ tía, tôi sẽ tự tay ký đơn xin đi tù vì tội vu khống! Ông có dám thử không?"


Lời thách thức đanh thép của Đăng khiến Lê Văn Tám khựng lại. Gương mặt béo múp của gã trưởng thôn biến sắc lập tức, gã lúng túng nhìn sang Thể, chiếc loa cầm tay hạ thấp xuống không dám phát ngôn thêm một lời.


Thể thấy Tám chần chừ, liền điên tiết giơ chiếc gậy gỗ lên định nện xuống bả vai đang rỉ máu của Đăng để bịt đầu mối bạo lực.


"Dừng tay lại!"


Một tiếng thét xé lòng vang lên từ rìa đám đông. Chị Hoa tạp hóa – người phụ nữ bốn mươi hai tuổi mặc bộ đồ bà ba giản dị – bước ra. Cô ôm chặt đứa con gái nhỏ năm tuổi đang trùm chiếc khăn xọc xệch che đi những mảng đầu rụng tóc trơ trụi da xanh xao.


Chị Hoa dũng cảm bước qua ranh giới đám đông công nhân cực đoan, đứng chắn ngay trước mặt Nguyễn Văn Thể, che chở cho Đăng đang bị thương tích đầy mình. Đôi mắt chị đỏ ngầu nhưng tràn đầy sự kiên quyết của một người mẹ bảo vệ con:


"Tôi không cần biết ảo thuật hay khoa học! Tôi chỉ biết con gái tôi rụng tóc từng mảng, ho hen suốt ba tháng nay không khỏi! Nước giếng nhà tôi múc lên cũng có mùi ngọt hăng hắc y như chai nước đỏ tía của anh Đăng! Tôi đã im lặng vì sợ cửa hàng tạp hóa bị tẩy chay, sợ gia đình bị cô lập! Nhưng hôm nay, nhìn cốc nước hóa đỏ như máu này, tôi không thể im lặng để nhìn con tôi chết mòn nữa!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!